Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
IndexCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Fate Promise!!! - Gió Bấc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Hey.Baby_PitPull
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Scorpio Tổng số bài gửi : 1164
Points : 1299
Được cảm ơn : 41
Join date : 12/02/2012
Age : 20
Đến từ : Thế Giới Vô Cảm... !!!

Bài gửiTiêu đề: Fate Promise!!! - Gió Bấc   19/6/2014, 2:25 am

 – Nè, nếu cho cậu một điều ước, cậu sẽ ước gì?
- Tớ hả, ukm… Nếu cho tớ một điều ước… Tớ sẽ ước… A, tớ sẽ ước được trở thành cô dâu của cậu!
- Hả? Sao cậu lại ước thế?
- Hi, vì nếu tớ là cô dâu của cậu, cậu sẽ mãi ở bên tớ, chơi với tớ và bảo vệ tớ nữa, không cho bọn thằng Toàn ăn hiếp tớ nữa.
- Thế à? Hi, thế thì tớ sẽ hứa nhất định sau này tớ sẽ cưới cậu làm cô dâu của mình! 
-Thật không? Vậy hứa nha! Nghéo tay nha.
- Uk. Nghéo tay hứa nè!...”


“ RENG, RENG, RENG ”-“ BỤP – RẦM – BỊCH BỊCH BỊCH”
Những âm thanh quen thuộc của mỗi buổi sáng lại được vang lên trong căn nhà nhỏ màu trắng số 107, những âm thanh khó hiểu và đầy vội vã! Chủ nhân của căn nhà đang loay hoay tìm chiếc áo sơ mi trắng trong khi miệng vẫn còn ngậm cây bàn chải đánh răng và với tốc độ tên lửa và kinh nghiệm chỉ sau 7p20s người chủ nhà ấy đã chỉn chu một cách bí ẩn. Vớ lấy cái cặp đen trắng đơn giản của mình cậu phi như bay đến chiếc xe đạp thể thao, cố gắng dắt xe thật nhanh ra phía cửa vì ngoài cổng rào đã có một dáng người con gái rất xinh đang đứng đợi cậu, cô bé cao 1m68, với dáng người thật đẹp khi mặc chiếc áo dài trắng tinh khôi hòa quyền cùng gương mặt thanh nhã có chút nhấn nhá nhờ cặp lung đồng tiến 2000 vnđ có thể làm bất kì các chàng trai thẳng nào đi ngang cũng phải ngoái nhìn và trầm trồ khen ngợi, cô bé nhìn thấy cậu đang dắt xe ra gần đến mình thi nhoẻn miêng cười một cái thật hiền và “Khẽ” nói:
- THẰNG QUỶ SỨ! Mày biết tao đợi mày 17p rồi không HAAAAẢ…??????
Với sức hét 101Db ( âm thanh còi xe tải chỉ 80Db thôi! ) hơn cả của Siublack! Phương đã làm cho Khang phải lùi lại 7 bước với sự tàn phá quá lớn của âm thanh. Khang líu ríu nói lại.
- Tao xin lỗi, tại cái đồng hồ thứ 1 nó reo nhỏ quá, cái thứ 2 thì hết pin rồi nên khi cái thứ 3 reo thì tao mới thức.
Thấy đứa bạn nét mặt hối lỗi và mở to đôi mắt cún con quá dễ thương nên Phương dịu lai và nói:
- Haizz… Thôi được rồi, bỏ qua cho mày lần thư 19 đó, hồi này nghe mày tắt cái báo thức cái BỤP té cái RẦM chạy BỊCH BỊCH BỊCH là biết mày không cố ý rồi. Mai là ngày thứ 30 mày chở tao đi học mày mà còn trễ nữa thì tao sẽ “cự tuyệt” với mày luôn đó. Nhờ anh Nguyên của tao qua chở xướng hơn mày nhiều.
- Hehe, biết rồi. Mà sao mày không kêu ông Nguyên chở mày đi học đi cho tình, cả tuần 2 đứa mới gặp nhau được 1,2 lần sau không kêu ổng chở mỗi buổi sáng đi cho gặp mặt mỗi ngày, cho đỡ nhớ, cứ ngày nào mày cung : Ôi, nhớ anh Nguyên quá Khang ơi” hoài ak, nghe riết cũng rầu dùm mày.
- Thôi đi, nhà ổng cách nhà tao 22km, bắt ổng chạy xuống chở tao đi học rồi phải chạy ngược lại về trường ổng nữa sao mà kịp. Vả lại tốn xăng lắm. Ảnh còn phải dành tiền cho ngôi nhà xinh xinh của 2 đứa tao trong tương lai nữa chứ. Hihi.
- Gúm quá, thui, lên xe đi chị 2, trễ học rồi!
- Uk, uk, Nhanh lên đi trể là lại phải trèo tường đó, tao rách 2 cái áo dài vì mày rồi đó.
- Bít rồi, bít rồi, khổ lắm, nói mãi. Nhanh đi!
Khang và Phương nhanh chóng lên xe, Khang vội vã đạp những vòng quay xe đạp đầu tiên, ánh nắng chói chan đầu ngày mới thật nhẹ, ánh lên đôi mắt kiếng đen nằm trên lên gương mặt gọn gàng và thanh tú của Khang, Khang cười nhẹ nhớ đến giấc mơ đêm qua…
- Nè, nếu cho mày một điều ước, mày sẽ ước gì?
- Hả??? _ Khang giật mình với câu nói y chang đó của Phương.
- Gì mà bất ngờ dữ vậy??? Bộ đang nghĩ gì ak??
- Ak… Ak… Không có gì, chỉ là…
- Chỉ là?
- Hôm qua tao nằm mơ thấy hắn… 
- Ak! cái thằng bỏ đi biệt tích hồi học lớp 9 với mày đó hả? Hắn cũng hỏi mày câu này ak?
- Uk. Thời tao và hắn học mẫu giáo, lúc đó tao và hắn đang nằm trên đồi cỏ lau, hắn cũng hỏi y chang mày vậy đó!
- Hehe, rồi mày trả lời sao??? Đừng nói với tao mày ước là trọn đời được bên hắn nha!?
- Ukm… Thì… Cũng đại loại vậy… Tao ước là sẽ thành cô dâu của nó…
- Hahaha, biết ngay mà, thằng bạn tui đâu có vừa… 
- Cười cái gì mà cười. Thì tại lúc đó tao còn con nít mà, bít gì đâu. _ Nó hơi đỏ mặt chống chế lại con bạn.
- Ờ, có gì đâu, tại lãng mạng quá nên cười thôi _ Phương ráng nhịn cười và hỏi tiếp – Thế nó trả lời sao???
- Thì nó uk, Nó còn hứa sau này nhất định sẽ cưới tao làm cô dâu của nó. Tao và nó còn nghéo tay thề nữa.
Đến lúc này Phương không thể nhịn cười được nữa, Phương cười sặc sụa đánh vào lưng thằng bạn thân, Khang bất ngờ quá nên lạc tai lái thế là… “RẦM”!
- Ây da!!!” _ Phương từ từ đứng lên, la oai oái lên vì cánh tay đã bị trầy rướm máu, Phương nhìn xuống thì thấy Khang đang bị chiếc xe đạp và chiếc xe máy đè lên liền ráng kéo đứa bạn ra, Khang bị trầy bên tay phải và trật chân nên đứng dậy khá khó khăn, chưa đứng lên xong thì chủ nhân của chiếc xe máy lên tiếng:
- Nè, 2 đứa bây có mắt ko? Làm trầy hết cả dàn mũ trước của xe tao. _ Tên thanh niên đó vừa nói vừa dựng lại chiếc SH của mình. Khang và phương nhìn qua hắn, nhìn hắn trạc tuổi nó lại thấy mặt đồng phục cùng trường với mình nên nó vội xin lỗi:
- Xin lỗi bạn nha. Tại mình bị lạc tay lái. Có gì mình đền cho, dù gì mình cùng học cùng trường nên bạn thông cảm nha!
- Thôi khỏi, nhìn tụi bây có bán thân cũng không đền nổi đâu, đúng là xui xẻo, đừng cho tao thấy mặt tụi bây 1 lần nữa! 
Hắn bực dọc, rồ ga lên phòng thẳng đến trường, bỏ lạị 2 đứa đang bực bội vì thái độ của hắn:
- Gì mà vô duyên dữ vậy trời? Có phải mình cố ý đâu. Mà sao lại phải nói chuyện khinh người như thế chứ, lần sau mà gặp lại nó xem, tao không uýnh nó không lấy tiền.
- Thôi, kệ nó đi, coi như hôm nay mình xui nó cũng xui. 
Khang vừa nói vừa đỡ chiếc xe đạp lên, vừa lên xe thì ngã xuống vì chân khá đau:
- Thôi thôi, để tao chở cho, chân mày vậy sao mà đạp?
- Mày chở được không đó?
- Mày quên tao với mày là nhất đơn nam và nữ môn điền kinh của trường hay sao?
- Rồi rôi, vậy nhờ cả vào mày đó.
- Yên tâm, cứ giao cho tao, Phương mà! Cái gì mà chả làm được.
Cả 2 cùng cười rộ lên tạm quên đi sự việc vừa rồi, Phương bắt đầu chở Khang đến trường, một ngày mới bắt đầu… Một ngày mới ĐẦY SÓNG GIÓ với Khang… và cả Phương…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Fate Promise!!! - Gió Bấc
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến