Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
IndexCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Mình bên nhau...em nhé.....!!!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Mình bên nhau...em nhé.....!!!   7/5/2011, 4:22 pm





  • Hãy tưởng tượng,
    Tưởng tượng xem, các bạn hãy nghĩ đến một thành phố nhỏ nằm giữa đồng cỏ nước Anh.
    Chỉ khoảng không hơn vài nghìn dân. Hầu hết mọi người đều biết nhau. Cũng đã lâu lắm rồi, người đưa thư không cần đến địa chỉ người nhận để bỏ thư nữa.

    Cũng như mọi thành phố khác, các bạn có thể thấy Tòa Thị Chính ở ngay giữa quảng trường trung tâm. Và ở hai bên quảng trường, đối diện và cách nhau khoảng chừng chục mét là nhà thờ Giáo phái Anh và nhà thờ Thiên Chúa giáo. Theo trí nhớ của người dân thì mục sư và cha xứ là những kẻ thù không đội trời chung. Ở vị trí của mình, từng giáo phái thận trọng thu thập tín đồ.
    Chỗ được nhiều người lui tới nhất là những hàng rượu. Buổi tối, khi các quán đã đóng cửa, chỉ còn tiếng hát của những vị khách chếnh choáng trong màn đêm yên tĩnh.
    Ở chỗ chúng tôi dường như không có chỗ cho tiếng ồn. Ít sự qua lại, cũng đúng, vì đường cái cách đến vài cây số. Mọi người sống trong những căn nhà nhỏ với vườn và thảm cỏ được chăm sóc tỉ mỉ. Trong trung tâm thành phố, một vài chung cư làm xấu đi quang cảnh xung quanh.
    Tóm gọn một chút, người ta có thể thấy chán. Nhất là chúng tôi, tụi trẻ ở trường trung học. Nhưng chúng tôi có bạn bè, các thói quen, chuyện thường ngày và những trò chơi.
    Một ngày mới diễn ra như ngày hôm trước và cũng y chang như ngày hôm sau. Chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
    Hầu như chẳng bao giờ...
    Hầu như...



Chương 1: Danny
Phần 1: Bí Mật

Tôi còn nhớ chính xác, lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy. Sáng hôm đó trời rất đẹp, mặc dù chỉ mới đầu xuân. Chuyện diễn ra trong sân chơi của trường. Chúng tôi đang đợi giờ vào lớp. Tôi, như mọi ngày vào giờ này, cặp kè với 2 đứa bạn thân nhất của mình: Vanessa và Robert. Mặc dù mới chia tay tối hôm qua, nhưng cũng như mọi bữa sáng, chúng tôi luôn có chuyện mới và quan trọng để kể cho nhau.
Chính vào lúc chuông reo thì cậu ấy chạy ngang qua trước mặt nhóm chúng tôi. Chắc hẳn à người mới vì tôi chưa gặp cậu ta bao giờ. Vanessa thốt lên.
- Chà, cái thằng...
Thật vậy, cậu ấy đẹp, tầm vóc là đã gây ấn tượng rồi, khuôn mặt như một vị thần Hy Lạp, tóc đen bờm xờm.
Không cần đến ba ngày để cậu trở thành Dom Juan của cả trường. Mấy đứa con gái chỉ nói về cậu, bàn tính xem nên làm gì để gây sự chú ý, để được trở thành bạn gái cậu.
Chúng tôi nhanh chóng biết được thêm thông tin về người này, Danny Crawford, 17 tuổi, vừa mới dọn đến thành phố Swidon này cùng với người nhà.
Rất nhanh, Danny đã trở nên nổi tiếng. Đầu tiên nhờ chuyện tán gái, sau đó đến thành tích thể thao. Cậu chơi giỏi tất cả các môn đặc biệt là những môn chơi trong nhóm: foot,rugby,bóng rổ...Việc chơi thể thao thường xuyên giải thích sự phát triển hài hoà của cơ thể cậu.
Chỉ trong vài ngày, đã có một đám chạy xe phân khối túm tụm bên cạnh Danny vì bị hấp dẫn bởi những thành công của cậu trong những trận đấu, trí thông minh cùng thành tích với tụi con gái. Hà, mà phải nói mấy đứa này gần như dồn hết trí thông minh của mình vào trong cơ bắp. Cho nên tụi nó xem Danny như thủ lĩnh mà không hề tranh cãi.
Tôi thường bí mật quan sát nhóm này từ xa. Chính xác hơn là quan sát Danny. Đẹp trai, tươi cười, chỗ của cậu không phải cùng mấy đứa hung hăng này. Đúng là tôi chẳng thích tụi này chút nào.
À, tôi quên tự giới thiệu, tôi là Chris, Chris Parker. Tôi ở Swidon 16 năm nay, tức là từ lúc sinh ra đến nay. Tôi có một khuôn mặt đều đặn với cặp mắt xanh. Tóc tôi lúc nào cũng bù xù. Chuyện tôi không thích thể thao là nguyên nhân của thân hình 1m75 hơi nhỏ con. Có thể tôi không đẹp, nhưng tôi trông được. Tôi thường có dịp kiểm chứng chuyện này qua nhiều lần. Mà đó là chuyện tiếp theo.
Giờ thì trở về với mấy con cừu non của chúng ta, hay đúng hơn là những tên ngốc mà tôi đang nói với các bạn, hai hay ba trong số tụi nó đã chọn tôi làm nạn nhân tra tấn thường xuyên. Trong đó, đứa say mê, miệt mài nhất là Kévin Taylor.
Gần như mọi ngày, hễ có dịp, Kévin, thường cặp kè với một tên ngốc khác, chặn đường tôi trên hành lang, trong phòng học, hay cổng trường. Tôi để các bạn tưởng tượng chuyện xảy ra tiếp theo. Tôi đếm không hết những câu xúc phạm, những cú đánh, những lời nói phỉ nhổ, khinh bỉ, câu này tệ hơn câu kia.
- Mày chỉ là một thằng pédé, Chris, một thằng pédé dơ bẩn!
Tôi chẳng nói gì hết. Tôi không trả lời những câu công kích. Dù sao thì tụi nó cũng mạnh hơn tôi. Tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt chúng, không phàn nàn, ngay cả khi bị đánh tới tấp. Phản khán thầm lặng cũng là chiến thắng với tôi rồi.
Tụi điên! Chúng đâu có biết sự thật.
Cách đây ba hoặc bốn năm tôi bắt đầu nhận thấy mình không quan tâm đến tụi con gái, rằng trái lại, một số đứa con trai, tình cờ gặp nhau, có thể làm tim tôi đập rộn rã. Cảm giác này không thể giải thích. Kể từ ba, bốn năm nay, tôi biết mình là gay.
Bí mật này, tôi xấu hổ giữ kín trong lòng. Hơn nữa, mới đây, tôi đã làm tình, làm tình thật sự. Các bạn biết không, những cuộc gặp gỡ lén lút mà ta phải vượt qua sự nhút nhát và sợ sệt. Tôi đã thữ và đã thắng. Đã hai lần tôi khám phá thú vui xác thịt. Tôi thấy tình dục thật phi thường. Chẳng có gì để so sánh với những chuyện thủ dâm đơn độc để cố gắng gượng tới giờ G. Hai lần tôi làm tình là hai lần tôi lên mây.
Vì vậy nên tôi cười cợt khi nghĩ tới ba thứ rác rưởi luôn tự hào về những chiến công trên giường trong khi tụi nó vẫn còn là trai tân. Sẽ có lúc tôi có đủ dũng cảm để nhổ vào mặt chúng sự thật.

- Chris Parker, tớ ghét cậu! Đây là lần thứ ba tớ rủ cậu đi xem phim. Lần nào cậu cũng có cớ để từ chối. Cậu bị gì vậy? Cậu xấu hổ khi đi chung với tớ à? Tớ là bạn gái thân nhất của cậu mà cậu bỏ rơi tớ như đống rác!
- Vanessa, tớ thề với cậu là tớ không thể đi với cậu chiều nay được. Tớ không thể giải thích tại sao... nhưng chuyện cực kì quan trọng. Cậu sẽ không hiểu tớ nếu tớ nói ...
Đã một tuần kể từ lúc tôi gặp Rex. Hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, khuôn mặt điển trai, tóc vàng, cắt ngắn, mắt xanh... màu xanh. Chuyện diễn ra trong công viên Swidon. Chúng tôi ngồi trên cùng băng ghế... Chiều nay là lần hẹn thứ ba của tụi tôi.
- Tớ thấy cậu có vẻ giấu tớ chuyện gì đó, Chris. Lần đầu tiên cậu giấu tớ. Tớ không nhận ra cậu nữa. Cậu muốn đi đâu thì đi, tớ không cần!
- Vanessa... hôm nây tớ không thể nói cho cậu biết... có thể sớm thôi...
Rex rất đúng hẹn. Thời gian biểu của anh rất khít. Anh ấy có vấn đề của mình... Anh sợ mối quan hệ trở nên rắc rối. Chắc chắn là anh thích tôi, nhưng mọi thứ cuối cùng cũng lộ ra ở Swidon này. Đối với tôi và cũng với anh, tốt nhất là nên chấm dứt. Nói ngắn gọn, anh ấy muốn tôi hiểu là mọi chuyện đã chấm dứt. Cũng tốt, ít ra thì anh đã không cho tôi leo cây.
Tôi cũng chỉ là một thằng ngu. Tôi đặt niềm tin vào chuyện này. Tôi bối rối trở về nhà. Ba mẹ nhìn nhau, ngạc nhiên khi thấy tôi chạy nhanh về phòng. Ở đó, tôi đã khóc. Tình yêu, có thể đã rất tuyệt vời... nhưng tôi vừa phát hiện là nó cũng có thể làm mình rất đau.
- Thánh thần ơi! Chris, cậu có thấy cậu bây giờ không vậy? Sao lại khóc? Chuyện gì xảy ra vậy? Vanessa bên cạnh cậu đây. Cậu có thể tin tớ. Đừng khóc nữa, nếu cậu cứ tiếp tục thì chính tớ mới là người cần khăn giấy đấy!
Tôi mệt lắm. Tôi không ngừng được. Tôi không thể im lặng mãi, giữ mọi chuyện cho mình. Vanessa thân mến,bạn thân, gần như là chị tôi. Chúng tôi biết nhau từ lâu rồi. Nhà chúng tôi ở cạnh nhau. Tôi nhìn cô qua nước mắt. Tôi ngần ngại, run rẩy. Ý muốn nói mọi chuyện, muốn tự giải thoát. Gắng nuốt sự xấu hổ, tôi thú nhận.
- Vanessa... tớ thật sự cần cậu lắm, cần cậu giúp đỡ. Cậu là người duy nhất có thể hiểu tớ ... không ai khác. Tớ không biết làm sao nói với cậu... Tớ thật bất hạnh, tớ cô độc, cô độc lắm Vanessa. Tớ là ... Tớ khác mọi người... nếu như họ biết .... Tớ là... Tớ là gay, Vanessa. Đã nhiều năm rồi tớ biết mình là gay... tớ khổ lắm ...!
- Chris, cậu điên à? Cậu tính lừa tớ sao? Lại thêm một trò đùa mới nữa chứ gì?
- Tớ nói thật đấy, Vanessa. Tớ là gay, tớ thề với cậu là thật đấy! Tớ không thích con gái. Tớ cũng làm chuyện đó với con trai rồi. Tệ thật, tin tớ đi! Tớ không thể đi ciné với cậu vì tớ có hẹn với một gã. Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp lắm, cho đến hôm qua, hắn bỏ rơi tớ. Tớ không nghĩ đến chuyện này...Tớ thấy mọi chuyện diễn ra bình thường. Tớ không biết mình đang ở đâu nữa. Tớ chỉ có cậu thôi ... đừng bỏ tớ... đừng khinh bỉ tớ!
- Chris... không phải chuyện đùa sao? Trời ơi! Tớ không thể tin được. Tớ chưa hề nghi ngờ. Ta làm gì bây giờ? Cậu làm tớ đau lòng lắm!
Cô ôm tôi vào lòng.
- Tớ xin lỗi. Tớ đã không đoán ra được. Chris thân yêu, tớ thương cậu. Tớ chẳng bao giờ khinh thường cậu đâu. Cậu có thể tin tớ. Tớ sẽ chẳng nói bất cứ điều gì., với bất cứ ai. Chuyện này chỉ có tụi mình biết. Cậu có thể kể cho tớ những gì cậu muốn. Vanessa luôn ở bên cậu. Khỉ thật, Chris! Cậu cũng nên chú ý. Mọi chuyện rốt cuộc rồi cũng lộ ra trong cái nơi nhỏ xíu hẻo lánh này. Trời, cậu làm tớ lo...Cậu có cẩn thận không đấy?
- Đừng lo,Vanessa. Cậu không cần lo gì hết. Tớ sẽ nói cho cậu mọi chuyện. Cậu có thể chỉ dẫn tớ. Tớ rất vui khi nói cho cậu biết chuyện này, tớ thật sự rất khổ khi phải chịu đững một mình.
Vậy là tại sao Vanessa đã trở nên thân nữa với tôi. Thú nhận của tôi giúp chúng tôi gần nhau hơn. Chúng tôi càng khắng khít, không thể tách rời, đến nước những lời bàn tán cũng nổi lên chung quanh, về chuyện tôi với Vanessa cặp với nhau. Chúng tôi đã không phủ nhận chuyện này.

--------------------------------------------------------------------------
Hết phần 1 thôy...Mọi người ai mún đọc nữa..choa em ý kiền nak..!!!
Cám ơn mọi người trước nak..!!!!
Về Đầu Trang Go down
p3keongot



Zodiac : Libra Tổng số bài gửi : 242
Points : 271
Được cảm ơn : 3
Join date : 19/06/2010
Age : 20
Đến từ : Quận Tân Phú

Bài gửiTiêu đề: Re: Mình bên nhau...em nhé.....!!!   7/5/2011, 4:28 pm

post tiếp đi anh kakakaka
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Mình bên nhau...em nhé.....!!!   9/5/2011, 12:19 pm

ok men....Anh post liền.. Smile
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Mình bên nhau...em nhé.....!!!   9/5/2011, 12:22 pm

Đọc típ nak mọi ng....

-------------------------------------------------------------------------------------------
Phần 2: Người Bạn Mới

Chuông reng hết tiết. Theo thói quen, cả đám đông túa ra các hành lang. Tôi ra khỏi lớp, cặp táp trên vai, tính đi kiếm Robert và Vanessa ngoài sân. Tôi đi đến khúc giao giữa 2 hành lang chính tầng trệt. Tôi đã không kịp tránh một tên chạy hối hả phía bên trái. Một cú va chạm thô bạo vào mặt, một cú cùi chỏ, tôi nghĩ vậy. Tôi té xuống đất, choáng váng, chảy máu mũi.
Tôi nhíu mắt, đồ đạc rải rác dưới đất xung quanh mình. Tôi đưa tay lên mặt. Ngón tay tôi dính đầy máu.
- Xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi, là lỗi của tôi. Đáng lẽ tôi phải cẩn thận. Khốn nạn thật! Cậu chảy máu à, cậu có đau không?
Tôi ngước mắt nhìn. Tôi mơ hồ thấy khuôn mặt lo lắng của Danny đang chồm về phía mình. Tôi lục tìm trong túi.
- Khỉ thật! Cả cái khăn cũng không có!
- Chris...là Chris, phải không? Này, cầm cái của tớ đi! Ịn nó lên mũi để cầm máu. Tớ thật ngu, tớ giận mình lắm! Đừng cử động, tớ sẽ gom đồ của cậu lại. Sau đó chúng ta sẽ lại ghế đá đối diện ngồi!
Tôi mơ hồ nhận thấy cậy ấy biết tên mình. Tuy vậy, chúng tôi chưa từng nói chuyện với nhau. Cậu ta bỏ sách vở vào trong cặp tôi rồi giúp tôi đứng dậy. Tôi luôn ịn cái khăn trên lỗ mũi. Nó có vẻ thơm thơm. Tôi dần hoàn hồn trở lại.
- Oån hơn chứ, Chris? Ngốc thật, đáng lẽ tớ phải tìm cách khác để làm quen ... ơ...đáng lẽ chúng ta nên gặp nhau trong hoàn cảnh khác thì hơn. Khoan cử động đã. Đợi hết chảy máu mình sẽ tới lavabo rửa nước.
Tôi khó mà trả lời với giọng nghẹt mũi.
- Không zao. Zẽ ổn thôi. Dớ zẽ tự zoay zở một mình được. Cậu không có dình. Cám ơn chuyện cái khăn và đồ đạc.
Cậu ngần ngại.
- Cậu có chắc là không cần tớ nữa chứ? Tớ đang vội ... có người đợi tớ...tớ đi được chứ?
- Được mà!
Cậu ấy chạy đi, không quên ngoảnh lại nói lớn.
- Bye! Hẹn gặp lại!
Danny Crawford vừa bước vào đời tôi. Tôi đã không nghĩ đến những đau khổ mà cậu ấy sẽ gây ra.

Khi tôi cuối cùng cũng kiếm được Robert và Vanessa, tụi nó nhào tới khi thấy mặt tôi bị sưng cùng những vết máu trên quần áo.
- Chuyện gì vậy? Bị đánh à?
- Không, chỉ là Danny Crawford mới chào "làm quen" thôi!
Để tụi nó bớt sửng sốt, tôi kể lại mọi chuyện vừa xảy ra.

Tôi đã giữ cái khăn của Danny. Mẹ tôi đã giặt và ủi nó. Sáng ngày hôm sau,l tôi đứng chờ cậu trước cửa vào trường. Cậu đã nhận ra tôi từ xa và chạy về phía tôi.
- Chris, tớ vui khi thấy cậu. Tớ thấy cậu đã ổn rồi. Cậu không giận tớ? Chúng ta là bạn chứ?
Với nụ cười rạng rỡ, cậu chìa tay ra. Cho dù không muốn thì tôi cũng không thể từ chối.
- Đừng nói chuyện đó nữa, Danny. Không phải lỗi của cậu. Chúng ta có thể là bạn nếu cậu muốn...Tớ cũng muốn lắm. Tớ đợi cậu để trả cái khăn lại. Nó hoàn toàn sạch!
- Cám ơn Chris, tớ phải đi. Mình gặp nhau trưa nay, ở đây, ok?
Tôi thấy mọi thứ như đẹp hơn. Trong buổi học, tôi không thể ngăn mình nghĩ đến việc sẽ gặp lại Danny chút nữa. Tôi thấy hài lòng. Tôi xin lỗi tụi Vanesssa với Robert vì không thể đi chung với tụi nó. Buổi trưa, tôi đến thật đúng hẹn.
- Cậu ở đâu vậy, Chris?
- 35, Woodstreet, còn cậu?
- Kingsroad. Hay nhỉ, mình có thể đi chung với nhau một đoạn. Ta đi chứ?

Cứ thế, dần dần chúng tôi quen việc về chung với nhau mỗi buổi trưa, rồi mỗi buổi tối. Danny kể cho tôi nghe mọi chuyện về mình. Trước đây, cậu ở Luân Đôn với cha mẹ. Cha cậu được cử đến quản lí chi nhánh công ty ở Swidon. Thế là họ dọn tới đây. Cậu thích thể thao. Cái này thì tôi có thể thấy được. Cậu còn thích nhiều thứ khác: điện ảnh, đọc sách, tin học... Chúng tôi có chung nhiều sở thích.
Tôi cũng kể mọi thứ với cậu. Ờ thì, các bạn cũng đoán được, gần như mọi thứ. Tôi thấy thoải mái với cậu. Tôi tin cậu cũng vậy. Nhiều lúc, cậu nhìn tôi trong sự im lặng, tôi giấu sự bối rối của mình sau nụ cười vô tư.
Cậu ta đốn quỵ tất cả mọi người. Nhiều lúc tôi ngạc nhiên khi thấy mình đang mơ... mà tại sao lại không thể? Tôi nhanh chóng trở về thực tại...Với bao nhiêu đứa con gái bám dính trên cổ, cậu chuyền từ đứa này sang đứa khác với vận tốc của một chiếc Concorde. Cậu ve vãn không khai trong sân chơi hoặc trên hành lang của trường. Hơn nữa, cậu lại dẫn đầu đám cá biệt vẫn thường xỉ nhục tôi.
Đối vơi Danny, tôi là một ngoại lệ. Ở trường, cậu không hoàn toàn lờ tôi đi. Luôn có một câu chào hoặc một cử chỉ kín đáo khi gặp tôi. Tôi cũng không hiểu, nhưng theo bản năng, để có thể tiếp tục gặp cậu, tôi phải chịu như vậy. Với tôi thế cũng đã là đặc ân rồi.

Lại một lần nữa, tên ngốc Kevin lại dí tôi vào tường, nó điên tiết hét lên:
- Đồ pédé dơ bẩn, chỉ cần thấy mặt mày là tao đã muốn mửa rồi! Chuẩn bị ăn đấm vào mặt đi!
Nó nhấc tay lên. Danny tới đúng vào lúc cú đấm sắp sửa chạm vào mặt tôi.
- Dừng lại Kévin! Để cậu ấy yên! Cậu không đụng tới cậu ấy, hiểu chứ! Cậu ngu nhất bọn.Theo tớ!
Tức tối, Kévin thả tôi ra. Không nói một lời, nó đi theo Danny, như một con chó cụp đuôi chạy theo chủ.
Tình bạn mới phát triển giữa tôi với Danny không khiến tôi bỏ rơi Robert và Vanessa. Ở trường hay ở nhà đứa này hoặc đứa kia, chúng tôi luôn có mặt bên nhau để nói đủ thứ chuyện trên đời. Đương nhiên chỉ có mình Vanessa mớ được nghe những chuyện thầm kín nhất. Từ khi cô ấy biết chuyện của tôi, cô luôn theo sát chặt chẽ. Cô mau chóng nhận thấy mối quan hệ mới của tôi nhưng lại không nghi ngờ nhiều. Cho đến một hôm, khi chúng tôi đi chung trên đường về nhà. Tôi đã không giấu chuyện mình thấy thích Danny, rằng tôi có cảm giác đang yêu, mỗi ngày một nặng.
- Chris Parker, thế nào cậu cũng làm tớ điên với sự bất cẩn của cậu! Cậu có thấy mình đang làm gì không? Cậu không có chút hi vọng nào hết. Khỉ thật! Hiểu không? Không chút hi vọng! Nó chỉ xem cậu như bạn thôi. Tớ thấy ngạc nhiên vì chuyện đó nhưng như vậy tớ thấy đã quá đủ rồi. Cậu tự hài lòng về chuyện này được rồi, đừng trông mong gì khác! Trời đất! Đẹp trai như nó, chỉ cần làm bạn bình thường thôi thì cũng đủ với tớ. Nó còn không đếm xỉa đến tớ nữa là!
- Tớ biết, Vanessa. Tớ đâu có điên. Tớ chỉ nói với cậu, vậy thôi. Ngay cả khi có lúc thấy đau khổ nhưng tớ cũng không ngu đến mức như vậy. Tớ biết mình không nên mạo hiểm.
- Tưởng tượng chuyện tai tiếng này xem, ba mẹ cậu, Robert, cả trường. Cậu sẽ bị tống ra khỏi cửa. Tớ thấy kể từ hôm nay, tớ lại sống trong lo sợ.
Để trấn an Vanessa, tôi đã hứa, đã thề, tất cả mọi chuyện cô muốn. Tận sâu tron tôi, tôi biết là cô có lí. Nhưng sao cũng được, tôi không ngăn mình cứ sau mỗi buổi học, chạy đi kiếm Danny để cùng đi về, chuyện này đã thành thói quen.

Trong tiết học, tôi quan sát Robert với vẻ châm chọc. Từ nhiều tuần nay, tôi đã nhận thấy thái độ kỳ quặc của nó. Nó chăm chú nhìn Nancy Smith, một con nhỏ trong lớp, với "đôi mắt cá chiên" và làm nhiều chuyện điên rồ để thu hút sự chú ý của nhỏ đó.
Là bạn thân nên nó thổ lộ với tôi đang để ý cô ấy. Cô bé xinh đẹp tóc nâu, ngắn, đôi mắt sáng long lanh thông minh, mũi cao, lại thêm tính hài hước.
- Tớ quỵ rồi, Chirs, tớ bị cô ấy đốn ngã rồi. Tớ không biết làm sao để cô ấy chú ý đến tớ nữa. Cô ấy cứ như không nhìn thấy tớ vậy!
- Điên thật! Nó thấy cậu lâu rồi. Con bé cũng hiểu cậu trồng cây si nó. Tại cậu không để ý, chứ ngay khi cậu không nhìn nó nữa thì nó quay sang nhìn cậu. Cậu không nắm được vấn đề gì hết. Nó đợi cậu tiến tới trước tiên. Đi nào, nhào vôi đi.
Robert đã tiến tới. Trời, trước khi nó làm chuyện này, tôi đã phải khuyến khích nó gần trăm lần. Hôm đó, cô bé xui xẻo bị vấp trên cầu thang trường, làm văng tùm lum mọi thứ. Tôi đẩy lưng Robert.
- Cơ hột đó anh bạn, bây giờ hoặc không bao giờ nữa!
Mặt đỏ như trái sơ ri, nó tiến tới đề nghị giúp cô bé. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ và kể từ lúc đó, chúng luôn ở bên nhau.

Phần 3: Nụ Hôn

Đã đến lúc chúng tôi chia tay để ai về nhà nấy như mọi ngày. Danny do dự.
- Chris, sẽ rất hay nếu như một ngày nào đó ... nếu cậu không có gì làm, mình có thể ở lại với nhau một thời gian thay vì chia tay. Mình có thể lại nhà tớ...hoặc nhà cậu. Tớ muốn xài thử máy tính của cậu, hoặc cậu lại chơi máy tính nhà tớ. Ơ thì, nếu cậu thích.
Nếu tôi thích? Đương nhiên là thích rồi. Cậu ấy chưa nói hết câu thì tôi đã đề nghị chiều ngày hôm sau, ở nhà tôi. Tôi nói rõ rằng mình sẽ báo lại với ba mẹ, nhưng sẽ không có vấn đề gì.
Trở về nhà, tôi dọn dẹp lại căn phòng. Tôi đã chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi. Khổ thật! Từ đây đến chiều mai thật là lâu...
- Chào mẹ, con giới thiệu với mẹ Danny Crawford mà con nói với mẹ hôm qua về chuyện hôm nay cậu ấy lại nhà mình chơi!
- Rất vui được biết con, Danny. Chào mừng con đến chơi. Nhưng con không cần để ý đến bác làm gì. Lên phòng chơi đi các con. Nhớ xuống khoảng 17h. Mẹ đã chuẩn bị bánh và thức uống.
Danny cám ơn một cách lịch sự, và chẳng cần nói thêm gì, chúng tôi chạy nhanh lên cầu thang.
- Chà, nó dễ thương quá, cái phòng của cậu. Nó cũng giống như chủ, vừa ngoan lại vừa ngăn nắp.
Tôi cười.
- Cậu nói thế chứ, tớ vừa mới dọn dẹp hôm qua, vì tớ biết là cậu sẽ tới.
Cậu ta muốn xem mọi thứ: mấy cuốn sách của tôi, những mẫu tàu và máy bay thu nhỏ, mấy cái đĩa CD, cả mấy cuốn băng Video. Cậu nhìn những poster và ảnh trang trí không gian của tôi. Chúng tôi mở nhạc nghe. Cũng như tôi, cậu không thích nhạc Techno lắm. Cậu thích Rock, Pop, Teenpop ... Tôi có hàng đống.
Tôi mở máy điện tử. Cậu lại ngồi kế bên. Chúng tôi đua một cuộc đua xe kinh hoàng. Chúng tôi tắt máy, vẫn cầm bàn điều khiển trong tay. Sự hăng say giúp tôi quen cậu đang ở gần. Tôi thua. Cậu hét lên chiến thắng. Cậu không biết là mỗi khi tôi phạm lỗi là lúc vai cậu chạm vào người tôi.
Mệt mỏi vì tập trung cao độ, cậu nhìn tôi, mắt vẫn còn sáng lên hứng khởi.
- Tớ chưa từng chơi vui thế này. Tớ thấy thoải mái với cậu, Chris, không thể tưởng tượng nổi!
Tôi nhanh chóng quay mặt đi. Không được để cậu đọc được những gì trong mắt tôi. Tôi nói.
- Ưøa, mình hợp nhau, tốt lắm.
Cậu đứng dậy. Tôi thấy hơi hụt hẫng khi không còn cậu bên cạnh. Cậu hỏi.
- Chris, tớ không biết... Vanessa... là bạn gái cậu à?
- Ơ không, Vanessa còn hơn là bạn gái. Bạn thân của tớ ... giống như người chị.
- À, thấy hai người luôn bên nhau, tớ cứ tưởng, cậu và cô ấy, hai người ...
Cậu ngừng nói, chú ý đến cái kệ sách trong phòng. Cậu phát hiện một bức ảnh đặt trong khung kính. Cầm lên nhìn.
- Chris, thằng nhóc mập ở truồng nằm trên tấm mền này là ai vậy? Khoan đã. Để tớ đoán xem. Khỉ thật! Là cậu đó hả?
Cậu chạy đi vừa cười lớn. Tôi chịu không nổi ... tôi chết vì xấu hổ. Tôi nhảy chồm lên giựt lại tấm ảnh cho cậu khỏi chọc nữa. Tôi vươn tay. Theo quán tính, tôi chồm tới người cậu, cố gắng lấy lại món đồ trong khi cậu giương nó lên cao khỏi tầm với của tôi. Để ngăn tôi không với tới, cậu dùng tay giữ chặt người tôi lại. Mọi thứ như đứng yên. Chúng tôi đắm đuối nhìn nhau. Tôi thấy mình yếu đi. Chân tôi không còn vững nữa. Không khí trở nên nặng, rất nặng. Danny không cười nữa.
- Danny...trả tớ ... tấm ảnh.
Mọi sự diễn ra ngoài ý muốn. Tôi không muốn ... nhưng tôi đã không thể. Chìm đắm trong ánh mắt Danny, tôi tiến sát mặt mình. Như bị hút, cậu cũng làm tương tự. Môi chúng tôi chạm nhau, dính chặt. Tôi nhắm mắt, tay ôm tóc cậu. Miệng chúng tôi như gắn lại với nhau, rất nóng, cũng rất dịu. Lưỡi cậu chạm vào răng tôi. Tôi bay bổng trong cơn chóng mặt. Tôi không còn nhận thức về thời gian. Chỉ với nụ hôn này, trái tim tôi như muốn nổ tung, trái tim cậu đập như điên sát ngực tôi. Tôi vuốt ve tóc và cổ cậu. Tay cậu chạy dài trên lưng, trên thân tôi. Chúng ôm tôi sát vào cơ thể cậu. Tôi cảm nhận được sự khát khao của Danny, cậu không thể không thấy sự hứng phấn của tôi.
Tôi không biết bằng cách nào chúng tôi đã tách ra được. Tôi kiệt sức. Theo bản năng, tôi tựa đầu vào cậu.
- Danny ... Danny ơi...Đã từ lâu lắm rồi...
Cậu thô bạo đẩy tôi ra, đôi mắt đầy sự sợ hãi.
- Tớ xin lỗi...tớ không biết mình bị gì...Trò chơi...sự kích động...tớ không muốn...chỉ là tai nạn, Chris, mình quên đi, mình đừng nói nữa, được chứ? Cậu không giận tớ chứ?
Tôi thấy mình ngốc nghếch, không hiểu chuyện gì xảy ra với cậu. Khỉ thật, tôi thấy cậu ấy cũng...
- Danny, cậu sao vậy? Cậu không hiểu gì à? Thật tuyệt! Tớ đã không dám nói với cậu... tớ đã đợi nhiều tuần rồi. Tớ luôn nghĩ chuyện này không thể được...và...mà cậu vừa mới hôn tớ. Từ ngày đầu tiên gặp cậu ở trường, tớ tin là tớ luôn mơ về chuyện này. Tớ yêu cậu, Danny, tớ không thể làm gì khác. Cậu bảo tớ quên đi à? Tớ không thể, Danny, ngay cả khi tớ muốn, tớ cũng không thể ...
- Ngưng ngay chuyện điên rồ của cậu đi! Cậu nói gì vậy? Cậu không phải pédé chứ? Tại sao cậu không trả lời? Đừng nói với tớ rằng tụi nó chọc cậu ở trường là đúng! Chris, trả lời tớ là không đúng đi! Điên thật, tớ không phải pédé! Cậu đừng nghĩ ... chỉ vì...hồi nãy...tớ không biết tại sao...Nghe này, Chris, nếu cậu kể cho bất kì người nào nghe chuyện vừa xảy ra, tớ sẽ không tha cho cậu. Cậu phải cẩn thận đấy, nếu tớ nghe bất kì lời bàn tán nào về chuyện này. Kể từ ngày hôm nay, mình không quen nhau nữa, mình không gặp nhau nữa. Tớ...tớ phải về nhà...thế là đủ rồi!
Không để tôi kịp giải thích tiếng nào, cậu chạy đi, làm như tôi là quỷ. Tôi chưa kịp thả mình xuống giường thì mẹ đã đứng trước cửa.
- Danny đi rồi à? Nó có vẻ vội lắm?
Tôi gắng gượng.
- Nó sự nhớ là phải về nhà sớm...để gặp...gia đình.

Ở trường, sáng ngày hôm sau, tôi gặp cậu trên hành lang. Cậu đã không nhìn mặt tôi.
Tôi gục ngã. Tôi đã tốn công tìm kiếm, nhưng tôi vẫn mãi không hiểu. Tôi đã không làm gì quấy, không gợi mở cũng không ẩn dụ chuyện gì, không một hành động không đúng chỗ trong suốt nhiều tuần lễ. Cậu ấy càng không. Chuyện xảy ra, ngay cả khi bọn tôi không muốn, như thế, đột ngột. Chúng tôi hút lẫn nhau một cách không tự chủ. Tôi đã không kiềm chế mình được, cậu ấy cũng vậy. Chúng tôi hôn nhau với nỗi đam mê, vui thích. Tại sao cậu lại không muốn chấp nhận?
Vanessa đã tìm ra câu trả lời thay tôi.
- Chuyện gì vậy Chris? Nhìn mặt cậu kìa, quỷ nó thèm nhỏ dãi! Vậy không ổn chút nào. Đừng nói với tớ là cậu khỏe. Nhìn mắt cậu đi! Cậu khóc suốt đêm à? Rồi, lại bắt đầu nữa!
- Vanessa...Danny...nó tới nhà tớ hôm qua...Bọn tớ chơi với nhau...thoải mái...tớ không biết chuyện xảy ra thế nào...bọn tớ đã hôn nhau...một nụ hôn thật sự...
- Chris! Tớ biết trước là cậu cuối cùng cũng sẽ lấy ước mơ làm sự thật. Cậu si đến chết rồi! Danny Crawford! Chỉ có bọn con gái mới hấp dẫn nó thôi! Tối qua cậu đã nằm mơ rồi, chắc chắn. Cậu đã tưởng là thật. Bước từ trên mây xuống đi. Nếu cứ tiếp tục, cậu vô bệnh viện tâm thần là vừa.
- Thế còn "cái đó"? Khi nó dán vào người tớ, tớ cũng mơ thấy "cái đó" của nó à? Tớ thề là chẳng bịa cái gì cả! Vanessa, thật sự là như vậy. Tớ vẫn còn vị của lưỡi nó trong miệng. Thật phi thường! Thiên đàng! Tớ đã không muốn chuyện này chấm dứt. Tớ cứ lâng lâng. Tự nhiên, nó lại đẩy tớ ra. Nó nói là không cố tình làm như vậy...rằng chỉ là tai nạn...rằng nếu như tớ kể lại chuyện này, nó sẽ không tha cho tớ. Vanessa, nó nói không muốn gặp mặt tớ nữa. Sáng nay...nó đã vờ không nhìn thấy tớ.
- Tớ không thể tin được. Cậu đã đốn ngã Danny Crawford...Trời, biết tin vào ai được nếu đứa nam tính nhất trong những thằng đàn ông ...
Cô ngừng nói ,ra chiều suy nghĩ cẩn thận.
- Cậu không hiểu rồi, chẳng hiểu gì hết, Chris! Nếu nó làm vậy, tức là nó cũng thương cậu, lại thắm thiết nữa kìa. Nhưng nó xấu hổ. Nó không muốn chấp nhận. Trong tư tưởng, nó không nghĩ đến chuyện bị thu hút bởi một thằng đẹp trai như cậu. Khỉ thật! Cậu thật may mắn, Chris! Nó là đứa con trai tuyệt vời! Tớ biết cần phải làm gì. Nếu như nó thật sự cần cậu, nó sẽ trở lại. Nghe Vanessa này. Đừng khóc nữa cưng. Cần có thời gian, cần phải kiên nhẫn! Cậu phải từ từ, thận trọng...Nó không tồn tại nữa...làm ra vẻ như không thấy nó, nhưng làm sao, cho nó thấy cậu. Trên hành lang, trước cổng ra vào...cậu nắm được chứ? Chơi trò mèo bắt chuột. Tớ không cho nó quá một tháng, tin tớ đi!
Chắc là Vanessa có lí. Tôi chưa hề nghĩ ra chuyện cậu không muốn,như tôi, chấp nhận sự khác biệt của mình. Cậu từ chối sự thật bằng những vũ khí hiện có: trốn chạy, cắt đứt và đe dọa.

Như chết ở trong tim, tôi quyết định nghe theo lời chỉ dẫn của Vanessa. Thật khó! Hàng chục lần, tôi tưởng mình yếu đi. Tôi đã giữ vững. Tôi cũng vậy, tôi đã lơ cậu đi. Tôi giữ khoảng cách rất xa với cậu, nhưhg không quá. Tôi tránh ra về cùng lúc với cậu. Đương nhiên là Vanessa và Robert cặp kè với tôi khi tôi về nhà. Cậu ấy chắc phải nhận thấy. Khi cậu ở gần xung quanh, tôi cười lớn tiếng hơn với những đứa bên cạnh.
Rồi cũng đến một ngày, tôi bắt gặp ánh mắt cậu dán vào tôi, rồi quay đi thật nhanh. Vanessa cũng thấy. Kể từ lúc ấy, như tình cờ, Danny luôn cố tình ở gần cạnh tôi. Chắc cậu muốn nghe những gì tôi nói? Hay là cậu khởi sự chuyện giải hoà? Vào những lúc như vậy, tôi thường kéo tay Vanessa,Robert hay Nance đi chỗ khác, làm như không chú ý đến sự hiện diện của cậu.
Một thời gian ngắn, không thể tránh khỏi, giữa đám đông, Danny đứng trước mặt tôi, mặt tái mét, cậu thì thào.
- Chris...khoẻ chứ?
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh để trả lời một cách lãnh đạm.
- Ai? Tớ hả? Vẫn khỏe, nhờ trời. Còn cậu, chắc cũng khỏe?
Tôi bỏ đi không đợi cậu trả lời. Tránh nhưng ánh mắt tò mò, tôi nhắm mắt, lưng tựa vào tường.
"Nó sắp đổ rồi, thiên thần của tôi, nó sắp đổ rồi. Kiên nhẫn, một chút kiên nhẫn nữa thôi.Vanessa đã có lí."

Smile
Về Đầu Trang Go down
p3keongot



Zodiac : Libra Tổng số bài gửi : 242
Points : 271
Được cảm ơn : 3
Join date : 19/06/2010
Age : 20
Đến từ : Quận Tân Phú

Bài gửiTiêu đề: Re: Mình bên nhau...em nhé.....!!!   9/5/2011, 1:00 pm

truyện hay hay hay ! Smile
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Mình bên nhau...em nhé.....!!!   9/5/2011, 1:04 pm

hjhj Smile
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Mình bên nhau...em nhé.....!!!   

Về Đầu Trang Go down
 
Mình bên nhau...em nhé.....!!!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» SỰ KHÁC NHAU CUẢ BỘ CHIA THÔNG NGUỒN VÀ KHÔNG THÔNG NGUỒN
» Nagra CA với giải pháp multiroom
» xin fw vtc hd 02 tàu
» Một chảo dùng cho 2 đầu thu
» Thông số kỹ thuật công nghệ truyền dẫn vệ tinh DVB-S2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến