Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
Trang ChínhCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   21/2/2012, 3:26 pm

Tôi đi thật chậm thật chậm, mắt tôi cứ nhòa đi! Mọi kí ức ùa về. Con đường này là con đường mà ba năm trước tôi gặp em, cũng tại nay tôi nói tôi yêu em và tôi đây em rời xa tôi mãi mãi. Tôi đã làm đúng như lời hứa của tôi và em, trở thành một doanh nhân trẻ thành đạt, nhưng bên tôi không còn em nữa.

*********************

Tôi đạp xe như điên vì sắp trễ giờ làm thêm. Không phải vì nhà tôi nghèo,mà vì tôi muốn sốngg tự lập nên mới đi làm thêm. Ba mẹ tôi lị hôn từ khi tôi là một cậu bé. Ba có gia đình tại Anh, mẹ tôi thì sống chung với không biết bao là “phi cong trẻ”. Hai người đó để tôi sống với ông bà và hằng tháng gửi tiền trợ cấp. Tôi không thích xài tiền đó, bởi tôi hận họ tại sao chỉ biết đến bản thân mình. Tôi bắt đầu đi làm thêm từ lúc lên cấp ba cùng lúc đó ông bà tôi mất! Họ về nước và đề nghị tôi chọn sống chung với một trong hai người, nhưng tôi không đồng ý và xin tiếp tục ở lại đây! Lúc đó tôi cũng không biết quyết định ấy đúng hay là sai nữa.

Đang suy nghĩ, bỗng tôi thấy em mà cứ hình như em từ trên trời rơi xuống ấy. Một cảnh nguy hiểm diễn ra, một là tôi tông em, hai là tôi bị ngã. Và tôi đã chọn mình bị ngã, ta lúc đó tôi nhìn cứ tưởng em là con gái.

Reeeeeeeeeeeeeeeeeettttttttttttttttttttttttttttttttttt……………………cảm giác lơ lửng trong không trung cơ 5s và tôi chậm đất theo lực quán tính thì tôi được hun đường thêm vài s nữa……cảm giác yomost……………………

Em chạy đến vẻ mặt đầy lo lắng, suýt nữa là có án mang rồi không lo lắng sao được:

_Anh có sao không?

Lần này thì tôi mới nhìn kĩ, oh my god em là con trai……….Tôi gào lên điên tiếc vì nếu biết trước em là con trai thì tôi đau có bị đau cơ này đau….

_Trời đi đứng cái kiểu gì vậy?

Oh my god tập hai, em liện vào mặt tôi câu xin lỗi không có chút gì là hối hận……

_Xin lỗi, tôi không có ý

Tôi nhìn đồng hồ, thế là tôi hai bữa cơm rồi!

_Anh đi chung với tôi về nhà đi tôi bôi thuốc coi như là chuộc lỗi!

_ừ! Cũng được dù gì thì cũng trễ giờ làm thêm rồi mà

Em nhặt vội vài tờ giấy vẽ, rồi em dẫn tôi về nhà em. Thứ đập vào mắt tôi đầu tiên là căn nhà của em là nó bự khủng ………… em dẫn tôi lên phòng, trong phòng em toàn là tranh vẽ.

Lát sau có một người phụ nữ bước vào, mặc đồ cũng đơn giản….tôi nghĩ đây co thể là người giúp việc chứ không thể nào là mẹ cũng em… mà đúng thật,

_Cậu chủ có khách à? Cậu chủ và khách muốn dùng trà hay gì?

_nè anh muốn dùng gì?

_gì cũng được

_lấy cho tôi hai li nước lạnh và mang hộp sơ cứu lên luôn

Tôi chờ cô giúp việc đi

_nè nhóc bao nhiêu tuổi rồi mà hỗn láo dữ vậy, dù người ta là người giúp việc thì cũng phải kính trọng tí chứ

_sao mà anh lắm mồm vậy

_ba má không dạy phải kính trên nhường dưới à?

Em khựng lại, giọng nói yếu đi hẵng, không còn vẻ hống hánh như lúc nãy

_tôi sống một mình

_tôi xin………….

Cô giúp việc bước vào làm tôi không kịp nói hết lời xin lỗi …………….. cô giúp việc đặt khay nước rồi ra ngoài. Tôi đánh trống lãng….

_nhóc học lớp mấy rồi?

_tôi nghĩ học lâu rồi, bệnh tim nặng không đi học được

Vẻ mặt em buồn, đôi mắt nhìn xa xăm. Nếu tôi không hỏi thì có thể em sẽ im rủ, cấm cúi băng vết thương cho tôi thui!

_sao trong phòng treo nhiều tranh về biển vậy? bộ thích biển lắm sao?

_đúng. Tôi chưa một lần đi biển, biển trong mắt tôi là một nơi yên bình, một nơi ba mẹ tôi cười đùa bên tôi rất hạnh phúc. Tất cả chỉ là ước mơ mà thui

Giọng nói của em rưng rưng

_tôi xin lỗi

_xin lỗi cái gỉ. mà tại sao tôi lại kễ cho anh nghe nhưng chuyện như thế này nhỉ?

_tôi với em đồng chung cạnh ngô mà! Tôi cũng sống một mình. Ba mẹ lị hôn sớm

_what?

_ừ! Nói thật đấy

_vậy hôm nay tôi mời anh ở lại ăn cơm vì tôi ngán phải ăn cơm một mình lắm! hôm nay người giúp việc tôi xin về sớm!

_ừ……vậy để tôi nấu luôn cho. Nhóc phụ tôi một tay là mình sẽ có một bữa ngon vô đối

_anh mà cũng biết nấu ăn sao?

Mắt em tròn xoe, nhìn lanh long biết là bao! Đôi mắt ấy nói lên em rất hiền lành.

_sống một mình mà không biết nấu ăn thì ăn bằng cái gì mà sống

_nhưng tôi không biết làm gì cả

_Tôi sẽ chỉ nhóc làm, Ok nha?

Em gật đầu.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   21/2/2012, 3:43 pm

Oh my god toàn tập…… ngay cả cách cầm dao để cắt hành mà em cũng không biết nữa… tôi phải chỉ em từng chút một…… em rất hăng hái…. Em cười suốt bao quanh em cứ như có một đôi cánh thiên thần, tiếng cười trong trẻo biết là bao……………..

Sau một hồi vật lộn với việc vừa nấu vừa chỉ em thì tôi cũng có một bữa ăn tương đối là ok…….

_anh tên gì?

_khoa

_còn nhóc?

_kay!

_tên thật đi!

_nguyễn trần minh ngọc tuấn

_tên dài vậy?

_tên ba má tôi ghép lại

Ánh mắt em bỗng nhìn về một nơi xa xăm………………. Nếu tôi không hỏi tiếp chắc hẵng em sẽ im luôn quá……..

_bao nhiêu tuổi rồi?

_ mười lăm

_anh tra khảo tôi đủ rồi đúng không? Đến lượt tôi chưa?

_rồi, anh sẵn sàng rồi nè!!!!

_anh đang học trường đại học nào?

_ngoại thương

_Giỏi ghê ta? Nhà anh nghèo lắm sao mà phải vừa học vừa làm thêm vậy?

_nhà tôi giàu lắm nhưng mà tôi thích xài tiền mình tự kiếm hơn !

_wow…. Tại sao anh không với ba mẹ?

_tôi không thích sống chung với người bỏ tôi từ nhỏ để chạy theo những danh vọng và ham muốn của mình….

Em im lặng và không nói gì nữa……………….. Tôi với em ăn xong, cùng nhau dọn dẹp cùng nhau rửa chén…… Hình ảnh của cậu bé hống hành hồi chiều được thay bằng một cậu nhóc đáng yêu nhìn muốn cắn lắm!

_anh về cận thận nhà! Có gì mai quay chơi cũng được….

Con đường tôi về nhà cúng như nở hoa ấy nhìn đâu cũng đẹp……… ngay cả con chó mấy hôm trước nó đuổi tôi chạy muốn chết luôn cũng trở nên đáng yêu……… tôi về nhà, hình ảnh về nụ cười của em cứ hiện trong tâm trí em …..

Và từ ngày đó tôi qua nhà em nhiều hơn và bớt đi thới gian đi làm thêm…….. ngày dần dân trôi qua tôi càng ngày càng thân với em hơn………. Tôi phát hiện ra em cực kì đáng yêu và em dành nhiều thời gian cho bọn trẻ bị bệnh tim nặng và những người già ………..tôi hình như đã thích em

Mới đầu tôi chỉ nghĩ là mình thích một cậu nóc vì nó đáng yêu với mới tóc đen nhánh, da trắng, và đôi mắt đen nhánh và nhìn một cách xa xăm biết là bao…….nhất là đôi môi, nó đôi khi thì đanh đá dôi khi thì ngọt ngào và đôi khi thì nó lại nhường cho nụ cười mà ngay cả một thiên thần có thể không bằng được………………tóm lại em đáng yêu toàn diện…………..khi ở bên em, thời gian như ngừng trôi, mọi sự bùn bã, mỗi lo lắng, mỗi mưu tính trong tôi như tan biến…………. và càng ngày tôi càng nhận ra rõ một điều tôi yêu em chứ không phải chỉ là thích một cách bình thường. Một nỗi lo trong tôi bắt đầu xuất hiên, không biết tôi có nên nói ra hay không hay mãi mãi chôn giấu trong tim mình. Nếu nói ra thì có thể tôi sẽ mất luôn tình bạn của em, còn không nói ra thì tôi quá thiệt thòi cho tôi, không biết em có yêu tôi không và nói ra thì em sẽ nhìn tôi như thế nào……. Sau nhiều ngày thì tôi đã quyết định sẽ bày tỏ, tôi đả sẵn sàng để nghe lời từ chối và sẵn sàng rồi xa em rồi, vì tôi vừa nhận được học bỗng từ trường và nếu em từ chối thì tôi sẽ chấp nhận lời đề ngị đi du hoc đó. Lúc tôi quyết định việc này, tôi cũng không biết đây có phải là một quyết định đúng không nữa? Nhưng bây giờ thì tôi cảm ơn sự liều lĩnh của mình……..

Ngày hôm đó dự tính trong đầu tôi là sự đưa em đi biển và bày tỏ luôn…..

_Nè muốn đi biển với anh không?

_sao? đi biển?

_uhm! Không muốn à?

_muốn mà.

Em chồm tới ôm siết tôi.Tôi cùng em dọn đồ và bắt đầu chuyến đi. Ra tới biển, em không cần thay quần áo em nhào xuống biển như một đứa con nít, hết nghịch sóng rồi lại xây lâu đài cát. Đây là khu biển mà ông bà tôi hay đưa tôi đến chơi lúc nhỏ…..tối đến tôi ngủ tại nhà một người bạn chung với em, mọi kế hoạnh trở về zero. Vì em mệt quá nên tôi không nở lôi em ra biển đển nhìn kiệt tác của tôi đã bỏ công ra làm, em ngon giấc sau khi ăn và uống thuốc

_ra đây tôi nói cái này nè.

Tiếng thằng Long bạn của tôi gọi kẽ

_sao mày?

Gió biển hôm đó lạnh nhưng tôi lại thấy rất mát vì hình như có lò sưỡi là em rồi

_mày thích nó à ?

_uhm ? sao không mày?

_sao? Lạ vậy? thằng nhóc đó làm mày thay đổi nhiều như thế sao? Ngày xưa lúc tao nói tao thích Tuấn mày lại nói đó là xấu

_uhm. Bên cạnh nhóc. Tao thấy thời gian nhưng ngừng lại và mọi thứ đối với tao không còn ý nghĩ gì? thì mày cũng đâu có nghe lời tao mà còn nói tao

_oh my god. Mày ăn trúng bùa yêu rồi! Lúc đó tao mà nghe lời mày thì giờ chắc tao die rồi!

_uhm có thể là vậy?

_sao mày không tỏ tình đi. bắt tao và uke lằm lòi mắt ếch luôn rồi không tỏ tình!

_mày không thấy nhóc mệt lắm à?

_tao đi ngủ với uke tao đây, mày lằm phiền tao giết ngay……

Tôi ở lại thêm hai ngày vì sắp đến kì thi rồi……….. sau ba tuần thi mệt mỏi, tôi quyết định sẽ bày tỏ với em vào ngày sinh nhật ngày 1/6

Em rất thích hoa hồng màu xanh và thích socola trắng, và những thứ tôi nấu…..

_kay à em xuống đây đi…

_anh biết mầy giờ rồi không?

_biết, xuống đi…..

Em càu nhào tí rồi cũng xong……… tôi đưa cho em một cái khăn trắng

_chi?

_che mắt lại chứ lằm gì?

_chi?

_thì lắm theo đi!

_bắt cóc tôi à?

_bắt cóc, anh nuôi không nổi một cậu nhóc như em đâu?

_leo lên lưng đi

_tự đi được mà

_leo lên đi mà

_tôi nặng lắm đó nha?

_biết leo lên nhanh đi! Được cõng rồi mà còn la làng nữa!

Tôi cõng em leo sân thượng nhà em, đặt em xuống, tháo khăn che mắt! Em ngạc nhiên không tả được, bởi trước mắt em là cả một sân hoa hồng xanh, tôi phải mất rất nhiều thời gian đễ sơn và làm hoa hồng từ màu trắng thành màu xanh……. Tôi là điều này vì em ước nếu có ai đó tặng em cả một sân hoa hồng xanh thì em sẽ yêu người đó dù là nam hay nữ……..

Rồi tôi lôi em xuống nhà, mỗi bước chân em thì mọi bậc thang lại sáng dần lên, việc này tôi rất cảm ơn thằng Long và uke của nó và mỗi người giúp việc trong nhà này……….Và khi em đặt chân xuống thềm nhà thì cả căn phòng sáng bừng lên , và tất cả bong bóng màu xanh cùng bay lên, mỗi bong bóng dán kí ức một năm của tôi và em.

_chúc mừng sinh nhật em, kay à?

Tôi tặng em cả một bó hoa hồng xanh, em nhăn mặt…..

_anh đâu cần phải tiêu tiền nhiều nhứ thế đâu? Nguyên một sân hoa hồng giờ còn cả trăm hoa hồng nữa!

_uhm, nhưng những hoa hồng này không chỉ là hoa hồng đâu, em nhìn kĩ đi!!!

Em càng bất ngờ hơn khi biết trong mỗi hoa hồng là một viên socola viền xanh cũng là hình hoa hồng

_em đừng nhăn nhó nữa, cũng thank you anh một tiếng đi chứ………

Em khóc……

_sao em khóc

_em rất vui anh à……

_Đi ra đây với em tí được không? Em có chuyện muốn nói với anh

_uhm….

Tôi với em đi dạo…..tôi hít một hơi thật sâu và nói

_anh yêu em, em có đồng ý đón nhận tình cảm của anh không?

Em quay lại nhìn tôi, đôi mắt đã to giờ còn tròn xoe nữa

_Cái gì? Em nghe không rõ anh nói lại đi……..

_không nghe thật sao?

_uhm

_không nói lại đâu!

_hồi nãy nghe có từ yêu em gì gì đó mà?

_không đâu

_có mà

_ không

Em nắm tay tôi hơi chặt

_em yêu anh…………. Em yêu anh rất nhiều……..cảm ơn anh về mọi thứ

Oh my god………. Tim tôi như nổ tưng……

_what? Em mới nói gì, em bị cảm à? Em yêu anh vì những thứ anh làm thôi sao?

_không em yêu anh từ rất lâu rồi, yêu cái dáng đạp xe hối hả, yêu cái cách anh cho kẹo những đứa trẻ trong cô nhi viện…………..mỗi ngày em đều nhìn dáng anh đạp xe qua nhà em……….

Oh my godddddddddddddddddddddddddd…………tôi không biết làm gì hơn ngoài việc ôm chằm lấy em và nói

_anh yêu em, nhóc con à! Bên em, thời gian như ngừng trôi bên em mỗi bùn rầu của anh đều tan biến, anh yêu em ……….

Em khóc và tôi cũng khóc……. Khóc vì quá hạnh phúc……………. Nếu tôi không hôn nẹ em thì có thể em sẽ không mãi mà thôi…… lấy hết can đam và tôi hôn em………..chỉ một nụ hôn nhẹ nhưng lâu…….……
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   21/2/2012, 4:26 pm

Nhưng hạnh phúc của tôi không kéo dài được bao lâu.

Tôi ban đầu vào năm ba, một năm mà có qua nhiều thứ để lo, để học. Tôi dành ít thời gian cho em hơn. Nhưng tôi vẫn yêu em, vẫn quan tâm em…

Sau ba ngày em không nhắn tin hay trả lời điện thoại tôi tức tốc trở về từ Đà Lạt bỏ cả buổi khảo sát tài năng trẻ của Sony, vì em rất quan trọng với tôi. Chỉ mất sáu tiếng hay vì chín tiếng tôi có mặt ở nhà em. Tôi bấm chuông liên tục, cô giúp việc chạy ra mở cửa

_cháu chào cô? Kay đâu rồi ạ?

Vẻ mặt lo lắng, dường như đã nói lên tất cả… tôi lo lắng

_Kay nhập viện ba ngày trước rồi, cậu Khoa à!

_ssao vậy cô, Kay đang nằm tại bệnh viên nào?

_cậu Kay dặn không cho cậu Khoa biết.

_cháu xin cô đấy hãy nói cháu biết đi. Cháu đã bỏ tất cả về đây chỉ vì Kay đó. Cháu xin cô đấy!

_không được đâu cậu Khoa, cậu Kay sẽ trách nếu tôi không làm đúng!

_cháu xin cô đấy……..

Sau một hồi năn nỉ thì cô giúp việc cũng nói cho tôi chỗ của em, tôi chạy thật nhanh tới bệnh viện nơi em nằm. Nhưng tôi đâu biết tôi sẽ được chào đón bằng một sự ngạc nhiên đến ngộp thở…..

_cô ơi cho cháu bệnh nhân tên nguyễn trần minh ngọc tuấn đang nằm ở phòng vậy?

_cậu là Khoa đúng không?

_vâng! Vậy tôi không thể nói cho cậu biết được! bệnh nhân đề nghị không được nói với cậu. Xin lỗi..

_tại sao? Xin cô đấy tôi bỏ tất cả mỗi thứ chỉ vì cậu bé đó thôi! Xin cô hãy nói…..

Cô y tá từ chối mãi và kết thúc cô gọi điện thoại cho ai đó và đồng ý cho tôi biết em đang nằm ở đâu. Em nằm ở khoa tim phòng đặc biệt. Tôi tức tốc chạy đến phòng em đang nằm.

Tôi đang đứng trước cửa,tôi ngộp thở kia mở cửa, em đang hôn một người khác, người đó ôm siết lấy em và em hình như không quan tâm mỗi thứ xung quanh mình thì phải, ngay đến cả sự hiện hữu của tôi lúc bây giờ….tôi đóng cửa và gõ cửa, người đó ra mở cửa

_anh là Khoa bạn Kay đúng không? Tôi có chút việc cần phải làm tiếp cậu nói nhanh rồi cho Kay nghỉ, đừng làm phiền Kay quá nhiều!

Tôi bước vào, tôi đi nhưng mỗi bước chân tôi nặng như có hàng ngàn kí sắt níu lại, đến bên giường em, kéo chiếc ghế lại nguồi xuống bên cạnh giường em

_ai vậy em?

_người yêu chứ là ai?

_zậy anh la gì hả em?

_anh là người để tôi chơi đùa lúc người yêu thật sự của tôi đi vắng. vậy bây giờ anh hết nhiệm vụ rồi, anh có thể biến đi được không?

_sao? Tôi chỉ là đồ chơi của em thôi sao?

_ừ

_anh nghĩ mình đẹp trai, giàu có bằng người yêu tôi sao? Anh nghĩ anh làm tất cả từ sân hoa hồng xanh đến socola là tôi yêu anh sao?

_đừng nói nữa anh biết rồi

_tôi nằm đây để chuẩn bị thay tim để có thể sống trọn đời bên người yêu của tôi.

_cảm ơn em đã bên tôi những ngày qua
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   21/2/2012, 4:29 pm

Tôi ra về, lòng tôi như có hàng vạn mũi kim đâm vào, tôi ngộp thở, người tôi yêu nhất lại lừa dối tôi như thế, mọi thứ trong mắt tôi giờ chỉ là màu đen, em thứ quan trọng nhất đã rời xa tôi thì tôi còn sống để làm gì, tôi không thể tiếp tục sống tại đây nữa. Tôi quyết định rời xa nơi đây…

_alo ba à

_sao vậy con trai, ngac nhiên khi con gọi cho ba!

_con muốn về Anh sống và học tập, được không ba?

_Được, vậy con liệu trong ba ngày chuẩn bị kịp không? Để ta đặt chuyến bay sớm nhất!

_vâng được ba à! Con cảm ơn ba

Tôi viết lá thư nho nhỏ để chào tạm biệt em, chúc em luôn hạnh phúc. tôi viết cho em một lá thư chúc em hạnh phúc. Chỉ ba ngày nữa là tôi đi rồi, tôi biết giờ này em cũng không có ỡ nhà nên tôi qua lấy vài thứ rối tiện thể đưa lá thư cho cô giúp việc luôn

_cô ơi, cháu sắp đi Anh rồi có ở lại mạnh khỏe nha!

_tại sao cậu đi Anh? Cậu Kay vẫn ………….

_Kay có người yêu chăm sóc rồi mà cần gì tới cháu nữa?

_cậu Khoa à, cậu đừng đi mà…

_tại sao vậy cô? Cháu không chịu nổi việc nhìn Kay hạnh phúc với người yêu mình đâu. Cháu lên phòng Kay lấy vài thứ.

_cậu Khoa đừng đi cậu mà đi là sai lầm lớn nhất đời cậu đấy

_vậy cô cho cháu một lí do cháu nên ở lại đây đi.

_cô không biết nói làm sao nhưng cậu đừng đi cậu Khoa à!

Tôi lên phòng em, lấy vài cuốn sách mà tôi hay đọc cho em nghe. Bỗng tôi làm rơi một cái hộp, bất ngờ trong hộp đó toàn là hình của tôi, tấm thì chụp lúc tôi đang cho kẹo mất đứa trẻ trong cô nhi viện, tấm thì chup ở KFC lúc tôi chạy bàn, tấm thì chụp lúc tôi đang nói chuyện với các cụ trong viện dưỡng lão… tất cả hình đều chụp về tôi. Sau lưng mỗi tấm hình ghi lại cách em nhìn tôi và tấm tôi ngồi tô những bong hồng trắng thành xanh em viết”nhìn anh cắm cụi làm, em biết tất cả những thứ này là anh làm đê chức mình sinh nhật em, em yêu anh nhiều lắm”. Nhưng bên cạnh hộp hình của tôi là một cái hộp nhỏ nhỏ bên ngoài viết”tất cả những lá thư mà người tôi yêu quý nhất gữi cho tôi”, mở thùng ra thì tôi thấy hình người em hôn em… đây mới là tình yêu thật sự của em sao? Buồn thật

Tôi lấy hộp hình về tôi về, tôi muốn xóa bỏ tất cả những gì về tôi, tôi muốn khi tôi đi thì tôi chỉ còn là quá khứ và nếu được tôi muốn tất cả những kí ức tôi và em biến mất, để em có thể sống thật hạnh phúc bên cạnh người em yêu………….

Tôi dọn dẹp mọi thứ và nhờ thằng Long dọn qua sống sẵn chăm sóc ngôi nhà của tôi luôn

Còn năm tiếng nữa là tôi lên máy bay, tôi đi dạo lần cuối trên con đường mà tôi vỡ ào trái tim khi nghe em nói: em yêu tôi… tôi khóc, tôi trách sao em không nói trước với tôi và chờ đến lúc tôi yêu em nhiều đến mức không ai thay thế được thì em lại nói: em không cần tôi………….

Còn ba tiếng nữa, tôi gọi taxi ra sân bay.. tôi nhìn điện thoại mãi, tôi chờ đợi điều gì nhi? Một cuộc gọi từ em ư? Không một thứ gì khác, một thứ gì mà để tôi có thể tiếp tục ở lại ViệtNam. Tôi đang suy nghĩ…..

_anh nè, đến sân bay rồi?

_ồ! Cảm ơn anh? Bao nhiêu tiền thế?

_ba trăm

_anh có thể giữ luôn tiền dư

Tôi nhìn điện thoại, tôi chờ đợi, dù tôi biết chắc chẵn sẽ không ai rảnh để níu kéo tôi ở lại đâu! Tôi ngồi ở hàng ghế, tôi nghĩ nghĩ và nghĩ, nói đúng hơn tôi chờ đợi…. tôi đứng dậy kéo vali vào thì điện thoại tôi reo lên….. tôi lôi nó ra, thì ra là tin nhắn khuyến mại của Viettel.. tôi qua lại nhìn một lần cuối xem có ai đang tìm tôi không? Lần hai điện thoại tôi rung, tôi lấy nó ra, một số lạ

_alo, ai vậy?

_cậu lên máy bay chưa?

_chưa? Ai vậy ?

_cậu vào bệnh viện nơi Kay đang nằm nhanh đi!

_ai vậy? Kay đã có người chăm sóc rồi mà

_cậu về nhanh đi tôi không có thời gian nói nhiều đâu! Nếu cậu đi thì cậu sẽ hối hận mãi mãi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   21/2/2012, 4:34 pm

Tôi bỏ luôn chuyến đi tức tốc về bệnh viện. Tôi chạy thật nhanh lên phòng em. Em đang nằm trong một núi dây, hơi thở yếu ớt.

_cảm ơn cậu đã về đây

_anh làm gì Kay, tại sao Kay lại như thế?

_tôi là anh trai của Kay. Tôi không phải người yêu.

_sao?

_Kay nhờ tôi giúp em ấy tìm một trái tim mới, em ấy nói em ấy muốn sống bên tình yêu của mình, nhưng khi lấy bản kiểm tra sức khỏe thì Kay hoàn toàn bị sốc

Tôi cắt ngang lời nói của anh Kay

_kay thay tim vì tôi sao?

_đúng. Nhưng quyết định ấy đã quá trễ

_tại sao lại quá trễ?

_mọi thứ quá yếu đến mức Kay có thể chết ngay khi lên bàn mổ và dù có thay được tim thì cơ thể của Kay cũng không chịu nỗi sự thay đổi đó.

Vì tôi em mới như thế này sao? Vì tôi… vì tôi

_Kay không muốn cậu đau lòng vì thế nó mới nhờ tôi làm thế

Trước mắt tôi trở thành màu đen, vì tôi em quyết định thay tim,tôi quỵ xuống

_Kay không còn nhiều thời gian nữa, bởi vậy cậu hãy làm những gì mà cậu muốn làm. Kay có thể không qua được mùa đông năm nay. Kay suy sụp rất nhiều khi noi chia tay và càng sốc hơn khi nhận được thư đi Anh của cậu

Tôi khóc… thế mà tôi lại nghĩ những điều ấy, tôi thật xấu xa… tôi bước vào phòng ngồi bên em. Làn da trắng bị thay hoàn toàn bằng màu xanh, đôi mắt nụ cười của em đâu rồi. tôi muốn nghe lời nói hung hổ của em khi nhìn thấy tôi chứ không phải một Kay chỉ nằm im

_em dậy đi, chữi tôi đi, nhưng xin em đừng nằm yên như thế này, xin em đấy. Mờ mắt ra nhìn tôi đi…..

Tôi nói và nói nhiều đến mức tôi ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay. Lúc tôi mở mắt tôi thấy em đang khóc, tôi chồm tới ôm em, em cứ khóc và khóc…

_xin hãy để anh bên cạnh em, hãy để anh và em củng đi qua những tháng ngày bệnh tật, vì anh yêu em nhiều lắm

_em không muốn anh nhìn thấy em trong tình trạng này…

Tôi ngắt lời em

_em đừng nói như thế, đối với em mọi khoảng khắc dù em cười hay em bệnh hay nỗi giận đều đẹp cả

_em yêu anh

_anh cũng yêu em nhiều lắm….

Tôi ôm siết em thật lâu…..

_em muốn mai mình về nhà được không anh?

_nhưng em phải ở bệnh viện để hồi phục sức khỏe nữa chứ?

_em không muốn ở đây, qua nhiều người lạ, em không thích. Ngày nào cũng ăn cháo em ngán lắm rồi…

_đươc anh sẽ đưa em về, nhưng về nhà phải ngoan nha

_em hứa

Tối đó tôi nói chuyện với anh của em về việc đưa em về nhà và anh của em đồng ý. Sáng hôm sau tôi gọi em dậy khi những ánh nắng vàng của mùa thu xiên qua cửa sổ

_mày lấy chiếc bốn chỗ mui trần lên đây cho tao đi Long

_mày tính làm thật hả?

_làm thật. Tao muốn làm một vài thứ tao hy vọng nó sẽ là một phép nhiệm màu

_uhm, tao sẽ giúp mày

_đem xe lên đi

Tôi giúp em dọn đồ và bế em xuống xe, em cười típ mắt, nụ cười mà nắng vàng mùa thu chắc hẵng cũng không bằng…..
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   21/2/2012, 4:43 pm

_Cậu Kay về rồi.

Cô giúp việc chờ sẵn chào đón. Tôi bế em lên phòng, em cứ như một chiếc lá vàng có thể bay đi mất bất kì lúc nào. Tôi ôm siết em vào lòng mình. Tôi lại khóc

_sao anh khóc?

Em lau nước mắt cho tôi, ôm tôi chật hơn

_anh khóc vì anh nghĩ đến việc nếu anh mất em thì sẽ ra sao và anh phải sống như thế nào đây?

_anh nhìn thấy những lá vàng trên cành cây kia chứ? Dù cuộc sống của lá có kết thúc thì cuộc đời của cây cùng đâu có chấm hết đâu? Em và anh cũng như thế!

_anh và em khác, cây lá không biết suy nghĩ, không biết nhớ nhung, không biết khóc, nhưng anh thì khác, anh yêu em và anh cần em.

Tôi đặt em xuống ôm em xiết vào lòng, hôn em, chỉ cần một chút nữa là tôi làm thịt em rồi, tôi sợ em sẽ biến mất khi tôi tỉnh dậy, tôi lại ôm em, em qua mong manh…… tại sao hạnh phúc của tôi lại đến và i9 qua nhanh như thế này….

_em đói bụng rồi!

_em muốn ăn gì nè?

_thứ gì cũng được miễn là đồ anh nấu là được!

_vậy em thay đồ đi rồi anh với em xuống bếp, chúng ta sẽ cùng nhau nấu ăn…

_uhm

Tôi lại bế em xuống, em nhẹ như một cái lông vũ, tôi sẽ em sẽ biến mất ngay trên tay tôi.

_anh và em sẽ sống đến hàm chỉ còn lợi và tóc chỉ còn toàn màu trắng

_người ta nói răng long đầu bạc chứng ai lạ nói hàm chỉ còn lợi và tóc chỉ toàn màu trắng

_anh thích như thế

Tôi đặt em xuống bàn, và bắt đầu chiến đấu với nồi niêu tô chén và bếp gas…

_xong rồi nè! Em nhắm mắt lại đi

_món gì mà phải nhắm mắt mới được ăn? Nhắm mắt làm sao em mút được ?

_anh sẽ đút cho em ăn. Đây mà món mà ông bà anh hay nấu cho anh ăn khi anh bị bệnh và cứ mỗi lần anh ăn xong thì anh đề hết bệnh. Em phải ăn hết nha

Em cười. Tôi bắt đầu đút em ăn. Ăn được vài muỗng thì em nói:

_cháu hành à?

_đúng. Em muốn làm gì sao khi ăn xong?

_em muốn xem phim chung với anh

_chỉ vậy thôi à?

_ừ vậy là vui rồi.

Ăn xong tôi rửa chén và tôi cùng em xem phim, em thiếp đi trong vòng tay tôi ấy thế mà tôi cứ hoảng lên….

_dậy đi Kay

Tôi gọi em dậy để chở em đi thăm mấy người già ở viện dưỡng lão. Tôi gọi mãi mà em không nhúc nhích, tôi phát hoảng

_dậy đi Kay, em đừng làm anh lo. Em mà chết thì cuộc đời anh cũng chấm hết.

_anh cho em nướng tí coi.

Nỗi lo của tôi được xóa tan và tôi biết hiện giờ em vẫn còn bên tôi

_dậy đi thăm mấy người già trong viện dưỡng lão với anh đi

_em muốn ngủ

_vậy em ngủ đi nha, dậy thì chết với thằng Long và Tuấn, tí anh về

Tôi ôm hôn em

Tôi đạp xe đến viện dưỡng lão, đi ngang qua nhà thờ, và trong đầu tôi một ý tưởng xuất hiện

_Ông ơi cháu yêu một người, cháu phải làm sao đây?

_ai mà có điểm phúc được một người tốt như cháu yêu thế?

_một cậu nhóc.

_một cậu nhóc sao?

_dạ, con rất lo lắng ông à!

_cháu nè, tình yêu là nơi mà cả hai người cùng yêu thương nhau và cùng muốn chăm sóc nhau đến trong đời, cũng giống như ông và bà vậy thôi.

_cháu cảm ơn ông nhiều lắm

Cuộc nói chuyện với một người già ở trong viện dưỡng lão đã làm tôi tự tin hơn nhiều. Nhìn đôi vợ chồng già mà sao họ hạnh phúc vậy, tôi sẽ làm em hạnh phúc như thế…

Tối về, sau khi nấu cơm rồi nói chuyện với em đến lúc ngủ trong vòng tay tôi, tôi thức trắng đêm tôi nhờ Long và Tuấn cùng làm chuẩn bị một vài thứ cho việc trọng đại..

Thằng Long càu nhàu nói:

_mày cứ làm như tụi tao là osin ấy, hết việc này rồi việc khác

Tuấn cáu lên

_anh không làm, em làm, đi ngủ đi rồi đừng bao giờ đụng vào em nữa. Anh không làm được như người ta thì đừng nói nhiều.

_anh xin lỗi, anh sẽ làm, đừng nổi nóng tội anh lắm

Thằng Long xuống giọng năn nỉ

Tôi nói rõ về kế hoạch với tụi nó và mấy bác giúp việc trong nhà cùng làm. Lạy trời cho xong nhanh, tôi thì thầm cầu nguyện.

_dậy đi Kay, đi chỗ này với anh tí đi

Tôi gọi em dậy khi mặt trời rọi những tia nắng dịu dàng nhất của mùa thu và những ngọn gió lạnh cùng bắt đầu len lõi qua cửa sổ. Tôi ôm em, xoa đầu em…. Bỗng tôi phát hiện ra người em rất lạnh, em không thở nữa….. tim tôi ngừng đập…..tôi gào lên

_em đừng như thế, anh chưa cho em xem thứ mà cả tối hôm qua anh cùng mọi người là cho em mà, đừng ra đi đến lúc này, anh yêu em, em mà đi vào lúc này thì anh chết mất,. xin em đất mở mắt nhìn anh đi. Anh yêu em nhiều lắm Kay à. Xin em đấy không phải lúc này mà.

_anh làm gì mà gào lên bên lỗ tai em dữ vậy? Em còn nhăn răng nè

_em giỡn với anh kiểu độc ác đó à? Em làm anh chết ngộp luôn đấy

_anh cáu lên đó à? Tại anh không chú ý gì tới em mà toàn lo gào lên….

_nếu em chết thì cuộc đời của anh không còn bất kì ý nghĩa gì! Xin em đấy hãy bên anh nhé, mãi mãi bên anh.

_anh có thí bất kì chiếc lá nào mà ở trên một cành cây mãi mãi không? anh có thấy mất một chiếc là thì cây không sống không? tất cả mọi thứ chỉ là ảo giác mà thôi. Yêu ghét nhớ, hận, vân vân và vân vân tất cả chỉ là do não bộ điều khiển. Anh hãy nhớ kĩ kết thúc chưa chắc là chấm hết, anh nhớ rõ nhé!

_nhưng em quan trọng hơn cả từ quan trọng đối với anh là sao anh có thể sống khi thiếu em, em cho anh tất cả, em là một nơi yên bình của anh,

Em hôn tôi, chặn ngang lời nói của tôi

_mùa đông cây rụng hết lá và khi mùa xuân về thì cây lại xum xuê lá, em không bên cạnh anh thì cũng sẽ có người khác mà thôi. Anh phải hứa với em dù có chuyện gì thì anh cử phải trở thành một doanh nhân trẻ thành đạt, vì có như thế anh sẽ tìm được một tình yêu chân thành

_anh không cần bất kì anh, anh cần em

_anh cứng đầu. Anh bế em xuống nhà vệ sinh đi em chuẫn bị rồi anh cho em xem cái anh chuẩn bị cả tối đi, rồi chở em đi chỗ này tí, được không?

_em muốn đi đâu?

_nhà thờ!

_nhà thờ. Ngạc nhiên nha, em nói em không tin vào Chúa mà?

_em muốn thử một lần

Tôi chuẩn bị bữa sáng cho em thật đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng

_em muốn xe đạp hay xe mui trần?

_xe đạp

_hay anh cõng em đi nha?

_cõng?

_lâu rồi anh không cân em

_cũng được thôi

Tôi cõng em trên lưng, tôi rất lo lắng khi nhớ lại trò đùa lúc sáng của em

_em đừng bao giờ giỡn giống buổi sáng này nha trò đó anh thấy không vui tẹo nào cả!

_em biết ôi!!!

Tôi đặt em xuống đất, em càu nhàu liền

_anh không muốn cõng em nữa à? Mà sao anh lại đừng lại tại chỗ em gặp anh,?

_đâu, anh có việc muốn nói! Vì nơi này rất quan trọng với anh, nơi này là nơi anh gặp em , nghe em nói nhưng lời mà con tim anh như mứng nổ tung vì hạnh phúc và em có đồng ý sẽ bên anh trọn đời không?

Vừa nói tôi vừa quỳ xuống, chỉ cần em nói đồng ý thì tôi sẽ đeo nhẫn liền

_anh điên à?

Sốc tập một

_anh đâu có điên! Anh nói thật mà

_anh uống thuốc chưa?

_thuốc men gì ở đây?

_sao anh lại cầu hôn em?

_vì anh yêu em

_nhưng em không tốt em, em cứng đầu, hống hánh và ngay cả việc cắt hành lá mà anh cũng phải chỉ lấy em về, anh nuôi em sao?

_anh sẽ chỉ em làm tất cả, vì em rất quan trọng với anh. Đâu phải ai ai sinh ra là biết nấu cơm biết giặt đồ, biết chăm sóc người khác, cái gì cũng cần phải học em à!

_anh sẽ chỉ em tất cả? nhưng em không sinh con được thì sao?

_chúng ta sẽ sinh con nuôi, anh hứa sẽ chỉ em tất cả? nhưng nãy giờ em quên đi câu hỏi của anh rồi? em có đồng ý không?

_đồng ý gì? Em quên câu hỏi rồi!

_em có đồng ý làm vợ anh không?

_em đồng ý, vì em muốn điều này từ rất lâu rồi.

_vậy chúng ta đến nhà thờ cậu nguyện em nhé!

Tôi và em đi trên con đường mà chứa bao kỉ niệm…. bỗng em đừng lại

_anh à!

_sao em?

_em không muốn anh sẽ ở bên em trọn đời, vì em sẽ đi khi chiếc lá cuối cùng trên cây bang nơi anh gặp em rụng!

_em nói gì thế, em đang khỏe mạnh mà! Anh tin chắc em sẽ sống đến răng long đầu bạc với anh

_anh không hiểu em nói ư? Em sẽ chết và em sẽ rời xa anh mãi mãi…. Xin anh đấy đừng cố chấp như thế

_anh yêu em và anh tin em sẽ sống thật lâu với anh

Em khóc và tôi cũng khóc theo em, tôi lo lắng, tôi … tôi taht65 sự không thể ngĩ đến nếu một ngày em chết thì tôi phải sống thế nào đây, phải sống tiếp như thế nào khi chốn yên bình nhất của tôi tan biến mà tôi không là gì để bảo vệ được nó…..

_anh yêu, chỉ cần em còn sống ngày nào thì anh muốn em bên anh ngày đó….

_nhưng nhưng…

_không nhưng gì cả, em cứ như thế mãi, chúng ta đang vui vẻ mà, sao em cứ nói đến việc chết chóc ở đây mãi thế?

_em xin lỗi

_vậy chúng ta đến nhà thờ em nhé!

_ừ

Đến trước cổng nhà thờ…

_em che mắt lại đi!

_lại có bất ngờ gì nữa hả anh?

_đúng, một bất ngờ nhỏ

Tôi dẫn em đi giữa hai hàng ghế

_các con chuẩn bị nhanh đi, đến giờ làm lễ rồi!

_các con chuẩn bị xong chưa?

_dạ xong rồi, cha bắt đầu làm lễ đi ạ!

_chuẩn bị cái gì hả anh?

_làm lễ cưới chứ làm gì?

_nhưng em…. Em ….

_không nhưng nhỉ gì cả, em chỉ cần nói con đồng ý!

_cha bắt đầu làm lễ nha!

_dạ!

_Khoa con có đồng ý sẽ yêu thương, chăm sóc cho Kay dù ốm đau, bệnh tật, dù giàu hay nghèo?

_con đồng ý

_Kay, con có đồng ý sẽ yêu thương, chăm sóc cho Khoa dù ốm đau, bệnh tật, dù giàu hay nghèo?

_con không đồng ý! Sao anh cứng đầu dữ vậy?

_anh nói rồi, anh muốn em bên anh tất cả những ngày em còn thở

_em không thích

Em quơ tay tháo khăn che mắt

_em không được tháo khăn, nếu em đồng ý thì mới được tháo khăn. Còn không thì chúng ta về rồi mới tháo khăn. Tất cả việc này anh đã thức cả đêm cùng mọi người chuẩn bị đấy

_em em…. Em muốn được nhìn thấy anh ngay lúc này

_em trả lời đi

_con đồng ý hay không đồng ý, Khoa yêu con nhiều lắm đấy! Nhìn nó chuẩn bị toàn bộ những thứ này ta biết chắc chắn Khoa yêu con rất nhiều….

_nhưng tưa cha con không thể

_tại sao không thể, có một người yêu con, lo lắng và thức chuẩn bị mọi thứ cho con, và con không muốn nhìn thấy mỗi thứ sao?

_con.. con…..

_em chỉ cần nói đồng ý mà thôi!

Em lưỡng lự. Tôi …..

_con đồng ý

Tôi tháo khăn che mắt cho em và em đã khóc, em khóc nức nở….

_anh xin lỗi mà, đừng khóc nữa,anh xin lỗi mà….

_anh làm sao gì đâu mà xin lỗi?

_anh làm em khóc…

_em khóc vì em hạnh phúc…..

Tôi hôn em thật nhẹ và nồng nào……..
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   21/2/2012, 4:47 pm

Cuộc sống vợ chồng của tôi bắt đầu diễn ra, em vui vễ tươi cười mỗi ngày, sáng day655 em hôn tôi, em cùng tôi làm đồ anh sáng, hôn chào tôi đi học, hôn lúc tôi về nhà, nằm gọn trong vào tay tôi khi ngủ và tôi đã cứ tưỡng em sẽ mãi mãi bên tôi nhưng thế này…. Mùa đông tới những chiếc là vàng trên cây cũng rụng dẫn dần. Tôi nhớ lại những lời em nói tôi rung mình hoảng sợ… Sáng hôm nay lúc tôi đi học, em còn hôn tôi và trong em rất khỏe

_Mày về đây đi? Kay ngất rồi

_sao?

_mày vào bệnh viện cũ đi nha!

Tôi lao xe về bệnh viện… em nắm đó! Em không còn như lúc sáng, bao quanh em là dây là nhợ…

_Kay yếu đi rất nhanh…

Anh của em nói giọng rung rung nhưng kìm chế cho những giọt nước mắt không rơi

_tại sao?

Tôi choáng choáng tôi vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận sự thật này…..

_cậu chuẩn bị đi, Kay sẽ rời xa cậu mãi mãi đấy……

Tôi bỏ tất cả việc học tôi bên em suốt, gió đông về những chiếc lá trên cây bàng nơi tôi gặp em cũng thưa thớt dần….

_anh biết không, trước đây em chỉ nhìn dáng của anh qua cửa sổ, nhìn dáng anh cho quà những đứa trẻ trong cô nhi viên…. Cuộc sồng của em lúc đấy chỉ là những tháng ngày buồn chán mà thôi! Nhưng anh đến thì mỗi thứ thay đổi…. Anh rất quan trọng với em…..

_em cũng rất quan trọn với anh.. em mau mau khỏe mạnh đi rồi mình đi biển…

_dù có ra sao thì anh cũng phải tiếp tục học anh nhé, dù có ở nơi đâu đi chẳng nữa, em sẽ bên anh, hôn anh mỗi sáng, hôn anh mỗi tối và sẽ nằm gọn trong vòng tay anh, chỉ có điều là anh không nhìn thấy em mà thôi….

_anh không thích nhưng thế anh muốn em mãi mãi bên anh, vì anh luôn cần em…..

Tôi lại khóc tôi quá yếu đuối,….. tôi cần em…..tôi khóc tôi ôm em chật như một đứa con nít ôm chật mẹ nó….. tôi có níu kéo một thứ mà tôi biết nó không thuộc về mình…..
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   21/2/2012, 7:22 pm

Mỗi ngày trôi qua em yếu dần dần đi… em yếu đi thì lá trên cây bàng cũng dần dần bay …….. một buối chiều gió ùa về lạnh rất lạnh tôi chạy xe thật chậm trên con đường kỉ niệm và tôi bàng hoàng nhận ra trên cành chỉ còn một chiếc lá. Tôi chạy xe thật nhanh về bệnh viện….. có thể tôi chạy quá nhanh là cho chiếc lá cuối cùng bay theo…. Tôi đến bệnh viện…..

_em nè…..

_sao anh? Ôm em cái đi…..

_được…

Tôi vui rất vui vì dù chiếc lá cuối cùng bay thì em vẫn bên tôi….

_anh đi mua cho em chai nước đi….

_em uống nước anh mang cho là được rồi..

_em muốn mà … anh chiều em tí đi

Tôi hôn em, em níu tay tôi

_em yêu anh rất nhiều… mãi mãi là thế anh nhé. Anh nhớ nha, kết thúc không phải là chấm dứt., kết thúc cái này là mở đầu của cái khác…..

Tôi hôn em và đi mua nước…

Lúc tôi lên lại….Tuấn khóc… em nhắm mắt.. em nhìn về phía cửa sổ, đôi môi cười nhẹ, em rất hạnh phúc dù là bây giờ thì đôi mắt kia sẽ không bao giờ mở lại…

_anh yêu em… hãy nói cho anh biết đây chỉ là một trò đùa đi…. xin em đấy…. xin em….

Long lôi tôi ra….

_mày đọc cái này đi

Cuốn tập vẽ của em…… chứa biết bao nhiều là thứ em vẽ, tôi lật từng trang từng trang một, dáng đạp xe của tôi em cũng vẽ lại, lưng ướt đẩm mồ hôi của tôi khi giúp việc ở viện dưỡng lão em cũng vẽ lại…. mọi thứ về tôi em đều vẽ lại….. trang cuối cùng

“ anh nè,

Em biết chắc là khi anh đọc cái này thì em đã ở một nơi xa xa xa lắm rồi, một nơi chỉ có em chạm được anh còn anh thì không. Nhưng em rất yêu anh….yêu anh nhiều vô cùng…. Cái mở đầu nào mà không có kết thúc, cái kết thúc nào không có mở đầu mới. Cây rụng hết lá vào mùa đông đồng nghĩa với việc cuộc sống của những chiếc lá kết thúc nhưng vào mùa xuân thì cành cây xum xuê đầy lá, anh thấy đấy đến tạo hóa cũng chứng minh lời em nói là đúng.

Em muốn anh hãy tiếp tục học. Anh phải trả thành một nhà doanh nhân trẻ, anh phải có vợ và những đứa con khỏe mạnh. Tình yêu anh dành cho em đó có thể là do anh thiếu tình cảm quá lâu, khi anh thành đạt anh sẽ quên đi tình cảm anh và em. Em hứa em sẽ không bao giờ khóc đâu vì em biết lúc đấy anh sẽ hạnh phúc….

Em phải đi rồi, em yêu anh lắm……Sống tốt anh nhé. Anh cứ tin rằng ngày nào em cũng bên cạnh anh, ôm anh buổi sáng khi anh dậy, hôn anh khi anh đi làm, và chờ anh về…..

À, em muốn anh không được khóc khi làm lễ tan cho em nha. Em muốn thấy anh cười thật tươi, vì em yêu nục cười của anh, đừng khóc anh nhé

p/s em yêu anh ”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   21/2/2012, 7:24 pm

Tôi im lặng, kìm nén nước mắt, làm thủ tục và chuẩn bị lề tang, một lễ tang màu xanh, trong suốt mầy ngày làm lễ tôi luôn cười. Sau ngày tôi mãi mãi xa em, tôi lau đầu vào học, học, học và chỉ học, hết học rồi làm thêm tôi trở lại cuộc sống ngay xưa không có em. Tôi quyết định sang Anh học. Tôi chon tất cả kỉ niệm em và tôi vào sâu trong trái tim. Tôi bỏ qua tất cả những cô gái thích tôi, tôi và chỉ học….Cuối cùng tôi cũng tốt nghiệp,tôi làm trong công ti của ba và cũng nhờ năng lực không bao lâu tôi thay ba cai quản mỗi việc. Tôi về đây thăm Tuấn và Long. Hai đứa sống rất tốt, yêu nhau rất nhiều. Mỗi thứ không thay đổi là mấy….. Tôi lôi chiếc xe đạp cũ ra đạp đạp và đạp thật nhanh, cảm giác cơn gió lùa vào người, tôi dừng lại nơi tôi gặp em, nơi tôi hôn em… tôi bật khóc, tôi kìm nén qua lâu rồi, tôi đến thăm mộ của em, tôi ngồi cạnh em nói với em bao điều, nói về nỗi nhớ em, nói về niềm đau, nói về mỗi thứ….. Tôi trở về Anh, giao lại công ti cho ba, tôi chuyển hẳn về đây, mỗi ngày tôi đạp xe đi làm. Tôi mở một nhà hàng nhỏ, tôi yêu công việc và tôi vẫn hay đến việc dưỡng lão, em nói đúng tôi rất có năng khiếu về nấu ăn.

***********************

Cám ơn em về tất cả, tôi yêu em rất nhiều………………….
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   29/1/2013, 11:18 pm

hix,,,
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......   

Về Đầu Trang Go down
 
Kết thúc chưa hẳn là chấm hết......
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến