Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
Trang ChínhCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Em ko yêu anh.... Nhưng hãy cho anh yêu em...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Em ko yêu anh.... Nhưng hãy cho anh yêu em...   27/10/2012, 3:36 pm

Một buổi chiều nữa lại đến, chiều buồn với
từng tia nắng vàng buông nhẹ nhàng mà
nao lòng xuống những vòm lá xanh còn
vương chút gì đó của ngày tàn. Tôi bước
trên con đường về nhà như mọi ngày. Cái
cảm giác nhớ dâng tràn khắp người, nhớ quê. Tôi nhớ quê, nhớ ba mẹ. Tôi là một đứa
học sinh xa quê. Tôi bước vội đến trạm xe
bus hướng về quê tôi, một vùng ngoại ô với
những cánh đồng lúa vàng trĩu hạt, những
rặng tre già xào xạc trong gió chiều. Cảnh
quê dần hiện ra và dòng sông khi xưa tôi thường chèo xuồng cùng mấy đứa nhỏ
hàng xóm ngày càng hiện ra rõ rệt. Tôi sao
quên được từng kỉ niệm xưa nơi quê nhà.
Tôi là một người ít nói, và luôn tỏ ra lạnh
lùng. Không phải vì tôi chảnh mà tôi muốn
bảo vệ mình, tôi luôn cảm thấy có gì đó mặc cảm về bản thân mình nhưng nó mơ hồ đến
mức tôi không thể diễn tả ra được. Vì thế,
thời gian tôi còn học trường quê này là một
kí ức tẻ nhạt. Nó tẻ nhạt đến mức giết chết
tôi trong thế giới cô đơn của nội tâm. Nhưng
không phải tôi không có bạn. Tôi có bạn đấy chứ, có đến không đếm hết mười ngón tay.
Tôi thở đài ngao ngán cho cái quá khứ của
mình. Xe bus đã dừng ở trạm tôi muốn đến.
Quê tôi có nhiều thay đổi quá, chợ đã được
xây mới, trường tiểu học xưa nay đã dời địa
điểm,… Tôi lặng lẽ bước trên con đường về nhà. Chợt tôi nhìn thấy cậu ấy, một người mà
tôi rất sợ khi tôi còn học ở đây. Cậu ấy đang
chở một cô gái rất đẹp và cậu ấy đang nhìn
tôi chằm chằm. Tôi vội bước sâu vào lề và cố
đi thật nhanh. Nhưng cậu ấy đã dừng lại và
chặn đường tôi. - Chào! - Chào! Cho tôi đi! - Bạn cũ gặp lại nói chuyện chút không được
à? - Tôi đang rất bận. Bạn tránh đường đi. - Không! – Cậu ấy vừa nói vừa cười làm tôi
phát nóng. - Anh cho nó đi đi. Mình đi ăn kem đi anh. –
Cô gái phía sau cậu ấy chợt lên tiếng với cái
giọng nhừa nhựa. Đến bây giờ tôi mới có thể
nhìn rõ cô gái ngồi sau cậu ấy. Một cô gái ăn
mặc lố lăng, son phấn lòe loẹt. Nói chung là
dạng người tôi không ưa. - Em lấy xe đi đi. Anh nói chuyện với bạn một
chút. - Anh nói thế mà nghe được à. Tự nhiên anh
đi với nó bỏ em đi một mình à? - Rồi giờ em đi không? Em không đi xe thì
anh cho em đi bộ à. - Hứ. – Rồi cô ta bỏ đi, trèo lên chiếc Air Blade
bỏ đi, cô ta còn liếc xéo tôi một cái thật sắc.
Và cũng lúc ấy tôi bỏ đi. Cậu ấy nhìn lại thì
thấy tôi đã đi mất liền chạy theo. - Này. Đứng lại. Chưa cho đi mà sao dám bỏ
đi hả. - Đường này của bạn à. Sao tôi không thấy
cắm biển báo nhỉ. - Haizzz… Vẫn khó khăn như ngày nào. - Tôi vậy đó. Không thích thì đừng nói
chuyện với tôi. - Ai nói không thích chứ. Thích muốn điên
luôn là đằng khác. Cậu ấy vừa nói gì. Cậu ấy giỡn à. Tôi ngây
người ra. Không được, mình không nên nói
chuyện nhiều với tên khùng này. Thôi mình
đi nhanh về mới được. Thế là tôi bước
nhanh về nhà. Cậu ấy lại đuổi theo. - Nói thiệt đó. Sao bỏ đi vậy? - Khùng. Tránh ra tôi về. - Thôi mà. Nói chuyện chút đi. - Không có chuyện gì để nói. Tôi mệt lắm. - Uhm. Vậy về nghỉ đi. – Giọng cậu ấy buồn
hẳn. Chợt tôi thấy hơi ngại. Dù sao cậu ấy
cũng là bạn cũ lâu ngày mới gặp. Chẳng lẽ
nói vài câu không được à. Tôi gọi cậu ấy lại
khi cậu ấy bước đi – Nè, nói chuyện một chút
thì cũng không sao. – Cậu ấy quay lại và mỉm cười – Tui biết thế nào cũng vậy mà. Cậu ấy nói với tôi nhiều lắm. Chúng tôi nói
chuyện rất lâu mà phải nói là cậu ấy độc thoại
rất lâu mới đúng, và trời đã nhá nhem tối.
Cuối cùng tôi cũng được về nhà nhưng có gì
đó làm tôi bần thần. ——————- Leo. Khà khà chiều nay thật buồn nên rủ con nhỏ
hàng xóm mê tui muốn chết mê chết mệt đi
chơi. Không ngờ chiều nay lại không đến nổi
buồn như tui nghỉ. Tại sao ư? Tui gặp lại một
người. Một người mà tui thương thầm rất lâu
rồi. Không hiểu sao tui chặn đường người ấy. - Chào! - Chào! Cho tôi đi! (Lạnh lùng quá à) - Bạn cũ gặp lại nói chuyện chút không được
à? - Tôi đang rất bận. Bạn tránh đường đi. (Vẫn
như ngày xưa, chẳng thay đổi gì cả) - Không! - Anh cho nó đi đi. Mình đi ăn kem đi anh. –
Cái cục nợ lên tiếng, giọng nó ẻo lả nghe
muốn trẹo quai hàm. Tất nhiên là phải đuổi
nó đi rồi. - Em lấy xe đi đi. Anh nói chuyện với bạn một
chút. - Anh nói gì mà nghe được à. Tự nhiên anh
đi với nó bỏ em đi một mình à? - Rồi giờ em đi không? Em không đi xe thì
anh cho em đi bộ à. - Hứ. – Cuối cùng tui cũng tống khứ cái ẻo la
đó đi rồi nhưng mà hơi thương cho con xe
của tui. Đang nhìn con xe mà thầm than thở
thì Aries bỏ đi. (Aries là cái tên sau này tui đặt
cho người đó, còn tui là Leo). Tất nhiên là tui
phải chạy theo ùi. - Này. Đứng lại. Chưa cho đi mà sao dám bỏ
đi hả. - Đường này của bạn à. Sao tôi không thấy
cắm biển báo nhỉ. - Haiz… Vẫn khó khăn như ngày nào. - Tôi vậy đó. Không thích thì đừng nói
chuyện với tôi. - Ai nói không thích chứ. Thích muốn điên
luôn là đằng khác. – Tôi nhìn phản ứng của
Aries. Aries ngây người nhưng rồi bỏ đi. - Nói thiệt đó. Sao bỏ đi vậy? - Khùng. Tránh ra tôi về. - Thôi mà. Nói chuyện chút đi. - Không có chuyện gì để nói. Tôi mệt lắm. - Uhm. Vậy về nghỉ đi. – Tui lặng lẽ bước đi.
Không ngờ Aries kêu tui lại và tui quay lại
một nụ cười dễ thương nhất có thể. Tui đi cùng Aries và tâm sự. Chuyện xưa đã
qua hai năm nhưng trong tôi nó chỉ mới đây
thôi. Lần đầu tiên, tui gặp Aries là năm lớp 7,
Aries là một người lạnh lùng và ít nói, lại lựa
ngay bàn cuối ngồi một mình ở đó nữa nên
tui cũng chả quan tâm làm gì vì tui là một đứa tinh nghịch đến mức cái thành tích đánh lộn
trong trường của tui là số 1. Tui chẳng quan
tâm tới Aries cho đến khi, tui giỡn với mấy
đứa trong lớp và làm vở sách của Aries từ
trên bàn rớt xuống hết. Aries nổi giận và lần
đầu tiên cả lớp thấy Aries nổi giận. Mặt Aries đỏ phừng phừng và nhanh chóng Aries lấy
cái cặp tui thả từ tầng hai xuống cái thùng
rác ở dưới đất. Tui chạy theo nhưng đã quá
trễ, tui nóng máu xăn tay áo định đánh Aries
nhưng Aries phớt ngang qua tui rồi trở vào
lớp nhặt sách vở lên. Sau đó, Aries chạy xuống sân lượm cái cặp lại cho tui và nói xin
lỗi. Tui chả hiểu gì cả. Tui đơ vài giây và rồi
không hiểu sao tui tha cho Aries. Lần đầu
tiên tui tha cho một ai đó. Và những ngày
sau, không hiểu cớ gì mà tui lại lựa ngay bàn
Aries mà ngồi. Tất nhiên Aries đuổi tui như đuổi giặc nhưng tui vẫn ngồi lì ngồi đấy. - Bạn đi về chỗ nếu không tôi ghi bạn vào sổ
đó. – Aries là lớp trưởng đó, không hiểu sao
bà cô giao cho người không hòa đồng gì hết
làm lớp trưởng nữa. thế là Aries lấy viết lên
và chuẩn bị ghi tên tôi. Tôi giật lấy cây viết và
quyển sổ. - Để tui ghi cho. Rồi tui ghi vào sổ “…. ngồi sai chỗ 100 lần”. - Ghi rồi là tui được quyền ngồi đây rồi đó. Aries nhìn tui chằm chằm rồi không nói gì
nhưng ngồi sát bìa. Nhìn Aries đáng yêu ghê
thật. Và khi đó, tui biết rằng tui đã có tình
cảm với Aries. Không hiểu sao nữa, chắc là
do tui tìm được 1 người lần đầu tiên không
sợ tui, coi tui như không khí mà lại có những hành động kì cục hết chỗ nói. Ngồi trong tiết
học, tui nói chuyện này chuyện nọ với Aries
liên tục nhưng Aries chẳng nói một lời. Tui
nản lắm, cứ vậy mà một tuần ngồi cạnh Aries
mà tui chẳng được đáp một lời. Nhưng cuối
cùng tui cũng biết cách làm Aries nói chuyện. Tự nhiên giáo viên đang giảng bài định lí Py-
ta-go, tui thốt lên là không hiểu. Aries nhìn
tui. Thế là buộc miệng tui hỏi Aries. - Chỉ tui được không? - Không biết chỗ nào? Và thế là Aries chỉ cho tui. Quả là học thầy
không tày học bạn. Tui hiểu ngày và từ hôm
đó tui thường dạy cho tui học vào mỗi buổi
ra chơi thay vì đi đánh lộn hay đá banh. Aries
nói chuyện với tui nhiều hơn, có chuyện
ngoài lề nhưng vào ra chơi. Biết bao vui sướng trong tui. Hôm đó, tui đi mua rất nhiều
quà vặt cho Aries nhưng Aries không lấy.
Thế là tui bỏ vào thùng rác. - Tự nhiên sao bạn không ăn mà bỏ? - Bạn không ăn có nghĩa là nó không ngon
vậy ăn làm gì? Thế là hôm sau tui tiếp tục mua và tiếp tục bỏ.
Cuối cùng Aries cũng chịu thua tui và ăn một
ít. Quan hệ của chúng tui cải thiện nhiều lắm.
Từ khi ngồi cạnh Aries, tui ngoan hơn hẳn và
học tốt lên hơn nhưng tui chưa thổ lộ tình
cảm với Aries. Đối diện với Aries tui như không có chút sức sống, còn khó hơn là đi
đánh lộn nữa. Và tình cảm cứ ấp ủ mãi đến
năm lớp 9 thì không thấy Aries vào học. Tui
hỏi đủ mọi người nhưng không ai biết, hỏi
một vài giáo viên mà thích Aries thì mới biết
Aries đã chuyển trường. Thế giới như sụp đổ. Tui buồn lắm, nhớ Aries lắm. tại sao Aries
lại bỏ đi mà không lời từ biệt tui. Và tui lại trở
về như trước khi tui bị cảm nắng trước Aries.
Đánh lộn, trốn học, bồ bịch lung tung nhưng
chẳng ai làm tui vui như khi tui ở cạnh Aries.
Rồi như duyên số, hai năm trôi qua tui lại được gặp Aries ngày hôm nay. Giờ chúng tui
đã học lớp 11. Tui vui không diễn tả nên lời
và kỉ niệm xưa lại ùa về. Tui đã tâm sự hết
nổi lòng mình cho Aries. Nghe xong Aries
chạy đi để lại tui một gì đó buồn man mác
cho tình cảm đơn phương. —————– Aries Sao cuộc đời thật là trái ngang. Tôi yêu đơn
phương một người con trai giống như tôi
nhưng người đó đã có người yêu, và mãi tôi
sẽ không bao giờ được người ấy. Tôi buồn
lắm và bắt trái tim mình phải đóng băng để
không còn phải khổ đau vì mối tình đơn phương kia nữa. Nhưng hôm nay, tôi gặp lại
Leo và cậu ấy đã bày tỏ hết nổi lòng yêu
thầm tôi. Lại là yêu thầm. Không lẽ con người
ta sinh ra để chỉ yêu thầm thôi sao. Hạnh
phúc sao quá mong manh. Chính vì nó quá
mong manh nên giờ tôi đang đau khổ và đang làm người khác đau khổ. Biết làm sao
đây khi người tôi yêu không phải là cậu ấy.
Nhưng cậu ấy đã vì tôi mà thay đổi quá nhiều
làm tôi phải chóng mặt. Tại sao những người
yêu đơn phương phải chịu dày vò và đau
khổ? Tại sao họ không thể được hạnh phúc? Và hôm sau tôi phải trở lại trường. Một tuần
cũng vui vẻ với bạn bè như bao tuần khác.
Tôi giờ đây đã thay đổi hoàn toàn, vui vẻ và
thân thiện hơn nhưng cũng suy tư hơn
trước. Tôi lại về quê vào chiều thứ bảy kế
tiếp nhưng hôm nay là chiều mưa tầm tã. Có thể là chiều mưa định mệnh. Tôi lại gặp Leo
ngay trạm xe bus. Cậu ấy đang cầm dù và
giờ thì cậu ấy che cho tôi. Sao tôi cảm thấy ấm
áp lạ lùng. Cậu ấy đưa tôi về nhà và chẳng
nói gì khác. Đến trước cửa, tôi nói lời cảm ơn Leo. - Cảm ơn cậu. - Không có gì. Chiều mai tui chở về trường
nha. Tôi tròn mắt nhìn Leo thì cậu ấy đã chạy tung
tăng dưới mưa. Và chiều hôm sau cậu ấy đã
ở trước cửa nhà tôi. - Cậu làm thật à? - Tất nhiên. Lên xe đi tui chở về. - Mình. - Lên đi. Có gì đâu à. Và thế là cậu ấy đã kéo tôi lên xe thành công.
Xe chạy lướt qua những hàng cây đứng tuổi,
lướt qua những cánh đồng đã gặt, lướt qua
những rặng tre, lướt qua những ngôi nhà
đơn sơ và lướt qua cuộc đời tôi như một
giấc chiêm bao. - Anh thích em nhiều lắm Aries à. – Leo bỗng
nói làm tôi giật cả mình. Mặt tôi đỏ cả lên. –
Làm người yêu của anh nha.- Bây giờ tôi
như muốn ngả khỏi xe. Mồ hôi rịn ra và tôi
chỉ biết cúi đầu không đáp. – Sao em không
nói gì vậy? Tôi muốn nói là không chấp nhận nhưng
sao tôi thấy có lỗi sao ấy. Tôi là người khổ vì
tình yêu đơn phương nên tôi hiểu rõ Leo sẽ
thế nào khi tôi từ chối. Nhưng tôi không yêu
Leo thì phải làm sao đây. - Ừ. – Không hiểu sao tôi đã nói ra tiếng đó.
Chỉ một tiếng thôi mà tôi ngượng đến không
biết phải cúi đầu đến đâu cho đủ. Leo thắng
xe lại đột ngột làm tôi loạng choạng ngã về
trước và ôm cậu ta. Rồi cậu ta nhìn tôi và
cười. - Em nói thật à? Tôi ngại quá. Bước xuống xe và chạy. Cậu ấy
bỏ xe và chạy theo tôi. - Em sao vậy? Tôi chỉ biết lắc đầu. Cậu ấy nâng mặt tôi lên.
Mặt tôi đã đỏ hết rồi. - Làm người yêu của anh nha. Tôi gật đầu. Cậu ấy vui mừng ôm tôi nhưng
rồi sau đấy cậu ấy phải nếm mùi đau khổ. Tôi
thẳng chân đạp cậu ấy một cái nhưng cậu ấy
vẫn cười ngu ngu. Và tình yêu của tôi và cậu ấy đến vậy đó. Cậu
ấy phải nói là phiền hết sức. Cậu ấy cứ nhắn
tin và điện thoại cho tôi suốt làm tôi mệt mỏi
lắm. Tôi muốn cho cậu ấy chút gì đó để bù
đắp lại tình cảm quá lớn lao mà cậu ấy dành
cho tôi. Rồi đến khi nào cậu ấy chán tôi, tôi sẽ vui vẻ ra khỏi cuộc đời cậu ấy. Nhưng cậu ấy
lại làm cho tôi rất nhiều việc và tôi cảm động
vì điều đó. Tôi không còn đi xe bus về quê
nữa bởi vì mỗi cuối tuần cậu ấy đều đón tôi.
Có khi cậu ấy cúp học đi thăm tôi, tuy cảm
động vì chuyện đó nhưng tôi chẳng thích thú chút nào và tôi thường mắng cậu ấy
chuyện cúp học. Cậu ấy chỉ cười và hứa sẽ
không như vậy nữa. Đáng yêu biết bao cái
nụ cười hồn nhiên ấy…. Và sở dĩ cậu ấy gọi
tôi là Aries và tôi gọi cậu ấy là Leo là do cậu
ấy nghĩ ra đấy. Aries và Leo là 2 cung hoàng đạo ứng với ngày sinh của tôi và cậu ấy.
Đáng yêu quá chừng. Cậu ấy quả là một
người tốt, một người đáng để yêu nhưng
trái tim tôi đã bị kẻ khác lấy đi mất rồi. Nhưng
tôi không nở để cậu ấy yêu đơn phương
mình. Tôi muốn thấy nụ cười của cậu ấy mãi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Em ko yêu anh.... Nhưng hãy cho anh yêu em...   27/10/2012, 3:38 pm

Hôm nay cậu ấy lại chờ tôi ở trạm xe buýt. - Mình đi chơi rồi hẳn về nhe em? – Cậu ấy
cười thật tươi hỏi tôi. - Uhm. Em mệt lắm. Em không muốn đi đâu
hết á. Anh chở em về đi! – Tôi ca cẩm với cậu
ấy - Em mệt lắm à? Em có bệnh không? Anh chở
em đi bác sĩ nhé? – Cậu ấy vồn vã hỏi tôi. - Em không sao. Em chỉ mệt chút thôi. Ngủ
một giấc là hết thôi anh ạ. - Vậy thì anh chở em về nhé. – Cậu ấy tiu
nghỉu chở tôi về. Tôi biết cậu ấy buồn lắm.
Nhưng tôi rất mệt và cũng không muốn cậu
ấy lại chi tiền vì tôi thêm nữa. Lần nào cậu ấy
đón tôi về cũng chở đi đâu đó, không đi ăn
thì đi mua đồ cho tôi. Tôi từ chối thì cậu ấy làm nũng. Thiệt tình là bó tay với cậu ấy luôn.
Tôi nói không quá đáng đâu chẳng hạn như
những lần… Trong shop quần áo, - Cái này hợp với em đó. Lấy cái áo này nha. - Thôi anh ơi! Em nhiều đồ rồi. - Thôi mà! Lấy đi há. A còn đôi giày cũng hợp
với em nữa nè. - Thôi mà anh! - Áo cặp nè. Anh và em mua một cặp nhé. -… - Quần jeans này đẹp mà em mặc vừa nữa
nè. -… - Mua cái này luôn nhe. -… - Mà anh thấy cái kia cũng đẹp nữa. Mua luôn
nhe em. -… …. Chẳng thể nào ngăn nổi cậu ấy mua đồ cho
tôi. Cậu ấy gom hết tất cả những gì cậu ấy
thấy hợp với tôi, mặc cho tôi năn nỉ để lại mỏi
cả lưỡi và cho đến lúc tôi im lặng để cậu ấy
làm gì làm. Để cuối cùng rút lại một câu ngắn
gọn. - Anh mua thì anh mặc đi. Em không mặc
đâu. – Rồi tôi bỏ đi khỏi shop. Còn cậu ấy thì
đuổi theo năn nỉ. Trong nhà hàng, - Ngoài kia nhiều chỗ bán ăn cũng được vậy,
chui vào đây làm chi vậy? – Tôi thấy khó chịu
ở những nơi sang trọng này lắm. - Anh muốn ăn ở đây cho lãng mạn đó mà. Hì
hì. – Cậu ấy cười đưa cái răng khểnh của cậu
ấy ra làm cô nhân viên mém xỉu. Phải nói cậu
ấy cũng đẹp trai lắm chứ. Nhìn lại tôi bình
thường, chẳng có gì nổi bật. Haizzz Rồi cậu
ấy kêu thức ăn như để đè chết tôi chứ không phải để ăn. Trong siêu thị, - Em thích gấu bông không? Anh mua tặng
em nha. – Cậu ấy hỏi tôi khi đi ngang quầy
hàng lưu niệm. - Cũng được. Em thích con chim cánh cụt á. –
Tôi biết thế nào cũng không có con chim
cánh cụt vì tôi từng đi tìm để mua làm quà
sinh nhật cho thằng em tôi mà chẳng có thấy. - Em nghĩ gì thế? – Cậu ấy trở lại cầm theo cái
bao gì đấy. - À không có gì. Anh cầm cái gì vậy? – Tôi
nhướng mày hỏi cậu ấy rồi nhìn vào cái bao. - À. Anh không tìm được được chim cánh cụt
nhưng anh mua hết mấy con có họ chim
trong đó hết rồi. Ở trong đây nè. Trời đất ơi! Tôi khổ với cậu ấy mất. Tôi bỏ đi
nước một. Cậu ấy chạy theo năn nỉ tôi. - Em đừng giận mà. Anh xin lỗi nhưng ở đó
không có chim cánh cụt. Nhưng anh sẽ ráng
tìm ở chỗ khác để mua cho em nha. - Haizzz thôi đi em không cần nữa đâu. Mình
đi thôi. Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục đi. Rồi
cậu ấy lén tôi mua một cặp bằng nhẫn bằng
vàng bắt tôi đeo cùng cậu ấy. Thật là ức chế
gì đâu ấy. Đi siêu thị với cậu ấy quả là sai lầm
mà dường như đi đâu với cậu ấy cũng sai
lầm cả. Nhưng ngày hôm sau tôi rất ngạc nhiên khi thấy một con chim cánh cụt nhồi
bông trước cửa nhà. Tôi có chút gì đó cảm
động lắm. Tôi đã hỏi cậu ấy làm sao mua
được con thú đó. Cậu ấy chỉ cười cười rồi
vuốt tóc tôi. Nó là khoảng thời gian vui vẻ nhất của tôi
đấy, tuy rằng với hắn tôi luôn cằn nhằn và tỏ
ra khó chịu. Rồi bất chợt người tôi thầm yêu
đã gặp chuyện đau lòng. Tự nhiên trái tim tôi
thổn thức trở lại. Tôi muốn đến bên người
ấy. Tôi muốn dành hết yêu thương đơn phương cho người ấy. Tôi không yêu Leo,
tuy rằng bên cạnh cậu ấy ấm áp lắm, ở bên
cậu ấy tôi được chìu chuộng và vui vẻ hết
mình nhưng tôi chỉ yêu duy nhất một người
thôi. Tôi không biết làm sao bởi vì Leo rất tốt
với tôi. Cậu ấy luôn bên cạnh tôi mỗi khi tôi buồn và cho tôi trút giận mỗi khi tôi có
chuyện bực mình mặc dù tôi và cậu ấy cách
xa nhau về địa lí. Cậu ấy cho tôi biết thế nào
là cuộc sống tươi đẹp. Tôi dường như trút
hết cái thế giới u tối của mình đi để hướng về
cái gì đó tươi sáng từ cậu ấy. Nhưng khi nhìn thấy người tôi yêu, tôi lại muốn trở về
nơi u tối đó và tiếp tục yêu thầm. Đau, đau
quá. Sao trái tim tôi như muốn chia đôi thế
này? Tôi phải làm sao đây. Tôi phải chọn ai
đây Hôm ấy, lại một ngày mưa. Mưa tầm tã, mưa
lạnh lùng. Cậu ấy lại đến thăm tôi, vẫn vui vẻ
và ấm áp như mọi khi nhưng trái tim tôi
đang lạnh. Nó lạnh vì cơn mưa kia hay vì tôi
sắp xua đi cái ấm áp yêu thương nó. - Mình đi ăn thôi em. - Anh à. Em muốn nói với anh một chuyện. - Chuyện gì? Em nói đi. - Mình chia tay đi. - Em….em… đùa à? - Không. Em không yêu anh. Người em yêu
là người khác. Em đến với anh chỉ vì em
muốn đền đáp tình yêu anh dành cho em
thôi. Em muốn chờ cho đến một khi anh chán
em rồi sẽ bỏ em ra đi nhưng giờ em không
thể chờ nữa. Em không yêu anh và không đáng để anh yêu. Anh hãy tìm một người
thật sự yêu anh, Leo nhé. – Tôi chỉ biết cúi
đầu, có cái gì đó xót xa nơi cõi lòng nhưng
có lẽ điều đó sẽ tốt cho cậu ấy. Cậu ấy là
người tốt và nên được người tốt trân trọng,
còn tôi chỉ là một người đơn phương như cậu ấy. - Anh yêu em mà. Anh yêu em trọn trái tim
này. Em không yêu anh nhưng xin em hãy
cho anh yêu em. Anh sẽ đứng một nơi nào
đó để nhìn em hạy phúc nhưng anh mong
em luôn nhớ rằng vẫn có một người luôn
đứng đằng sau em, yêu em và thầm mong em hạnh phúc. Anh sẽ không miễn cưỡng
em đâu. Anh sẽ chờ em, chờ mãi. Khi nào em
cần đến anh thì anh luôn sẵn sàng quay về
bên em. Chúc em hạnh phúc, Aries nhé. Từng giọt nước mắt Leo xé nát cõi lòng tôi.
Cậu ấy chạy đi mang theo ánh sáng ấm áp,
mang theo niềm vui trong cuộc đời tôi. Gió,
sao gió lạnh thế này? Gió đang hành hạ tôi vì
tôi đang đày đọ một người yêu tôi thật lòng
ư. Hay gió muốn nhấn chìm tôi vào thế giới lạnh lẽo cô đơn lần nữa. Nước mắt tôi thi
nhau rơi. Từng kí ức về Leo hiện về, từng nụ
cười ấm áp như còn đâu đây. Từng hơi thở
ấm áp khi Leo ôm tôi vào lòng vào chiều mưa
lạnh hôm ấy như còn thoảng đâu đây. Từng
cánh bồ công anh vụt bay đi xa theo gió lạnh. Bồ công anh sẽ mãi xa nơi mà nó đã
gắn bó để đi tìm cái gì đó hư vô ư? Bồ công
anh sẽ mãi không thể tìm được hạnh phúc
cho mình mà bỏ lại một người đau khổ ư?
Rồi liệu bồ công anh có tìm được bến bờ mà
nó muốn? Chợt nhận ra mình là một cánh bồ công anh, bay mãi, bay mãi và vướng lại nơi
thế giới u tối và lạnh lẽo. Sao nó ngu ngốc lại
bay tiếp thế? Sao nó bỏ lại thế giới thần tiên
để nơi đó chỉ là đau khổ và tan nát. Nhưng
nó cũng đâu hạnh phúc. Nó đã sai rồi ư. Tôi chạy theo những cánh bồ công anh kia
hay tôi đang chạy theo ánh sáng đời tôi.
Đúng rồi, tôi phải níu kéo cậu ấy lại, tôi
không thể mất cậu ấy. Không thể! Em yêu! Tất cả chỉ còn là quá khứ Một quá khứ không thể nào quên Hãy cố gắng quên anh đi…. Chúc em hanh phúc ! Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh Đã rất lâu không có anh nơi này Hàng cây vẫn đứng chờ anh Đã rất lâu chẳng nghe được tiếng anh nói “yêu em” như lúc gần em Nhắm mắt cho ký ức xưa quay về Về bên nỗi nhớ lặng câm Nhới mỗi khi, gần anh nhẹ ôm lấy anh Hôn thật khẽ lúc anh nhìn em Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh Quá khứ cứ mang theo một tình yêu rất buồn Một tình yêu của ngày hôm qua Một tình yêu giờ đã quá xa Quá khứ hãy lắng sâu để tình anh được bình yên nhé Ở nơi xa chúc em hạnh phúc ! Tất cả đã qua, tất cả cũng đã phai dần trôi xa, tất cả đã chỉ còn những dĩ vãng dần phôi pha, và cứ thế mỗi đêm con tim anh cứ nhắc thầm tên em bao nỗi nhớ khi xưa ký ức như tăng nhiều thêm. Buông tay anh ra, buông tay em ra , buông tay nhau ra dôi ta chia xa . Chỉ mong đừng nhớ quá khứ dày xéo ký ức dày vò trong ta sau bao nhiêu tháng ngày dài trong tim ta cố gắng vượt qua . Mong em sẽ luôn được hạnh phúc bên một tình yêu mới thiết tha Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi ngừi Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh Đã rất lâu không có anh nơi này Hàng cây vẫn đứng chờ anh Đã rất lâu chẵng nghe được tiếng anh nói yêu em như lúc gần em Nhớ mắt trong kí ức xưa quay về về bên nỗi nhớ lặng câm Nhớ mỗi khi gần anh nhẹ ôm lấy anh hôn thật khẽ lúc anh nhìn em Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh (Vì sao – Khởi My) —————— Leo Cuối cùng cái ngày mà anh sợ đã đến. Tình
yêu đơn phương anh dành cho em cuối
cùng cũng kết thúc rồi. Em không yêu anh.
Em yêu người khác. Em đến với anh chỉ vì em
thương hại anh. - Mình đi ăn thôi em. - Anh à. Em muốn nói với anh một chuyện. - Chuyện gì? Em nói đi. - Mình chia tay đi. - Em….em… đùa à? - Không. Em không yêu anh. Người em yêu
là người khác. Em đến với anh chỉ vì em
muốn đền đáp tình yêu anh dành cho em
thôi. Em muốn chờ cho đến một khi anh chán
em rồi sẽ bỏ em ra đi nhưng giờ em không
thể chờ nữa. Em không yêu anh và không đáng để anh yêu. Anh hãy tìm một người
thật sự yêu anh, Leo nhé. - Anh yêu em mà. Anh yêu em trọn trái tim
này. Em không yêu anh nhưng xin em hãy
cho anh yêu em. Anh sẽ đứng một nơi nào
đó để nhìn em hạy phúc nhưng anh mong
em luôn nhớ rằng vẫn có một người luôn
đứng đằng sau em, yêu em và thầm mong em hạnh phúc. Anh sẽ không miễn cưỡng
em đâu. Anh sẽ chờ em, chờ mãi. Khi nào em
cần đến anh thì anh luôn sẵn sàng quay về
bên em. Chúc em hạnh phúc, Aries nhé. Tại sao? Tại sao chứ? Tại sao em lại gieo vào
lòng anh một tia hi vọng rồi lại cướp nó đi
một cách lùng như vậy? Tại sao em cho cánh
bồ công anh lòng anh một bến bờ hi vọng
rồi lại xua nó đi như cơn gió lạnh chiều nay?
Nước mắt anh rơi, nó chưa bao giờ rơi nhiều như thế. Có lẽ yêu đơn phương là cái tội phải
không em. Và giờ anh đang phải chịu sự
trừng phạt. Nhưng anh không trách em, vì
anh hiểu được cảm giác từ nơi em. Anh chỉ
mong em được hạnh phúc. Tôi chạy đi, chạy xa cái sự thật phũ phàng
này. Tôi chạy đi để trốn tránh tất cả. Rồi từng
cơn gió như cuốn tất cả cánh bồ công anh
theo tôi. Có lẽ ông trời còn chút thương hại
nên mang những cánh hoa kia đến an ủi tôi.
Có lẽ vậy, những cánh hoa mong manh như những ngày tháng hạnh phúc bên em. Chợt
phía sau tôi là tiếng em gọi. Tôi nghe nhầm
chăng. Chắc vậy, chắc trái tim tôi đang níu
kéo tôi trở về bên em nên sinh ra ảo giác
thôi. Tôi cố chạy đi nhưng sao tiếng gọi lại
thật thế này. - Leo đừng chạy nữa. Em xin lỗi anh. Em yêu
anh!!! Tôi chết lặng người. Em vừa nói em yêu tôi
thật ư. Tôi quay lại nhìn em. Em thật sự đang
chạy theo tôi. Tôi dừng lại mỉm cười, dang
hai tay đón em nhưng sao tôi thế này. Quanh
tôi không còn ánh sáng, em đang dần xa tôi.
Sao tôi thấy mình nhẹ tênh thế này? Sao em khóc nhiều vậy, tôi đã dừng lại rồi mà? Sao
em lại ôm ai đó đang nằm trên đường thế
nhỉ, người đó còn máu me đầy mình nữa?
Sao người đó quen thế nhỉ, có phải là mình
không? ————— Aries Máu. Máu khắp người Leo. Tại sao anh
không nhìn thấy mình đang ở giữa đường
mà quay lại nhìn tôi? Tại sao chiếc xe ấy lại
không đâm vào tôi, một kẻ khốn nạn mà lại
đâm vào anh ấy? Tại sao cơ chứ, tại sao trời
lại cướp đi hạnh phúc cuối cùng của tôi cơ chứ? Trời trừng phạt tôi chăng. Nếu muốn
trừng phạt tôi thì sao không giết tôi mà nỡ
lòng giết anh ấy, một người tốt nhất trên đời
này. Gió chiều nay lạnh lùng thổi. Bầu trời ráng
chiều buông sắc vàng cam khắp không gian.
Từng cánh bồ công anh vẫn bay và giờ có
thêm một linh hồn theo chúng cùng bay tìm
chân trời hi vọng. —————- Có những hạnh phúc thật gần nhưng ta
thường vô tình không nhận ra chúng mà đi
tìm những hạnh phúc ảo xa vời. Để đến khi
nhận ra đâu là hạnh phúc của cuộc đời mình
thì mới biết rằng ta đã mất tất cả.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
truongson
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Sagittarius Tổng số bài gửi : 2026
Points : 2469
Được cảm ơn : 22
Join date : 04/09/2010
Age : 31
Đến từ : phố núi

Bài gửiTiêu đề: Re: Em ko yêu anh.... Nhưng hãy cho anh yêu em...   27/10/2012, 4:17 pm

trời ơi hay vậy ta
hix anh có quyền được yêu mà
còn em yêu anh hay không là tùy em
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://hotboymb.forumvi.com
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Em ko yêu anh.... Nhưng hãy cho anh yêu em...   27/10/2012, 6:36 pm

ông đang yêu e nào z.... Hã....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Em ko yêu anh.... Nhưng hãy cho anh yêu em...   29/1/2013, 10:34 pm

đọc lại cảm thấy buồn...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Em ko yêu anh.... Nhưng hãy cho anh yêu em...   

Về Đầu Trang Go down
 
Em ko yêu anh.... Nhưng hãy cho anh yêu em...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến