Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
Trang ChínhCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   28/12/2011, 10:26 pm

Ba mẹ anh đẹp trai của nó thì đang ở dưới phòng khách thư giãn nhâm nhi ly cà phê, còn nó thì đang trên phòng bà Nội :

- Nội! Hôm nay sao Nội ăn cháo ít quá vậy? – nó đang đấm vai cho bà

- Nội già rồi có ăn được gì nhiều đâu con ! – bà Nội mĩm cười

- Ờ..ờ…mà sao Nội chỉ thích ăn cháo thôi vậy, sao không đổi món khác, gặp con là con ngán òi

Bà vỗ về tay nó:

- Nội ăn cháo từ lâu rồi, ăn quen miệng, già rồi..răng cỏ đâu nữa mà nhai mấy thứ kia, ăn cơm được cũng là quý lắm rồi

- Dạ…hì hì

Từ chổ bà Nội nó chợt nhìn ra cửa phòng thì thấy anh đẹp trai của nó đang bước vào, với một nụ cười thật là đáng yêu

- Nội ! chào Nội !

- Thằng này, bữa nay được nghĩ học..ngủ dậy trể dữ à! – bà Nội vuốt đầu anh khi anh đang ngồi trước mặt Nội

Nó nhìn thấy anh, nó liền mím môi, gật đầu một cái. Anh cũng vậy với nó

Anh nói:

- thì một tuần có một lần thôi mà Nội !

- Ờ..sao không kêu con Phương qua chơi??- bà Nội hỏi

- Ờ..Phương đâu có rãnh rỗi thường xuyên đâu mà qua đây hoài hả Nội , Phương phải có chuyện riêng của mình mà Nội !

- Ờ…vậy tối tối để 2 đứa gặp riêng thôi phải không? Hì hì – bà Nội cười

Anh gãi đầu:

- Thì người ta chỉ rãnh vào buổi tối thôi mà Nội !

Anh nói tiếp:

- Nội! Nội ăn gì chưa, để con đút cho Nội ăn, hé hé!!!

- Dữ hông….hôm nay lại đòi đút cho Nội ăn nữa…Nho hồi nãy cho Nội ăn rồi, con chưa ăn gì phải không?

- Dạ…hì hì

- Chưa ăn gì thì kêu em nó xuống lấy cho mà ăn

Anh chợt nhìn nó cười:

- Nho đâu có rãnh đâu Nội , em ấy mất đấm bóp vai cho Nội rồi kìa,hìhì

Nó lên tiếng:

- Không không…đâu có..anh đói thì xuống em hâm lại cho ăn…

- Đó đó, thấy chưa? Thấy em nó quan tâm con ghê hông?..thấy con ngủ dậy trễ mà vẫn chừa đồ ăn cho ăn…- Nội cười

- Nội !… – nó lắc lư tay Nội

Anh cứ nhìn nó mà cười một cách mãi mê, dường như ngày càng anh đã hiểu nó nhiều hơn. Nó thấy mắc cở nên vội phóng ra khỏi giường:

- Để em đi xuống dọn cho anh….

Tự nhiên cả ba người nghe được tiếng kêu la thảm thốc ngòai đường, dường như có rất nhiều người la lói, trong đó còn có tiếng khóc..tiếng kêu la thất thanh, tiếng chạy nhộn nhịp hấp tấp này không thể nào tránh được sự tò mò của nó, cả anh đẹp trai của nó vf bà Nội nó.

Bà Nội nói:

- Cái gì mà ở dưới um xùm vậy ta?

- Chắc đánh nhau đó Nội ! – anh đẹp trai của nó nói

- Hình như không phải đánh nhau, hình như là ai đó té xe thì phải!! – nó nói

Ngày càng tiếng kêu la đó càng lớn,bỗng bà Nội xua xua tay, nói với nó và anh đẹp trai của nó :

-Thôi, ba bà cháu mình xuống dưới coi thử!

- Dạ – nó và anh đẹp trai của nó cùng nhau dìu bà đi

Cả ba bước xuống lầu, thì gặp ba mẹ Tú đang ở ngòai cổng gấp rút vừa bước vào,vẻ mặt rất sợ hải và sốt sắn. Thấy vậy bà Nội liền hỏi:

- 2 vợ chồng mới đi ra coi à, chuyện gì vậy tụi con?

- Dạ..mẹ ơi! ở ngòai đó…. –mẹ Tú vẻ mặt sợ sệt

- Ngoài đó sao?…. – bà Nội hỏi tiếo

- Dạ…dạ…có người chết đó mẹ – ba Tú nói

- Hả????? – nó, anh đẹp trai của nó và bà Nội cùng hốt hỏang nói

- Dạ…đâu kế bên nhà mình mấy căn nè mẹ… – mẹ Tú chỉ về hướng nhà nó

Nó nghe vậy, liền tò mắt chao cháo ra đó, tay chân cứng đơ, bà Nội liền nói:

-Thôi thôi, để Nội ra coi thử – bà Nội nói khi vẫn nghe tiếng dồn dập ngòai đường nhiều hơn

- Con đi nữa Nội ! – nó và anh đẹp trai của nó cùng nói

- Ừ..theo Nội !

Tự dưng mẹ Tú nắm tay nó lại

- Ở ngòai đó, máu me nhiều lắm con đừng ra coi, thấy ghê lắm Nho!

Nó nghe vậy, nó liền xanh cả mặt mày, nó sợ máu, nghĩ đến hai chữ “ máu me” nó tự dưng như buốt người.

Nhưng nó nghe theo lời mẹ Tú nói thì biết cách vài căn, có nghĩa là hàng xóm của mình.

- Dạ..dạ…không sao đâu cô! – Nó cố gắng gượng nói

Thóang chút, nó, anh đẹp trai của nó và bà Nội đã mở cổng đi ra.

Nó cứ cúi đầu không dám ngước mặt lên, nó rất sợ thấy cảnh máu me. Nhưng chung quanh tai nó nghe được rất rõ tiếng la ó um xùm đang rất gần, nó nghe được tiếng khóc dữ dội của ai đó, giọng của ai đó rất thân quen với nó. Nó liền lắc đầu lia lịa để cố nhớ ra giọng đó là của ai, mà dường như lâu lắm nó chưa được nghe. Nó đang run rẫy cả người lên thì anh đẹp trai của nó la lên

- Trời! Nu kìa!…………….

Nghe được chữ “Nu” nó mới nhớ ra được, đó là thằng Nu – thằng bạn thân nhất của nó

Trong đầu nó chợt băng ra một ý nghĩ, nó cứ tưởng người bị tai nạn là thằng bạn của nó. Nhưng khi nó quyết tâm mở mắt ra, ngước mặt lên để đi lại gần hơn chổ đó thì nó mới biết đó không phải là thằng Nu .

Nó muốn như ngất xĩu đi khi thấy tất cả mọi người mà kêu la um xùm nó nghe được khi nãy, đang tập trung trước cửa nhà thằng Nu .

Chân nó chạy như bay, nó cứ mặt cho bà Nội và anh đẹp trai của nó đang đứng chết lặng ở đây mà chạy lại phía đó.

Nó liền chen lấn để có thể chui lọat qua được những “ xấp người “ dày đặt hiếu kỳ đến xem, nó chen vô mà mồ hôi cứ chãy ròng ròng, vẻ mặt của nó sốt sắn hơn bất cứ lúc nào hết.

- Làm ơn, làm ơn cho con qua – Tiếng nó xin vào xem

Trong khi nó đang xen vào để xem được mọi việc, thì nó không thể nào không nghe được những tiếng khóc nức nở của những người hàng xóm, nó cũng nghe được tiếng kèn xe liên tục hối thúc bóp tin tin khi đường đã bị ngẹt lối, nó cũng thấy được hàng nước mắt đang xíêt chảy của mỗi người, và nó cũng thấy được đôi dép của thằng Nu đang nằm lăn lốc giữa đường.

Nó tiếp tục chen vào, chen mãi chen mãi thì nó đã..được vào…

Khi nó mất một vài giây để nhắm mắt bình tĩnh được chuyện gì đang xãy ra, thì đến khi nó mở mắt ra thì thấy……

Trời ơi! Mẹ thằng Nu ….là mẹ thằng Nu ……..

Nó chợt lấy tay che miệng vì quá đổi bất ngờ…nó thấy thằng Nu đang ôm lấy mẹ vào lòng khi người mẹ nó đang dính đầy máu me, nó lại thấy cái đầu mẹ thằng Nu bị mất đi một lỗ trống, gương mặt thì dính tòan là máu và máu,mái tóc thì vài cọng chiếm lấy cái trán, vài cọng thì bay bay phất phơ,cái đầu thím thì được thằng Nu nâng lên mà kêu la dữ dội.

Thân thể mẹ thằng Nu đang nằm dài ra trước cửa nhà, cứ mặt cho thằng Nu lấy hai tay đẩy đẩy mà không hề có chút cử động hay nhúch nhích gì cả, với một chiếc áo bà ba trắng, nhưng quá ôi là cũ kĩ lại còn lấm tấm những giọt máu đỏ tươi đang mặc trong người thím.

Mặt nó bơ phờ nhìn lên thằng Nu , nó thấy thằng Nu ngồi bẹp xuống cái nền nhà mà vẫn kêu la thảm thiết đến cả nhắm tít hai con mắt, đôi mắt thằng Nu chảy ròng ròng như mưa tháng 7, và không ngừng gọi:

- Mẹ ơi! mẹ ơi! mẹ đừng bỏ con…mẹ ơi …mẹ ơi

Nghe những tiếng kêu la đến nỗi đứt ruột lòng người, nó không thể nào không cầm được nước mắt, nó đã thực sự bật khóc, nó liền chạy tới bên cạnh thằng Nu run run tay hỏi trong nước mắt:

- hức..hức…Nu! Nu..chuyện gì..chuyện gì..vậy?

thằng Nu ngước mặt lên nhìn nó mà bờ môi run run, cay đắng nói:

- Hức…Nho ơi!..hức…mẹ tao chết rồi….hức…hức…..hức…Nho ơi…

Nó thấy những lời vừa thốt ra từ miệng thằng bạn thân của nó, mà thấy ôi thôi cay đắng làm sao, nó đã khóc to hơn như đã đồng cảm được với thằng Nu .

- hức…hức..sao?…sao thím…thím lại …lại ra như vậy…chứ?

Thằng Nu đôi mắt vẫn nhìn lấy thím không xa rời, mà nói trong sự đau thương tột cùng

- Hức..hức..tao..tao..tao cũng không biết nữa…tao đang ngồi trong nhà ăn cơm…hức…hức..tự nhiên…tự nhiên..có mấy chú kia ẵm mẹ..mẹ tao về..hức..hức…mấy chú nói..hức..hức..mẹ tao..mẹ tao..bị xe..xe đụng…huhuhu

Nó đã không thể nào ngồi yên được nữa, nó chợt nhìn vào nhà thằng Nu với đôi mắt đãm lệ, nó nhìn thấy được..tô cơm mà thằng Nu đang ăn ban nãy..đã nằm lăn lốc trên nền nhà, cơm văng ra tung tóe, cơm một nơi, con cá đang được thằng Nu ăn giữa chừng văng một ngã. Chắc có lẽ chính vừa lúc đó thằng Nu biết được tin dữ này nên vội buông tô cơm xuống.

Quay lại đằng sau, nó thấy được những người hàng xóm chung quanh bu lại nghẹt như kiến ấy,đang nhìn về hướng nó, thằng Nu và mẹ thằng Nu ..

Nó không thể nào quên được khi những người họ, ai cũng phải đổ ra rất nhiều nước mắt khi nhìn thấy được cảnh tan thương thế này, đứa bé đang đứng trước mặt nó khóc giàn giụa, những bà lão cầm cây gậy đứng nhìn mà nước mắt cứ tuôn rơi trên gương mặt đầy đã đầy nếp nhăn nheo. Mắt nó như lờ đờ hơn khi lần đầu tiên nó chứng kiến được cảnh người đông đúc thế này.

Chợt đâu đằng xa nó nghe được những tiếng còi bíp bíp của mấy chú bảo vệ hẻm, mấy chú đang làm thóat đường bị nghẹt này bởi hàng trăm người hàng xóm

- Qua đi..qua..đi… – Những tiếng của mấy chú bảo vệ hối thúc người đi đường

Chẳng được hồi lâu, con đường này đã thông hơn rất nhiều, những người hiếu kỳ đó ở xa xa trước khi về lại còn để lại những câu đau đớn, chua xót ngậm ngùi:

- Trời ơi! tội nghiệp cái thằng đó ghê, mới bây lớn mà mô côi mẹ rồi

- Mẹ thằng Nu chết rồi kìa….. – Tiếng thằng con nít nói

- Ơi! trời..tội nghiệp thằng nhỏ quá…

- …………………..

Nó thôi nhìn ra đường, nó trong nước mắt đầm đề quay lại nhìn thằng Nu và thi thể của thím.

Nó thấy thằng Nu cứ khóc mãi, khóc đến khi nó có thể nghe được giọng thằng bạn mình đã khàn khan. Nó liền chụm đầu thằng Nu lại với đầu mình, khóc:

- Thôi..hức..hức..mày còn có tao mà…mày đừng khóc nữa mà…

- Hức..hức..hức..mẹ tao chết rồi Nho ơi!…hức hức – thằng Nu ngước mặt lên trời kêu la

- Hức…hức…hức…

- Phải chi…hức..hức..hồi sáng tao đi bán với mẹ tao..thì…hức..hức…

- Thôi!..hức hức..đâu phải lỗi của mày đâu..hức..hức..không ai biết trước..trước được mọi chuyện…

Nó lại để ý thằng Nu cứ nhìn về phía cái đầu của mẹ nó đang mất một lỗ trống mà khóc, nó nghĩ chắc mẹ thằng Nu bị tai nạn rất kinh hòang lắm mới phải mất đi một phần cái đầu.

Những ông chú hàng xóm đứng đó ngậm ngù hồi lâu, cũng phải đi về. Những ông chú lần lượt nói:

- Nu à! Con coi phải chôn cất mẹ con nữa..Con bình tĩnh lại đi

- Để tối nay mấy chú qua phụ con việc chon cất

- Mấy chú sẽ giúp con mà, con bớt đau lòng lại đi

- Người chết không thể sống lại được đâu con à!

- Con hãy bình tĩnh hơn đi con, rồi cũng sẽ qua mà, lo mà hậu sự cho mẹ con

Thằng Nu chợt im re, không nói được tiếng gì cả, con mắt đang tiếp tục đổ mưa mà nhìn vào thi thể thím thôi.

Mấy chú đó đã về, người dân hàng xóm cũng đã về….chợt Tú và bà Nội nó đi từ từ lại. Tú với vẻ mặt ngậm ngùi xót thương, nhưng với bà Nội thì nước mắt cứ chảy ròng ròng mà không kịp lau

Anh đẹp trai của nó lại vỗ về vai thằng Nu :

- Thôi nín đi em, Nu! Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi…

Thằng Nu không trả lời gì cả, cái đầu cứ lắc liên tục, nước mắt rơi rớt xuống mặt thím làm những vết máu còn trên mặt phải lòe loẹt đi.

Chợt bà Nội trong nước mắt lên tiếng:

- Cháu à…cháu đừng buồn nữa. Người chết rồi không thể nào…….

Bà Nội ngậm ngùi không nói gì thêm nữa.

Rồi thằng Nu chợt xiết chặt thím và la lớn lên:

- Mẹ ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Đã một tuần trôi qua, tưởng những cuộc sống sẽ được hạnh phúc hơn trong đời Nu, thì cậu bé tuổi chập chững 14 này phải hứng chịu một bất hạnh to lớn. Lại một lần nữa Nu phải chịu cảnh mồ côi mẹ, những giây phút thế này Nu không thể nào quên được cách đây 7 năm, cậu bé cũng đành phải mồ côi cha vì tai nạn giao thông, ngày hôm ấy Nu không biết mình đã khóc bao nhiêu lần và khóc biết bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi. Còn với mẹ Nu thì cứ xĩu lên xĩu xuống khi chứng kiến cái chết tan thương của ba mình. Từ đó, mẹ Nu cũng hay bị tật xĩu lên xĩu xuống khi đi bán vé số về mệt mõi.

Tưởng như rồi mọi chuyện sẽ qua, Nu sẽ lại được chăm sóc mẹ của mình khi tuổi đã xế chiều, thì trời xuôi đất khiến mẹ Nu cũng đành phải theo cha mình về cõi vĩnh hằng.

Buổi chiều hòang hôn hôm nay, Nó và Nu ngồi cạnh nhau dưới một con sông, hòang hôn hôm nay thật khác trong lòng hai đứa, một hòang hôn không ấm áp,một hòang hôn thật lạnh. một hòang hôn phủ xuống dòng sông tòan màu tím.Ánh nắng bạc màu này soi vào mặt Nu với đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, sưng bụp lên. Gương mặt hốc hác và vô cùng hụt hẫng rất dễ để Nó nhìn thấy trong Nu. Chiều nay, mặt phẳng lặng của sông cũng không có, chỉ nhấp nhô nhấp nhô từng đợt một, như sông cũng đã hiểu nỗi lòng của hai

đứa.

Nó lại nhìn Nu, thấy Nu cứ úp mặt xuống hai tay, nó không dám nói gì cả mà chỉ biết chòang tay lên vai thằng bạn mình. Và nó cứ mặc để những cơn sóng nhỏ kia dồn dập vào bờ.

Đến khi…..

Nu ngước mặt lên, đôi mắt lại lí tí những giọt nước thật buồn…

- Nho! Mày về đi, khỏi an ủi tao làm gì – Nu giọng nghẹn ngào nói

- Không! Tao sẽ ở đây với mày, tụi mình là bạn tốt mà..

Nu nhìn nó với gương mặt thật hối hận và đầy xúc động:

- Mày cho tao xin lỗi..chuyện hôm trước…

Nó mím môi cảm thông:

- Thôi! Đừng nhắc lại nữa…

- Không! Tao muốn xin lỗi mày . Hôm đó tao hơi nóng tính, tao không kèm chế được lòng mình, mày tha lỗi cho tao nha!

- Ừ..tao tha lỗi cho mày lâu lắm rồi mà – Nó vỗ về vai Nu

- Cám ơn mày. Bây giờ tao suy nghĩ thông hơn rồi….Ai mà chẳng là con người hả mậy?!! Ai cũng là con người cả!! – Nu chia sẽ

- Ừ..ai cũng là con người…

- Con người thì có thế này thế khác chứ, mày đâu muốn như vậy đúng không?

Nó gục đầu…

Nu nhắm mắt nói tiếp:

- Có lẽ ông trời bắt phạt tao rồi…!

- Mày nói gì vậy?

- Ông trời…chắc tao bị ông trời phạt vì..vì tao đã không cảm thông và hiểu thằng bạn thân bấy lâu nay của mình, nên ổng đã lấy đi mẹ của tao… – Nu nghẹn ngào

- Mày đừng nghĩ vậy mà, ai mà chẳng vậy! Đừng trách ông trời chứ..Ai trên đời này mà chẳng có cái số.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   28/12/2011, 10:42 pm

- Đúng .Mày nói đúng. Chắc có lẽ từ đây tao nên dẹp đi cái thói khinh những người như mày, tao thấy họ thật đáng thương hơn!

- Cám ơn mày – Nó gục đầu

- Mày đừng cám ơn tao chứ, từ đây tao sẽ không còn ghét mày, không còn ghét thằng Tân bóng nữa..vì tao đã thông suốt hơn rồi…nhưng mà…

Nó thắc mắc:

- Nhưng sao?…

Chợt cơn gió nhẹ thổi qua mái tóc còn non tơ của 2 đứa…

Nu nói:

- Tao phải đi!

- Mày đi đâu chứ?

- Đồ đạc, hài cốt mẹ tao đã chuẩn bị sẵn hết rồi…sáng sớm mai tao đi.

- Mày..mày đi đâu, mày tính bỏ tao hả? – Nó ngậm ngùi

Nu nhìn nó với ánh mắt buồn bã:

- Tao phải về quê ngoại tao ở Hậu Giang á

- Sao mày phải về đó chứ?

- Lúc mẹ tao còn sống..mẹ tao có nói..lỡ sau này mẹ tao có chuyện gì thì đừng chôn cấtổơ đây mà hãy đem hỏa táng..rồi đem hài cốt về quê ngoại. Chẳng lẽ niềm ước ao nhỏ nhoi đó của mẹ tao..mà tao không làm được hay sao chứ?

Nu đã bẩ khóc…khi nhớ lại người mẹ thân yêu của mình

- Mẹ tao đã chết mà xác không được nguyên vẹn rồi, không biết kiếp sau mẹ tao đầu thai có nguyên vẹn bình thường không nữa!!! hức hức….hức…

Nó cũng bật khóc lên khi thắng Nu đã nức nở:

- Mày gạt tao….mày nói hôm nay hai đứa mình ra đây nói chuyện là không được khóc mà, vậy sao mày lại khóc trước chứ? Hức..hức..mày gạt tao….

- Hức hức…

Hai đứa liền chụm đầu vào nhau mà khóc…

- Tao xin lỗi …hức..hức..vì tao không giữ lời hứa….

- Mày đã khóc quá nhiều rồi mày đừng khóc nữa…hức..hức..và đừng nghĩ thím sẽ không được đầu thai,mày khờ quá, đừng suy nghĩ vậy nữa nha!

- Hức..hức.. –Nu chỉ biết khóc

- Ngày mai mày đi thật sao..hức..hức..?

- Ừ..mai tao đi, hức hức…

- Nhưng tao nghe mày nói, quê ngoại mày không còn ai hết..hức..hức..mày về đó rồi mày sống với ai?

- Tao cũng không biết nữa..nhưng bà con ở dưới thương ba mẹ tao lắm, tao về họ sẽ giúp đỡ tao thôi..hức..hức?

- Nhưng mà chừng nào…tao..tao mới gặp lại mày?…hức..hức..

- Tao cũng không biết..chắc tao ở dưới luôn rồi..hức hức.., tao sẽ cố gắng sống qua ngày….kiếm việc gì đó làm…nhờ vào số tiền tao và mẹ tao dành dụm đựoc mấy năm nay nè….hức hức.. – Nu chìa ra coh nó xem số tiền thật ít ỏi

Nó nhìn số tiền trên tay Nu rồi nói

- Thôi, vậy mày đem hài cốt mẹ mày về dưới, rồi lên đây sống với tao đi..mày đi rồi..tao buồn lắm….buồn lắm mày ơi!

- Không được đâu, tao không để hài cốt mẹ tao ở dưới được đâu

Nó, nước mắt đầm đìa, chưa thấy thương thằng bạn mình như lúc này hết, nó cố gượng hỏi thêm lần nữa:

- Mày đi thiệt sao?

- Ừ..tao đi

- hức..hức..vậy chừng nào mình mới gặp lại chứ?

- Hức..tao cũng không biết…nhưng có duyên thì gặp lại…hức..hức..

- Nhưng sẽ có dịp tao sẽ về Hậu Giang thăm mày…hức..hức..nhưng tao có biết nhà mày ở đâu đâu mà tìm….hức – Nó dụi dụi con măt, thấy ôi quá đau lòng

- Hức…hức…nếu mày có dịp về…mày vào Thị Xã Ngã Bãy..vào con đường vùng sâu…mày đi hỏi nhà…hức..hức..nhà của bà Hai Đông ở đâu..thì người ta sẽ chỉ mà..tại Ngoại tao hồi xưa nổi tiếng đất này lắm, giờ thì Ngoại tao mất lâu lắm rồi….

- Hức..hức..mày chỉ vậy thôi, chứ không biết tao có dịp về không nữa! – nó nghẹn ngào

- Ừ..chắc vậy..hức..hức..

Hai đứa nhìn nhau, trong đầu nó thóang nghĩ : “ Trời ơi! Nu ơi..tình bạn của tụi mình mấy chục năm nay phải đành chia tay nhau ở đây sao?..tao không tin ..tao không tin sẽ mất đi một người bạn như mày..tao không tin..”

Còn Nu nói với nó:

- Chắc tao..hức..hức.sẽ nhớ mày nhiều lắm…

- Ừ…tao cũng nhớ mày nhiều….hức..hức..

- Chắc có lẽ còn lâu lắm tụi mình mới gặp lại nhau???

- Ừ..chắc lúc đó tao với mày đã thành đàn ông hết rồi…hức..hức..

Lặng hồi lâu, Nó lại cố hỏi Nu thêm một lần nữa cho hả dạ ruột gan nó, như đang muốn níu kéo không nở xa thằng bạn của mình:

- Vậy là…mày quyết định thiệt hả? hức hức…

- Ừ..tao đi..tao đi mà…

Nó mím môi mà lòng chua xót, nói:

- Khuya nay mày đi sao?

- Hức..hức..khỏang 3 giờ sáng tao đi..đi cho kịp chuyến xe!

- Hức..hức…

Nó nhìn Nu ánh mắt đầy xót xa, nói:

- Mày còn tiền về xe không?

- Tao..tao..hức..hức..

Nó thấy Nu lẳng lặng hồi lâu mà không nói gì cả, nên móc túi của mình ra:

- Nè! …hức..hức..mày cầm lấy đi…hức..hức…tháng lương đầu tiên của tao đó..hức..hức

Nu nhìn nó đầy yêu thương:

- Thôi! Tao không lấy đâu,…đó là mồ hôi nước mắt của mày..hức..hức

- Mày….có coi tao là bạn không hả?

- Có..có chứ…nhưng lần đầu tiên mày làm ra bạc triệu mà..hức hức ..mày lấy mà dành dụm đi, tiền tao dành dụm còn nè!..hức…hức – Nu khẽ chối từ

Nó liếc nhìn cái tay có một xấp tờ tiền lẽ của Nu, mà lắc đầu:

- Bao nhiêu đó sao đủ chứ? Mày cần nhiều tiền mà..ở dưới không phải ai cũng tốt với mày đâu..hức..hức…

- Nhưng lỡ tao lấy rồi…hức..hức..còn mày?..còn mày thì sao?

Nó khẽ cười trong nước mắt cho thằng bạn nó yên lòng:

- Mày đừng lo cho tao…nhà anh đẹp trai tốt với tao lắm…hức..hức..tao không cần lương cũng sống được mà….hức hức…

- Nhưng mày phải dành dụm để lo cho tương lai chứ? – Nu ánh mắt tuôn trào

- Thì từ tháng sau tao sẽ dành dụm…mày lấy đi..lấy đi cho tao vui…hức..hức

- Tao…tao…

- Lấy đi..nè..hức..hức – Nó giọng nhỏ nhẹ

Thấy Nu không lấy nó liền nhét vào túi Nu…

Nu nhìn nó một cách yêu thương và rồi ôm chầm lấy nó như hai anh em trong nhà…

- Chắc tao…huhuhu…sẽ…huhuhu nhớ mày lắm Nho ơi!….

Nó tiếp tục đãm lệ khi thấy Nu khóc to hơn

- huhuhu…tao cũng vậy….

một hồi lâu:

- Tối nay, 3 giờ tao sẽ ra tiễn mày…. – Nó cầm lấy tay Nu

- Ừ…cám ơn mày

Những cảnh tượng thế này, trời đất hỏi sao không động lòng chứ!.Hai đứa trẻ- hai đứa chỉ mới mười mấy tuổi đầu thôi mà đã có nhiều nghị lực phi thường đến như vậy.

Hòang hôn đã mất đi buông lại một màng tối sầm…

Tại phòng bà Nội :

- Khuya nay, bạn còn đi rồi sao? – bà Nội vẫn còn day dứt với nỗi đau của Nu

- Dạ.rạng sáng nó đi rồi Nội !..con sẽ ra tiễn nó – Nó cũng sụt sùi

- Tội nghiệp thằng nhỏ…..sao con không kêu bạn con ở hẳn ở đây luôn đi, có gì Nội sẽ lo cho nó, thương nó giống như thương con vậy nè…

- Nội! Nội không biết tính bạn con đâu..nó không muốn ai thương hại nó..cho dù Nội nói thế nào thì nó cũng quyết đi mà thôi….

Bà Nội khẽ lắc đầu:

- Thiệt, sao bạn con lại bất hạnh thế này chứ?

Bà nói tiếp:

- Nội nhớ lại cảnh hôm đó, Nội còn chưa hết bàng hòang..Nội vẫn còn thấy sợ sợ…thương thương làm sao á

Thấy nó không trả lời gì hết mà cứ cúi mặt. Bà khẽ nâng mặt nó dậy thì thấy nó đang ngậm ngùi mà khóc:

Bà khẽ ôm nó vào lòng dỗ dành yêu thương, tay nhịp nhịp nhẹ nhàng vào lưng nó:

- Nội biết! Nội biết con sẽ rất nhớ bạn con….thôi con đừng khóc nữa nhe???!!!!

- Hức..hức…Nội ơi!….huhuhu

- Thôi! Đừng khóc nữa con, còn có Nội còn Nội đây nè….

- Nội nói đúng…dòng đời không bao giờ cũng êm đềm được hết há Nội – Mắt nó xa xăm

- Ừm…ừ…

- Hức..hức… – nó cứ nằm trong lòng Nội mà khóc

Có lẽ giờ đây, Nội đã hòan tòan hiểu được nó như thế nào rồi. đúng, nó là đứa mít-ướt, yếu đuối và vô cùng mỏng manh….

- Nhưng Nội tin…con và bạn con sẽ có ngày gặp lại nhau mà…

Nó khẽ gật gù trong nước mắt:

- Dạ…hức..hức..

Buổi tối cùng ngày tại trước cửa nhà anh đẹp trai của nó :

Mọi người đâ đi ngủ, chỉ còn có nó và anh đẹp trai của nó đang ngồi ở đây mà thôi, 2 anh em cứ mãi mê tâm sự, nhưng những tâm sự thật buồn…buồn…buồn như một khúc tình ca bị lãng quên.

Ngồi miết nãy giờ, anh đẹp trai của nó cứ thấy nó khóc mãi, đôi mắt đã quá đỏ, không còn có vẻ hoe mọng như những ngày trước….

Anh không dám kích động làm nó buồn hơn khi biết sắp phải xa thằng bạn thân đã chơi từ khi còn bé tí….

Anh thấy nước mắt cứ tuôn rơi, mà không cầm được lòng..nên không ngại ngùng kéo nó tựa vào vai anh thật nhẹ nhàng để khóc, nó cũng nhẹ nhàng ngã theo bàn tay anh đang lùa nó vào vai anh

- Vậy là khuya nay, em tiễn Nu đi hả? – anh đẹp trai của nó hỏi

- Dạ…hức..hức…

- Có lẽ chưa bao giờ anh thấy lòng mình buồn như thế này hết! Anh thấy thật tội cho Nu

- Dạ…em thấy thương nó lắm, không biết rồi nó sẽ sống ra sao ở dưới cái vùng sâu vùng xa đó

- Nu đã quyết định như vậy rồi, biết sao nữa hả em?!

Anh thấy nó im phăng phắc..khẽ gật đầu xuống để nhìn nó đang tựa đầu vào vai mình, anh lấy tay vẹt đi những dòng nước mắt chưa kịp lau và không muốn lau của nó. Những giọt nước mắt thật ấm, cay xé cả lòng nó.

Anh không nói nữa, nhất định không nói nữa vì anh biết nó không muốn nói nữa, mà chỉ muốn khóc thật nhiều để vơi đi niềm mất mác này, và cũng muốn cho nó một bờ vai thật vững chắc để nó có thể tựa vào suốt đêm nay….

3 giờ sáng:

Một khung cảnh vẫn còn tối mịt, gió khẽ nhẹ xào xạc qua từng chiếc lá rơi bên hiên nhà Nu, một không khí thật buồn, thật lạnh lẽo. Có lẽ tối nay…tối nay nó sẽ mãi mất đi thằng bạn yêu quý của mình.

Nó đang đứng trước Nu, Nu với một bộ đồ đơn sơ, trên tay cầm một chiếc áo lạnh sẵn để khi lạnh thì mặc vào.

Nu thôi không khóc, cố gượng cười với nó một cái khi nó đang đứng chết ra một chổ:

- Thôi! Đúng 3 giờ rồi, tao phải đi thôi…mày ở lại bình yên và hạnh phúc nha!

Nó vẫn nhìn Nu với ánh mắt đăm đăm, tự dưng nước mắt ở đâu lại đọng trên mi nó lầ n nữa

- Thôi! Mày vô đi! – Nu thúc giục

Nó đến lúc này mới mở miệng:

- Nu à, mày đi nhớ bảo trọng nha!

- Ừ..tao biết mà…

- Mày phải nhớ đến tao nhe! Khi nào mày có điều kiện thì quay về đây, tao vẫn đợi mày…

- Ừ…cũng chắc còn lâu lắm.

Chơt hồi lâu:

Nu nói:

- Ờ..chuyện mày..mày với anh Tú á..ảnh có biết mày thích ảnh không?

Nó lắc đầu mặt buồn hiu:

- Chưa, tao không dám nói. Mà nói ra thì được gì chứ?

- Ừ..khó thiệt. Nhưng tao tin sẽ có ngày..có ngày anh ấy sẽ biết được lòng của mày mà…

- Tao…tao…

- Mày hãy tin vào duyên số chứ?

- Ừ….

- Tao chúc mày sẽ ở lại được vui vẻ và hạnh phúc…mày ráng ăn nhiều vô, tao thấy mày ốm đi nhiều rồi đó, làm việc nhà thì cũng phải chú ý đến sưc khỏe chứ? – Nu ân cần

Nó chợt bật khóc lên , không biết ngày hôm nay nó đã khóc bao nhiêu lần rồi…

Thấy nó đã bật khóc, Nu đã thấy chạnh lòng nhưng không dám khóc, vì sợ khóc sẽ khiến Nu khó xa nơi này hơn

- Ừ..tao cám ơn mày..hức..hức…- Nó nghẹn ngào

- Ừ…thôi tao đi nha! Mày ở lại ráng mà giữ gìn sức khỏe đó!

- Ê! Khoan đã…hức..hức..

- Gì hả?

Nó móc từ trong túi ra một ít tiền và nói:

- đây là phần bà Nội gửi cho mày, còn đây là ba mẹ anh đẹp trai gửi cho mày, còn đây nữa..đây là của anh đẹp trai gửi cho mày đó

Nu nhìn một xấp tiền trên tay nó rồi khẽ mĩm cười:

- Mày cũng biết tính tao, tao không cần ai thương hại hết…vậy sao mày nhận chứ?

- Tao đâu có muốn nhận, chỉ qua mọi người ép tao thôi..hức..hức..Tại mày đi giờ này khuya quá, nên mọi người chỉ còn có cách này thôi, chư thôi…hức..hức..chứ thôi mọi người đưa tận tay mày rồi! hức hức…

- Thôi tao không nhận đâu – Nu cản

- Mày không nhận, họ sẽ buồn lắm đó…mày nhận dùm tao đi..hức..hức.

- Thôi! Tao không….

Nó ngắt lời Nu và nhét vào trong túi Nu:

- Đây là thời khắc mày khó khăn, mày nên nhận lòng giúp đỡ của mọi người chứ, mày đừng như vậy mà…hức..hức..

Nó nói tiếp:

- Mày mà không nhận, tao không biết ăn nói thế nào với họ nữa,mày nhận gìum tao nha….

Nu một hồi lâu, lưỡng lự không muốn làm khó dễ bạn mình nữa nên..nhận lấy:

- Ừ..tao nhận…mày cho tao gửi lời cám ơn đến mọi người nha

- Ừ..vậy là mừng rồi – Nó khẽ cười trong nước mắt

Từ ngòai kia, tiếng kèn xe kêu tin tin…hối thúc Nu…

Nu ngỏanh lại nhìn ra đằng sau thì xe đã đến…..:

- Thôi tao đi nhe! Mày ở lại bình an đó – Giọng Nu nghẹn ngào

- Ừ..mày cũng vậy nha, ráng sống cho tốt nha….

Nu bắt đầu quay gót đi:

- Tao đi đây!

- Ừ..hức ức..mày nhớ lời tao dặn nha…..ráng sống cho tốt…rồi có dịp tao sẽ đi thăm mày…….

Nu đã đi khá xa, giọng vang lại nó:

- Ừ..tao biết rồi…….mày vào nhà…đi….ngòai đây lạnh lắm….

- Ừ…

Nu đã gần bước lên xe, nó ráng nhắn nhủ thêm:

- Nu ơi! Mày đi bình an nha!………………………

Nu đứng đằng xa, tay nguẫy nguẫy chào nó..rồi xe cất tiếng còi vang vọng cả xóm…

Và xe đã đi ra khỏi hẻm…………

Sau khi Nu đã đi, Nu đã về miền Tây, về miền đất của những dòng lịch sử hào hùng.

Như thế, từng ngày từng ngày không khỏi nhớ về thằng bạn của mình, những kí ức ngọt ngào ngày xưa cứ tràn vào mắt nó. Nó lo..nó lo cho Nu không biết nơi đó Nu có được cuộc sống tốt hay không..

Nhưng rồi thôi, nó cố không nhớ đến nữa, mà quay trở về cuộc sống thường nhật của nó. Nó cũng không quên…ngôi nhà này..có anh đẹp trai ….

Những ngày sau:

Tại phòng Nội :

- Nội ơi! Hôm nay nhà mình ăn Lẩu đó Nội ! – Nó đã tự nhủ lòng mà vui hơn trước

- Ô! Nội thèm, Nội thèm lẩu lắm. – bà Nội khè lưỡi nghịch cho nó vui

- Hì hì.., đợi anh đẹp trai đi học về ăn luôn đó Nội !

- Ờ…vậy dẫn Nội xuống phòng khách trước đi…

- Dạ…

• 11 giờ ngày hôm đó tại quán cà phê nhỏ đầu đường hẻm, cái quán thật vắng vẻ

Tụi thằng Khanh và thằng Tân bóng đang dỡ ra một kế họach động trời.

Thằng Tân bóng và nguyên nhóm mỗi đứa đeo một cái khẩu trang kín mích,lại còn đeo thêm cái mắt kính đen kình, đội nón phủ tóc tai như có vẻ không muốn ai trông thấy bọn chúng…bọn chúng đang ngồi trong quán, thằng Tân bóng cứ run run khi biết mình sắp phải làm một chuyện động trời mà nó không biết nó đang bị sa ngã.

Thằng Tân cầm ly nước cam mà run run cằm cặp…

- Cưng nhớ lời anh dặn chưa? – thằng Khanh kê sát vào người thằng Tân nói thì thầm

- Dạ..dạ…em sợ …em sợ quá…anh ơi! – thằng Tân bóng cứ run rẫy cả người

- Mình đâu còn cách…chỉ có cách này là gom được nhiều tiền thôi, nhanh gọn lẹ…

- Nhưng mà…em sợ…sợ..người ta phát hiện… -thằng Tân bóng nhìn dáo dác xung quanh với vẻ sợ sệt

- Thì anh nói rồi mà, làm vụ này thì nguyên nhóm mình sẽ bỏ đi thật xa, không khỏi ai phải tìm kiếm đâu mà sợ. –thằng Khanh giọng gian ác thổi vào tai thằng Tân

- Ờ…ờ…nhưng còn mẹ em thì sao anh? – thằng Tân bóng mặt nhăn nhăn

- Cưng còn luyến tiếc cái bà già nghèo mạc riệp kia à, bả có thương yêu gì cưng đâu?

Thằng Tân bóng bỗng dưng đôi mắt hung hăn, giận dữ đến mắt phải hiếp lại

- Hứ…đúng..em chả cần bả..em sẽ không quay về ngôi nhà đó nữa….

- Thì bởi vậy anh mới nói là xong vụ này tụi mình sẽ cao bay xa chạy…

- Ừ…em sẽ cố gắng – thằng Tân bóng nhích môi lấy tự tin

- Ráng làm cho tốt, chỉ có em mới lấy được kèo này thôi đó, làm xong keo này..có khá bộn tiền đấy..ráng lên nha – thằng Khanh lấy tay nguẫy nguẫy trước mặt thằng Tân

- OK!

Nguyên đám cứ ngồi uống nước hút rột rột, hướng mắt thì cứ nhìn ra ngòai con đường hẻm đi, như đang chờ đợi ai đó.

Đợi mãi đợi mãi, thì thằng Khanh lên tiếng:

- Cưng có chắc là cái thằng đó mỗi ngày đi học về, ngang qua đây không?

- Chắc chứ, hồi em còn chơi với ảnh, ảnh hay đi học về đường này lắm…

- Ờ..vậy được.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   28/12/2011, 10:52 pm

Bỗng thằng Tân bóng lại run run lên, nó nói

- Anh ơi! cho em một bi…em run..run quá

- Cho một bi mày – thằng Khanh ra dấu hiệu với thằng tóc đỏ

- Đây, uống đi – thằng tóc đỏ bỏ vào miệng Tân một viên thuốc

Vừa định nói bớt run hơn thì thằng Tân bóng chợt nhìn thấy mục tiêu đã đi vào con hẻm, liền giật mình quay qua mở mắt chao cháo thì thầm thật nhỏ với thằng Khanh

- Về rồi, anh ấy về rồi!

- Chuẩn bị thuốc chưa? –thằng Khanh hỏi nhỏ

- Rồi, trong túi quần em nè… – giọng thằng Tân bóng vẫn còn run

- Ok..hành động, làm xong..anh kêu thằng em chở cưng đi về nhà trọ trú đỡ, để khỏi bị lộ…còn bao nhiêu để anh lo

- Rồi, rồi…em biết rồi..anh đi đi, anh ấy sắp lại tới rồi kìa

Thằng Khanh nghe được nên ra dấu hiệu cho đàn em biết rút ra khỏi quán để khỏi bị nghi ngờ. Tụi nó cố kéo cho thật kín gương mặt mình, rồi đi về cái vách tường phía xa xa mà bọn chúng có để sẵn xe máy, đợi khi nào thành công thì đưa con mồi lên xe và chuồn đi…bọn chúng đứng nhìn vào quán

Tại vách tường sau khi tụi thằng Khanh nấp vào:

- Đại ca, liệu thằng bóng đó làm được không đại ca! – thằng trong nhóm nói

- Hứ..được , chắc được. Nó nói nó đã quen với thằng này trước đó rồi. – thằng Khanh nói

- Tụi bây chuẩn bị hành động , làm nhanh gọn lẹ, không được để lại sơ suất gì nghe chưa! – thằng Khanh hô

- Dạ…. – bọn chúng hô to rõ

Chợt thằng Khanh quay qua kí đầu từng đứa một cách nóng giận:

- Ngu!, bộ tụi mày tính la lớn cho mọi người ở đây biết, ra hốt ổ hả?

Tụi nó lại rụt rè trở lại.

Tại quán nơi thằng Tân bóng đang ngồi, dáng người run run, hồi hộp cắn đến nổi cái ống hút phải bấy nhầy, tét ra làm đôi.

Thằng Tân bóng trước khi thấy mục tiêu lại, thì liền kéo khẩu trang thật sát vào mặt, liếc nhìn chung quanh quán thì thấy quán vắng tanh, bà chủ quán thì bỏ vào trong nhà nằm ì lên cái võng . Thằng Tân bóng thấy vậy mà mừng vì ít ra không để bị ai nhìn thấy, nó cầu cho bà chủ quán cứ đu đưa cái võng trong nhà mãi như vậy.

Đến khi…..

- Anh Tú!!!!! – giọng thằng Tân bóng hí hửng gọi

Thì ra mục tiêu của bọn chúng chính là anh đẹp trai của Nho, anh đang đi học về.

Thằng Tân bóng thầm vui trong bụng : “ Mai quá, hôm nay anh ấy không đi xe máy, thuận lợi đây “ .

Anh nghe tiếng gọi đó, thấy thân quen nhưng chưa biết đó là ai, thì thằng Tân bóng lại gọi thêm lần nữa với cái khẩu trang vẫn kính mích, kèm theo là cánh tay giơ cao lên nguẫy nguẫy..

- Anh Tú..anh Tú…em nè!

Chính lúc này anh mới nhìn được vào cái quán ấy, thì thấy ai đó đeo đầy phụ kiện, nên anh tò mò bước vào hỏi:

- Kêu tui hả? – Mặt anh ngớ ngẫn

- Trời, em nè chứ ai!!! – thằng Tân bóng tháo cái khẩu trang xuống cười với anh

Anh cười thật tươi khi nhận ra đó là thằng Tân bóng…Anh nói với vẻ ngạc nhiên:

- Ô!…em hả Tân..vậy anh tưởng ai!….

- Hì hì..em nè…anh ngồi xuống đi!

- Ừ..hì hì – anh cười

Thằng Tân bóng hỏi anh với vẻ thân thiện:

- Anh mới đi học về hả?

- Ừ, anh mới về. nắng quá…

- Ủa? vậy sao anh không đem xe máy theo để đi?

- Hôm nay Phương với anh đi học chung!! Hì hì

Thằng Tân bóng thắc mắc:

- ủa Phương là ai?

- À…Phương là bạn gái anh..hì hì

- Ò…

Anh thấy mấy cái ly trên bàn mà tụi thằng Khanh nãy uống vẫn chưa dẹp nên hỏi:

- Ủa? em uống nước với bạn à.. – anh chỉ tay vào mấy cái ly đang lộn xộn trên bàn

Thằng Tân bóng gjât mình, mặt đỏ ửng lên:

- Ờ..ờ…em..em..em mới lại…em mới ngồi xuống, bà chủ quán chưa dẹp đó mà..em gặp anh, nên kêu anh lại uống nước chung..hì hì – thằng Tân bóng lắc léo

- À..ra là vậy! – Anh gãi đầu

Thằng Tân bóng thấy vậy, nó đành phải buộc miệng kêu bà chủ quán ra dẹp đi

- Bà chủ ơi! ra dẹp mấy cái ly dùm đi! – thằng Tân nhanh chóng đeo khẩu trang lên

Anh thấy thằng Tân hơi lạ, nhưng rồi thôi, anh không suy nghĩ gì cả.

Bà chủ quán lập tức leo xuống khỏi cái võng đi ra bàn dẹp mấy cái ly, sẵn tiện hỏi Tú:

- Anh uống gì không?

- Ờ..cho con ly nước cam đi dì… -Anh ngước mặt nhìn bà chủ

Bà chủ quán gom mấy cái ly rồi quay đi làm nước cam

Anh hỏi thằng Tân :

- Sao dạo này anh thấy ít gặp em vậy?

Thằng Tân bóng tự dưng thấy run lại, hồi hộp vô cùng:

- Ờ…dạo này em bận quá, em lo đi bán xà bông với mẹ á…

- Ờ…là vậy!

Chẳng mấy chốc ly nước cam đã được mang ra, bà chủ quán đặt xuống rồi lại đi vào chiếc võng kia.

- Ờ..anh uống đi, hìhì

- Ừ..em cũng uống đi

Anh thấy thằng Tân không bình thường, mắt cứ dòm ngó xung quanh, khẩu trang vẫn đeo kín mặt:

- Sao em đeo khẩu trang, nóng lắm!

- Ờ..em …em sợ bụi đó mà…

Thằng Tân cười một cái cho anh đỡ nghi ngờ, đã đến lúc nó bắt đầu thực hiện hành động.

Nó ngắm ngiá cái ly nước cam của anh…chẳng mấy chốc, nó giả vờ lật đổ ly nước cam vào áo anh

- Á……………- thằng Tân la

- Ơ..ơ.. – anh nhìn xuống áo mình thì thấy ước nhem

- Em ..em xin lỗi….em vô ý quá – thằng Tân đỡ ly nước cam lên, ly chỉ đổ phân nữa, còn lại phân nửa

- Ờ..ờ..không sao đâu em –Anh cười với thằng Tân

Thằng Tân liền cắn môi, mắt trợn trắng..nói:

- Thôi, anh vào tolet trong đó đi..đi rửa đi anh… – thằng Tân hối thúc, hướng tay chỉ vào tolet trong nhà bà chủ

- Ừ, em đợi anh chút – Anh đứng dậy đi vào trong

- Ờ..em ngại quá

Anh đi vào trong nhà, gặp bà chủ quán đang đong đưa cái võng và còn đùa giỡn cùng đứa con trai 3 tuổi của mình

- Ờ..dì ơi! cho con đi nhà vệ sinh cái nha!

- Ờ..cậu vào đi – Bà chủ quán chỉ theo hướng tay mình

- Dạ dạ…

Thằng Tân ở ngòai liếc mắt, ngó ngó vào trong. Nó biết kế họach đã gần thành công liền tỏ ra hí hửng. Nhanh chóng thằng Tân móc trong túi quần ra một miếng giấy, trong miếng giấy có để sẵn một liều thuốc ngủ…

Thằng Tân lia lịa bỏ vào ly nước cam của anh. Trong khi để, thằng Tân không quên nhìn dáo dác chung quanh mình xem có ai để ý không.

Từ đằng vách tường phía xa xa, bọn thằng Khanh nãy giờ đều trông thấy, thấy đã được thành công một nữa nên nháy nháy con mắt với thằng Tân . thằng Tân thấy vẫn còn run lắm, nhưng cố nháy mắt lại với tụi nó

- Ờ…xong rồi em..hì hì… – Tú trong nhà vệ sinh bước ra

Nó hỏang hốt, súyt xoa cái khẩu trang:

- Ờ..ờ..em ngại quá, hì hì..

- Trời có gì đâu em…hì hì

- Dạ..hì..anh uống nước đi, đổ có một miếng hà…. – thằng Tân nhướng mắt cầm ly nước đưa cho anh

Anh cầm lấy ly nước cam đã xuống mực nước từ thằng Tân đưa, có tẫm thuốc ngủ mà không hề hay biết, hút một cái rột…..

Nó thấy anh đã ực một hơi, nó liền hích môi cười khẽ, ra vẻ thành công rực rỡ

- Hì…cám ơn em..mai mốt em xuống nhà anh chơi, chơi với Nho nữa! – Anh vẫn vô tư

- Dạ hì hì..chắc chắn rồi…hì hì – thằng Tân vẫn còn run sợ

- Ừ..giờ thì anh phải về, kẻo để bà Nội với Nho đợi cơm…

Thằng Tân bóng nghe nói vậy liền nắm lấy tay anh quýnh quáng:

- Ờ..khoan đã, đợi chút anh..lâu lâu mới nói chuyện với em mà anh về sớm vậy sao? – thằng Tân bóng nũng nịu

- Ờ..em có gì cứ nói đi anh nghe nè…. – Anh cười

- Ờ…ờ…chừng nào anh ra trường vậy? – thằng Tân đang cố tình kéo dài thời gian để anh ngấm thuốc

Anh không ngần ngại trả lời với nó:

- À..khỏang 4 tháng nữa em, anh sắp ra trường rồi đó..hì hì…

- À…ờ..ờ..còn …ba mẹ anh…ba mẹ anh khỏe không? – thằng Tân cứ mãi dò hỏi

- À,cám ơn em. Ba mẹ anh đều khỏe

Tự dưng nó thấy vẻ mặt anh thật hồn nhiên và ngây ngô, không hề biết chuyện gì đang sắp đến nên thấy có lỗi nhưng…nhưng hình bóng của thằng Khanh lại hiện ra trước mắt nó khiến nó lại quên hẳn đi….

Ít lâu sau, anh đã thấy trời đất quay cuồng cuộng. mặt anh nhăn nhăn nói:

- Ờ..ờ..anh phải ..phải về đây – Anh đã đứng dậy khập khiễng đi về

Thằng Tân liền ghị tay anh mạnh xuống ghế, làm anh phải té xuống theo ý nó.

- Anh ở đây chút nữa đi, đi nhe!

Anh tự dưng mắt đã dần lờ đờ, cảm thấy buồn ngủ khủng khiếp, tay vịnh lấy đầu nói:

- Ờ..sao anh chóng mặt quá Tân…

- Vậy hả? Vậy anh ngồi đây đi, chắc anh bị say nắng rồi…

Anh đã ngày càng thấy buồn ngủ dữ dội, cố gượng lới với..

- Ờ…anh…anh…anh..

Chỉ được nhiêu thôi, anh đã ngã gục xuống bàn…..

Thằng Tân bóng tay run cằm cặp, giả vờ gọi anh…

- Anh ơi! anh sao vậy? Anh ơi…anh ơi…anh ơi…anh ơi….

Gọi mãi mà anh không động đậy, không trả lời gì cả, nó biết anh đã ngấm thuốc thật rồi.

Trong đầu nó nói thầm : “không hổ danh là anh Khanh, thuốc này lợi hại thật, một phát là tiêu ngay ,há há há… “

Nó liền nhìn chung quanh xem có ai nhìn không, lại quay vào trong nhà nhìn cái võng bà chủ quán vẫn đang đùa nghịch với con mình. Tất cả đã thành công ngòai dự tính, thằng Tân liền ra dấu hiệu cho tụi thằng Khanh lại “ hốt hàng “.

Nhanh chóng ..khá đông bọn thằng Khanh gồ ga thật nhanh lại quán, hai thằng nhãy xuống xe lia lịa ẵm Tú, chẳng mấy chốc anh đã bị chúng đưa lên xe một cách gọn lẹ và chuyên nghiệp. Không chằn chừ, thằng Tân cũng leo lên xe một thằng trong nhóm vụt đi.

Nhóm thằng Khanh thì chở Tú đi chổ nào đó để tống tiền, còn thằng Tân bóng thì đi về nhà trọ tránh mặt dư luận.

Bà chủ quán trong nhà nghe tiếng gồ ga thật lớn trước quán nhà mình nên bỏ đứa con chạy ra, thì bọn chúng làm quá nhanh nhẹn, nên đã đi mất:

- Trời ơi, cái tụi này, trả tiền nước, trả tiền nước chứ? Lũ khốn nạn – giọng bà hô ta và đầy tức giận

- Con cái nhà ai mà mất dạy vậy trời, lũ khốn – Bà chửi tiếp

Tại nhà Tú:

Nho cứ đi qua đi lại, khiến bà Nội chóng cả mặt. Chính bà Nội cũng đang sốt ruột

- sao anh đẹp trai chưa về nữa vậy ta? – Nó nhăn nhăn mặt nhìn đồng hồ đã hơn 12 giờ 45 phút

- Ừ..thằng này ngộ, sao bữa nay về trễ vậy ta, về trễ cũng không báo cho ai biết hết – bà Nội nói

- Dạ…chắc ảnh bữa nay đi bộ nên về trễ á Nội….

- Ờ..hay là nó đi với con Phương rồi ta? – bà Nội ngập ngừng

Nó nghe nhắc tới chị Phương lòng cảm thấy nhoi nhói:

- Dạ?……

- Chắc anh đẹp trai của con đi với con Phương rồi nên về trễ vậy đó

- Dạ…chắc vậy… – Mặt nó buồn hiu

Bỗng hồi lâu:

- Đâu, để Nội gọi điện thoại cho nó thử coi!

- Dạ…

- Cái thằng đi tới giờ này, thiệt tình….cái lẩu không biết chừng nào mới được ăn đây! – bà Nội cặm cụi đi lại cái điện thoại bàn

Bà nhắc máy lên và gọi:

Chẳng mấy chốc số điện thoại của anh báo không liên lạc được, reo tò tí te là tai bà Nội phải giựt ra

- Sao tắt máy vậy ta ?

Nghe bà Nội nói vậy trong vẻ thất vọng, nó trong đầu thóang nghĩ : “ Chắc anh đẹp trai đang ở với chị Phương nên không muốn bị ai gọi điện quấy rầy rồi ‘ – đầu nó gục xuống, mặt buồn hiu.

- Thôi, hai bà cháu mình lên ăn đi con, anh đẹp trai của con chắc đi ăn uống gì đó với con Phương rồi – bà Nội nắm lấy tay nó kéo lại bàn ăn

– Dạ…. – Nó đi chậm rãi mà hướng mắt cứ nhìn lên đồng hồ

- Bật lửa lên cho nóng đi con – bà Nội bảo

- Dạ….

Một cái lẩu thật thơm ngon và tuyệt vời mà nó phải cất công nấu từ sáng, nó muốn hôm nay anh, nó và bà Nội có một bửa ăn thật ngon. Nó cũng muốn hôm nay anh sẽ ân cần gắp cho nó thật nhiều đồ ăn, nó xem đó là niềm vui lớn lao của mình .Nhưng nó lại không được như ý muốn.

Bà Nội cắt ngang suy nghĩ của nó:

- Ăn đi con, ngồi thừ ra đó làm gì,anh đẹp trai của con chắc chiều mới về rồi

- Dạ,con ăn nè Nội . Nội ăn tôm nè – Nó gắp cho Nội

- Ờ..cảm ơn con

- À, xíu nữa Nội với con ra vườn thăm mấy cây hoa hồng nha, coi nó nở sao rồi? – bà Nội nói

Nó cười cho Nội vui…

- Dạ….hì hì

Cái nồi lẩu đã bị dư, nhanh chóng nó và bà Nội đã thưởng thức xong. Nó và bà Nội kéo nhau ra vườn để thăm những bụi hoa hồng mà cách đây khá lâu nó và cả nhà anh cùng trồng.

Bước ra vườn, bà Nội dang rộng hai tay nói:

- Ôi! ngòai đây mát quá con hé?

Bà Nội nhìn nó thì thấy nó hướng mắt cứ nhìn đâu đâu, không trả lời bà, bà thấy một luồng gió nhẹ đang nô dùa trên tóc nó.

- Nho! Nho – Bà khẽ vỗ vai nó

- Dạ..dạ… – Dáng nó lừ khừ

- Con sao vậy?

- Dạ, đâu có gì đâu Nội , ở đây thích thật hé Nội !

- Ừ..ngòai đây mát quá

- Ước gì giờ ..có anh đẹp trai ra đây chơi cùng con với Nội hé?!!! – Nó lấy chân đá đá vào ngọn cỏ dưới chân mình

- Ừ, nhưng nó đi tới giờ này chưa về, mọi bữa đi đâu nó cũng nói trước với Nội hết…

Nó míu môi, rồi lẳng lặng theo Nội nhìn ngắm những đóa hồng đang dần hé nở, những đóa hồng ôi sao thật đẹp.

Nó không quên chạy lại cái bụi hoa hồng đằng xa xa mà nó với anh đã cùng trồng, nó thóang nhìn qua, ôi sao nở hoa thật đẹp,nhưng nó nhìn kĩ chút hơn thì thấy, có vài cây đã bị héo khô, mặt nó nhăn nhăn khi thấy những cây đó.

Bà Nội đứng bên cạnh nó nói:

- Ủa, sao mấy cây này bị héo hết rồi con?

- Dạ chắc nắng nóng quá đó Nội !

- Bộ con không ra tưới nước sao?

- Dạ, có..con có tưới, nhưng mấy ngày nay con không có ra vườn…

- Hơi…nhổ bỏ nó đi con………..- bà Nội thở dài

Nó nghe lời bà Nội lê thê từng bước từng bước cúi đầu để nhổ bỏ đi những cây hoa đã héo rủ – Những cánh hồng đã quặc một bên, những cánh hồng đã rũ màu, những cánh hồng đã không còn xinh tươi để có thể tiếp tục khoe sắc của mình dưới ánh nắng kia được nữa.

Ba giờ chiều tại một khu rừng thật rộng và thật ít người :

Khu rừng – nơi bọn thằng Khanh đưa anh đẹp trai của nó về đó.Để có thể thuận tiện trong việc làm tiền và không để bị ai phát hiện.

Tụi nó thả anh vào một cái nhà lá thật cũ kĩ và nhỏ xíu trong rừng, anh bị trói tay chân thật chặt, miệng thì bị dán một miếng băng keo bao quanh đó. Anh đang trong tình trạng say ngủ, không hề hay biết gì cả.

Ở ngòai cửa bọn nó nói:

- Bây giờ làm gì tiếp theo đại ca? – một thằng trong nhóm cầm điếu thuốc nói

Thằng Khanh giơ tay nói

- Cho tao một bi…

- Dạ

Tên đó móc trong túi quần ra cho thằng Khanh một bi, vì chính bản thân thằng Khanh cũng đang rất run

Uống xong, thằng Khanh bình tĩnh nói:

- Gọi về cho thằng bóng ở nhà sao rồi, có bị phát hiện gì không?

- Dạ – tên đó móc điện thoại ra gọi

Từ đầu dây bên kia, thằng Tân bóng bắt máy giọng run run sợ sệt:

- Alô….

- Sao rồi cưng, có bị phát hiện hay nghi ngờ gì không? – thằng Khanh giọng cứng ngắt

- Dạ, không. Em đang ở nhà trọ, nhưng mà em run quá hà. – Giọng thằng Tân bóng run và rất khẽ, sợ người ta nghe được

- Có gì mà run chứ, chỉ ngồi ở đó hốt tiền thôi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 9:48 am

- Ờ…chừng nào anh về..về lẹ đi, em sợ quá, về lẹ rồi tụi mình bỏ trốn thật xa..

- Thì chừng nào lấy tiền được tụi anh mới đi chứ!!

- Ò..ò..ráng sắp xếp nhanh nhe anh, tống tiền cho nhiều vô, keo này em vất vả lắm!

- OK, ở đó không có chuyện gì là được rồi. Nhớ..không được đi ra ngòai nghe chưa, chỉ ở trong phòng thôi, cần gì thì kêu thằng Tí nó mua.

- Em biết rồi mà…em…..

Thằng Tân bóng chưa nói hết thì bên đây thằng Khanh đã cúp máy

Một thằng đứng chống nạnh nói:

- giờ xử cái thằng này sao đại ca?

thằng Khanh nhìn vô nhà lá đó, thấy anh đang ngủ mê say và bị trói buộc một cách đau đớn, nói:

- Bây giờ gọi điện về nhà nó, kêu nhà nó đem tiền ra chuộc.

- Tiền chuộc bao nhiêu đại ca? – thằng tóc đỏ nói

- Tụi bây muốn bao nhiêu ? – thằng Khanh hỏi

- 50 triệu đi đại ca!!! – một thằng trong nhóm nói

Thằng tóc đỏ dố một cái vào đầu tên đó nói:

- Mày khùng hả, làm vất vả vậy, món mồi ngon như vậy mà đòi có 50 triệu thôi sao?

Thằng Khanh nhìn tên đó hỏi:

- Vậy mày muốn bao nhiêu?

- 500 triệu đi đại ca, nhìn cái thằng này chắc cũng thuộc hạng con cưng quá!!! – tên đó hóng mặt cao lên nói

Thằng Khanh lưỡng lự:

- vậy có ít lắm không mậy?

- Em không biết đại ca, nhưng thấy như vậy cũng ổn rồi!

Thằng Khanh lại lưỡng lự lần nữa:

- OK! 500 triệu thì 500 triệu!

Một tên lùn nhất trong đám nói:

- Đại ca! Mình đâu có biết số điện thoại nhà nó đâu mà gọi?

Thằng Khanh tán vào đầu thằng lùn đó và nói với vẻ giận dữ:

- Ngu làm mấy vụ rồi, mày không biết hay sao mà còn hỏi vậy hả?

- Dạ..dạ.. – thằng lùn gục đầu

- Mày đi lấy cái di động của nó ra, coi số điện thoại nhà nó, có lưu mà – thằng tóc đỏ nói

- Nhưng điện thoại thằng này hết pin rồi, nãy rớt ra, em lụm được, em biết! – thằng lùn tức tối nói

- Thì mày đi vô trỏng, lấy cái bóp nó ra, coi giấy tờ trong bóp nó là biết chứ gì.. – thằng Khanh nói

- Ờ..hé… – thằng lùn khóai chí

- Lũ ngu! Thiếu gì cách!.. – thằng Khanh gắt

Thằng lùn định đi vào trỏng thì thằng Khanh nói với thằng tóc đỏ :

- Thôi, mày đi đi. Đi vô trỏng lấy đi

- Dạ…

Thằng tóc đỏ bước vào trong, nhìn anh đang ngủ say, liền lật ngược người anh lại, thò tay gắng gượng lấy cái bóp của anh. Vô tình anh tỉnh giấc thức dậy.

Anh hé mắt từ từ ra, thấy đầu của mình ôi sao thật chóng mặt, anh thấy thằng tóc đỏ đang lục lọi trong người anh, anh liền hỏang hốt la ú ớ trong miệng.

Thằng tóc đỏ thấy anh đã tỉnh nên..tát anh hai cái tát vào mặt thật đau điếng.

- Im mày!! –thằng tóc đỏ quát

Anh nhướng mày, bỏ mặc cái đau do bị tát qua một bên mà mà mở to mắt ra khi thấy mình mẫy anh đang bị trói buộc cứng ngắc, miệng không nói được. Đôi chân anh giẫy giụa

Thằng tóc đỏ thấy vậy, nóng máu quá nên đá vào lưng anh mấy cái thật mạnh:

- nín mày…

Anh đau lắm nhưng vẫn nhìn thằng tóc đỏ , chắc hẳn anh cũng đã dần biết mình đang bị hại…

Ít lâu sau, thằng tóc đỏ đã lấy được cái bóp của anh:

- đây rồi – thằng tóc đỏ nhìn vào cái bóp nói

Hắn liền tìm kiếm những giấy tờ có trong bóp anh, tìm mãi tìm mãi thì hắn mới thấy có một cái cuốn Notebook nhỏ xíu. Trong đó, có ghi rất nhiều số điện thoại, và hắn cũng đã thấy được số điện thoại nhà anh

Tên tóc đỏ đó liền chạy ra ngoài với đám thằng Khanh đang chờ:

- sao rồi ? – thằng Khanh hỏi

- Có rồi nè đại ca! – thằng tóc đỏ đưa cuốn sổ

Thằng tóc đỏ nói tiếp:

- Nó tỉnh rồi đại ca!

Thằng Khanh nhìn vào trong nhà thì thấy anh đang nhìn bọn chúng một cách khó hiểu và đau đớn.

Thằng Khanh cười nhích môi một cách rất đê tiện:

- vậy được rồi!! ha ha ha

Bọn chúng bước vào nhà, tiếng lá khô trên nền nhà kêu lẹt xẹt, anh nhìn bọn chúng mà thấy phát sợ, bọn chúng có một thân hình thật ghê ghớm, xăm con này con kia khắp người, thằng thì cao to lực lưỡng, thằng thì đầu tóc mặt mài đầy thẹo vết.

Anh đang nhìn bọn chúng tiến lại mình…

- Sao rồi, tỉnh rồi hả mậy? -thằng Khanh giọng nghinh nghinh

- Ứ…ứ…ứ… – Giọng anh đang bị cản lại bởi miếng băng keo

Thằng Khanh liền ngước mặt một cái ra dấu hiệu cho bọn đàn em lại gỡ miếng băng keo ra. Để anh nói chuyện một chút

- Xẹt……….. – Miếng băng keo được kéo ra

- Tụi mày là ai? – Vẻ mặt anh hùng học liền nói

- Hahahaha, cướp, cướp chứ là ai nữa mậy? – thằng Khanh cười khóai chí

Bọn đàn em nghe vậy cũng liền bật cười.

Anh hỏi tiếp:

- tụi mày làm gì bắt tao?

- Hahahaha, đồ ngu! Bắt mày để tống tiền chứ làm gì?!!

- Tiền?

- Ừ..tiền đó, tụi tao cần tiền…

- Nhưng sao tụi mày bắt được tao? – anh ngây ngô hỏi với gương mặt còn in hằn vết tát của tên tóc đỏ ban nãy

Bọn chúng liền bật cười rầm rộ lên lần nữa:

- hahahahaha, nó bị mất trí rồi..hahaha…

thằng Khanh kê sát mặt vào mặt anh nói vẻ đắc chí:

- Mày không cần biết điều đó, mày là món tiền lớn cho tụi tao đó. Mày biết tụi tao bắt mày khổ sở cỡ nào không?

Anh liền nói trong tức giận và giẫy giụa…

- Đồ hèn

Thằng Khanh liền trợn mắt nhìn anh một cách dữ tợn. Rồi nắm đầu anh ghị lên, tán anh vài ba cái nói

- Má….không hèn sao làm cướp mậy?

Thằng Khanh nói tiếp:

- Tụi tao đâu phải là mấy bọn công tử, nhà giàu, đẹp trai như mày….tụi tao phải sống một kiếp khổ cực như con chó, phải đi moi từng đồng từng cắc, mày biết không hả? – thằng Khanh tiếp tục nắm đầu anh nói

Nói xong, anh chỉ biết liếc nhìn một cách căm ghét ghê ghớm với bọn chúng.

Thằng Khanh liền ra dấu cho bọn đàn em, và nói:

- Cho nó biết bài học đi!

Thằng Khanh thôi bõ tay đang nắm lấy chum tóc anh, đứng dậy nghỏanh mặt đi về phía sau.

Bọn đàn em chỉ biết vâng lời mà nhào lại xông thẳng vào anh, đánh đánh và đánh….

Chỉ ít lâu sau thôi, mặt anh đã bầm tím, có chút máu chảy ra ở khóe môi. Mình mẫy anh đau dữ dội, khắp người anh bị bọn chúng chà đạp không thương tiếc.

Tại nhà anh đẹp trai của nó :

Nó đang đi lòng vòng trước cửa nhà để đợi anh về. bà Nội thì sợ nó ở dưới nhà này buồn nên cũng ngồi trên bộ ghế sa-lông ở phòng khách với nó

- Sao con đi qua đi lại hòai vậy, Nội kêu con lên phòng chơi với Nội mà..con hổng đi, ở dưới này làm gì – Nội nói

- Dạ, con ở đây, chút xíu nữa con lên mà Nội !

Nó đang trông chờ anh đẹp trai của nó, lòng nó cứ thấp thỏm đứng ngồi không yên.

Đến khi nó nghe tiếng chuông reo inh ỏi và liên hồi ngoài cổng. Nó bỗng bật cười, quên đi cảm xúc của mình, la lên một cách hí hửng

- Á..híhíhí..anh đẹp trai về!

Bà Nội nhìn nó tự dưng vui tươi trở lại mà cảm thấy lạ kỳ, Nội thóang nghĩ qua : “ Làm gì mà thằng Tú về mà nó vui dữ vậy ta? “ . Nhưng rồi thôi, bà Nội nghĩ lại trong nhà này chỉ có một mình nó cô đơn, nó có anh đẹp trai của nó hủ hỉ với nhau cũng là phải thôi.

Bà Nội đang trông chờ nó vào…

Nó như chết ngay ra một chổ khi thấy đó không phải là ai khác,mà là chị Phương .

Nó đã biết nó mừng hụt, mặt nó lại mí xị…

Nó lẳng lặng đi ra mở cửa cho chị Phương :

- Chào chị!

- Ừm, chị chào em!…Có anh Tú ở nhà không em?

Nó chợt nhớ ra, thấy anh đẹp trai của nó không đi về cùng với Phương : “ Ủa, anh đẹp trai đi với chị Phương mà, sao chị Phương lại về đây một mình chứ?”

- Dạ..ờ…dạ..không!

- Hả? – Phương trố mắt nhìn nó

- Dạ…?

Phương và nó bước vào nhà:

- con chào Nội ! – Phương cúi đầu chào bà

- Ừ…con mới lại hả? hì hì – bà Nội cười với Phương

- Dạ…- Phương khẽ lại bà Nội ngồi

Nó chạy vào trong lấy nước cho chị uống.

Chợt, bà Nội cũng nhớ lại thấy anh đẹp trai của nó không cùng về với Phương, nên thắc mắc hỏi:

- Ủa? thằng Tú đâu con?

- Con cũng tính hỏi Nội đây! – Phương gục đầu, hai tay xoe xoe vào nhau, buồn bã

- Ủa? là sao ? – bà Nội xoay người lại nhìn Phương thắc mắc

- Dạ…con đợi ảnh từ 12 giờ tới giờ đó Nội , ảnh hẹn con..bắt con đợi lâu quá, nên đi lại đây kiếm ảnh luôn nè

- Ủa? nói vậy là nó không có đi với con sao?

- Không, Nội !!

Bà Nội lắc đầu:

- Vậy thằng cháu tui nó đi đâu vậy cà?

Phương liền hỏi:

- Ủa, Nội không biết ảnh đâu hả Nội ?

- Không, hồi trưa tới giờ, Nội với Nho đợi hòai mà không thấy nó đi học về, tưởng nó đi với con chứ?

- Dạ, không . đâu có đâu Nội !

Nó từ trong bước ra, bưng ly nước cam cho chị Phương :

- Em mời chị – nó lễ phép

- Ừm, cám ơn em…- Phương cầm lấy ly nước

Hút một miếng nước, Phương liền nói:

- Cái anh này đi đâu vậy ta?

Nó cứ nhìn chầm chầm vào chị Phương, nó nghĩ một cách ngu ngốc : “ Có khi nào chị Phương giấu anh đẹp trai không ta ? “

Chợt………………

- Reng……………………- Tiếng chuông điện thoại nhà reo lên

- Ơ! Để Nội nghe! – bà Nội vừa tính đứng lên

Phương liền cản Nội ngồi xuống:

- Thôi, Nội ngồi nghĩ đi. Để con nghe cho Nội

Nó thấy Phương đi lại gần đó nghe điện thoại, nó cũng đành thôi hướng mắt về Phương để nhìn..

- Alô?!!

Nghe được giọng của Phương, thằng Khanh ra dấu hiệu cho bọn đàn em kéo miếng băng keo lại vào miệng anh, kẻo anh làm ồn cuộc chuỵên của hắn

- Alô, đây có phải là nhà của thằng Tú không? – giọng thằng Khanh sất láo

- Đúng. Có gì không anh?

Thằng Khanh bên đây gãi đầu, nói một cách chậm rãi:

- Nó đang nằm trong tay tao, mau đem tiền lại chuộc!!!

Phương chợt sốt sắn:

- hả? Anh nói cái gì?

- Cô điếc hả, nói cái gì không nghe rõ sao? Thằng này đang bị bọn tao bắt giữ, mau đem tiền chuộc đi.Chậm trễ là tao cho nó đi đời..

Phương liền mở to mắt ra, che miệng lại vì quá ngạc nhiên

- Hả? bắt…bắt…cóc hả?

Nó và bà Nội ngồi trên chiếc sa-lông nghe được hai từ “ bắt cóc “ của Phương mà quay lại nhìn nhau, mở mắt thật to vì thắc mắc

- Đúng, Sáng mai 10 giờ ..mang 500 triệu đến khu rừng 89. À…mà nhớ..nhớ không được báo công an, nếu không, nếu không tao sẽ giết nó….

Phương liền hỏang hồn….cất giọng run run:

- alo…alo…

Tín hiệu đường dây bên kia đã tắt, bọn chúng đã cúp máy.

Phương bõ cái điện thoại xuống, mặc cho cái điện thoại đó cứ thả tong teng, Phương lê thê đi lại ghế sa-lông nhìn bà Nội và Nho với đôi mắt như sắp khóc và vô cùng lo lắng

Bà Nội và nó nhìn vẻ mặt sợ sệt của Phương biết ắc hẳn là đã xãy ra chuyện nên hỏi:

- Phương ! ai gọi vậy con ? – bà Nội hỏi

Phương nghẹn ngào, bất thần, không còn bình tĩnh:

- Nội ơi!…

- Sao chị, sao hả chị ? – nó cũng sốt sắn hỏi

- Anh….anh Tú…

Bà Nội liền bật dậy khi thấy Phương đang nghẹn lời, lo lắng:

- Sao, thằng Tú sao?

- Dạ..ảnh..ảnh…ảnh..

- Sao hả ? – bà Nội cầm tay hỏi

- Dạ..ảnh..ảnh bị…bị..người ta bắt cóc rồi Nội !

- Hả? – bà Nội và nó liền trố mắt ra đồng thanh nói

Bà Nội mắt trợn trắng vì sốc, rồi từ từ ngã người xuống ngất xĩu….

- Nội ! Nội ơi! – Phương và nó cùng đỡ bà Nội

- Đưa Nội lên lầu! – Phương bảo

- Nội ! Nội có sao không Nội – nó liên tục gọi bà

- Nho!..em ..em gọi..gọi cho ba mẹ anh Tú về…..dùm chị! – Phương thúc giục nó

- Dạ…dạ..dạ..

Buổi tối tại khu rừng:

Nguyên đám đang ngồi nhậu nhẹt, la ói um xùm phía trước nhà lá, nơi anh bị bắt.

- hahaha… vậy là ngày mai có tiền rồi, có tiền rồi..tụi mình sẽ sống thật sung sướng – thằng trong nhóm nói

- Đúng rồi, chúng ta sẽ có một cuộc đời thật khác từ đây – thêm một tên trong nhóm nói

- Dzô nào anh em…………….

Tụi nó cùng nâng ly chúc mừng……….

Ở trong nhà, anh đang tìm đường trốn thóat. Anh đang gắng gượng, rũ bỏ những vết thương trên người mà cựa cựa cọng dây đằng sau lưng mình vào cái cây cột, nhưng anh cạ vào mãi mà không thấy đứt, mồ hôi anh chảy nhuễ nhãi.

Hồi lâu, Anh biết mình không thể nào trốn thóat được nữa rồi khi cọng dây không tài nào đứt được.

Anh thở thổn thểnh vì mệt.

Trong đầu anh lại thắc mắc : “ Sao vậy ta ? Sao mình lại ở đây, tại sao mình lại bị bọn nó bắt chứ? Thực ra mọi chuyện là sao? Sao mình không nhớ gì cả?” – Anh gãi gãi đầu

Chợt anh nhìn đằng xa, thấy bọn chúng dáng người đi khập khiễng lê thê bước vào nhà.

Bọn chúng đang tiến tới anh,chợt thằng Khanh nhào lại vẹt miếng băng keo từ miệng anh ra một bên,bóp méo mặt anh nói:

- Hồi chiều tao nói chuyện điện thoại với nhà mày, chắc mày nghe chớ?

- Ừa, tao nghe – Anh nhìn lom lom thằng Khanh

- Hahaha, mày thấy 500 triệu có ít không hả?

- Nhà tao đột nhiên kiếm đâu ra 500 triệu cho mày chứ? – Anh nói

Thằng Khanh liền tát anh một cái vào mặt nói:

-Xạo, nhà mày giàu vậy, tiền thiếu gì hả?

Anh không nói gì cả, hướng mắt nhìn một bên không thèm nhìn thẳng vào thằng Khanh

- Ngày mai, nếu người nhà mày đem đủ tiền, thì tao sẽ thả mày an tòan, nghe chưa?

- Tao nói rồi, nhà tao kiếm đâu ra 500 triệu chứ?

Thằng Khanh chợt thấy nóng giận, liền kêu thằng em đưa điện thọai..hắn gọi về nhà anh lần nữa.

Tại nhà Tú

- Reng….. – Chuông điện thoại được reo lên khi ba mẹ Tú đã về từ sớm, bà Nội đã tỉnh lại nằm nghĩ với vẻ mặt đầy lo lắng buồn rầu, Phương ngồi ì ra một chổ khóc, còn nó thì nó đứng dựa vào cái cột phòng khách mà hướng mắt thật đăm chiêu, sốt ruột và quá đổi lo lắng, lo lắng đến cháy cả lòng nó.

Cả nhà nghe được tiếng chuông điện thoại thì tất cả những ánh mắt lo lắng đó đều tập trung về cái điện thoại. Ba Tú không để chằn chừ mà nhào lại bắt máy:

- Alô, alô – Anh rất sốt sắn

- Alô, ngày mai đem đủ 500 triệu cho bọn tui, bọn tui sẽ thả người, nhắc lại cho mà nhớ đó.

- Bọn mày là ai? Bọn mày là ai? – ông hô to làm cả nhà phải giật mình trong lo lắng

- Hahaha..ông to tiếng với ai vậy, nghe giọng chắc ông là ba nó phải không? Ông nên nhớ mạng chó của nó đang nằm tong tay tui đó, nghe chưa?

- Mày..mày…quân khốn nạn…….- Ông chửi

Mẹ Tú vì quá lo lắng nên đã bật khóc, chạy lại giật lấy điện thoại trên tay ông nói:

- hức hức…làm ơn làm ơn đừng hành hạ con tui mà…

- hahahaha – bọn thằng Khanh cười khóai chí

Bọn chúng cố tình bật loa lớn để anh nghe được giọng của mẹ anh đang khóc lóc thảm thương. Anh nghe được, mà trong miệng chỉ biết la ú ớ, anh thương xót vô cùng…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 10:02 am

- Alo alo – mẹ Tú lại lo lắng khi nghe được giọng cười đê tiện của bọn nó

- Nghe đây, đừng ngu dại mà đi báo công an, nghe chưa?

- Dạ dạ dạ, tui nghe tui nghe! – mẹ Tú gật gù trong nước mắt

- Nhớ đó, 500 triệu, một tay giao tiền một tay giao người….đúng 10 giờ sáng..chỉ một người duy nhất đi thôi, nghe chưa? – giọng thằng Khanh dẻo dẹo như đang chọc tức

Thằng Khanh cúp máy, mẹ Tú liền siết chặt cái điện thoại la:

- Alo alo..cho tui nói chuyện với con đi mà….hức hức…

Bà đành gác máy quay lại cả nhà đang trong nước mắt, chỉ trừ ba của anh là không khóc chỉ có vẻ mặt lo lắng và giận dữ mà thôi…

Còn nó, nó đã bật khóc, khóc trong âm thầm, nó thấy lo lắng và thương anh đẹp trai của nó vô cùng, nó sợ, nó sợ anh sẽ bị bọn chúng đánh đập tàn nhẫn, giống như trong phim mà nó từng coi. Nước mắt nó giàn dụa rơi ướt cả cây cột. Nó cũng không quên nhìn sang về phía chị Phương đang khóc lên khóc xung vì lo lắng cho anh đẹp trai của nó . Còn bà Nội, bà Nội thì trong nước mắt hướng đăm chiêu nhìn phía xa xa, nó tội nghip cho bà vô cùng, đã từng tuổi này mà lại phải bật khóc.

Nó thấy tòan cảnh không khí trong nhà thật u ám và yên lặng chỉ trừ tiếng hức hức..

Chợt mẹ Tú nói:

- Ông ơi! bọn nó nói..ngày mai đem 500 triệu ra chuộc con về. Ai đi …ai đi giờ ông

- Còn ai nữa..tui đi..tui đi nè…

- Nhưng ông đi tui lo lắng lắm…

- Tui không đi vậy ai đi chứ? Không lẽ bà kêu con Phương nó đi sao, hay bà đi sao mà hỏi vậy? – ba Tú đang bực tức với cái lũ giang hồ đó

- Không, tui chỉ lo thôi, ông nhớ cẩn thận đó..hức hức….

- Cái lũ thật khốn nạn… – ba Tú nói

Chợt Phương lên tiếng:

- hay mình báo công an đi bác

- không được, tụi nó dặn không được báo, nếu bâo thì nó sẽ – mẹ Tú nói

- để bác đi, bác sẽ giao tiền cho bọn nó…….

Bà Nội sụt sùi:

- Con đi nhớ cẩn thận nha con – bà Nội hướng về ba Tú

- Dạ…

Ba Tú kêu Nó đang đứng nép trong khúc cột mà khóc nói:

- Nho! Con…con đưa bà Nội lên phòng nghĩ đi…

- Dạ..hức..hức.. – Nó trong từng giọt nước mắt đi lại kề bà Nội khi biết được tin động trời này.

Tại ngôi nhà lá xác xơ khi thằng Khanh nghe điện thoại xong:

-Bốp……..- thằng Khanh tán vào mặt anh thật mạnh

Mặt của anh dường như đã rất đỏ tím khi đã quá nhiều lần bị đánh..

- Dám nói dối tao hả con…nhà mày giàu..nhà mày dư điều kiện để chuộc mày….láo…- thằng Khanh nắm đầu anh nói

Một buổi tối không tài nào nó ngủ được. Nó trong phòng cứ đi qua đi lại, trong đầu cứ trống không, khonog suy nghĩ được cái gì cả.

Không thể không thấy cái đôi mắt và gương mặt nó đang lo lắng cho anh. Nó biết không chỉ một mình nó lo lắng cho anh mà với ba Tú , mẹ Tú , bà Nội và cả chị Phương cũng vậy thôi.

Nó từng bước từng bước khập khiễng, cắn môi đi xung quanh căn phòng, hai tay cứ xoa xoa vào nhau. Nó nhìn lên đồng hồ đã 3 giờ sáng.

Khí trời tối mịt, nó ngó qua cửa sổ, thấy một màn tối đen kình cộng thêm tiết trời se se lạnh.

Nó thóang nghĩ : “ Không biết tụi nó có cho anh đẹp trai ăn cơm không, không biết…không biết bọn chúng có đánh đập anh đẹp trai không, và..không biết anh đẹp trai có lạnh không? “ Nghĩ tới bao nhiêu đó thôi, nước mắt nó đã giàn gịua khắp nền nhà.

Nó lại tựa cột vào nhà thì tường nhà lại lấm lem nước mắt của nó, nó bước tới cánh cửa phòng đang hé mở rồi dựa vào đó..nó lại nhìn lên đồng hồ thì đã gần 5 giờ sáng.

Một đêm thức trắng, nó phải đi xuống nhà bếp để chuẩn bị bữa sáng.

Từng bước nó nhịp nhịp xuống cầu thang, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ : “Hay là…hay là…hay là mình đi cứu anh đẹp trai !!!??!!”

Nó chợt lắc cái đầu lia lịa rồi nói : “ Không, mình làm sao mà giằn co lại với bọn chúng chứ?”

Rồi lại lắc lư cái đầu : “ Không được, mình phải đi cứu anh. “

Nó mím môi, đầu tóc bù xù do lắc đầu nãy giờ.

Nó nhìn thấy con mèo Lyli đang nằm dưới bậc cầu thang ngủ ngon lành, nó chạy lại xoa xoa đầu con mèo một cách nhẹ nhàng để mèo thôi không thức giấc.

Nhưng không được, Lyli đã thức giấc

Nó hỏi Lyli nhỏ nhẹ:

- Lyli ơi! tao nhớ anh đẹp trai quá à, tao lo cho ảnh lắm, tao muốn đi tới đó để cứu ảnh ra. Nhưng tao sợ lắm,tao sợ bọn chúng sẽ giết tao mất, tao sẽ không làm được đúng không? – Nó nói mà đôi bàn tya run cằm cặp cộng với đôi mắt long lanh vài giọt nước

Lyli dường như từ hôm qua tới giờ đã thấu hiểu được mọi chuyện đang xãy ra trong cái nhà này, đôi mắt của Lyli buồn da diết, một không khí tối ù..

Lyli liền lắc lắc cái đầu như đã nghe được những gì nó nói

- Hả? Là sao? – Nó mở to mắt khi thấy mèo lắc đầu

Nó nói tiếp:

- Tao muốn đi…tao muốn đi liền..nhưng mà…nhưng mà…tao ….

Nó chợt nhìn con mèo mặt buồn hiu, gầy gò:

- chết, Chắc mày đói lắm rồi phải không, hôm qua tới giờ tao quên cho mày ăn

Nghe vậy con mèo Lyli liền vẫy đuôi liên tục.

Nó quýnh quáng chạy vào bếp lấy cơm nguội ra cho mèo ăn đỡ. Vừa cầm tô cơm lên trong đầu nó lại tưởng nhớ đến anh, nó tưởng tượng thấy anh đang bị bọn chúng hành hạ, bỏ đói, và đánh đập dã man. Nghĩ nhiêu thôi, mà đôi bàn tay nó run run lên từng chập.

Nó trợn mắt to ra, mím môi, ý chí kiên dũng nói một mình : “ Mình đi, nhất định mình đi”

Và rồi, nó bỏ tô cơm xuống cho Lyli ăn, mím môi nhìn Lyli một cái rồi quay lưng rón rén ra khỏi cổng một cách nhẹ nhàng mà nhanh chóng, không cho người trong nhà biết.

Mèo Lyli chỉ biết nằm vẫy vẫy đuôi nhìn nó cất bước quay đi tìm anh……….

Vừa bước ra khỏi cổng : “ Chết, mình đâu có biết chỗ anh ở đâu đâu mà đi chứ!. Mình có giận quá mất khôn không ta? “

Nó gãi đầu từng bước lê thê đi ra con hẻm. Nó cố nhớ ra cái địa điểm bọn chúng đặt ra…

Nó – với hình hài một thằng con nít mới lớn, từng bước đi .Không biết từ khi nào mà nó đã tập được cái tính dũng cảm như vậy, chắc có lẽ do anh…do anh đã thúc giục nó như vậy. Có phải chăng vì tình yêu nó dành cho anh quá cao độ????

Nó đang chạm mặt với chú xe ôm trước hẻm:

- đi đâu vậy con? – Chú xe ôm hỏi nó

Nó gãi đầu, ấp a ấp úng:

- Ơ..ờ….con..con..

- Con đi đâu?

- Dạ….

Sau một hồi lâu chú xe ôm, thấy nó kỳ lạ nên gắng gượng hỏi:

- Con đi đâu, nói chú chở?

- Dạ…dạ..con đi..con đi…rừng…rừng…..

Chú xe ôm khẽ gật gù, cười:

- À…con đi khu rừng 89 phải không?

Nó xoe tròn đôi mắt, mừng rỡ nói:

- Dạ..dạ..dạ

- Ờ..mới sáng sớm đi vô trong đó chi sớm vậy con ?

- Dạ..ờ..ờ..con con đi làm

- Đi làm hả?

- Dạ..

- Ồ, tội nghiệp con quá, thôi chú lấy rẻ thôi – Chú xe ôm nhìn trầm trồ vào nó

- Dạ…

- Từ đây đến đó cũng xa lắm đó nha, thôi, cho chú 30.000Đồng thôi

- Dạ..dạ.. – Nó leo lên xe

Nó tiếp tục thúc giục chú:

- Chú ơi! đi đi chú, mà từ đây đến đó đi khỏang bao lâu vậy chú?

- Mất khỏang một tiếng mấy đó con à.

- Da…chú chạy nhanh nhanh dùm con nhe

Nó nói nhỏ:

- anh đẹp trai đi đâu ở đó mà bị bọn nó bắt vậy ta?

- Sao con ? – Chú xe ôm nghe nó thì thầm nên hỏi

- Ờ..ờ..đâu có gì chú!

Trong lúc ngồi xe đi, nó còn không khỏi giật mình bàng hòang với chính nó. Nó không biết tại sao mình lại liều lĩnh đến như vậy, nhiều lúc nó nhát và sợ lắm nên muốn nói với chú xe ôm:” Thôi, cho con xuống xe, con muốn đi về “ nhưng nó không nói ra được, dường như cái gì đó đang thúc giục nó phải đi.

Nhịp tim nó vang lên từng hồi, đập như trống trường vạng vọng. Nó sợ,rất sợ….

Nó còn nghĩ, nó đi mà chưa nói với ai trong nhà hết, nó sợ nó sẽ bị la, nhưng trong tình cảnh này nó không thể kìm chế được nữa. Bắt buộc nó phải đi

- Tới rồi con! – Chú xe ôm stop ga, lau mồ hôi nói với nó

- Dạ. – Nó bước xuống xe

Nó móc túi ra từ từ, tay run run:

- tiền nè chú! – Nó nói mà mắt cứ hướng nhìn về khu rừng

Chú xe ôm nhìn nó chăm chăm:

-Con ơi, chưa đủ mà con, mới có 20.000Đ mà!

Nó chợt tỉnh hồn lại, khi đang chăm chú nhìn cái khu rừng rộng lớn. Càng nhìn nó càng sợ, nó tưởng tượng trong đó, có nguyên một băng đám đông người sẽ kề dao ví cổ nó, giết nó mà không ai hay biết. Nó ớn lạnh, sợ cực kỳ nhưng không hối hận vì đã đến đây

- Dạ..dạ…- Nó đưa thêm tiền cho chú

Nó bặm môi, sợ sệt liề nghĩ ra ý nghĩ : “ Hay là báo cảnh sát?!”

Nó nhớ ra, trên màn hình tivi nhà anh, nó thường xem với bà Nội có để số điện thoại khẩn cấp của công an 113, chỉ ba số thôi nên nó nhớ như đinh đóng cột.

Rồi nó chợt nhớ ra lời của mẹ Tú nói ngày hôm qua : “ bọn chúng bảo không được báo công an, chỉ đi một người nếu báo thì sẽ giết anh mất “

Nhưng…nhưng đôi chân nó đang run gấp gáp, nó không thể kháng cự lại một mình được nếu đều không hay xãy ra.Nghĩ đến đó…nó….

Trong một lúc nó mất bình tĩnh , nó đã nói với chú xe ôm đang đếm tiền :

- Chú ơi! chú có điện thoại không?

- Ờ..có..có…

- Chú cho con gọi nhờ được không, con sẽ trả lại tiền cho chú?

- Ờ..ờ..được được

Chú xe ôm, móc trong túi ra chiếc điện thoại di động cũ kĩ đưa nó:

- Con đâu biết xài đâu, chú bấm dùm con đi! – Nó xua xua tay khi chú xe ôm đưa

- Ờ..ờ..con đọc số đi

- Dạ…11..

Nó sực nhớ ra, số điện thoại này ai cũng biết hết nên nó không đọc tiếp nữa, liền nói

- Ờ..ờ…chú ơi, con tự bấm được không?

- Ờ..con bấm đi. Bấm số xong rồi bấm cái nút xanh lá cây trên kia là gọi đó

– Chú xe ôm chỉ nó sử dụng

- Dạ..dạ…con cám ơn chú

Nó cố tình đi về hướng xa xa để chú xe ôm khỏi nghe được nó nói chuyện, tay nó lắp bắp bấm nút 113 cứ trơn trợt vì run.

Và rồi nó đã bắt được tính hiệu của bên kia đầu dây chỉ mới một vài giây đầu.

Bên 113 chưa nói được câu gì thì nó đã làm một hơi dài xọc, giọng nghẹn ngào, nước mắt hồi hộp lo lắng cực độ:

- Alo, công an hả .Giúp con với.Giúp con với. anh đẹp trai của con.. đang bị người ta bắt ở khu rừng 89, làm ơn,làm ơn.làm ơn cứu..cứu..anh đẹp trai con với. Con đang đứng ở khu rừng 89 nè, con sợ qúa à, mấy chú công an giúp con nha..

- Alo…alo… – Bên phía công an 113 chưa nói được lời nào thì nó đã buông máy

Nó thôi không nói nữa mà chạy đến trả máy cho chú xe ôm, chú xe ôm nhìn gương mặt nó bỗng xanh xao, nước mắt rưng rưng nên cũng hơi sợ

- Nè chú, để con trả tiền!

- Thôi khỏi khỏi! – chú xe ôm nhanh chóng lấy lại điện thoại rồi vụt chạy nhanh vì thấy sợ sợ cái gì đó từ nó

Nó nhìn chú xe ôm đi mất, rồi quay vào nhìn khu rừng um tùm cây cối rộng bao la.

Nó đứng đợi công an 113 đến để giúp nó, nhưng mặt trời đã lên cao, một thời gian lâu nó đợi mà cảnh sát không tới : “ Trời, sao nói trên tivi là sẽ lại tới tức thì mà, kỳ vậy! không lẽ mấy chú công an không tin lời mình nói sao?”

Nó nghĩ đến đó thôi, thì đã thấy ngán ngẫm lắm rồi. Nó cố chờ thêm một chút nữa. Nhưng nhưng…..công an vẫn chưa đến

Tại nhà Tú:

- Con kiếm kĩ chưa Phương ? – mẹ Tú nói với Phương

- Dạ rồi, con kiến hết rồi vẫn không thấy Nho ở đâu hết bác ơi! – Phương lung túng

- Trời ơi! cháu tui, cháu tui nó đi đâu vậy – bà Nội ngồi than thở và lo lắng

- Chắc nó đi chợ chứ gì! – ba Tú nói

- Không có đâu, chợ gần đây, mọi bữa nó đi về sớm lắm! – bà Nội nói

Mẹ Tú chợt nhìn lên đồng hồ, đồng hồ đã điểm 8h00’.

- Ông đi là vừa rồi đó, hức hức – mẹ Tú lại nghẹn ngào

- Ừ tui đi nè… – ba Tú cầm cái vali chứa tiền trong đó lên

- Bác, hay là con đi với bác, con lo cho anh Tú lắm – Phương kèo nèo đòi theo

- Thôi, con là con gái không nên đi. Gia đình bác hiểu con thương thằng Tú cỡ nào mà…

- Ông đi nhớ cẩn thận nhe?

- Ừ..mình chỉ đưa tiền cho bọn nó rồi bọn nó sẽ thả con mình ra thôi mà, đâu có gì đâu, tụi nó mà giở trò là tui gọi công an liền!

- Ừ..ừ..hức hức!

- Nhưng mà con thấy trong phim, mấy cái bọn này ghê lắm bác ơi, nó không dễ dàng tha cho mình đâu bác

Ba Tú xoa xoa đầu Phương nói:

- Chỉ là phim thôi con! Con ở nhà coi chừng bác gái với bà Nội giùm chú, chú sẽ đưa thằng Tú về liền mà

- Dạ…

- Cái lũ thật khốn nạn – ba Tú đập tay cái rầm vào bàn

- Con đi bình an nha! – bà Nội mặt ủ rủ nói

- Dạ mẹ yên tâm – ba Tú cố dằn lòng lấy bình tĩnh

Thóang chút sau, ba Tú đã cởi xe đi mất.

Ở nhà, bầu không khí tòan nhang khói bao trùm ,bởi lẽ mẹ Tú đã thắp nhang khấn trời Phật liên tục. Nét mặt lo lắng cho con trai bà đã hiện rất rõ trên gương mặt.

Phương thì cứ ôm bà Nội mà khóc liên miên

Bà Nội chợt nói khgi nhớ ra nó:

- Rồi…rồi…Nho đâu, nói nãy giờ không ai biết Nho đang ở đâu à?

- Con cũng không biết nữa mẹ, từ sáng sớm con chỉ thấy con mèo nó nằm ăn cơm dưới cầu thang thôi à, chắc Nho cho mèo ăn đó mẹ.

- Rồi nó đâu chứ? – bà Nội sốt ruột

- Dạ….

- Chắc Nho đi đâu đó rồi Nội, chắc chút về liền mà.

Bà Nội đã thấy cái gì đó không yên trong lòng, cứ thấp thỏm đứng ngồi không yên, và pha vào đó một chút nghi ngờ rằng : Nó đã tự ý đi cứu anh đẹp trai của nó . Nhưng bà Nội chỉ nghi vậy thôi, chứ không thể chắc chắn được. Bà cứ đăm chiêu trông chờ ba Tú , nó và anh đẹp trai của nó về .

Tại khu rừng 89:

Sau một hồi lâu, nó không thể nào chờ được “viện binh” mấy chú cảnh sát được nữa, nó đã cố lấy hết lòng can đảm ra, hít mạnh vào, nhắm mắt nhắm mũi chạy vào rừng.

Thóang chút sau, nó đã thấy mình đã đứng giữa một đất trời bao la và tòan cây cối và cỏ xanh, không hổ danh gọi là rừng.

Mắt nó chao đảo khi thấy mình thật nhỏ bé nơi xứ rừng này, nó không biết mình đi về đâu nữa, nó từng bước đi đi, đi mãi mà không quên kèm theo cái cảm xúc hồi hộp sợ sệt.

Rồi nó tự nghĩ nếu để chậm trể lâu thì anh đẹp trai của nó sẽ bị tụi bắt cóc hành hạ nhiều hơn. Nghĩ đến đó nó sốt sắn lên, quyết đi tìm cho bằng được anh, bất chấp sự hiểm nguy và mạng sống. Chưa bao giờ, nó lại lo lắng cho một người nào như vậy hết, chỉ có anh.

Đi lang thang môt vòng, nó chợt thấy hai thằng trong nhóm đi lơn tơn trong rừng kèm theo 2 chai rượu, nó quýnh quáng nếp vào gốc cây trốn, tim nó đập thình thịch

- Ê mậy! một chút nữa là có tiền rồi mậy! – một thằng nói

- Ừ, chút nữa người ta đem tiền lại chuộc cái thằng đó, 500 triệu lận đó mày!

Nó ngồi trong gốc cây kia, liền lấy tay che lên miệng vì bất ngờ : “đúng rồi, đúng rồi. Chính là bọn nó bắt anh, chính là bọn nó”

Nó nghe tiếp:

- Không biết đại ca sẽ dẫn bọn mình cao bay xa chạy ở đâu he mậy?

- Chắc là Mỹ hay Pháp gì đó, hé hé
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 10:13 am

- Khùng, có tiền không mà đi xa vậy, tao nghĩ chắc Hà Nội là cùng – một thằng lấy tay đánh vào đầu thằng kia nói

- Òh chắc vậy!

Chợt 2 tên đó nghe…………….xẹt xẹt….

Tiếng lá khô nơi nó ngồi dẫm lên phát ra âm thanh…..xẹt xẹt.

Và rồi, mắt nó mở chao cháo, tim đập liên hồi, tay chân run rẫy khi 2 tên đó đang nhìn chăm chăm về phía nó, mặc cho mấy cái tán lá đang phất phơ và cái gốc cây che lấy nó.

2 tên đó liền tiến lại nó, nó liền bật dậy chạy ra xa:

- Đứng lại đó! – 2 tên đó hô

Nó liền đứng lại, nó cố giữ bình tĩnh mặc dù đang rất rất run:

- Ừ..ừ…đứng..đứng nè…

- Mày là ai? – thằng kia hỏi

- Tui đi chuộc người – Nó bình tĩnh nói thẳng

2 tên đó nhìn mặt nhau ngạc nhiên nói:

- Chuộc người!!!

Nó mím môi nói:

- Ừ, tui đi chuộc anh đẹp trai

- Ờ..hớ..giỡn à thằng kia? – một thằng hỏi

- Mầy dám vào đây một mình sao?

- Sao không dám chứ! – nó run rẫy

Một thằng nhìn nó tay chân trống không nói:

-Đi chuộc mà không đem theo tiền gì hết vậy, láo hả ?

nó gục mặt : “ Chết rồi, sao giờ, tiền đâu chứ”

Nó thấy hai tên này mặt cũng khờ khạo nên đánh lừa…

- Ờ..ờ..sao không có chứ…đó kìa – Nó chỉ tay về hướng cái bọc đen to đùng phía gốc cây đang bị ai bỏ đi xơ xác

- Hả ? – 2 tên đó trố mắt nhìn

- Ừ, tiền đó. Tui để trong đó, 500 triệu không thiếu một xu

Nó liền chạy lại ôm lấy cái bọc đen đó lên, giả vờ ra vẻ quý báu lắm. Nhưng ôi thôi! Nó lén nhìn vào cái bọc thì thấy tòan là giấy vụn.

Nó nuốt cái ực trong họng, nhắm mắt hỡi ôi, nếu bị phát hiện nó sẽ bị giết mất.

Hai tên kia quay lưng lại gù ghì, to nhỏ với nhau:

- Ê, cái thằng này là người ở trong nhà phải không?

- Ừ,,đứng rồi, bửa hổm tụi mình thấy nó ngồi nói chuyện với thằng bị trói ở trỏng mà.

- Ò, vậy là đúng òy, ủa mà sao nhà thằng đó cho thằng nhỏ này đi vậy mậy?

- Ồ, chắc là âm mưu gì rồi!

- Ừ, chắc là vậy chứ nếu không, ai dám cho thằng con nít đi chứ!

- Ừ,với lại tiền ai bỏ trong bọc chứ?

- Cái này là mày bậy! tiền để đâu mà không được chứ, lỡ mới rút ngân hàng ra rồi sao – 2 tên ngu khờ nhất trong nhóm tiếp tục thì thầm

- ờ hé

Nói xong, bọn chúng liền quay lưng lại thì…nó đã chạy đi đâu mất tiêu!

Bọn chúng hỏang hồn đi tìm khắp nơi..

- Hơ..hơ…hơ – Tiếng thở mệt nhọc của nó vừa chạy trốn vừa chạy đi tìm anh đẹp trai của nó .

- Đại ca, đại ca, lúc nãy hai đứa em thấy có người đến chuộc thằng này – 2 thằng vừa gặp nó lúc nãy nói lại với thằng Khanh đang xơi vài giọt bia.

Thằng Khanh nghe vậy liền mở to mắt ra nói:

- Thật không?

- Thật

- Vậy tiền đâu?

- Ai biết, tự nhiên cái thằng đó chạy đi đâu mất tiêu rồi.

Thằng Khanh đập vào đầu hai thằng đó:

- Ngu!

- Á!!

Thằng Khanh ra dấu hiệu cho mấy tên còn lại:

- đi theo tao tìm cái thằng chuộc người!

- Dạ. – Nguyên đám hô

Thằng Khanh chĩa tay vào trán 2 thằng khờ

- 2 thằng mày ở lại coi chừng nó – thằng Khanh chỉ tay vào cái lều có Tú trong đó

- Dạ biết rồi đại ca.

- Đi thôi, lẹ lên.

Đầu tóc nó đang vướn đầy lá khô, hơi thở nó dường như muốn tắt đi vì nó quá mệt. Nó chạy trốn tự nãy giờ, đôi chân như rụng rời, thở hổn hểnh.

Nó quay lại sau lưng thì không thấy ai đuổi theo cả nên thấy yên lòng.

Ngồi đang nằm dài trên nền lá khô, nó tự biết mình phải làm gì, nó không thể ngồi mãi ở đây được nên đứng dậy đi tiếp – đi tìm anh đẹp trai của nó .

Nó loay hoay tìm kiếm xung quanh rừng, kế bên là cái bọc đen chứa đầy lá khô trong đó mà nó vừa đánh lừa hai tên ngu ngốc.

Nó đang dần đi về hướng anh đẹp trai của nó, và như thế…nó đã trông thấy cái lều phía xa xa.

Nó cũng chưa nghĩ trong cái lều đó có anh đẹp trai của nó nên rành mò đi lại gần hơn kèm theo là tiếng thở mạnh.

Đi gần hơn nó đã trố mắt to ra khi thấy hai tên ngu ngốc lúc nãy đang ngồi giữ cái lều, bọn chúng đang nghêu ngao uống rượu.

Nó thấy nguy hiểm vừa định quay lưng đi chổ khác để trốn thì nó nghe được tiếng cựa quậy trong cái lều rách nát kia.

Nó cố cầm chân mình lại để nghe thêm một lần nữa. Nó ngóay đầu nhìn lại thì phát hiện ra anh đẹp trai của nó đang trong cái lều qua từng kẽ lá rách rưới.

Nó vội khẽ đi lại nhẹ nhàng. Nó cố gắng đi rất cẩn thận không cho tiếng lá khô giẫm lên đến tên hai tên ngu ngốc đó.

Nó vén cái tấm lá rách kia lên thì rõ ràng…anh đẹp trai của nó đang bị trói nơi đây. Nó vô cùng xót xa khi thấy mặt anh bị bầm tím, thân hình gầy gò, xác xơ mệt nhọc. Nó đã nhỏ lệ khi thấy anh đang cựa quậy để thóat ra khỏi cái vòng dây đang buộc chặt bên người.

Lấy hết lòng can đảm vốn có của nó ra, nó nhanh chóng nhưng cẩn thận chạy vào túp lều mà hai tên ngu ngốc kia không hề hay biết.

Anh đang đứng phía sau lưng anh, nó khẽ khìu lên lưng anh đẫm mồ hôi và nhỏ nhẹ:

- anh đẹp trai !!!!!!!1

Anh nghe giọng quen thuộc ấm lòng nên quay lại một cách ngạc nhiên khi nhìn thấy nó:

- Nho!

- Sao em lại……………..

- Sụyt! – Nó ra dấu hiệu nói nhỏ để hai tên kia không phát hiện

- Sao em lại ở đây? – Ánh mắt và giọt nói ấm áp pha chút bất ngờ dữ dội của anh

- Em đi cứu anh! – Nó cầm vai anh nói

- Sao em dám, em không sợ sao? – Anh nhìn nó yêu thương

Nước mắt nó rưng rưng:

- Em không sợ, em chỉ lo cho anh thôi!

- Em………..!

Nó gờ lên gương mặt bị đánh đập của anh mà nặng lòng đầy dòng lệ. nhưng trong giờp hút này nó không được khóc, nó đã may mắn tìm ra được anh nên không thể bỏ lỡ thời gian này, nó phải cứu anh…..

- Em chạy đi, ở đây nguy hiểm lắm! Ở đây, tụi nó thằng nào cũng dữ dằn hết. – Anh thúc giục nó

- Không! Em cởi trói cho anh

- Em chạy đi mà Nho, anh không muốn liên lụy em.

- Nhưng em muốn như vậy, em phải cứu anh! – Nó vừa cởi trói cho anh vừa nhìn ra thăm chừng hai tên kia vừa nói

Anh nhìn nó một cách yêu thương, thân mật như một vật quý giá trong lúc này.

Cuối cùng dây trói đã được tháo ra, nó và anh cùng nhau đứng nhẹ một cách nhẹ nhàng, lắp ló.

Anh vô tình bắt lấy tay nó kéo nó đi theo anh, nó thấy thật ấm lòng. Bằng một cách khéo léo, anh và nó đã thóat khỏi cái lều và chạy đi xa xa…tìm cách thóat khỏi khu rừng này.

Cách đó chừng 5,6 phút bọn thằng Khanh trở về:

- Má nó, lúc nãy đi quên hỏi hai đứa mày mặt mũi cái thằng đi chuộc người như thế nào? – thằng Khanh đập vào gốc cây rừng nói

- Dạ, thằng đó con nít lắm, khỏang mười mấy tuổi hà đại ca!

- Cái gì ? – thằng Khanh ngạc nhiên

- Dạ?

- Tụi mày giỡn với tao đó hả? – thằng Khanh nóng giận

- Đâu có đâu, em nói thiệt mà!

Thằng tóc đỏ chợt nhìn vào cái lều thì anh đẹp trai đã biến đâu mất tiêu. Thằng tóc đỏ la lên hào hùng:

- trời ơi! thằng đó,…thằng đó………

thằng Khanh và cả đám nhìn theo hướng chỉ của thằng tóc đỏ thì mới biết Tú đã biến mất.

thằng Khanh nóng giận giựt áo hai tên đó hỏi:

- cái thằng đó đâu?

Hai tên mặt mày đỏ ửng lên nói:

- Ủa, lúc nãy còn ở đây đâu mất rồi trời! – một tên rất ngạc nhiên

- Kỳ vậy đại ca! – một thằng có hơi rượu nói

- Má nó, bị lừa rồi……….. – thằng Khanh nói

Thằng tóc đỏ liền thấy mấy chai rượu đang lăn lốc dưới chân hai tên đó liền nói

- trời! mẹ…..giờ này mà còn uống rượu.

thằng Khanh tức giận quá liền lấy chai rượu đập vào đầu hai tên đó bất tỉnh.

- mau đi kiếm người, nhanh lên! – thằng Khanh hô

- Dạ.

- Hơ hơ hơ….-tiếng chạy mệt nhọc theo cánh tay anh ghị nó theo

- anh đẹp trai ơi! em mệt quá em không đi nổi rồi – Nó nói mà con mắt cứ như rớt xuống đất

- Lẹ lên em, mau thóat khỏi đây, cố lên em. – Anh dùng hết sức cố gắng chạy

- hơ hơ hơ ………

Bọn thằng Khanh cả chục thằng với đôi chân nhanh lẹ, chia ra 4 nhóm mỗi nhóm 3 thằng đi tìm.

Bọn thằng Khanh và thằng tóc đỏ con mắt lia lịa dò tìm anh đẹp trai của nó và nó….

- Á- nó ngã xuống

- Nho! Em có sao không? – Anh quỳ xuống nâng nó lên và hỏi

- Anh ơi! em không xong rồi, anh chạy đi kệ em! – nó nói mà miệng nó khô hơn bao giờ hết.

- Không không được, không được như vậy, leo lên anh cõng em.

- Không mau chạy đi anh.

Mặc mọi lời nó nói, anh liền cõng nó lên lưng và nói:

- Như vậy đi!

Nó đang nằm gọn trên lưng anh, nó dường như muốn bất tỉnh, nó đã bất đầu thoi thóp.

- Á! – Anh và nó bị vấp phải cái gì đó, cả hai té xuống.

- Nho! Nho! Em có sao không hả? – Vẻ mặt sốt sắn của anh lo cho nó

Thấy nó không trả lời gì cả anh cần lo hơn………….

Bỗng nhiên………………….

- Chạy nhanh quá he? – thằng Khanh tấc lưỡi nói

Anh quay ngược lại đằng sau mình thì thấy 3 thằng rất hung hăn nói.

- Mày….mày muốn gì? – anh đẹp trai của nó nói

- Tiền, nếu mày không muốn bị gì thì ngoan ngõan về cái lều, đợi đến 10h00’ có tiên rồi, tao sẽ thả ra.

- Đừng có mơ! – Anh nói

Chưa gì một thằng trong nhóm xông đến giằn co với anh, nhưng tên đó đã bị anh hạ gục.

Thằng Khanh và tên tóc đỏ nhào lại đánh anh tới tấp. Anh bị bọn chúng đánh dã man, máu đổ ra từ khắp cơ thể. Yếu thế anh lấy khúc gỗ dưới chân đánh vào đầu của thằng tóc đỏ nhưng không trúng thằng Khanh .

Thằng tóc đỏ lăn đùng ra bất tỉnh, bất ngờ từ phía sau thằng Khanh móc dao ra chĩa thẳng về phía anh nhưng………..không trúng.

Mồ hôi anh chãy nhuễ nhại, anh tiếp tục né tránh con dao đang di chuyển trước mặt anh.

Nó – nằm đó và thấy con dao đang tiến thẳng về phía anh nên…gượng chạy ra…đỡ.

- Á ! – con dao đã ngập vào trong bụng nó

Anh đẹp trai của nó trố mắt, la lớn lên:

- Nho! Nho ơi!

Nó thì mắt nhắm kín hít không nói không rằn, máu chảy linh láng.

Không ngừng ở đó, thằng Khanh còn tiến lại định đâm thẳng vào anh thì……….

- Dừng lại! – tiếng của lực lượng cảnh sát viện trợ đã đến!

Thằng Khanh liền chạy thật nhanh về phía xa xa nhưng một phát súng của anh công an vào chân làm thằng Khanh phải quỵ ngã và bắt ngay tại chổ.

Ngòai lực lượng công an ra, thì ba Tú cũng đã đến

- Tú! Con có sao không Tú? – ba Tú bắt lấy vai anh

- Ba ! ba ơi! đừng nói nhiều nữa, mau đưa Nho đi cấp cứu đi! Gọi cấp cứu ba ơi!

Đến lúc này ông mới bang hòang khi thấy xác Nho đang nằm dưới chân của Tú.

- Nho?!!

Tại bệnh viện

- Sao anh lại bị bắt ? – Cản hsát đang lấy cung anh và mọi người

Mặt anh ngơ ngác, đang lo cho Nho nên không trảl ời gì cả. Kể cả Phương, bà Nội và mẹ anh cũng vậy, từ lúc nghe tin dữ họ đã tới đây nhanh chóng nhưng không nghe anh nói gì cả, chỉ biết ngồi đăm chiêu, vẻ mặt lo lắng tột cùng.

Cảnh sát quay qua hỏi ba Tú :

- Chúng nó đòi tiền bao nhiêu?

- 500 triệu……

- …….

- ……….

Vẻ mặt của mọi người đang lo cho Nho, cậu bé đang được cấp cứu trong phòng. Đang chờ kết quả.

Nhất là bà Nội , bà lo cho Nho biết mấy, nước mắt bà cứ chảy ra lo cho nó.

Phương thì mặt mày ủ rủ vừa cho người yêu mình vừa chờ kết quả nguy kịch từ Nho.

Không khí thật ảm đạm u buồn trong bệnh viện.

Tại sở cảnh sát:

Theo lời khai của nguyên bọn chúng, cảnh sát mới biết người chủ mưu là thằng Tân bóng nên quyết định lập kế họach bắt thằng Tân bóng tại khu nhà trọ đang ẩn trốn.

- Không biết sao rồi nữa, mà hơn 10h00’ rồi, nhận được tiền rồi mà sao không ai gọi cho mình hết vậy ta? – thằng Tân bóng đi đi lại lại trong phòng khó chịu.

Thằng Tân bóng đi đứng không yên, hai tay cứ chập vào nhau mãi. Mắt lúc hướng lên trời, lúc hướng xuống đất.

Và rồi, …nó nghe được tiếng chạy lụp xụp của những ai đó, đang phủ quanh khu nhà trọ.

Nó mở cửa sổ ra, ngó qua ngó lại thì tim nó chợt bắn lên khi thấy tòan cảnh sát bu đen khu nhà trọ.

Thằng Tân bóng sợ hãi quá đã vạch tung cửa phòng ra chạy nhưng vừa ra tới hẻm thì nó bị tóm cổ lại.

- Sao bắt tui chớ, thả ra coi làm cái gì dạ? – thằng Tân bóng nhúc nhích liên tục, la ôm xồm.

- Im! – anh cảnh sát đè đầu thằng Tân bóng lại nói

Thằng Tân bóng ngẫng đầu lên thì thấy mọi người trong hẻm đổ xua nhau ra chỉ trích nó. Nó gục mặt xấu hổ vô cùng. Và chính lúc này nó mới nhận ra rằng tất cả những vở kịch mà nó và thằng Khanh dựng nên đều là ….ảo mộng.

Tại bệnh viện:

Tú, Phương, bà Nội , mẹ Tú và ba Tú đang đợi chờ ca cấp cứu lấy lại mạng sống của Nho. Họ đã mõi mòn đợi chờ hơn 5 tiếng đồng hồ.

Trong đầu anh đẹp trai của nó thì luôn hiện ra: “ Một cậu bé can đảm vào rừng cứu anh, khìu vai anh làm anh phải suy nghĩ nó làm như vậy vì sao, rồi còn lấy mạng sống của mình ra để thay thế cho anh” nhớ lại nhiêu thôi anh phải túm lấy tóc của mình ngước lên trời cả trăm lần.

- Nho ơi! sao con khờ vậy con? – bà Nội cứ ủ rủ khóc lóc

- Nội ! Nho em ấy không sao đâu mà Nội, xíu nữa là có kết quả ngay mà Nội ! – Phương dỗ dành bà

- Đúng rồi mẹ, Nho phước lớn mạng lớn mà mẹ. – mẹ Tú cũng ngậm ngùi

- Nhưng tại sao nó phải làm như vậy chứ ?- Bà nhăn nhó

- Tại con, tại con hết…. – Anh giọng nói rưng rưng

Phương quay sang anh dịu dàng nói rằng:

- mọi chuyện không phải ai muốn đâu, ai đừng tự trách mình như vậy chứ?

- Không, tại anh mà….. – Anh gục đầu nói

- Thôi! Mọi người không bàn cãi nữa, ráng chờ coi kết quả ra sao đây này. Bác sĩ cũng đã nói sẽ cố gắng hết sức mà. – ba Tú nói

Điện thọai ba Tú chợt reo lên:

- Alo?

- Chúng tôi đã bắt được đối tượng cầm đầu, hiện đang được tạm giam tại sở chúng tôi. – Phía cảnh sát nói

- Xin lỗi, người đó là ai vậy?

- Đối tượng là Nguyễn Văn Tân hay còn gọi là Tân bóng!

- Hả? Tân bóng nào – ba Tú hô to

Anh nghe được, cái tên Tân bóng nên trong đầu thắc mắc…

Khi ba anh nghe xong điện thoại thì:

- Ba! Tân bóng gì vậy ba?

- Bên công an họ nói, người chủ mưu bắt con là thằng Tân bóng ở đâu xóm trên của mình đó, bị họ bắt được rồi!

- Hả – Anh giật ngược người.

- Sao con có quen sao, mà con làm gì để nó bắt con vậy?

- Dạ có…nhưng sao lại là….

- Mọi chuyện là sao kể lại ba nghe, để ba còn đưa cung cho cảnh sát nữa.

- Dạ, chuyện là vầy……….hôm đó……………

- ………

- ………

Chiếc hộp đèn treo trên phòng cấp cứu đã tắt, bác sĩ chính của ca cấp cứu từ trong phòng bước ra

Cả 5 người đều mặt rười rượi đứng dậy nhanh chóng lại hỏi thăm bác sĩ. Nhưng anh là người chạy lại nhanh nhất

- bác sĩ! Em tôi sao rồi bác sĩ?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 10:33 am

- Không sao, chúng tôi đã hòanh thành nhiệm vụ cao cả của mình rồi, cậu nhóc đó phước lớn, may là không sao, chỉ cần trật một chút xíu nữa là…………

Cả nhà đều ồ lên tiếng ồ thật lớn và vẻ mặt ai nấy cũng mừng rỡ.

Bà Nội nói và chấp tay khấn Phật:

- Đội ơn trời Phật!

- Vậy là Nho không sao rồi! – Phương hí hửng cầm lấy tay anh vui cười

- Ừh! – Anh mĩm cười vui sướng trong lòng như vừa thóat khỏi khu rừng nọ lần thứ hai.

- Bác sĩ, vậy chúng tôi có thể vào thăm được không bác sĩ? – ba Tú hỏi

- Cũng được, nhưng bệnh nhân đang còn yếu không cử động được nhiều, giữu yên tĩnh cho cậu ấy nhé!

- Dạ, cảm ơn bác sĩ.

Tại phòng bệnh của nó:

Mắt nó vẫn còn híp lại, không hé một tí nào mê man ngủ.

Mọi người trông chờ nó tỉnh dậy, dường như mọi người trong ngôi nhà này đang mang ơn nó một thứ rất quý mà tiền bạc không thể đánh đổi được.

Bà Nội cầm lấy tay nó chờ nó tỉnh dậy. Bà thấy nó nằm ngủ bất tỉnh như một con mèo trắng tinh khôi mà thấy thương xót vô cùng. Bà vuốt những ngọn tóc tơ của nó, khẽ đắp chăn cho nó…..

4 tiếng sau:

- Mẹ, hôm nay mẹ mệt rồi, mẹ về nghĩ ngơi đi, để con với con Phương ở lại là được rồi! – mẹ Tú nói với bà Nội

- đúng rồi Nội ! Nội về đi! Con ở lại chăm sóc cho bé Nho cũng được rồi! – Phương nói

Bà Nội luyến tiếc nhìn nó lần nữa, bà cũng đã mệt mõi:

- Ừ, cũng được nhưng sáng mai mẹ sẽ vào với nó

- Dạ, con biết rồi!

Chợt anh lên tiếng:

- Thôi, ba mẹ về với bà Nội luôn đi không lẽ để bà Nội ở nhà một mình sao, với lại nhà mình không có ai hết. để con ở lại chăm sóc cho Nho là được rồi.

- Em sẽ ở lại với anh – Phương nói

- Ừh!

- Vậy thôi cũng được, ba mẹ với bà Nội về trước đây! – ba Tú nói

- Tú à! Vết thương trên người con còn nặng lắm đó, mau gọi bác sĩ chữa trị nha con!- mẹ Tú an cần bảo

- Con biết rồi mẹ

Thế là ba người đã về………..

Anh và Phương ngồi vào hàng ghế trong phòng chờ Nho tỉnh dậy, Phương bắt lấy tay anh

- Anh có đau không? Em thấy anh cũng bị thương nhiều lắm đó.

- Không anh không sao, làm sao mà nặng bằng Nho chứ, Nho đã chịu con dao kia cho anh

Phương hỏi:

- nhưng tại sao Nho lại vào rừng cứu anh chứ?

- Chắc như lời Nội nói, chắc Nho xem anh như là người anh trai thân thiết duy nhất của mình nên đã dại khờ không biết hiểm nguy mà đi cứu anh, anh cảm thấy có lỗi với Nho nhiều lắm, anh không thể nào bù đắp lại lòng tốt của Nho được vì nó lớn quá!

- Anh đừng nói vậy mà.

Phương tựa vào vai anh nói tiếp:

- Anh biết không?

- Sao em?

Đúng lúc đó, nó nằm trên giường tay bắt đầu rục rịch, mắt mở từ từ ra một cách yếu ớt. Bất thần chưa định được tại sao mình bị đau tòan thân như vậy, chưa biết tại sao mình lại ở nơi đây thì nó vô tình nghe được giọng của hai người ai đó quen quen -những câu nói đầu tiên mà giấc ngủ sâu của nó tan biến:

- Lúc nghe tin anh bị bắt, em nào đâu ngủ yên giấc cái đêm đó, em sợ…em sợ mình sẽ mất anh, sẽ không còn bên anh nữa. em sợ bọn chúng sẽ cướp đi mất người mà em yêu thương nhất – Phương nói trong sụt sùi

- Em khờ quá….

Phương tiếp tục vùi đầu của mình vào vai anh, sụt sùi:

- hức hức, em sợ lắm………

- Em lo cho anh như vậy sao? – Anh nâng gương mặt xinh đẹp của Phương lên chạm vào mắt anh hỏi

- Ừm…bởi vì em yêu anh nhiều lắm……. – Phương lại ngã vào vai anh một cách nhẹ nhàng

Anh cảm thấy vui sướng trong lòng ôm lấy Phương bằng đôi tay đầy nghị lực của mình.

Tiếp đó anh đã nói một câu, khiến nó trên giường phải xoay đầu một cách lén lút về phía hai người họ.

- Phương à!

- Dạ?

- CHÚNG TA ĐÁM CƯỚI NHE EM ? – Anh thả lỏng Phương ra nhẹ nhàng hỏi

- Ờ!….anh…anh?

- Anh…anh…cũng sợ mất em lắm, bao nhiêu người đàn ông không chịu xa rời em..làm anh lo lắm……chúng ta đám cưới đi.

- Em…em!?!!!! – Phương ngại ngùng

- Sao? Em không chịu hả, em mới nói………….!!

- Không…em ….em…

- Sao hả em?

- Thì để em về nói với ba mẹ cái đã – Phương ngỏanh mặt ngại ngùng

- Vậy hả? – Anh mừng rỡ vô biên

- Vậy anh sẽ về nói với ba mẹ và bà Nội làm chủ cho mình…….

Nói xong, anh lôi Phương vào lòng anh thật hạnh phúc.

Và….niềm hạnh phúc ấy đã vô tình trở thành cây kim nhọn hoắc đâm vào tim nó không dừng lại, cứ xuyên suốt vào tim. Nước mắt nó đổ như mưa ướt cả chiếc chăn mà bà Nội đã đắp lên cho nó lúc nãy.

Nó nghe được một tiếng réo rắt vu vương đâu đây, một khúc ca não nề thất vọng, một cơn mưa trong lòng đang tràn ngập tâm hồn nó, cái lạnh đang bao trùm lấy thân thế yếu ớt của nó.

Nó khóc…khóc…khóc cho người mà nó yêu thương bị người khác cướp đi, nhưng do thân phận..nó đâu thể nói ra được gì cả.

Nó hận….và nó cứ khóc…..

Cặp đôi kia vẫn vô tư quấn lấy nhau như đôi long phụng không thể tách rời. Nó lại hướng mắt theo, cặp nước mắt long lanh trong nó đã làm mờ nhạt tất cả…và rồi nó lại ngủ thiếp đi.

Một lúc sau:

Phương đã ngủ thiếp đi bên bờ vai anh ngon lành, anh khé vuốt đầu Phương một cái rồi nhẹ nhàng để Phương tựa vào ghế. Anh không quên lại chăm sóc cho ân nhân đã cứu mạng cho mình.

Anh ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.kéo chiếc chăn lên cổ nó cho kín.

Anh cầm tay nó và bắt đầu thì thầm với nó:

- Nho ơi! sao em khờ vậy. Sao em lại lấy mình ra để cứu anh chứ, em có biết nếu em có mệnh hệ gì thì ba mẹ em sẽ ra sao không hả, rồi gia đình anh biết ăn nói sao với em và gia đình em đây hả. Anh không cho phép em từ nay không được lấy tính mạng mình ra để cho người khác như vậy nữa nhe, em không có quyền làm như vậy.

- Nhưng anh cũng cảm ơn em nhiều lắm, có phải vì em nghĩ anh là người anh em thân thiểt duy nhất của em, nên em mới làm như vậy đúng không?

- Em có biết em nằm ngủ bao nhiêu tiếng đồng hồ rồi không hả? trả lời cho anh nghe đi chứ?

- Em có biết không? Lúc con dao đến gần kề bên em anh đã nghĩ mình sẽ không thể nào bù đắp lại những gì mà em đã làm cho anh và rồi việc gì đến cũng đã đến. Anh cảm thấy có lỗi với em vô cùng Nho à. Anh xin hứa, mai này em tỉnh dậy anh sẽ hứa với em một điều rằng “em muốn gì thì anh cũng sẽ sẵn sàng làm cho em hết”

- …………

Nói nhiêu thôi, anh cũng đã ngủ quên bên cạnh chiếc giường của nó……….

Vài ngày sau…. Khi nó xuất viện……….

Cả nhà họp đủ vây quần bên nhau để nói chuyện. Nó ngồi cạnh bà Nội được bà mềm mại ôm trọn vào lòng vì thấy nó còn yếu ớt. ba Tú và mẹ Tú thì luôn có một ánh mắt tốt hơn nữa đối với nó sau một sự cố vừa xảy ra. Phương đang ngồi bên cạnh anh đẹp trai của nó và đương nhiên ánh mắt yếu ớt của nó không thể nào rời khỏi anh đẹp trai của nó.

- Nho nè! Sao con dạy khờ vậy? Sao dám một mình đi vào rừng để cứu anh Tú mà không nói trước với cô chú? – ba Tú ân cần hỏi

Nó gục đầu, chắp tay xin lỗi

- Con xin lỗi, tại lúc đó con không hiểu chuyện!

Nói xong nó ngước đầu lên tiếp tục nhìn anh với ánh mắt xót xa.

- Không! Cô chú không có trách con đâu, mà nhờ con nên mọi chuyện không hay đã không xãy ra với gia đình cô chú. Cô chú và thằng Tú mang ơn con nhiều lắm- mẹ Tú xích lại cầm tay nó nói

- Dạ, cô chú quá lời rồi con……con……. – Nó ấp úng

- Từ nay con không phải làm gì hết, từ nay cô chú sẽ coi con là con ruột của cô chú vậy, cô chú không phải xem con là người gíup việc nữa – ba Tú nói

Nó lắc đầu lia lịa nói

- Không không, con phải làm. Con không làm thì ai sẽ làm chứ.

- Nội đã kiếm sẵn người giúp việc rồi con, hì hì – bà Nội cười nụ cười phúc hậu và suýt xoa đầu nó

- Con con…….

- Nho à! Em đừng ngại, đối với chuyện vừa xãy ra gia đình anh đặc biệt là anh đã nợ em một phần quá nhiều rồi. Anh sẽ bù đắp lại cho em

Nó trìu mếm nhìn anh

- Em…….

Ba Tú đột cắt ngang lời nó và nói giọng vui vẻ ngập tràn trong cả nhà.

- Thôi thôi..vậy là nhà mình đã qua tai nạn khỏi, mọi chuyện đã êm đẹp rồi. Từ nay gia đình này sẽ có thêm một thành viên mới, đứa con thứ hai của

ngôi nhà này đó là Nho.

- Hoan hô – Tiếng mọi vỗ tay làm nó phải xúc động.

- Mọi người không được hiếp đáp em Nho nghe không? – Anh nói truê ngạo nó

- Phải cho Nho cháu tui ăn nhiều nghe không? – bà Nội nói

- Và phải cho em Nho vui chơi nhiều nữa! – Phương góp vui

Tất cả những câu nói đó đã giúp những giọt nước mắt chất chứa trong lòn g nó tuôn trào ra ngoìa hết. Nó cảm thấy sung sướng vo ocùng vì thấy được yêu thương, chăm sóc như một gia đình của mình. Tự dưng giờ phút này đây nó lại nhớ về ba mẹ của nó…..

Tại phòng bà Nội :

Sau khi mọi chuyện xãy ra và thêm nghi vấn của bà từ nó và anh đẹp trai của nó, phần nào bà cũng đã đóan ra trước một bí mật của nó.

Bà đang quạt cho nó thay vì mọi ngày nó quạt cho bà ngủ

- Sao Nội cứ quạt cho con hòai vậy? để con quạt cho Nội !

- Thôi, nằm yên đó. – Bà đặt người nó xuống khi nó mới nhô lên

Bà bắt đầu hỏi chuyện với nó một cách thăm dò:

- Nho nè!

- Dạ?

- Tại sao con lại đi cứu anh đẹp trai của con hả?

Nó ấp úng ngượng ngùng:

- Dạ dạ…

- Sao hả con ?

- Dạ. Tại con thấy lo cho ảnh, con sợ bị ảnh bị người ta hại

- Vậy khi con đi sao con không hỏi ý Nội ?

- Con xin lỗi, chắc lúc đó con mù quáng quá!

- Hơ……… Con làm vậy vì cái gì chứ, sẽ rất nguy hiểm đến mạng sống của con?

- Con biết chứ, nhưng anh đẹp trai là người mà con hay nói chuyện nhất, ảnh cũng là người quan tâm con như em trai của ảnh vậy đó. Vậy khi ảnh gặp chuyện sao con ngồi yên được chứ Nội !

- Ờ!

- Và con nghĩ mình làm như vậy không phải vì được cô chú khen thưởng hay xem là con ruột trong nhà mf tất cả con đều muốn anh đẹp trai được an tòan mà thôi.

- Nội hiểu con mà.

Nó lật đật ngồi dậy hỏi Nội:

- Nội ơi! con nghe nói…………

- Sao con

- À mà thôi, không có gì đâu Nội !

- Sao? Con nói đi chứ?

- ờ…con nghe nói, anh đẹp trai và chị Phương sẽ lấy nhau sao Nội ?

Bà mĩm cười:

- Ừhm, thì hôm trước hai đứa có thưa chuyện với người lớn rồi. tụi nó muốn cưới càng sớm càng tốt.

- Hả ? Thưa chuyện với hai bên rồi hả Nội ? – Nó trợn mắt nhìn bà

- Sao vậy, sao nhìn Nội dữ vậy?

- Ờ không. Con bất..bất ngờ..

Nó nói itếp:

- Vậy sao lúc nãy cả nhà không tuyên bố luôn hả Nội ?

- Chuyện gia thất khi nào định được ngày cưới thì mới được tuyên bố, không được sửa tới sửa lui, không nên. Nên người lớn chưa nói được đâu con.

- Vậy khỏang bao lâu nữa, anh đẹp trai mới đám cưới hả Nội ?

- Mau thôi con, trễ lắm là tháng sau! – Bà cầm quạt cười mĩm nói

- Tháng sau hả Nội !

- Ừ…hìhì…nôn nao muốn được ăn đám cưới lắm rồi phải không?

- Ờ..con…con..Sao anh chị lại vội vàng vậy chứ? – Mặt nó buồn hiu

- Hơ…tuổi trẻ bây giờ thật khó hiểu. Yêu sớm cưới sớm, không thôi bị người khác giành lấy gì đó, phức tạp quá – Bà thở dài.

Nghe cái đám cưới sắp diễn ra trước mặt nó, nó nghe như tiếng sét đánh ầm ầm bên tai nó, nó không muốn, nó không muốn cái ngày ấy lại đến nhanh như vậy. nó không muốn chị Phương cướp đi anh đẹp trai của nó.

Trời sậm tối:

Nó nằm trong phòng, mắt hướng nhìn ra ngòai cửa sổ, ngắm một nữa vầng trăng mà tim đau nhói, nước mắt nó chãy khôn xiết.

Nó thóang nghĩ : “ Rồi anh đẹp trai sẽ bỏ mình, ảnh sẽ không còn thương mình nữa, ảnh sẽ lo cho vợ con ảnh sau này, mình sẽ là người hậu phương mà thôi, tại sao chứ. Tại sao mình không là con gái chứ? Tại sao ông trời lại khắc nghiệt với mình như vậy chứ. Không công bằng chút nào cả”

Nước mắt nó thôi chảy khi nghe tiếng gõ cửa phòng nó, nó vén áo lau đi những hàng lệ đang đọng trên má nó.

Nó đứng dậy mở cửa ra:

Nó giật mình pha chút sung sướng khi người mà nó yêu thương đang đứng trước mặt nó

- Nho! Anh em mình xuống dưới nói chuyện nhe?

Nó mĩm cười đáp

- Dạ!

- Để anh dìu em đi!

- Dạ thôi, em tự đi được rồi.

- Em mới xuất viện còn yếu lắm. Để anh dìu em đi

Và rồi anh bắt lấy tay nó, mắt nó đinh ninh nhìn anh, anh bắt gặp lại ánh mắt của nó và trao lại cho nó một nụ cười thật điển trai, một nụ cười mà suốt đời này nó không bao giờ quên được.

Đồng hồ đã điểm hơn 22h00’, thế nhưng trong cái xóm này lại có một ngôi nhà có hai người đang ngồi trước bậc thầm, ngồi sát lại gần nhau trò chuyện.

- Nho nè!

- Dạ

Anh nhìn nó một cách thu hút làm nó phải không dám nhìn thẳng vào anh

- Tại sao em lại gan như vậy, sao dám một mình vào rừng cứu anh?

Với câu hỏi này nó đã được nghe quá nhiều lần với nhiều người hỏi nó, và tất nhiên câu trả lời của nó vẫn là:

- Tại em lo cho anh!

- Thế anh quan trọng trong em như vậy sao?

Nó nhìn anh khẳng định:

- Ùhm!

- Tại sao?

- Vì chỉ có anh mới nói chuyện với em, an ủi em, và cho em…niềm tin. – Hôm nay khác những ngày khác nó mạnh bạo hơn, dám nhìn thẳng vào và nói tất cả những suy nghĩ của mình với anh

- Vậy em có biết, em trongl òng anh như thế nào không?

- Em không biết!

- Ờ…là một tiểu anh hùng…hìhìhì – Anh true nó

- Hì hì…

- Nho nè!

- Dạ!

- Sao này anh em mình luôn là anh em tốt được không? Cho dù có chuyện gì cũng nói nhau nghe được không?

- Ừhm, hì hì

Nó nói:

- Thật ra, từ nhỏ đến lớn trong đời em, ngòai thằng Nu ra em chỉ có mỗi một mình làm bạn thôi. Nên ….nên em nghĩ…mình qúy anh.

- Vậy sao?

- Ừhm

Chợt anh kéo tay nó lên và nói:

- Bây giờ hứa đi, mai nay anh em mình phải luôn bên nhau, luôn chia sẽ với nhau mọi chuyện em chịu không. Ai mà quên lời hưa này sẽ bị lời nguyền kinh khủng nhất? Chịu không?

Nó ngớ ngẩn nhìn anh

- Sao mà kinh khủng dữ dạ? Lỡ sau này em có…có..ờ..ờ…

- Sao hả? không dám hứa với anh sao? Vậy là em không xem mình là anh em rồi!

- Không phải…em…

Dường như nó đã muốn nói ra điều gì chất chứa trong lòng nó nhưng mà bị cái gì đó trong miệng nó ngăn cản nên không thành lời.

- Sao hả?

- Ừhm hì hì…em hứa!

Hai ngón tay của anh và nó đang lồng vào nhau đinh ninh chắc như đinh đóng cột

- nhớ nhe! Phải luôn là anh em tốt nghe chưa? Hì hì- Anh cười

- Dạ…

Một lúc sau:

- nho nè!

- Dạ?

- Thật ra thì anh đã nợ em một mạng sống đó.

- Anh giỡn hả?

- Không, thật đó. Nếu người bị con dao kia không phải là em thì anh đã nằm xống từ lâu lắm rồi.

- Thôi mọi chuỵện đã qua rồi, anh đừng nhắc lại nữa nhe?

- Nhưng mai này em không được làm chuyện dại dột nữa nghe không? Phải nói với anh trước khi hành động, nhớ không?

- Uhm…

- Nho nè?

- Dạ?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 12:33 pm

- Thật ra lúc còn ở bệnh viện anh đã muốn nói với em cái này!

Nó tim đập liên hồi

- Là cái gì hả anh?

- Bây giờ anh sẽ cho em một điều ước, em ước gì thì bằng mọi giá anh sẽ làm cho em.

- Hả? Thật không anh? – nó mừng vui

- Thật chứ!. Nói anh nghe điều ước của em đi.?

- Ờ, em có nhiều điều mơ ước lắm. một cái chắc không đủ, hì hì

- Không, một điều thôi nhe.

Thật ra trong đầu nó đã có một niềm mơ ước to lớn nhưng nó lại không nói ra, nó biết nó mà nói ra điều ước ấy thì anh sẽ rời xa nó mãi mãi.. Đó là một điều ước thật ngu ngốc – nó muốn trong ngày cưới người làm cô dâu không phải là chị Phương mà là nó. Nó ước được bên anh suốt đời.

- Sao lâu quá vậy, có chưa? – Anh ngước mặt chăm chú nhìn nó suy nghĩ

- Ờ….ờ…

- Hả?

- Thôi, hiện giờ em chưa suy nghĩ ra. Khi nào có em sẽ nói nhen?

- Ừ, vậy coi anh nợ em một lời hứa đi.

- Hì hì

Một lúc sau:

- anh đẹp trai ?

- gì em?

Nó ấp úng hỏi:

- Em nghe Nội nói….tháng sau là…anh sẽ…sẽ lấy vợ phải không?

Anh chợt giật mình, lấp tấp bắt lấy tay nó nói vội vàng:

- Trời! anh quên mất. Anh định nói với em mà quên mất.

Nghe được nhiêu thôi trái tim nó dường như tan nát, thủ phạm không ai khác đó chính là anh, chỉ là anh

Anh nói tiếp với nó:

- Đúng vậy, tháng sau anh sẽ cưới chị Phương. Tụi anh sẽ đám cưới, lúc đó em sẽ là chú rể phụ có chịu không?

- Nhưng lúc trước anh nói khi nào tốt nghiệp đại học thì hai người mới lấy nhau mà, sao bây giờ……..

- Thì anh không chờ Phương được nữa. Biết bao người đang đợi Phương , từ hôm xãy ra tai nạn anh thấm thía ra, hạnh phúc là quan trọng nhất, mình không chợp lấy thì sẽ mất.

Nghe anh nói vậy nó thấy xót xa vô cùng “ Đúng,anh nói đúng.. hạnh phúc là quan trọng nhất, nếu không chớp lấy thì sẽ mất “ mặt nó bí xị

- Em sao vậy? – Anh nâng mặt nó một cách nhẹ nhàng hỏi

Chính lúc này, dường như cái sự e dè, tự ti của nó đã không còn nữa, nó nói:

- Em sợ….em sợ……!

- Em sợ gì? Nói anh nghe?

- Em sợ anh đẹp trai của nó lấy vợ rồi, anh sẽ không còn…không còn thương em nữa..!

Anh nghe được câu nói của nó, liền mĩm cười hì hực rồi xoa xoa đầu nó. Nụ cười của anh làm nó lại xao xuyến

- Sao em lại nghĩ vậy chứ, anh sẽ không quên em đâu mà.

- Không! Em biết mà. Anh đẹp trai mà lấy vợ, anh sẽ bên vợ suốt, sẽ không ở bên em nói chuyện với em như bây giờ.

- Không có đâu, anh hứa mà. Anh hứa sẽ thương em nhất chịu không?

Nó lắc đầu mặt buồn bã

- Em sao vậy, em không tin anh sao?

Nó tiếp tục lắc đầu

- Anh lấy vợ, vợ là khác, em là khác. Mỗi người đều ở một góc trái tim anh. Giống như bà Nội nè, mẹ anh nè, ba anh nè .Mỗi người một phần trong tim anh…hì hì – Anh dỗ dành nó

- Nhưng chắc chắn vợ anh nhiều hơn rồi. – Nó mím môi nhìn anh

Anh không nói gì cả, bất ngờ anh lôi nó vào lòng anh nằm gọn ơ. Nó bất ngờ không làm chủ được mình nên mặc cho anh kéo.

- Em đừng suy nghĩ vu vơ nữa. Mình sẽ là anh em tốt của nhau mãi mãi mà. Có gì tốt là anh sẽ dành cho em hết, chịu chưa?

- Là sao ta?

- Thì nói chung là….anh thương em nhất nhà…! – Anh siết chặt vòng tay của mình vào nó hơn vì trời đã đổ lạnh.

Nó sung sướng, nụ cười đầu tiên của nó đã được nở ra.

Bỗng nó đưa tay lên móc nghéo ngón tay út lại nói:

- hứa đi?

Anh kí đầu nó nghịch ngợm, cười rằng:

- Không tin sao? Thôi được hứa thì hứa. hì hì

Đêm nay có lẽ là đêm hạnh phúc của nó vì nó được người mình thương yêu ôm vào lòng, lại còn hứa là sẽ không bị sứt mẻ một miếng tình cảm nào khi anh lấy vợ, vẫn là anh em tốt, anh vẫn là người thương nó nhất. Nó cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Đôi lúc nó càng lấn áp vào người anh nhiều hơn để có thể nghe được nhịp tim của anh, hơi thở của anh, và nghe được thật gần nụ cười nồng ấm của anh.

Vài ngày sau:

Nó đang đi dạo phố. Vừa mở cổng nó chợt nhìn vào ngôi nhà cũ của nó. Nó thấy nhớ nhớ làm sao, nên mở cửa vào thăm nhà.

Vừa mở toang cánh cửa ra thì nó chạnh lòng khi thấy mạng nhện giăng đầy nhà, dường như lâu lắm rồi nó chưa từng ghé thăm nhà của mình. Nơi còn sót lại một chút kỹ niệm của nó và ba mẹ nó.

Chợt nó nhớ ba mẹ nó vô cùng, đã quá lâu rồi, một thời gian khá dài mà ba mẹ nó chưa về. Nó vẫn còn nhớ như in lúc ba mẹ nó đi còn dặn dò là sẽ cách một tháng sẽ về thăm nó một lần.

Thế mà đã hơn ba tháng mấy gần cả bốn tháng, nó vẫn chưa nhận được sự hồi âm nào cả. Nó âm thầm buồn.

Nó nhìn thấy chiếc áo bà ba cũ kĩ của mẹ đã bạc màu nằm lăn lốc trên chiếc dạt, cái nón của ba dính đầy bùn lầy nằm im lìm trên bếp lửa đầy lọ nồi.

Nó chạy vào phòng mình, thấy mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Đây là chiếc giường của nó nơi mà nó ngủ nướng đây mà, còn đây là cái cửa sổ mà mỗi sớm mai nó tọat ra hứng lấy cái ánh nắng ban mai đó. Còn kia là cái bàn học của nó khi còn cắp sách đến trường, bụi bặm phủ đầy lên.

Tột, kí ức tràn về trong đầu nó.

Nó chợt nhớ ra đi hỏi thăm mấy người hàng xóm xóm trên để nghe ngóng tin tức của ba mẹ mình.

- Cô ơi! chú bảy về chưa cô? – Nó đang tiếp cận với vợ chú bảy – Người mà rủ ba mẹ nó lên Sài Gòn kiếm sống.

Bà mặt mày buồn xo

- Cô cũng không biết nữa Nho ơi, 4 tháng rồi mà không nghe tăm tích gì của họ hết, cô tính lên trển tìm họ nè.

Nó nghe vậy lòng buồn mênh mang, lo lắng vô biên

- Sao, không có tăm tích gì hết hả cô?

- Ừhm

- Nhưng cô lên đó, biết họ ở đâu đâu mà tìm chứ?

Bà chóng tay lên cằm nói:

- như vậy mới chết chứ, lúc đi còn nói là sẽ về một tháng một lần, đem lương về nuôi vợ nuôi con, rồi ở trển có côngt việc tốt, ăn uống chổ ở đàng hòang nữa. Bây giờ thấy mất dạng luôn rồi, khổ chưa?!

Nó gục mặt không nói gì cả

- Hay là họ bị lừa hả ta? – Bà bỗng nói

Nó giật mình, trợn mắt nhìn bà.

- Hả?

Bỗng dưng nghe tiếng ầm ầm, la hét dữ dội từ phía nhà thằng Tân bóng khúc trên. Dòng người xô nhau tấp nập trên đó. Làm nó và bà bảy phải hiếu kỳ kéo nhau đi xem

- Á…á…á…á…á – Tiếng của mẹ thằng Tân bóng la thất thanh giữa đường hẻm

Hình dáng mụ mẫm, đầu tóc rối bời, miệng thì la hét om xòm.

Hỏi ra mới biết, gần đây mẹ thằng Tân bóng bị chuyển sang thần kinh nặng. Bà dường như đã mất hết lí trí khi nghe tin thằng Tân bóng bị ở tù. Đứa con duy nhất của bà mà nay coi như chưa từng lọt lòng.

Người hàng xóm nói với nó

- Tại con không biết đó chứ, mấy ngày nay bả lên cơn hòai à. Hồm bửa hổm công an đưa thằng Tân bóng về đây xác nhận cái gì đó đó, rồi đi ở tù luôn. Mẹ nó sốc quá nên sinh ra như vậy đó.

Nghe tới đây nó đã hiểu mọi nguộn ngành. Lúc nó tỉnh dậy nó đã nghe

câu chuyện kể kinh hồn về chuyện mà thằng Tân bóng dám làm hảm hại anh đẹp trai của nó. Thóang nghĩ xong, nó thấy mẹ của thằng Tân bóng đang bị những người hàng xóm giữ lại và đem vô nhà sợ điều không may xãy ra.

Người đi đường mỗi người một câu nhận xét khi nghe được mọi chuyện mà cái thằng con của bà làm ra khiến cho câu chuyện buồn này càng thêm đau đớn trong lòng bà.

Nó đi lơn tơn về nhà, nó thóang nghĩ : “ đúng là trên đời này luôn có cái nhân và cái quả của nó. Người gieo ác thì sẽ gặp ác”.Nó không ngờ người mà nó từng tiếp xúc lại là một người xấu, một người ta nghĩ không xấu nhưng cuối cùng cũng xấu.Chẳng hạn như thằng Tân bóng . Ai ngờ mọi chuyện lại đến quá nhanh như vậy!

Những dòng suy nghĩ tuổi mới lớn của nó đã bắt đầu hiện lên, chứng tỏ nó đã lớn khôn hơn trước nhiều lắm rồi. Bây giờ nó không còn là một thằng ở đợ nhà người ta nữa, mà bây giờ nó là con nuôi, cháu nuôi của nhà anh đẹp trai của nó từ khi việc khủng khiếp đó xãy ra. Cuộc sống của nó đã hòan tòan thay đổi. Nó không còn phải lo toan đến miếng ăn từng ngày nữa. Vì bây giờ trong đời nó luôn có những ánh sao đẹp soi thẳng vào nó. Nhất là anh đẹp trai của nó hứa là sẽ thương nó mãi.

Nhưg còn một điều làm nó bị tổn thương là ba mẹ nó, bây giờ nó không biết tìm ba nó ở đâu nữa.

Nó ngước mặt lên trời nhìn theo đám mây xanh bồng bềnh trôi về góc nào đó xa xôi

Nó – đầu óc trống không mà đi về nhà.

Tại nhà anh đẹp trai của nó, cùng ngày

- Ủa em đi đâu vậy Nho, anh kiếm em muốn chết đây nè! – anh đẹp trai của nó tay cầm một hộp bánh sữa nói khi nó mở cổng vào nhà

- Dạ…Em đi qua thăm nhà em chút, tại lâu quá không về.

- Em còn yếu lắm không nên đi nhiều đâu nhe, bác sĩ dặn đó, em ngồi xuống đi – Anh kéo ghế ra cho nó ngồi nghĩ mệt

- Hì – Nó nhìn anh cười

Anh nhìn nó cười thật tươi, một nụ cười thật đáng yêu

- Đố em, anh mua gì cho em nè?

- Mua gì? – Nó ngẫn ngơ

- Bánh sữa…tén ten! – Anh tỏ ra vui vẻ làm cho nó vui

Nó bất ngờ:

- Ôi! sao anh biết em thích ăn bánh sữa hả?

- Ai ngòai bà Nội ra chứ, bà Nội nói mỗi lần đi chợ là em đều bảo bà Nội mua một hộp bánh sữa cho em.

Nó nghe anh nói vậy, thấy hạnh phúc vô cùng. Nó đã cảm nhận đựơc sự quan tâm của anh dành cho nó là như thế nào rồi, chính lúc này nó không còn cần gì nữa. Nó chỉ muốn được anh làm như vậy mãi với nó.

- Cám ơn anh nhiều nhen! – Anh cầm lấy hộp bánh.

- Thôi anh em mình lên phòng chơi với Nội ! Nội nhắc em quá trời luôn kìa, đi đâu không nói cho Nội biết!

- Á chết, mình lên trển đi anh!

Tại phòng Nội:

- chào Nội ! – anh tọat tung cửa ra phấn khởi chào Nội

- Nội! – Nó goi bà

- Ờ.. hai đứa đi đâu nãy giờ vậy?

Anh phóng lại mát-xa vai cho Nội

- Nho đi chơi đó Nội ! Phạt em ấy đi Nội !

- Có đâu, nãy em nói em đi qua thăm nhà em mà. – Nó cười

- Thôi! Lại đây làm tiếp Nội cái này nè! – Bà nói

Anh và nó nhìn xuống giường Nội là tòan chỉ màu, hai cái gối, và một số hạt đính kèm.

- Ủa, Nội làm gì dạ? – Nó hỏi

- Nội đang làm cặp gối bông, dành tặng cho anh đẹp trai của con đó. Để nó đêm tân hôn mà xài, coi như quà Nội tặng.

- Á…hay quá. Con yêu Nội nhất – anh đẹp trai của nó ôm lấy Nội

Mặt nó chợt đổi màu, nó thấy buồn lắm.

- Sao vậy, hai đứa làm tiếp Nội đi! Đứa thì xõ chỉ, đứa thì thêu. Ai biết thêu? Hì hì

- Dạ…

Nó đứng ngòai ban công trên lầu phòng nó, nó nhìn về phía xa xôi. Tự nhiên đâu đây một làn gió mạnh thổi vào mặt nó làm nó nhận ra một điều thật kinh khủng. Nó hỏang hồn nghĩ lại.

Nếu như anh đẹp trai của nó cứ đối xử tốt với nó hòai như vậy, sẽ làm cho nó nặng lòng thêm. Nó thử hỏi đến khi anh lấy vợ thì sao đây, hình bóng anh có thể phai nhạt trong tâm trí nó không, hay mỗi ngày đều kè kè bên anh suốt? không thể,sẽ không có chuyện đó. Chắc tim nó lúc đó sẽ tan nát mất hay bị trôi đi. Nó không thể bắt anh làm mọi điều vì nó được, nó không phải để cái tính mạng mà hôm đó nó thay thế cho anh lấy ra làm áp lực với anh. Hay sao? Nó vẫn chưa tìm ra được cách giải quyết cho con tim nó.

Tối đến:

Mọi người đã đi ngủ, vẫn là hai bóng dáng quen thuộc của ngày hôm qua ngồi trước cửa nhà thì thầm to nhỏ với nhau, vẫn ngồi sát nhau vài centimét.

Nó không ngại ngùng tựa đầu vào vai anh, giọng nghẹn ngào

- Sao ba mẹ em không về hả anh? Em nhớ ba mẹ lắm!

Anh xoa nhẹ chụm tóc tơ của nó

- Chắc có lẽ..ba mẹ em bận bịu công việc, không có thời gian về!

- Nhưng ba mẹ em đã đi gần bốn tháng rồi!

- Anh nghĩ chắc cô chú ở trên Sài Gòn cũng nhớ em nhiều lắm đó. Rồi họ cũng sẽ về thăm em thôi.

- Nhưng nếu…nếu ba mẹ em không về. họ bỏ em luôn rồi sao? – Mắt nó bắt đầu ứ đọng

Anh tiếp tục xoa đầu nó, nhanh hơn chút:

- em khờ quá. Nhưng nếu họ có bỏ em thì…thì..vẫn còn có anh bên em, anh vẫn là người thương em nhiều nhất nè. – Ang giọng không quá ồn ào, nhẹ nhàng và nồng ấm

Nó xúc động ngước mặt nhìn anh

- Dạ! híc híc…

Nó với hai tay ôm chặt lấy anh như một người em rất thân thiết với anh. Những lúc thế này đây. Tình yêu của nó dành cho anh bỗng dưng dâng lên vô hạn, tràn ngập cả bến bờ. Nó mong giây phút này luôn tái hiện trong đời nó mặc cho bất chấp chuyện gì tồi tệ xãy ra, nó cũng vẫn muốn như thế này mãi.

Anh cũng nhẹ nhàng ôm lấy nó.

Hai người đã có một đêm không ngủ, ngồi trước nhà nghe một khúc ca vu vương với ánh trăng khuyết của những đêm qua rằm.

Hết anh nói thì lại tới lượt nó nói. Nhưng dường như, chuyện gì anh cũng luôn là người an ủi và vỗ về nó!.

Vài ngày sau:

Tại phòng Nội

- Nội ơi! Cặp gối này bao giờ Nội mới làm xong – Nó đang giúp Nội đan áo gối cho anh đẹp trai của nó

Bà Nội với cặp mắt kiến cặm cụi đan

- Ờ! Chắc khỏang 10 ngày nữa à! Già rồi làm bởi dậy chậm chạp quá

- Nhưng Nội vẫn khéo tay lắm! – Nó khen

- Thôi, đừng có nịn tui. Hihi

- Thiệt mà.

Một lúc sau

- Nội ơi! – Nó gọi

- Gì con ?

- Ờ..Lúc chiều con thấy ba mẹ anh đẹp trai bàn chuyện với mấy người lạ, mà con không nghe rõ. Là chuyện gì vậy Nội !

Bà Nội cầm chỉ nói và cười

- Ờ, thì cái vụ đám cưới của anh đẹp trai con đó mà. Người lạ đâu mà người lạ, ba mẹ của chị Phương con đó.

- Hả? – Nó bất ngờ

- Gì chứ con, hôm nay hai nhà nói chuyện với nhau đó. Mùng 9 tháng tới sẽ tổ chức hôn lễ rồi con.

- Hả?

- Ừ, mùng 9 tháng tới sẽ cưới. Bởi dậy con với Nội gấp rút làm cái cặp gối này nhanh lên nghen.

- Cưới thiệt hả Nội !

- Trời! Con giỡn sao, không lẽ đùa – bà Nội xoa đầu nó

- Sao nhanh vậy Nội ?

- Đó là chuyện của người lớn. Mùng 9 là ngày tốt lành đó con.

Nó thì thầm, lí rí:

- Biết vậy hồi chiều con ráng đứng kế bên để nghe òi…..

- Cái gì? – Nội không nghe rõ nó nói

- Dạ không có gì!

Nó nói tiếp:

- Nội ơi! Mùng 9 vậy còn có 16 ngày nữa thôi Nội !

- Ừ, 16 ngày nữa.

- Vậy là 16 ngày nữa chị Phương sẽ về đây sống chung với nhà mình hả Nội !
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 1:20 pm

- Ừ, nhà ta sắp có cháu dâu rồi.

Chợt mặt nó gục xuống

Bà Nội thấy vậy liền hỏi

- Con sao vậy?

- Dạ……..

- Anh đẹp trai của con lấy vợ sao con không mừng mà lại gục mặt vậy chứ? Sắp được ăn cù lao rồi mà. Hihihi

- Con không muốn ăn

- Ơ…nói gì ngộ vậy cháu của bà. À, hay là muốn nhỏng nhẽo

- Không phải đâu Nội ! con….con…

- Sao con………?

- Ờ………

Bà Nội thấy nó càng ngày càng lạ, bà đã ngầm theo dõi từng cử chỉ của nó từ lâu

- Hay là con………???

- Dạ…?

- Ờ không – bà Nội không nói nữa với đôi mắt thắc mắc

- Thôi mình làm tiếp đi Nội !

6 giờ chiều hôm đó.

Nó đang loay hoay trước sân nhà thì anh đẹp trai của nó bước ra với một bộ đồ tươm tất, áo bỏ vào quần rất trịnh trọng, trông anh điển trai hơn bao giờ hết

- anh đẹp trai đi đâu mà mặc đồ lịch sự quá vậy? – Nó mắt lim dim hỏi anh

- Ờ, anh đi nhậu với các chú bên nhà Phương

- Nhậu hả?

- Ừ, tại sắp tới ngày lành rồi hihihi nên phải đi lấy lòng các chú đây hihihi – Anh cười với nó

- Dạ…- Nó đáp cục ngũn

Anh dắt xe ra, xoa xoa đầu nó vài cái nói:

- Anh đi nhe!

- Dạ.

Anh vừa ra khỏi cổng nó đã nói:

- Anh uống ít thôi nhen, anh còn chạy xe nữa đó.

- Anh biết rồi ….– giọng anh vừa đi

Bà Nội trên lan can nhìn xuống mĩm cười, thấy hai anh em quan tâm với nhau thật khắng khít mà vui thầm. Bà nghĩ : “ Ít ra thằng Tú lấy vợ thì tình anh em của hai đứa cháu tui vẫn êm đẹp như vậy”

7h tối

Ba mẹ Tú và bà Nội đang ngồi xem Tivi, thấy nó từ trên lầu đi xuống nên gọi

- Nho con! Lại đây xem tivi với cô

- Dạ – Nó đáp

Nó không dán mắt lên Tivi mà xoay qua nhìn mẹ Tú , mẹ Tú nói

- Con hay tin gì chưa?

Mắt nó mơ hồ, hỏi ngược lại mẹ Tú

- Dạ?

- Cô hỏi con hay tin gì chưa? Nhà mình sắp có sự kiện lớn đó – cô nhẹ nhàng ấm áp vuốt lên ngọn tóc nó

- Dạ, dạ chắc là việc đám cưới anh đẹp trai phải không cô?

- Ừ. Hừm…

Mẹ Tú nói tiếp:

- Con có thấy vui không? Nhà mình sắp có thêm một thành viên mới

- Dạ…con vui lắm – Nó tỏ vẻ vui mừng cho tất cả mọi người đều vui.

Chợt ba Tú lên tiếng và cười :

- Sau này sẽ không còn ai ăn hiếp Nho nhà ta nữa rồi, vì có thêm chị Phương chở che nữa. hì hì hì

Bà Nội tiếp lời

- Ừ! Chắc vậy rồi Nho hé? Hì hì hì

Nó mặt ngẫn ngơ đừ cả ra, giọng hì hực:

- dạ…. – Nó đang nghẹn từng lời

Một hồi lâu, mẹ Tú chợt xoay quay nó, nắm lấy tay nó và nói một chuyện, nhìn nét mặt bà, có vẻ như một chuyện quan trọng:

- Nho nè!

- Dạ

- Ờ , Cô cũng muốn nói với con điều này. Cô chú, bà Nội , anh đẹp trai của con đều coi con như là ngưqời trong nhà cả. Vậy sao này con khỏi phải làm công việc nhà nữa. Nghe con?

- Thôi cô! Cô cứ để con làm……con………..

Mẹ Tú ngắt lời nó:

- Con nghe cô nói. Cô sẽ mướn người giúp việc khác giỏi hơn chút xíu để có thể gánh nỗi việc nhà, nhất là còn chỉ mấy ngày nữa đám cưới của anh đẹp trai con diễn ra. Sẽ bận bịu, mệt lắm. Cô dự tính sẽ mướn khoảng hơn chục người để lo việc chạy bàn tươm tất.

- Dạ… – Nó gục đầu

Bỗng nó gục đầu, lấy hai tay che kín cả mắt.

Màn hình tivi lớn trước mắt không được ai chú ý xem nữa, mà tất cả 3 người đều hướng mắt về phía nó, mọi người đã nghe tiếng híc híc trong tận cổ họng nó.

- Nho con? – mẹ Tú định hỏi

Nó ngắt lời:

- Dạ, con không sao, con vui quá đó cô…….. – Nó vụt chạy lên phòng thật nhanh.

Mọi người đều ngơ ngác với thái độ của nó, nó cũng không biết tại sao nước mắt của nó cứ rơi rớt từng đợt như vậy?,tại sao phải là ngay lúc này?, có phải chăng nó đã chịu đựng không nổi cái cảm xúc khó chịu, từ khi nghe tin anh sẽ lấy vợ??

Nó tự nói rằng có lẽ nó sẽ không bao giờ chịu đựng nổi nữa, và sẽ không giấu giếm cảm xúc của mình được nữa.

Nó không vào phòng, mà chạy ra ngoài lan can, ngồi bệt xuống.

Khóc nức nỡ………………

Hai tay của nó cứ thay phiên dụi dụi cho nhau, dòng lệ của nó dường như đang đợi có ai lau tiếp!.

Nó chợt nghĩ đến anh : “ ước gì anh ở đây lúc này !!!”

Nhưng không phải anh, mà là mèo Lyli

Khi nó phóng lên lầu, mèo Lyli tự dưng phóng lên theo nó, nhưng khi Lyli thấy nó khóc, dường như cũng hiểu được tâm trạng của nó nên không dám lại gần.

Nó chợt quay ra phía sau thì thấy mèo Lyli nhìn nó với đôi mày ủ rủ.

Nó ẵm mèo lên và thủ thỉ :

- Lyli ơi! Rồi sắp tới đây, mày sẽ có người khác cho ăn, không phải là tao nữa. Người đó sẽ cho mày ăn nhiều hơn, chăm sóc cho mày nhiều hơn.

- Chị Phương sẽ thay tao cho mày ăn…..híc híc

- Rồi mai này….anh đẹp trai sẽ không còn bên tao nữa, anh đẹp trai sẽ mãi bên chị Phương. Mặc dù anh ấy hứa với tao là sẽ mãi là tình anh em tốt nhưng tao biết dù gì đi nữa, tình cảm của anh dành cho chị Phương vẫn nhiều hơn.

Bỗng mèo Lyli lấy hai móng chân cào nhè nhẹ lên đôi dòng lệ của nó đang tuôn trào với gương mặt buồn hơn lúc nào hết.

Rồi Lyli chợt nằm trọn vào bụng của nó nằm, để nghe nó nói như một người bạn thân thiết.

Bà Nội đang đi lên, và đang dần tiến tới lan can – nơi nó ngồi

Thấy nó ngồi buồn rười rượi,đôi mắt có nước đang chảy, bà định kêu nó nhưng…….

- N…..h…..o !!! – Giọng bà Nội bỗng trầm lại khi nghe nó nói với

Lyli

- Mèo ơi! Làm sao đây, mai này tao sẽ không bao giờ quên được hình bóng của anh. Tao sẽ chết mất mèo ơi!

Bà Nội bỗng chao mày, không hiểu đầu đuôi gì cả : “ Anh nào chứ ? “ ,bà cố đứng nghe tiếp giọng nói nhỏ xíu của nó.

- Tao biết mai này, tao sẽ không thể nào ngồi bên anh để nghe anh nói chuyện nữa rồi. Tao biết tao đợi chờ tình thương của anh đẹp trai là điều không thể nào xãy ra. Anh ấy sắp lấy vợ, anh ấy sắp lấy vợ đó – Giọng nó tự dưng to lên chút.

Bà Nội bỗng xoe tròn đôi mắt, mặt bơ phờ khi nghe nó nói : “ Trời! “

Nó nói tiếp:

- Tao…tao….tao….!!! – Nó nghẹn ngào

- Tao…tao thương…thương….anh đẹp trai nhiều lắm…nhiều nhiều lắm mèo ơi!

Bà Nội như chết đứng khi phát hiện một bí mật động trời của nó, nó đã nói ra…cuối cùng nó cũng đã nói ra là nó đã thương anh nhiều và nhiều lắm.

Bà Nội chợt bóp chặt con tim vì quá sốc.

Nó thốt lên một câu nữa….

- híc híc…ước gì…ước gì…đám cưới sẽ không….diễn ra…..

Bà từng bước lê thê nhỏ nhẹ đi về phòng trong trạng thái vô cùng sốc…thẫn thờ

Nó ở ngoài đây cứ nhìn theo làn mây và tay cứ vuốt ve đầu của Lyli.

Tối hôm đó:

Nó đã thôi khóc.

Nó đang ngồi đợi anh về, nó vẫn còn nhớ anh đi nhậu với mấy ông cậu của Phương.

Đồng hồ đã điểm tới 23h15’ rồi mà anh vẫn chưa về!

- Sao anh lâu vậy chứ! – Nó chống tay lên cằm thì thầm

Nó ngồi không yên nên đứng dậy đi tới đi lui thì đồng hồ đã điểm 23h45’.

Nó chợt thấy lo lắng cho anh, không biết anh có nhậu xĩn quá không?

Nhưng………

- tin tin tin… – Tiếng xe ngoài cổng thốt lên.

Mắt nó sáng rỡ lên và nở một nụ cười sáng chói khi biết anh đã về.

Nó nhìn kỹ hơn, thấy anh đang trong tình trạng say rượu, nó thấy anh lắc qua lắc lại trên xe nên vội chạy ra .

-anh đẹp trai , anh có sao không?

Anh cười với nó một nụ cười thật nống ấm, chan chứa mùi đàn ông hoà vào hơi rượu

- Anh không sao đâu em, Nho!

Nó chợt xích lại gần anh và thấy anh toả khắp mùi rượu:

- Như vậy mà không sao hả anh? Anh say quá trời nè, hồi chiều em nói anh đừng nhậu say quá mà – Nó đang dìu anh xuống xe.

Anh lại cười sát vào mặt nó, khiến nó đỏ mặt và lân lân hạnh phúc :

- Anh xin lỗi, anh uống hơi quá!

- Thôi để em dìu anh vô!

Chợt nó nhìn lên gương mặt anh, ký ức về anh lại hiện lên nó. Nó muốn nhìn thật kỹ anh vào lúc này để mai này khỏi phải hối tiếc khi anh lấy vợ.

Nó càng nhìn anh càng thấy thương anh nhiều hơn, cảm xúc trong nó lúc này không giấu đi được được, nó muốn ôm lấy anh ngay lúc này, nó muốn…rất muốn.

Và nó…nó đã ôm lấy anh. Nước mắt nó lại từ từ nhè nhẹ rơi.

Anh thấy nó ôm anh, nên cười, xoa xoa ngọn tóc tơ của nó và nói:

- Anh không sao đâu mà Nho, hì hì , hay là…anh mới đi có chút xíu mà nhớ anh hả? hì hì

Nó không kiềm chế cảm xúc và nói lại với anh:

- Dạ…dạ…đúng..Em nhớ anh! híc híc

Anh cũng ôm lấy nó và nói:

- Thì giờ anh về rồi nè, anh biết tối để em ở nhà một mình sẽ buồn lắm. Anh xin lỗi, mai này anh sẽ ở nhà thường xuyên với em hơn.

Nó thôi buông anh ra và nói khi anh đang lau dòng lệ cho nó:

- Anh hứa nhe!

- Ừm, hì hì – Giọng anh say xĩn

Nhưng nó lại thấy buồn : “ Chắc mà không đâu, bây giờ anh đẹp trai đang xĩn chắc không biết gì đâu, chắc anh ấy chỉ nói suông thôi,rượu vào lời ra mà.. mai này anh có chị Phương quấn quýt rồi, mình cũng sẽ là đồ thừa mà thôi”

- Thôi để em dìu anh lên.

Nó kè kè anh từng nấc thang một, từng nấc là một lần mùi hương trong vạc áo anh toả ra làm nó phải ngất ngây, nó muốn kè anh lên thật chầm chậm để kịp ngửi mùi hương của anh để sau này không còn dịp để ngửi, linh cảm nó cho biết như vậy!

Khó khăn lắm nó mới kè anh lên được tới phòng anh.

Chưa kịp đặt anh xuống giường thì anh đã nằm ì xuống. Nó nhìn anh và thấu hiểu được vẽ mệt mõi trong anh.

Nó không nghĩ mệt mà tiếp tục cởi giầy ra cho anh, cởi vớ anh ra..và nhè nhẹ tháo một nút áo trên người anh để anh dễ ngủ.

Nó chợt ngồi anh thêm xíu nữa. Anh đang ngủ…

Nét ngủ của anh vẫn như ngày nào…vẫn đẹp trai..vẫn tươi như một giọt sương tinh khiết, nhưng cũng vẫn ấm áp như lửa đông hiện trên đôi môi ngọt ngào của anh.

Anh – một hình tượng chàng hoàng tử thật sự thật sự rất đáng yêu và vô cùng đẹp trai trong lòng nó.

Nó cứ mãi mê nhìn anh ngủ, nó nói thầm : “ anh đẹp trai ơi! Anh ngủ đi. Qua đêm nay…thì anh sẽ còn 15 ngày nữa thôi thì sẽ có chị Phương ngủ cùng anh “ .

Nó nhìn chung quanh căn phòng rồi nói thêm : “ Căn phòng này sẽ không còn lạnh lẽo như mấy năm qua chỉ có một mình anh nữa, sẽ có chị Phương, sẽ có chị Phương mà. Chị Phương là tất cả của căn phòng này! “

Nó gục đầu như một hành động tự an ủi mình.

Nó đứng lên định quay về phòng mình. Nhưng nó vẫn luyến tiếc anh mãi, nó cứ muốn nhìn anh cho hết đêm nay cũng được. Nhưng….nhưng trong đầu nó lại hiện ra một ý định táo bạo…

Nó..Nó..nó muốn hôn anh……..

Nó táo bạo đi lại gần anh, hồi hộp hơn bao giờ hết, nó khẽ nhè nhẹ ịn tay lên nệm khom lưng xuống, cẩn thận chòm người về phía gương mặt anh, nó mím môi một cái. Nó định hôn lên má anh nhưng nó nghe được hơi thở mệt nhoài và mùi hương từ người anh nên làm hành động của nó thêm chậm lại.

Nhưng cuối cùng, nó lấy hết lòng can đảm ra để…hôn anh.

Và cuối cùng..nụ hôn đầu đời của nó cũng đã được trao lên má anh. Một nụ hôn tươi rói như những bụi hoa hồng sớm mai, như những giọt sương mà nó vẫn thường mơ tới.

Nụ hôn trên má anh………

Ôi! một cảm giác lân lân trong nó lại hiện lên, một cảm giác đầu đời khó tả. Nó tự nhủ sẽ không bao giờ quên giây phút này.

Nó mĩm cười vì quá sung sướng và hạnh phúc, nó thôi chòm người về phía anh, nó rút hẳn về vị trí ban đầu.

Nó đắp chăn cho anh…

Nó quay ra đi về phòng ngủ thì….

Bà Nội đang đứng trước cửa, nhìn nó….

Nó hoảng hồn, trợn mắt kinh hãi:

- Nội !

Cũng đêm đó tại phòng bà Nội , sau khi nó bị phát hiện:

Nó ngồi như cục thịt bị đông cứng trên chiếc ghế sa-lông trong phòng bà, nó không nói gì cả, tay chân cứ run run cắm cặp, ánh mắt nó như đang thăm dò từng câu nói của bà, nhưng bà không nói gì cả.

Bà nhìn dáo dác xuống khu vườn trong đêm hkuya mặc dù thấy toàn bóng tối.

Dăm ba phút bà quay lại nhìn thẳng vào mặt nó. Nó đang gục đầu, bỗng ngóc đầu dậy thấy mình đang bị bà Nội chiếu tướng nên nó càng run hơn.

Bà với ánh mắt đôn hậu, hơi chút xót xa, bắt đầu nói với nó.

- Con….Con! – Bà nói không nên lời.

- Dạ…dạ… – Giọng nó run run gục đầu xuống chẳng dám nhìn bà.

- Con…Tại sao con lại như vậy hả Nho? – Bà đánh tay cái bộp vào thành giường.

Nó thấy bà có phần hơi tức giận và giọng ứ ứa…

- Nội ơi! Con xin lỗi, con đã nói dối Nội ! Con đã không cho Nội biết chuyện này, con có lỗi với Nội nhiều lắm. – Nó đã bắt đầu khóc qué lên.

Bà cũng bắt đầu dấy lên hàng lệ trên khuôn mặt lão của bà

- Tại sao chuyện động trời như vậy mà con không nói cho ta biết, con có biết ta đau lòng cỡ nào không?

- Dạ… – nó cứ gục đầu

- Ta theo dõi con hổm nay, không ngờ việc ta đóan đã chính xác đến như vậy, không ngờ..không ngờ…con lại đem lòng yêu anh đẹp trai của con..

Nó liền lắc đầu, biện minh:

- Không Nội ơi! Con…con chỉ thương anh đẹp trai thôi mà, con đâu có yêu!

Bà Nội liền nói:

- Sao con khờ vậy, như vậy là yêu rồi. Con định nói dối ta đến chừng nào nữa đây. Yêu và thương có khác nhau gì chứ?

- Con….

- Những biểu hiện của con cho thấy rõ..con đã yêu rồi đó, con có biết không hả Nho?

- Con…con..- Nó vừa run, vừa khóc và hồi hộp

- Tại sao chứ? Tại sao mọi chuyện lại khắc nghiệt vậy chứ? – bà Nội chan chứa dòng lệ nhỏ

Nó liền hỏi trong nước mắt:

- Nội ơi! Có phải Nội giận con vì chuyện con không phải là con trai không Nội híc híc híc…

- Không, ta không giận con vì chuyện đó, ta chỉ giận vì con đã giấu ta!

- Con xin lỗi Nội ,híc híc

Một hồi lâu, nó chạy đến ôm lấy bà Nội , khóc như mưa đổ:

- Nội ơi! con xin Nội. Nội đừng giận con, đừng bỏ con Nội ơi!. Con không muốn như vậy đâu Nội ơi! híc híc…Con không có muốn như vậy đâu mà Nội ơi!..huhuhuhu

Bà Nội nhìn xuống dưới lòng mình có một cậu bé đang nài nĩ, khóc la inh ỏi mà trông thấy đáng thương hơn là đáng trách. Đúng, không ai muốn, không ai muốn Nó là người như vậy.

Bà thấy nó thật xót xa, nước mắt bà đổ theo cũng như nó.

- Nho…con! – Bà ôm chầm lấy nó

Nó nước mắt giàn giụa nói tiếp:

- Nội ơi! xin Nội đừng bỏ con. Nội ơi! bây giờ chỉ có Nội là thương con nhất, ba mẹ con cũng bỏ con. Thằng Nu cũng bỏ con, ai cũng bỏ con hết. híc híc…

Nó nói tiếp:

- Mai này anh đẹp trai cũng bỏ con luôn rồi Nội ơi! Không còn ai hết Nội ơi! – Nước mắt nó rớt từng đợt.

- Con…. – bà Nội xoa xoa đầu nó mà khóc theo từng hồi

Nó bám chặt tay vào hai bên áo bà. Kêu rào thảm thiết:

- Nội ơi! xin Nội đừng ghét con mà Nội ơi!

- Không! Nội không ghét con, con luôn là cháu cưng của Nội !híchíc. Nội hiểu con mà….

Nó ngước mặt lên nhìn bà hiền hậu , bà không còn nóng giận như trước nữa.

Bà từ từ nói nó nghe:

-Nho à, Nội Nội …Nội …

Nó vẹt nước mắt xúc động hỏi bà:

- Nội … Nội sao hả Nội ?

- Nội không giạn con nữa đâu. Nội hiểu…Nội hiểu con hơn ai hết…đâu ai muốn vậy phải không con!

- Dạ….híc híc – Nó ôm chặt bà
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 1:36 pm

- Nội đã từng trãi nên Nội hiểu. – Ánh mắt bà đăm chiêu hướng về xa xăm

- Nội…Nội ??? – Nó ngơ ngác như con nai vàng nhìn bà

Bà bắt đầu kể quá khứ tuổi trẻ của bà

- Nội đã trãi qua hai đời chồng! Năm Nội 20 tuổi là cái duyên khắt nghiệt nhất trong đời Nội . Năm đó, Nội còn nhớ Nội đã yêu một thương gia trẻ tuổi, làm việc rất giỏi. Lúc đó, Nội còn là sinh viên trường Đại học..Không biết từ đâu mà duyên kiếp cho Nội và người đó yêu nhau. Yêu nhau một thời gian khá dài, có thể nói đó là tình yêu đầu tiên khiến cho Nội ngây ngất nhất – Bà kể mà nước mắt tuôn như mưa tháng 7.

Nó ngơ ngác , chăm chú nghe bà nói tiếp:

- Rồi sao nữa Nội ??

- Nội còn nhớ, hôm đó một ngày mưa thật to, và gió thật lớn. Tại túp lều quê cằn cõi. Người đó đã hẹn Nội ra để nói một chuyện quan trọng. Và Nội còn nhớ ngày đó là ngày 25/09/1938.

- Người đó nói gì hả Nội ?

Bà bắt đầu khóc nức nở, đến nổi phải kéo áo lên chùi khi nhớ về quá khứ đau buồn.

- Người đó nói : “ Hai đứa mình chia tay đi, tại anh bị …anh bị…”. Nội hỏi mà người đó không trả lời bị bệnh gì, đến dữ lắm nài nĩ, người đó mới chịu nói ra : “ Anh không thể cưới em được Phụng à,tại vì lâu nay anh nghĩ mình có thể kết duyên cùng con gái, nhưng từ khi đi với đàn ông anh mới biết mình không phải là…là…đàn ông”

- Trời! – Nó lấy tay che miệng kín mít vì bất ngờ.

Bà tiếp tục kể tiếp bằng hồi tưởng:

- Anh anh? – bà Nội bất ngờ như muốn ngất xĩu.

- Anh xin lỗi em Phụng à! Anh không thể cưới em được, anh không thể có con với em được. Anh chỉ yêu đàn ông.

- Anh!

Bà Nội nài nĩ người đó vì đã quá yêu, yêu đến cháy cả con tim, và rụi cả lá gan

- Không, chúng ta vẫn có thể mà ……….

Người đó ngắt lời bà:

- Không! Anh đã cố gắng yêu em, nhưng không được Phụng à

Bà Nội thẫn thờ như người mất trí:

- Sao chứ? Tại sao vậy chứ?

- Anh xin lỗi. Anh không muốn như vậy, anh muốn làm chính mình Phụng à, anh không muốn sống trong cái vỏ ốc suốt đời Phụng à!

- Đúng! Không ai muốn như vậy cả! Và như vậy..em đã mất anh rồi !

Một hồi lâu, người đó cất tiếng chào:

- Thôi! Anh có chuyến bay qua Paris với mấy ông bạn. Em ở lại mạnh giỏi nghe. Đừng hận anh nghe Phụng

- ……

- Anh đi đây, em ở lại mạnh giỏi. Em ráng sống và kiếm cho mình người đàn ông khác tốt hơn anh nghe Phụng.!

- …….

- Anh đi đây, em nhớ bảo trọng đó – Giọng người đó ngày càng xa khúât.

- …… – Bà như chết lặng.

Quay lại căn phòng của bà Nội :

Bà và nó cứ ôm nhau ôn lại kỹ niệm tuổi đôi mươi, bà nói tiếp:

- Và như vậy… trong một năm đó Nội không làm gì hết, cứ như người mất hồn, đi ra đi vào rồi cứ ăn rồi ngủ bỏ quên cả chuyện học hành, nhưng cũng do chiến tranh năm ấy thật ác liệt khiến cho Nội thức tĩnh.

- Vậy Nội gặp ba của ba anh đẹp trai trai như thế nào?

- 2 năm sau, sau khi Nội đã nguôi ngoai nỗi đau mất “Chồng”, tuy không phải là chồng thật, nhưng từ khi hai đứa quen nhau Nội và người đó cứ gọi là vợ chồng. Năm đó, Nội tốt nghiệp ra trường và bắt đầu đi dạy học và quen được ba của ba thằng Tú. Quen được 3 năm Nội và ông ấy cưới nhau và sinh ra ba thằng Tú.

- Rồi…rồi sao nữa Nội !

- Hơ! Sống với nhau được gần 15 năm thì cũng do chiến tran đã cướp đi sinh mạng chồng của Nội ! Sau đó Nội vẫn ở vậy mà nuôi ba thằng Tú nên người.

Nghe xong câu chuyện của bà Nội nó cảm thấy day dứt, thương bà nhiều hơn. Vậy mà bấy lâu nay nó không hề biết đến cái quá khứ đau đớn của bà.

Nó nhè nhẹ lau đôi dòng lệ cứ tuôn trên gương mặt bà.

Bà Nội nói tiếp:

- Sự việc này lần đầu tiên Nội kể con nghe, trong nhà này chưa ai từng nghe Nội kể về mối tình đầu của Nội , kể cả ba thằng Tú. Con đừng kể lại cho ai nghe hết nghe!

- Dạ…có lẽ do chuyện của con mà Nội lại nhớ đến chuyện năm ấy của Nội phải không? – Nó mặt buồn rũ rượi

Bà vuốt đầu nó nói:

- Nội cũng thầm cảm ơn mối tình đầu của Nội ! Nhờ vậy mà Nội hiểu hơn về người đồng tính, họ thật tội nghiệp, họ đáng thương hơn là đáng trách con à!

- Vậy còn con, con đáng thương hay đáng trách hả Nội ? – Nó ngu ngơ hỏi

- Con….thì đáng thương mà! Ai cũng đáng thương hết con à!

Bà hỏi nó:

- Sau này, có chuyện gì con hãy nói với Nội nghe, nghe không? Đừng để chuyện con yêu thầm anh đẹp trai của con ngày càng phức tạp, nghe không?

Bỗng nó ngóc đầu, mặt bình tĩnh hỏi bà:

- Vậy là Nội hết giận con rồi hả?

- Ừhm. Nhưng con phải hứa với Nội ?

- Dạ. Mai này có chuyện gì đi nữa con cũng sẽ hứa nói với Nội !

- Ừhm

Bà nói tiếp khi thấy nó bỗng nhiên buồn trở lại:

- Nho nè?

- Dạ…?

- Con bắt đầu yêu thầm anh đẹp trai của con khi nào vậy?

Mặt nó đăm chiêu, buồn rười rượi nói:

- Dạ..con…con…con thương…mà không…con yêu..yêu anh đẹp trai từ lúc..từ lúc con còn ngồi trước nhà của con. Mỗi lần ảnh đi học là con đều nhìn theo. Lúc đó, không hiểu sao mỗi lần nhìn ảnh tim con lại đập loạn xạ, đêm thì mơ thấy ảnh đến nỗi té cả xuống đất.

- Vậy là tình yêu sét đánh rồi!

Nó ngước mặt lên, bỗng hỏi bà:

- Nội ơi! Vậy Nội có ghét con không hả Nội ?

- Không! Nội không còn ghét Nho của Nội nữa

- Nội ơi! Vậy giờ hai bà cháu mình uề được không Nội !

- Ừm.hì – Hai bà cháu ôm nhau mà cười

Một hồi lâu:

- Nội ơi! Con xin Nội đều này.

- Con nói đi?

- Con xin Nội đừng nói chuyện này cho ai biết hết được không Nội !

- Nội ….

- Sao hả Nội ?

- Nội tính Nội với anh đẹp trai của con

Nó bỗng trợn mắt bất ngờ nhìn bà hoảng hốt:

- Nội ơi! đừng mà, con xin Nội đó

- Sao vậy Nho ? – Mặt bà nhăn nhó

- Không, không, không được Nội ơi! Con sẽ chết mất! – Hai tay nó vơ vàu liên tục

- Con không nói, sao anh đẹp trai của con biết được chứ hả? Không lẽ con định nhìn chị Phương cướp mất anh đẹp trai của con sao?

Nó chợt ngạc nhiên quay lại lần nữa nhìn bà:

- Nội ! Nội nói vậy là sao?

- Nội ủng hộ tình yêu của con, tình yêu của con không có tội, cũng không có lỗi gì mà phải giấu giếm.

- Không không Nội ơi, con thấy như vậy là được rồi.

- Con phải vì hạnh phúc của con chứ?

- Không, con chỉ muốn thương thầm anh đẹp trai , thấy anh đẹp trai hạnh phúc với chị Phương là con đủ vui cả đời rồi Nội ơi! Nhưng xin đừng ai bắt con phải xa anh đẹp trai, vì một ngày nào đó không nhìn thấy được gương mặt và nụ cười của anh , chắc..chắc…con chết mất Nội ơi!

- Con..sao con lại làm như vậy….con đâu có lỗi gì đâu Nho!

- Nội ơi! con biết Nội đã hiểu cho con rồi, con cám ơn, cám ơn Nội nhiều lắm vì đã cảm thông cho con, nhưng xin Nội đừng làm chuyện này rắc rối thêm nghe Nội , xin Nội hãy hứa với con đi.

- Nội ….

- Con xin Nội mà…..

- ….Cháu của Nội !!!!!!! – Bà kéo nó lại ôm nó vào lòng.

Nó lại nức nở bên bà.

Không biết chỉ trong ngày hôm nay thôi, nó đã khóc mấy lần. Những tưởng khi nó xa anh đẹp trai của nó không biết sẽ còn bao nhiêu “trận mưa” nữa ….

- Đêm nay ở lại ngủ với Nội ! hai bà cháu mình cùng tâm sự nghe con!

- Dạ……híc híc.

Bà và nó đã bắt đầu lên giường ngủ, cả hai đã có một đêm không ngủ.

Mọi tâm sự đều đã được bắt đầu từ…:

-…………

- Hèn chi hôm đó con dám vào rừng cứu anh đẹp trai của con!

-………..

-……….

-……………………………….

Cuối cùng thì tất cả thầm kín trong lòng nó đã được một người biết.Nó cũng thấy một phần được yên ổn. Nhưng nó sợ bà Nội sẽ nói bí mật của nó cho anh đẹp trai của nó nghe. Nhưng dù sao nó cũng thấy hạnh phúc hơn khi bà Nội biết bí mật bấy lâu trong lòng nó mà không hề la rầy trách mắng nó, mà được bà yêu thương nhiều hơn khi biết về thân phận thật sự của mình.

Còn về bà Nội , nhờ cái quá khứ tuổi trẻ với một thương gia đồng tính mà cảm thấy thông cảm cho nó biết bao, cũng nhờ mối tình đầu của bà mà bà hiểu hơn và nghĩ nhiều hơn về số phận những người như vậy.

Bà càng thấy thương nó nhiều hơn, nó không lẫn tránh thân phận mình mà dũng cảm nói sự thật hết cho bà nghe. Bà quyết sau này sẽ không để nó thiệt thòi với một ai khi bà còn một hơi thở cuối cùng.

Mới đây, mà chỉ còn 4 ngày nữa đám cưới sẽ được cử hành:

Nó như con chuột đang bị mắc mưa, cứ chuối nhuỗi kiếm đường về, nhưng kiếm hoài kiếm hoài mà vẫn không thấy đâu hết.

Những ngày qua, sau khi bị bà Nội biết thân phận, nó một phần cảm thấy yên lòng, một phần vì sợ..vì sợ thời gian trôi qua nhanh quá sẽ cướp đi anh đẹp trai của nó.

4 ngày – quá ít ỏi với nó.

Nó cảm thấy xót xa vô hạn, nhiều lần nó tự hỏi trong đầu nó : “ Mình phải làm gì trong 4 ngày còn lại đây “ .

Những ngày này đây, chuyện bếp nút trong nhà nó đều không dính tay tới nữa, công việc của nó hằng ngày đã có hàng chục người làm. Bây giờ nó có cảm giác như là một đứa bơ vơ trong gia đình này.

Anh đẹp trai của nó thì bận bịu liên miên, nào là lo thiệp cưới, lo mướn thợ mướn thầy, rồi đi chụp hình cưới với chị Phương ….khiến anh không thể bên nó khi hôn lễ sắp tới cận kề.

Nó dạo một vòng căn nhà.

Nó đi đâu đâu cũng thấy in giấy đề-can đỏ khắp nhà, hình đôi long phụng treo khắp trần nhà. Hình cưới của anh và chị Phương cũng đã chuẩn bị tươm tất.

Nó bước lên cầu thang thì thấy một khung ảnh rất lớn chụp hai người. Trông thật xứng đôi làm sao, chính lúc đó nó thầm cầu chúc cho anh và chị..

Nó bước lên phòng anh, thấy một nhiều người lo mềm mùng chăn gối tươm tất, tường thì trang trí lộng lẫy thêm nhờ bức ảnh cưới khổ lớn thật xinh đẹp của hai người.

Nó nhìn xuống chiếc giường, lấy tay xoa xoa vào đôi gối mà Nội và nó thêu đã xong mà thấy chạnh lòng: “ Đáng lẽ ra chiếc gối kia là của anh, và chiếc gối còn lại là của nó nằm kế anh “

Bà Nội ở ngoài cửa phòng nhìn chen qua đám người làm để có thể thấy đến được nó. Bà Nội thấy nó ủ rủ như đoá hoa héo giữa mùa thu.

Bà không khỏi xót xa.

Đáng lẽ những ngày này đây, bà phải cảm thấy vui thật vui mới đúng. Nhưng do chuyện của nó làm lòng bà không khỏi bình yên.

Bà trở về phòng, nằm xuống giường, gác tay lên trán suy nghĩ đủ điều về nó.

Bà thấy nó thật đáng thương, có cha mẹ mà cũng bị bỏ rơi, có đứa bạn thân duy nhất mà cũng bỏ nó mà đi. Bà nghĩ sâu hơn nữa, bà nhận ra rằng trên thế gian này thực sự là nó…không còn ai hết.

Nỗi đau bao nhiêu đó đè lên đôi vai đứa bé đôi mươi bé bỏng phải nghĩ học giữa chừng chưa hết hay sao? Nay còn lại vướng vào một tình yêu không dành cho mình. Một tình yêu thật ngây thơ và trong sáng. Một tình yêu không có sự dối trá, đố kỵ hay lòng thù hận.

Nó chỉ là đứa bé thôi mà? !!!

Bà thử nghĩ nếu mai này anh đẹp trai của nó sẽ đám cưới vào một ngày không xa nữa đây rồi nó sẽ như thế nào?

Nó sẽ như một con ốc sên, tối ngày thục đầu vào ló đầu ra và đi thật chậm trên con đường dài. Sự hiện diện của người mới trong tình anh em của nó sẽ khiến nó hụt hẫng đến mức nào?. Chắc…nó sẽ chết mất!!

Nghĩ đến nhiêu đó thôi, bà muốn tuôn trào lên vì số phận nghiệt ngã của nó.

Tự dưng một luồng song mạnh mẽ trỗi dậy trong bà, bà muốn lấy lại công bằng cho nó!.

Ngày hôm sau:

Nó đang đứng khập khiễng ở đằng sau bếp làm những động không ra hồn gì khi thấy một bọn người làm đang chuẩn bị đồ ăn cho tiệc cưới thật đàng hoàng tươm tất.

Bà Nội ở trên lầu bước xuống với một gương mặt dịu hiền đôn hậu. Bà tiến thẳng đến nơi phòng khách ba mẹ Tú đang xem Tivi như mọi ngày.

Bà điềm tĩnh ngồi xuống, gương mặt nghiêm trọng pha chút thỉnh cầu điều gì đó hiện rất rõ.

Thấy vậy, ba mẹ Tú lấy làm lạ nên hỏi:

- Mẹ, hôm nay mẹ sao vậy? Mẹ không được khoẻ à? – mẹ Tú ân cần hỏi

Bà lắc đầu nhẹ nhàng đáp:

- Không , mẹ không có bệnh

Ba Tú lên tiếng:

- Mẹ, hay là mẹ có chuyện gì quan trọng muốn nói với tụi con à?

- Ừm, mẹ có chuyện… – Bà vẫn điềm tĩnh

- Dạ. Vậy tụi con xin nghe mẹ nói

Bà bắt đầu dâng lên nỗi hồi hộp. Bà không thể không nói được. Nhưng nói ra thì quá kỳ cục, mâu thuẫn trong bà đang đánh nhau dữ dội.

Nhưng cuối cùng, bà ráng gượng miệng để nói:

- 2 con à!

- Dạ, hai con nghe – 2 vợ chồng cũng hồi hộp theo bà

- Hay là…hay là…..

- Sao mẹ ? ? ?

- Hay là….hay là…mình dừng đám cưới thằng Tú với con Phương lại đi, được không?

Ba mẹ Tú sốc đến trong cổ họng, thốt lên:

- Hả?

Mẹ Tú nói:

- Mẹ, mẹ nói gì vậy. Dừng đám cưới là sao?

- Ờ thì….

- Mẹ ơi! không được đâu. Thiệp cưới, quan khách đã mời đông đủ hết rồi. – ba Tú vỗ đùi nói

Mẹ Tú nói tiếp:

- Hay là hai đứa nó làm gì cho mẹ giận phải không? Mẹ cứ nó con sẽ la rầy tụi nó.

Nó đứng sau bếp, nghe chuyện gì liên quan đến anh đẹp trai của nó trên phòng khách nên lục đục chạy lên như giặc để đứng nghe sau nếp cột.

Bà Nội xua tay liên tục:

- Không có, tụi nó đâu có làm gì để mẹ giận…chỉ tại….chỉ tại….

- Sao hả mẹ ? – 2 vợ chồng nói tiếp

- Chỉ tại ..tự nhiên mẹ nghĩ… thấy thằng Tú với con Phương chưa trưởng thành lắm, hai đứa nó còn con nít quá

Bỗng ba Tú cười ầm lên:

- Trời! tưởng chuyện gì, hơi đâu mẹ lo cho tụi nó, tụi nó lớn chòng ngòng cái đầu hết rồi.

- Đúng rồi đó mẹ. Mình không thể huỷ đám cưới được đâu

Nghe mẹ Tú nói tới đây nó mới hiểu đầu đuôi câu chuyện, nó mở mắt chao cháo ngạc nhiên nhìn bà Nội : “ Tại sao bà Nội lại làm vậy chứ ? “ – Nó tự hỏi một mình

Bỗng ba Tú nói thêm:

- À…hay là mẹ lo thằng Tú chưa đủ sức để cho mẹ một thằng cu tí hay cô công chúa đúng không? Tưởng gì chuyện đó con huấn luyện nó rồi mẹ ơi! – ba Tú có vẻ vui mừng.

- Mẹ! có gì chúng con sẽ chỉ dạy thêm cho hai đứa nó, chứ con thấy hai đứa nó biết suy nghĩ, biết hướng tới tương lai và biết lo cho nhau rồi mẹ ơi! Với lại mình là người lớn nói là phải làm không thể để tụi nhỏ nó chê cười được. Mình không thể nói suông được! Mình mà huỷ việc cưới mặt mũi đâu mà nhìn với bên họ nữa. – mẹ Tú bắt tay bà Nội đang chết lặng nói
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 1:46 pm

Nghe tới đây nó gục đầu xuống, không nói nên lời, nước mắt từ đâu không biết lại chảy xuống đôi gò má nó.

Còn bà Nội nghe hai vợ chồng nói vậy cũng chết lặng ra, không nói thêm gì nữa, bà bỏ đi lên phòng trong tư thế ủ rũ và buồn bã.

Ba mẹ Tú ngồi lại nhìn bà Nội mà thấy lo lắng, thắc mắc từ bà rất nhiều!

Tối hôm đó:

Tại phòng bà Nội :

Không khí tại căn phòng bà nói riêng và cả ngôi nhà nói chung đều trở nên lặng lẽ và sầu não mặc dù nhà đang chuẩn bị tiệc cưới linh đình cho đứa con một.

Nó nằm bên bà như con sâu đang mắc kẹt trong chiếc lá, như sa mạc đang đợi những con mưa. Chưa bao giờ thấy nó héo rũ như thế này.

Nếu nói về thời gian dường như đã 2 ngày rồi nó chưa đụng tới một hạt cơm. Không ai quan tâm đến nó, đến anh đẹp trai của nó cũng vậy, anh cứ đi suốt. bà Nội thì cứ vẫn vơ lo cho chuyện của nó từng chút một.

Hai bà cháu nằm ủ rủ trên giường:

- Tại sao Nội lại làm vậy chứ? – Giọng nó mệt mõi và khô khan

- Nội muốn tốt cho con! – Giọng bà cũng héo tàn không kém nó

- Không Nội ơi! Nội làm như vậy càng khiến con đau thêm thôi. Cho dù việc huỷ đám cưới có dừng đi nữa thì anh đẹp trai sẽ mãi chẳng thèm điếm xĩa gì đến con khi biết con là người không bình thường….. – Những dòng suy nghĩ và lời nói của nó ngày càng chững chạc như người lớn.

- Không, Nội tin. Nội biết bản tính của thằng Tú. Nó là đứa biết chấp nhận hoàn cảnh.

Bỗng nó thét lên nhưng không đến nỗi lớn

- Nhưng anh đẹp trai sẽ chẳng thể nào bỏ người ảnh yêu thương nhất, híc híc.

- Con à….

- Con biết…kỳ tích sẽ chẳng bao giờ xãy ra đối với một người như con. – Nó ngắt lời bà và khóc nức nỡ

- Thôi, cháu của Nội đừng khóc nữa!…. – Bà xiết chặt vỗ về nó

- Híc híc híc….híc híc….

- Trời ơi! tội cho cháu tôi quá đi nè trời!. Ông trời thật là trớ true con người ta – Bà than thở

- Híc híc híc híc….- Nó cứ mãi khóc.

Cho đến khi…….Chợt nó bóp chặt con tim nó và thắt lên từng cơn ở ngực….và ngất đi

- Nho Nho…Nho ơi Nho… – bà Nội hoảng hốt gọi nó

- Người đâu….! – bà Nội gọi to

Ít phút sau:

- Nho, Nho em tĩnh lại đi Nho – anh đẹp trai của nó đa về và ngồi bên cạhnh giường của nó.

Mắt nó từ từ hé ra…những hình ảnh đầu tiên của nó khi nó mở mắt ra là anh đẹp trai của nó, nó cảm thấy mãn nguyện làm sao, tự dưng cơn đau của nó chợt lắng xuống khi được nhìn thấy anh. Anh- như một liều thuốc quý cho tâm hồn nó lúc này đây

Nó chợt mĩm cười nhẹ nhưng yếu ớt khi anh bắt tay nó hỏi ân cần và ấm áp:

- Em có sao không, em làm anh lo lắm!

Nó không nói mà chỉ lắc đầu.

Chợt nụ cười nó dần tắt hẳn khi thấy sau lưng anh là chị Phương đang gần kề sát bên anh…

Nó như một con đom đóm, toả sáng chỉ được một lúc rồi lại tắt đi.

Nó nhìn chung quanh, thấy được bà Nội đang ngồi ghế mà nìhn về phía nó thật lo lắng, thấy được ba mẹ Tú đang đứng xem nó.

- Con có chuyện gì vậy?

Chợt mẹ Tú lên tiếng:

- Nho à! Sao mấy hôm nay con không ăn cơm hả? Bác sĩ nói con không ăn uống gì cả, không có một miếng sức lực nào hết!

- Con sao này không được như vậy nghe, phải ăn uống điều độ vào mới có sức khoẻ mới sống tốt được chứ, lỡ con có gì Cô chú biết nói sao với ba mẹ con đây? – ba Tú khuyên nó

Chợt nó bật khóc:

- Con còn ba mẹ nữa sao? Ba mẹ con đi luôn rồi!

Mọi người nghe nó nói vậy mà thấy xót xa, chợt chị Phương khuyên nó:

- Nho nè! Không có cha mẹ ở bên em nhưng mọi người xung quanh đều rất thương em, không ai bỏ em cả, em phải sống tốt rồi mai này ba mẹ em sẽ về thôi

- Đúng đó Nho à, con đừng khóc nữa – bà Nội nói

Chợt mẹ Tú quay sang nói với Phương :

- Phương nè, còn có 2 ngày nữa là đám cưới rồi, con không nên quay bên nhà đàng trai nhiều quá, không nên đâu. Nghe không con?

- Dạ, con biết rồi cô..à mà không! …MẸ! – Phương e thẹn

- Ừm…

- Dạ thôi, con thưa Nội , thưa mẹ, thưa ba con về!

- Ừ, con về đi – Cả nhà nói với Phương.

- Em về nhe anh! Phương nói với anh đẹp trai của nó

- Ừm, em về cẩn thận nhe!

Thế là ba mẹ Tú đi ra tiễn Phương về…..

Trong phòng bà Nội cũng dần rút lui ra ngoài để lại không gian quý báu của nó và anh đẹp trai của nó :

- Nho! Sao em hư vậy? Sao em không chịu ăn uống gì hết vậy? – Anh cầm lấy bàn tay nóng hổi của nó và hỏi khi nước mắt nó vẫn tuôn

- Em xin lỗi, ….em…

Anh lấy tay phết nhẹ khoé mi của nó và nói:

- Em có giận anh không?

- Anh đẹp trai làm gì mà em phải giận anh chứ? – Nó lắc đầu

- Thì mấy hôm nay, anh không còn thường xuyên ngồi trước nhà để nói chuyện với em nữa.

Nó cười cho anh vui lòng:

- Không, không có đâu, em không có giận anh, em ở nhà chơi với Nội cũng vui lắm.

Chợt nó vừa nức nở, vừa nói trông thật tội nghiệp đáng thương đến cả động lòng người với câu nói nghẹn ngào:

- híc híc…híc…híc…cặp gối…cặp gối em và Nội làm cho anh và chị Phương đã xong rồi…rồi đó…ngày cưới…híc híc..híc…ngày cưới anh và chị có thể nằm ngủ được…được…híc híc…được rồi.

Anh nghe nó nói mà đau từng đoạn mạch, dường như mọi cảm xúc của nó anh đều thấu hiểu được

- Ừm. Anh cám ơn em nhiều lắm. Em đừng khóc nữa có anh rồi, có anh ở đây với em rồi – Anh nhẹ nhàng nâng người nó dậy ôm lấy, dỗ dành nó như một đứa con nít

- Híc híc…. – Nó ôm thật chặt lấy anh, dường như cảm giác ôm lấy anh đã lâu rồi nó không còn hiện diện trong nó, đối với nó một điều sa xĩ đang hiện ra trước mắt.

- Em đừng khóc nữa Nho, em sao vậy?

Nó nói thật lòng với anh bao nhiêu ấm ức:

- Em sợ…em sợ……..

- Em sợ gì hả?

- Em sợ hai ngày nữa anh mãi mãi là của chị Phương. Anh sẽ không còn nói chuyện với em nữa. Đến lúc đó, anh và chị sẽ ra ở riêng. Hai người sẽ có cuộc sống riêng, không còn ở trong cái nhà này nữa.

Anh lại thực hiện một hành động quen thuộc, anh xoa xoa ngọn tóc tơ của nó:

- Không có đâu, anh nhớ anh đã hứa chuyện này với em rồi mà, cho dù mai này anh có lấy vợ thì tình cảm anh em mãi mãi vẫn vậy, không bị sứt mẻ một miếng nào cả. Với lại…anh còn nợ em một tính mạng mà, sao mà quên được.

Anh nói tiếp:

- Anh còn phải đền bù cho em.

Nó ngẩng đầu lên, buông anh ra và hỏi lại câu chắc cú:

- Thật không?

- Ừm, thật 100% luôn! – Anh ngắt cái mũi xinh xinh của nóNội

Nó mĩm cười nhẹ trong nước mắt.

- Bây giờ ngoan, Nho của anh ăn cháo cho nóng nè!

Anh lấy cháo đút cho nó ăn nhưng nó không chịu, nó gạt tay anh và nói:

- Để tự em ăn được rồi!

- Không, để anh đút – Anh cứng rắn

Nó nhìn anh trìu mến và tận hưởng cảm giác được anh đút cháo cho ăn. Nó cảm thấy hạnh phúc trong giây phút này đây, nó cầu mong sao thời gian bị cắt đứt ngay lúc này để khỏi phải tới hai ngày nữa.

Chợt anh vừa nói vừa đút nó ăn:

- Rạp cưới đã dựng rồi đó em thấy chưa Nho!

Nó ngưng anh và nhìn anh!

- Sao nhìn anh? – Anh cầm muỗng cháo thẫn thờ nhìn nó

- Không, không..ờ…em thấy rồi. Rạp nhà mình chiếm đầy cả đường lộ, chắc hai hôm nay sẽ vui lắm đây. – Nó giả vờ cho anh vui

- Tới hôm đó, không biết anh sẽ cho em làm gì đây! – Anh nói

- Thôi, em đứng xem được rồi, đừng bắt em làm rễ phụ gì đó như anh đã nói nghe.

- Hì hì hì hì.

Nó không để thời gian trôi qua nhanh như vậy, trong khi đợi anh thổi cháo cho nó ăn. Nó chăm chút nhìn cho thật rõ toàn bộ hình dáng của anh. Vẫn như vậy, anh vẫn đẹp tri nhất trong lòng nó chỉ môi cái là hai tâm trạng hai con người đang đối diện lại đối lập nhau.

Một người hớn hở mong chờ cho ngày cưới , một người thì chờ đợi giây phút đó đừng đến nhanh quá.

Cứ như thế hai ngày đã trôi qua nhanh thật, mặc dù trong hai ngày đó, nó cố gắng không dám xem cái đồng hồ.

Một buổi sáng thật huy hoàng bởi ánh bình mình tuyệt diệu.

Một ngày phải nó rất đẹp trời….!

Bỗng lao xao trong nhà anh đẹp trai của nó bở tiếng bàn ghế, chén đủa, mâm trà, ngũ quả…..nhộn nhịp cả lên. Ba mẹ anh đẹp trai của nó và bà Nội thì chuẩn bị bàn tổ tiên thịnh soạn chu đáo

Hôm đó, nó không đứng trong nhà mà mới bình minh ló dạng nó đã chạy qua nhà cũ của nó. Đứng ngay cặp vách để theo dõi đám cưới.

Trời còn tinh mơ, nó đã thấy một hình ảnh to đùng trước cổng cưới có hình anh và chị Phương tay trong tay tình tứ thắm thiết.

Hai chữ “ TÂN HÔN “ khắc nổi dội vào mắt nó thật xót xa. Bàn ghế thì quá xá đến nỗi khăn trãi bàn còn được tô điểm thêm một vài album ảnh cưới của anh và chị để sẵn.

Tiếng lao xao trong nhà bắt đầu rộ lên khi quan khách bắt đầu xua nhau kéo tới.

Hàng xóm láng giềng hiếu kỳ chen chúc nhau đứng xem hình cô dâu chú rễ đẹp như cổ tích.

Dường như không ai để ý tới nó….

Và rồi…nó trông thấy anh đẹp trai của nó bước ra cổng cưới để đón chào quan khách.

Nó phải dụi mắt đi mấy chục lần để có thể nhìn kỹ lại anh đẹp trai của nó.

Khác hẳn trong hình cưới, anh đẹp trai của nó bỗng dưng hôm nay đẹp hơn cả trăm lần so với trong hình.

Nét đẹp điển trai của anh đã làm nó phải thổn thức, nó không bỏ được một chi tiết nào trên người anh vì quá bất ngờ. Anh diện một bộ đồ vest trắng tinh khôi của chú rễ,đầu tóc anh được chãi theo kiểu những thành đạt, thân hình cao ráo, cử chỉ hành động của anh khi bắt tay chào hỏi với quan khách khiến nó phải mím môi.

Nó chợt nhìn lên dòng pháo giấy đỏ bay phất phới bởi có người từ trên cao rãi xuống nghe sao nhói lòng, nó cũng nhìn hàng chữ “TÂN HÔN” mà thầm nhớ lại một vài hình ảnh thân quen trong nước mắt.

Một làn sóng xưa, những kỷ niệm của nó và anh lại tràn về trong nó….

“ Một thằng bé ngây thơ chưa biết gì về tình yêu đang cặm cụi giúp ba mẹ đẩy xe dừa ra đi bán dạo, thằng bé ấy đội nón dãi nắng dầm mưa để cùng mẹ bán những cái bánh bò bánh tiêu. Thằng bé ấy cũng không quên cái ngày phải xa mái trường khi tuổi còn quá sớm, thằng bé lại càng không quên ngày nó gặp được anh – một người đẹp trai nhất trong lòng nó, nó nhớ….anh giúp nó đẩy xe dừa phụ nó, nó nhớ anh từng ngồi học bài say sưa bên chú mèo, nó lại nhớ…anh khiến nó suýt bị ăn đòn bởi nét đẹp say mê lòng người của anh, nó nhớ mỗi ngày đều ngồi đợi anh đi ra phố để có thể trông thấy được anh, nó nhớ nó được vào nhà anh làm việc điều đầu tiên nó làm là phải tìm kiếm cho được hình bóng anh, nó nhớ nó xếp cho anh từng con hạc giấy để tặng cho người anh yêu,nó nhớ anh chùi mặt cho nó, ân cần khi mặt nó lấm lem khi trồng hoa hồng sau vườn, nó nhớ anh ôm chặt lấy nó an ủi nó khi nó mất đi thằng bạn thân , nó càng nhớ con dao đi sâu vào người nó cũng vì anh, nó còn nhớ nó tựa vào vai anh để nghe anh thì thầm mỗi đêm trước nhà….” Thế mà nay anh đã sang sông…bỏ lại mình nó bơ vơ trong cõi đời cằn cõi này. Anh đã có bạn riêng và có lẽ người bạn này sẽ mãi bám theo anh suốt đời.

Nó nhớ lại nhiêu thôi mà nước mắt của nó đổ xuống như mưa đêm rằm.

Chợt nó nghe hàng xóm nói:

- Trời! chú rễ kìa đẹp trai quá đi….hihi

- Chú rễ lịch sự và đẹp trai ghê mày hé.

- Biết bao giờ tao mới được tấm chồng như vậy trời!

- Chú rễ nhìn vẽ phúc hậu qúa, chắc mai này sẽ hạnh phúc lắm đây…

- Nhìn chú rễ tao có cảm giác như đang đọc một câu truyện cổ tích về chàng hoàng tử trong mơ quá mày ơi – Một vài đứa con gái trong xóm nói

- ……………..

- …………….

Nó ngậm ngùi trong kẹt cửa không nói nên lời….

Tự dưng có một vài đứa con nít phát hiện ra nó âm thầm ủ rủ trong ngôi nhà cũ nên chạy lại khìu khìu vào người anh đẹp trai của nó nói:

- Anh ơi! Anh ơi! Làm gì anh Nho đứng trong đó một mình vậy!

Anh bỗng tăt nụ cười hiếu khách với khách mà xoay sang theo đường chỉ tay của đứa bé để đến với hình dáng của một chú bé nhỏ người trong kẹt cửa.

Nó nghe và thấy được, nên vội vàng lau nước mắt cố mĩm cười cho anh vui.

- Nho à!………… – Anh gọi giữa chừng…

Nhưng nó không nghe mà vội chạy về nhà anh đẹp trai của nó và phóng lên phòng.

Anh định chạy theo nó nhưng khách khứa ngày càng đông nên anh …đành thôi…

Trong phòng nó:

Phòng nó tuy kín mít nhưng không thể nào nó không nghe tiếng người người nhộn nhịp bên ngoài.

Nó nghe được lời xì xầm cười nói vui vẻ của mấy bọn người làm, những lời khen cho đôi uyên ương của mấy người khách sang trọng với ba mẹ anh đẹp trai của nó .

Khung cảnh càng trở nên sôi động náo nhiệt hơn….

- Tối nay đi rước dâu chắc vui lắm he chị? – Mấy người khách trò chuyện rôm rã với ba mẹ Tú

- Dạ…hà hà hà…. – ba mẹ Tú vui cười sung sướng.

- ………….

- ………..

Nó cố gắng lấy hai tay che kín cả hai bên tai lại, không muốn nghe gì thêm, nhưng không thể thoát được những tiếng nhạc cưới bắt đầu reo lên vang hồi nhộn nhịp…..

Nó thật sự đã không chịu nỗi được nữa rồi…nó không còn sức chịu đựng nữa….

Những ý nghĩ non nớt trong đầu nó mấy ngày qua lại hiện lên…….

…Nó – Nằm ì xuống giường trong nước mắt đầm đìa và viết một lá thư …..

Rón rén, nuốt lệ và âm thầm nó đã không giữ được phép tất lễ nghĩa gì nữa trong giây phút này.

Nó đã bỏ đi…..

Đã đi gần ra khỏi con hẻm rồi, nó vẫn nghe được âm thanh chói tai rình rang vọng lại từ cái đám cưới kia.

Ôi! Nhà ai xa xa có đám cưới lớn ! Chú rễ bảnh trai quá.

Âm thanh đó càng làm nó nhức đầu quay cuồng cuộng. Nó cố gắng chạy thật, vút thật lẹ để thoát khỏi “ Ngôi nhà đó…Có anh đẹp trai…”

Nó không thể nào đợi đến giờ rước dâu để xem được hình ảnh của chị Phương đẹp lộng lẫy như thế nào trong ngày hôm nay, chắc lúc đó chị sẽ như một nàng công chúa sánh bước bên chàng hoàng tử của nó một cách e lệ, dịu dàng thước tha…

Hai người chắc sẽ rất đẹp đôi!

Nó – đang gây sự chú ý của hàng trăm con mắt ngồi trên xe đò hướng về nó, một cậu bé lấm lem mùi cỏ dại ước nhoè…

Xe chạy chầm chậm, lướt nhanh qua các cụm cây lá xanh tươi, nhưng ngôi nhà xa lạ trong mắt nó.

Nó cũng không biết xe đang đưa nó đi đâu nữa. Nó cứ mặc kệ cho xe chạy…nhưng nó đang khóc….

Trời xanh có hiểu cho nó không? Hôm nay trời vẫn đẹp, vẫn trong xanh như chứng giám cho một tình yêu nồng cháy kia vẫn suôn đẹp trong lễ cưới. Nó cố không nhớ tới anh và chị nữa nhưng không hiểu vì sao hình bóng anh nở một nụ cười thật đẹp, đẹp hơn những gì mà trên thế giới này đang có đối với nó, anh từng bước đi thật phong độ và lãng du.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 2:00 pm

Nó, nó – đã yêu anh đến mức cao chạm tới trời…

Ngồi trên xe, nó tự hỏi : “ Sao vậy chứ ? Ông trời thật bất công với mình. Tại sao lại cho tôi ra đời một cách oan nghiệt vậy chứ? Sao không để cho tôi làm bóng ma bay vờn khắp thế gian này còn hơn làm một kiếp người không có thân phận rõ ràng, đã vậy còn vướng vào một hố sâu không thoát khỏi được, tại sao chứ ? “

Thế rồi…xe vô tình đưa nó đi đâu xa khuất chốn thành phố ấy. Nó ngủ trong một giấc mở dài trên khoé mi còn đọng lại vài giọt sương tinh khiết.

Đêm đến tại nhà anh đẹp trai :

Cả ngày hôm nay bà Nội lo tiếp khách mà tay chân khắp người muốn rã rời. Khó khăn lắm mới vắng khách chút xíu, bà xin mạn phép lên lầu để nghĩ ngơi.

Chợt trong trí óc, bà nhớ tới nó : “ Trời! Sáng giờ quên thằng cháu của tui – Nho! “

Mặt bà chợt buồn khi biết đây là ngày đau khổ nhất của nó. Nó sẽ rất đau nên lẫn tránh trong phòng….nhưng:

- Nho ơi Nho! Mở cửa cho Nội đi con!

Nhưng mới chỉ chạm vào tay gặc cửa thôi thì cửa đã tự động mở vì nó không khoá trái.

Bà ngạc nhiên khi thấy căn phòng nó đồ đạc thường ngày đều đâu mất tiêu hết. Chỉ còn mỗi chiếc giường.

Bà xô cửa toilet để kiếm nó và gọi nó vẫn không thấy.

Trên giường….một lá thư đang chờ ai đó lại tháo ra để đọc…

Và rồi..bà Nội bỗng dưng chao mày khi thấy bức thư đang nằm lăn lốc đó.

Bà mở ra đọc:

“ Con kính gửi bà Nội, cô, chú, anh đẹp trai , chị Phương

Con thật bất kính khi ra đi mà không nói lời nào với tất cả mọi người.

Thật sự trong những ngày qua, gia đình mình đã cưu mang con, con rất biết ơn.

Nhưng con biết…

Mình không thể nào sống ở đây mãi được. Trước sau gì con cũng phải đi thôi…

Có lẽ…con đã mãi mất lạc ba mẹ con luôn rồi, chắc họ sẽ không về bên con nữa đâu.

Gần cả một năm trời con không nhận được một dòng tin hay lời nhắn nào của họ cả.

Số con thật bất hạnh….

Nhưng con đã được gia đình mình thương một thời gian dài như vậy…Con rất biết ơn.

Nhân dịp hôm nay là đám cưới của anh đẹp trai và chị Phương, đáng lẽ con phải vui mới đúng nhưng con nghĩ…đây là thời điểm con ra đi là tốt nhất.

Gửi Nội : Nội ơi! con biết Nội sẽ buồn và khóc nhiều lắm khi đọc được lá thư này, sau này Nội đừng nhớ đến con, cũng đừng trách con nghe Nội ! Nỗi khổ của con chắc Nội sẽ biết. Con cũng biết…sau này Nội sẽ nhớ đến con và con cũng vậy. Thời gian qua con xem Nội như một người bà thân thuộc chính vì thế con luôn yêu thương Nội! . Nội đừng trách và ghét con nhe Nội !. Mong Nội hiểu cho con! Nội hãy giữ gìn sức khoẻ nhe Nội !

Gửi cô và chú : Cô chú ơi! con cảm ơn chú và cô đã giúp con có cái ăn cái ở trong những tháng qua. Con không bao giờ quên được nhờ cô mà con được vào làm việc ở nhà này.

Ơn cô chú, con xin ghi nhớ mãi….Mong cô chú giữ gìn sức khoẻ.

Gửi anh đẹp trai : anh đẹp trai ơi ! em xin lỗi anh nhiều lắm. Em đã không nghe lời anh, em đã không ngoan, em đáng trách.

Em biết anh đẹp trai sẽ giận em lắm…

Những ngày tháng qua anh đẹp trai đã cùng em chia sẽ niềm vui nỗi buồn. Em thầm cảm ơn anh. Còn chuyện anh cho em một điều ước, có lẽ em sẽ không cần tới nữa đâu. Chắc là vậy!

Hôm nay là đám cưới của anh, anh có hạnh phúc như anh đã từng nói với em không?

Chắc anh sẽ vui sướng nhiều lắm. Vậy em chúc anh và chị Phương sẽ trăm năm hạnh phúc và sống với nhau mãi mãi.

Cả nhà ơi! Con phải đi đây,có lẽ con sẽ tìm đến một người nào thân nhất của con để ở tạm, nếu không có con sẽ tìm một khác.

Sự ra đi của con không hề do bị ai ép buộc hay gì cả, chỉ vì một lý do riêng của con thôi

Nội ơi! cô chú ơi! anh đẹp trai ơi! Chắc con sẽ nhớ mọi người nhiều lắm.

Con xin chào mọi người. mong mọi người hãy tha thứ cho đứa trẻ hư hỏng này!

Nho. “

Một dòng thư biết bao nhiêu chỗ lấm lem to nhỏ bởi nước mắt của nó.

Bà Nội đọc xong dòng thư.

Chợt thắt nghẹn con tim. Đau nhói cả lòng, nước mắt tuôn trào, bà tự nói : “ Nho ơi! Sao con khờ dại vậy chứ? Sao con hứa với Nội có chuyện gì cũng nói với Nội nghe hết mà, con đúng là đứa trẻ hư hỏng..hức hức…Sao con ra đi mà không nói cho Nội biết chứ? Bây giờ Nội biết tìm con ở đâu đây chứ ? . Nội chỉ có mỗi con là niềm vui thôi mà ! “

Bà cũng hiểu hôm nay là ngày hôn lễ của cháu mình nên không làm lớn chuyện lên. Bà âm thầm để nỗi mất mác này vào bụng mà chờ giờ rước dâu.

Trên chiếc xe đò:

Giấc ngủ nó mê man mấy tiếng đồng hồ đã hết, nó tỉnh dậy nhìn ra ngoài ô cửa sổ thấy trời đã tím rịm bởi hoàng hôn tím rịm.

Với đôi mắt sưng bụp, hình dáng gầy mòn. Nhưng nó đã minh mẫn trở lại. Nó kịp nhận ra mình đang đi về đâu?

Nó liền vơ vàu lên phía trước trong trạng thái tỉnh hồn, sợ hải để hỏi bác tài:

- Ơ! Chú ơi! Xe đang đi về đâu vậy chú?

Bác tài nói:

- Trời! Chứ con đi đâu. Đây là đoàn xe đi về tỉnh Đồng Nai đó cậu bé?

Nó liền thốt lên ngạc nhiên:

- Hả?

Nó nói tiếp:

- Trời! Sao lại đi xa như vậy chứ, con không muốn đi xa vậy đâu! Làm ơn, làm ơn cho con xuống xe đi…..chú ơi!

Bỗng xe dừng cái két……

Cái bọc đồ của nó nằm lăn lốc trên lề đường bởi người phụ bác tài…

- Khùng hả mậy ? ? ? !! – Tiếng của họ chửi vào mặt nó.

Đoàn xe tốc hành chạy đi cho kịp chuyến, đám khói xe mù mịt lấn áp vào mặt mũi nó rất khó chịu.

Nó thẫn thở lượm lại đồ đạc lăn lốc trên đường, lúi cúi đi vào mép đường ngồi xuống như một kẻ lang thang, đầu đường xó chợ.

Nó bật khóc khi không biết mình nên đi về đâu nữa. Sao tự dưng nó nhìn lại mình, nó chết ngất trong đau đớn khi nhận ra không còn ai bên đời nó nữa.

Nó gục đầu, thể xác nó như muốn bị đông cứng. Thật sự trong đầu óc nó bây giờ trống không, nó hoàn toàn không nghĩ được gì nữa, …

Dăm ba phút, không biết từ đâu một luồng gió lạ thổi ngang mái tóc nó, chợt làm nó nhớ ra một người, y như trong lá thư nó để lại nó sẽ tìm đến một người nào thân nhất của nó để trú tạm và người đó không ai xa lạ..

Đó chính là Nu…

Nhưng nỗi thắc mắc trong đầu nó lại hiện lên khi không biết tìm Nu ở đâu. Đã bao tháng năm rồi, dường như hình ảnh thằng bạn thân của nó vẫn còn mãi bên nó.

Nó còn nhớ rất rõ, Nu đem hài cốt của mẹ về quê ngoại ở Hậu Giang và sinh sống ở đó.

Nó lại nhớ ra thêm một chi tiết nữa…nó nhớ thằng Nu từng nói với nó : “nếu mày có dịp về Hậu Giang.mày vào Thị Xã Ngã Bãy..vào con đường vùng sâu…mày đi hỏi nhà..nhà của bà Hai Đông ở đâu..thì người ta sẽ chỉ mà..tại Ngoại tao hồi xưa nổi tiếng đất này lắm, giờ thì Ngoại tao mất lâu lắm rồi….”

Nó như mừng quýnh quáng cả lên khi còn nhớ lại đôi chút về nơi thằng Nu đang sống.

Nó như đang loé lên một tia hy vọng. Nó hy vọng sẽ tìm được thằng bạn thân của mình.

Nó liền ngồi khuỵ xuống đường để đợi chuyến xe nào đó chạy ngang qua và về Hậu Giang.

Mấy con muỗi cứ thay phiên nhau chăm chit nó, trời đã vào tối. Sao cái tỉnh lộ này chỉ có mỗi cây đèn vậy chứ? Trời không giống như không khí ở Cần Thơ nơi nó đã sống thân quen.

Trong khi chờ đợi xe về Hậu Giang. Hình bóng về ngôi nhà có anh đẹp trai của nó lại hiện lên, nó thoáng nghĩ : “ Giờ này chắc nhà anh đẹp trai đang làm lễ cưới và chuẩn bị rước dâu rồi, không khí ở đó chắc náo nhiệt lắm, không biết Nội có đọc thư của mình chưa nữa! Nội ơi chắc Nội buồn con lắm….

Anh đẹp trai ơi! Em nhớ anh lắm, em thật sự rất nhớ anh. Nhưng em…em không thể nào quay về được nữa, em không thể mang cái bộ dạng khó coi lúc này về gặp anh, em cũng không thể mang cái tâm hồn trẻ con cứ lẩn quẩn quanh anh tối ngày trong khi anh đã có vợ rồi. “

Nó ngước lên trời, mắt lại đẫm lệ tự hỏi rằng quyết định của nó như vậy là đúng hay sai?

Rồi mai đây và có thể là vĩnh viễn nó không còn cơ hội để ngắm nhìn anh đẹp trai của nó nữa, sẽ mãi không còn đâu. Hình bóng của anh sẽ dần nhạt phai trong tâm trí của nó.

Nó hiểu cho anh nhưng anh nào hiểu cho nỗi khổ của một đứa như nó.

Cuộc sống anh từ nay sẽ thật khác thôi khi có chị Phương về. Căn phòng của anh sẽ được tô điểm thêm, ấm cúng và nồng nàn hơn khi có mùi hương lan toả của người phụ nữ.

Rồi anh sẽ có con, không chỉ một đứa mà là một đàn nhóc xinh xắn. Cuộc sống anh sẽ rất hạnh phúc, nó tin là như vậy.

Nuốt nước mắt vào trái tim, nó thầm chắp tay cầu nguyện cho anh và chị Phương.

Người đi đường ở đây thấy một hình bóng cậu bé đang chấp tay cầu nguyện mà nước mắt chảy ròng ròng cũng phải đọng lòng, nhưng không biết có chuyện gì đang xãy ra với nó.

Thế rồi….xe đã đến rước nó đi về Hậu Giang.

Ngồi đằng sau ghế, nó cố chòm người dậy để hỏi bác tài:

- Chú ơi! Chừng nào mới tới Hậu Giang vậy chú?

- Ờ! Xe chạy tốc hành, khoảng sáng mai sẽ tới thôi! – Bác tài đáp

- Dạ….- Nó thỏ thẻ

Vậy nó phải chờ đến sáng mai mới có thể đi tìm được thằng bạn mình

Nó quyết định sẽ tìm ra mọi tung tích về thằng bạn nó.

Nó lại nghĩ về tương lai : “ Nếu như tim được thằng Nu mình sẽ làm gì đây, có lẽ sẽ hùng tiền mà mình dành dụm được để cùng nó buôn bán một cái gì đó đơn sơ sống qua ngày.”

Rồi đây cuộc sống của nó sẽ ngày càng đơn tẻ hơn, không một chút Nội iềm tin nào cả.

Lại nghĩ về anh, nó nửa muốn quay về vì hối tiếc vì sợ rằng nó sẽ chẳng còn cơ hội để gặp anh nữa, còn nửa nó muốn sống một cuộc sống yên bình không làm anh phải đau khổ khi cứ đem cái tình yêu khờ dại đó đến anh, nó sợ cứ tiếp tục ở đó đời nó sẽ phải bi luỵ vì anh suốt.

Không nghĩ nữa…nhất định không nghĩ tới anh nữa. Nó quýêt định ngã vào tấm kiếng xe đang vun vút để ngủ, ngủ để quên, và…ngủ để một lần nữa mơ thấy anh….

Tại nhà anh đẹp trai sau tân hôn:

Đám cưới của anh đã diễn ra tốt đẹp, và hai người đã có một đêm tân hôn thật hạnh phúc bên nhau.

Và lúc này đây Phương sẽ bắt đầu đảm trách công việc của một nàng dâu mới đảm đang và dịu hiền.

Trong đầu anh lúc này như đang ở trên mây, anh sung sướng vô cùng vì cuối cùng cũng đã lấy được Phương làm vợ. Niềm khao khát tuổi trẻ cháy bỏng của anh đã được thực hiện.

Hai người tâm đầu ý hợp, ai ai cũng nói sẽ sớm sinh quý tử.

Sáng ngày hôm sau:

Đồng hồ trên xe chỉ rõ 5h45’

Tiếng kèn bim bim bim của Bác tài thôi thúc mọi người xuống xe vì đã tới Thị xã Ngã Bảy của tỉnh Hậu Giang.

Nó mơ màng, dụi dụi vào mắt là động tác quen thuộc không thể nào quên lãng được trong trí óc của nó.

Nó nghe người người nói mới kịp nhận ra đây là Ngã Bảy. Nó thấy thời gian trôi qua thật nhanh, mới đây mà đã về tới Hậu Giang. Cái khoãng cách từ Đồng Nai về tới đây trong nó thấy sao gần quá!

Nó tình tò đi xuống xe, nhờ tia nắng mai đầu tiên của ngày mới đã giúp nó lấy lại tự tin.

Nó đã bình tĩnh, lấy lại sự quyết tâm tìm bằng được thằng bạn thân của nó.

Nó đi một vòng cái mãnh đất xa lạ chưa từng đặt chân đến này. Nó thấy khung cảnh ôi thôi thơ mộng, có sông có nước, có ngư dân đánh bắt cá, có mấy chiếc ghe tàu chở toàn trái cây treo lủng lẳng trên ngọn tàu, dăm ba phút nó mới biết đây là Chợ nổi Ngã Bảy.

Nó thôi bị mê quặc bởi nét thơ mộng chân chất ở đây mà đi vào mục đích chính của nó là tìm thằng Nu.

Nó đi dò tìm khắp mọi nẻo đường, mệt nhọc, mồ hôi chãy nhuễ nhại vẫn không làm nó nãn chí.

Nó mới chợt nhớ ra, tại sao mình không đi hỏi mấy người xung quanh đây chứ?!!

Nó tìm đến một ông lão bán hàng bông:

- Ông ơi!

Ông lão già nua ngẫng mặt lên hỏi nó:

- Con muốn mua gì?

- Ờ, dạ không. Con muốn hỏi thăm ông.

- Ờ, hỏi gì con?

- Dạ…cho con hỏi đường về…ờ…ờ… đường về…..

- Về đâu con ? – Ông lão thắc mắc.

Nó lúng túng, cố nhớ lại lời của thằng Nu :

- Ờ…ờ…dạ dạ…về vùng sâu!!!

Ông lão bật cười:

- Ở đây nhiều vùng sâu lắm, con muốn về vùng nào?

- Dạ…vùng…vùng nào mà có..có…à..có bà Hai Đông đó ông?

Ông lão chật lưỡi cười to:

- À, tưởng gì! Bà Hai Đông ai mà không biết, bả nổi tiếng bán số đề mà, mà bả chết cách đây cũng lâu rồi à!

Trời! Nó mừng đến phát khóc, nó liền khẩy khẩy hỏi tiếp:

- Vậy , vậy ông chỉ con đường về đó đi ông!

Đêm đã qua, tại nhà anh đẹp trai của nó :

Anh và chị Phương đang đối mặt với nhau, tay của Phương đang để lên hông ngực anh siết chặt, còn tay anh cũng thế, chiếc chăn nồng ấm kia đang phủ leen hai người thật nồng nàn ấm áp. Đôi môi hai người luôn mĩm cười khi còn đang chơi vơi trong giấc ngủ.

Ánh nắng chiếu vào anh, làm anh phải thức giấc………

Anh mở mắt ra và người đầu tiên anh trông thấy được không ai khác đó chính là Phương – người vợ mới và tuyệt vời nhất trong lòng anh.

Anh khẽ chòm dậy, hôn nhẹ lên môi Phương thật nhẹ để tránh làm thức giấc của vợ mình. Anh biết trong ngày hôm qua từ tiếp khách đến làm lễ anh và chị ai cũng đều mệt.

Nhưng không được, chị Phương đã thức giấc :

- Em thức rồi hả? – anh đẹp trai của nó nhẹ nhàng áp vào mặt chị và hỏi

Chị khẽ gật đầu, chị hỏi:

- Sao anh thức sớm vậy, hôm qua anh mệt không?

Anh liền nhéo cái mũi của chị và nói:

- Bà xã của anh hư quá, em quên sáng nay mình phải đi tiếp khách buổi sáng nữa à?

- Ờ hé, em quên mất. – Chị đập nhẹ vào trán mình nói

- Qua ngày hôm nay nữa thôi, là anh với em khoẻ re lun, hì hì

- Hi hì…Anh ra trước đi rồi em ra.

- Ừm, lẹ nhe…anh tắm xong là ra liền đó.

- Dạ, em biết rồi.

Thế là, anh đã vào phòng tắm. Chị thì khẽ dụi dụi vào mắt, vươn vai lên tuy vậy vẫn giữ được cái nét đẹp thước tha tuyệt vời của chị.

Chị chưa kịp xuống giường để đi vệ sinh. Thì gương mặt chị chợt tối ùm và ngạc nhiên kinh khủng khi thấy….2 cây đèn tân hôn Long phụng chỉ có mỗi một cây đèn được rực sáng, còn cây kia thì tắt hẳn.

Cây được sáng là cây Long của anh đẹp trai …

Chị biết đó là việc bình thường nên chạy lại nhuốm đèn lên cho cả hai cây đều sáng.

Lòng chị được bình yên mà đi tiếp khách với anh mà chẳng hề bận tâm đến chuyện cái cây đèn Long phụng.

Tại Ngã Bảy:

Sau khi được chỉ dẫn để đi về cái vùng mà thằng Nu đang sinh sống. Nó một thằng con nít thân hình nhỏ gọn đang đi lơn tơn giữa cái nắng quê dịu nhẹ, không khí thật khác ở thành phố, thật mát mẽ và phơi phới tâm hồn.

Nó thật mệt nhọc, bước đi liu xiu…

Đến khi… nó tới một bến đò…

Nó lầm bầm nhớ lại : “ Đi hết con đường này, có một bến đò thì qua sông…phải không ta “

Cô chủ bến đò mới thấy nó thẫn thở,lạ nên mới hỏi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 2:12 pm

- Em ơi! Em đi đâu vậy? Có qua sông không, chị đưa ?

Nó xoay qua, mặt lơ ngơ đầy cái nắng phủ màu nắng:

- Ơ dạ, em đi!

Trên chiếc đò, mà cô chủ khoảng 18 tuổi đang đưa nó qua sông. Với một bộ đồ bà ba của gái miền quê thật tinh tương, giản dị nhưng không mới mẻ gì lắm. Nó nhìn chung quanh cảnh ở đây thật thơ mộng nhưng thoang thoáng chút buồn.

Cơn gió quê nhè nhẹ lại lần nữa nô đùa trên ngọn tóc nó, ngọn tóc nó rối lên khi hình ảnh anh đẹp trai của nó lại tung bay trước mắt. Nó buồn lắm. Mắt lại rươm rướm nữa.

Mặt nó buồn lắm…mặt nó bơ phờ cũng vì anh.. Nhưng nó không khóc đâu vì nó biết những dòng suy nghĩ của nó tối qua sẽ còn in hằn…nó không quên.

Nó nhìn lần nữa cảnh sông nước, nhà ở, và cả những con người ở đây đều rất thân thiện và mộc mạc giống như những gì nó đã được đọc trên báo.

Nó cũng nghĩ đây là môi trường tốt hơn để nó thích nghi.

Nó chợt nhớ lại nhiệm vụ chính của nó là phải làm gì nên xoay lưng đối mặt với cô gái chèo đò :

- Chị ơi ! cho em hỏi..xóm của bà hai Đông gần tới chưa hả chị ?

Chị ấy cười thân thiện đáp với nó:

- Ồ, tới rồi đó em. Em thấy cái nhà xanh xanh không? – Chị thân thiện chỉ cho nó bên kia sông

- Ò, dạ em thấy !

- Ờ, kế cái nhà xanh xanh đó, có con hẻm đi về phía sau, có con lươn bộc qua khu bãi cỏ ,em đi dài dài có con sông nhỏ nữa là tới rồi đó em.

- Dạ, cảm ơn chị.

Thấy nó dường như người ở tỉnh về nên chị hỏi thăm:

- Em là người thành phố à?

- Dạ…

- Em xuống đây tìm người à?

- Dạ….

- Em……

Thấy mặt nó hơi buồn bã nên chị không hỏi nữa….

Đò đã sang sông, nó bước lên bờ và gửi cho chị gái đó 500 đồng.

Nó lại tiếp tục hành trình, nó lơn tơn như thằng bé không nhà, nó thấp thỏm lo âu, sợ rằng rồi đây khi gặp lại thằng Nu nó sẽ như thế nào? Sợ rằng sẽ có điều gì chẳng lành nên nó không tưởng tượng ra nữa.

Nó bộc ra con lươn theo lời chị chèo đò dặn, khung cảnh trước mắt của nó bây giờ đúng là thật khác, quả nhiên có thêm một con sông nữa hiện ra trước mặt nó.

Con sông này dài, nhấp nhô trên mặt sóng trong thật thanh bình. Một khung cảnh vô cùng tuyệt vời yên tĩnh nhưng ôi sao, nó có cảm giác như nơi này rất buồn thì phải. Nhà thì chỉ thấp thoáng một hai ba cái, có rất nhiều mãnh đất trống bỏ hoang. Nó thầm nghĩ xóm bà Hai Đông là đây hay sao?

Nó cố đi thêm đọan đường nữa…

Đoạn đường nữa……

Thì…..

Hình dáng của ai quen thuộc đang đập vào mắt nó. Đứng đằng xa, nó thấy dáng thằng bé chạc tuổi nó đang chăm chỉ tưới những luống rau xanh, cử chỉ của thằng bé ấy giống thằng Nu chết được, nhưng chưa nhìn được gương mặt nên nó không dám chắc. Thằng bé ấy lại lui cui xuống con sông kia múc nước lên tưới rau, vàl úc này đây..lúc này đây nó như muốn chết đi vì sung sướng khi nhận ra gương mặt quen thuộc của ngày nào…đó chính là thằng Nu ……

Từ xa, nó khóc to lên vì sung sướng, những cảm xúc hoà trộn lại trong nó. Những ký ức ngày xưa của hai đứa lại đọng về trong nó. Nước mắt nó đổ như mưa.

Nó hét toáng lên:

- Nu…………………………….!!!

Từ đằng kia xa, đối phương nghe giọng ai quen thuộc. Chắc chỉ gần một năm thôi, nó chưa nghe được.

Đối phương thôi khom người tưới nước cho rau nữa mà xoay lại nhìn vào nó.

Chợt thùng nước tưới lăn loãng toãng xuống đất. Niềm cảm xúc đến trong đối phương tăng lên khi nhận ra đó là thằng bạn thân của mình. Đối phương đó không ai khác…đó chính là thằng Nu – người mà nó muốn tìm kiếm mấy ngày nay.

- Hả?…..Nho…………

Cả hai cùng nhau chạy lại, niềm xúc động dâng cao vời vợi khi cả hai sắp chạm mặt nhau..nó không ngờ nó lại tìm được thằng Nu ở nơi này, nơi này thật khác với những gì nó tưởng tượng.

- Nho!

- Nu!

Chợt nó ôm chầm lấy thằng Nu siết thật mạnh cho vơi đi nỗi nhớ.

Nó nghe được mùi nắng đang lấn áp trong vạt áo của thằng Nu , nó cũng hiểu được ở đây thằng Nu sống như thế nào rồi?!

- hức hức hức – Nó khóc nức nở.

- Nho! Tao có nhìn lầm không? – thằng Nu vịnh vai nó hỏi

- Phải! tao..là tao đây.

- Vậy sao mày xuống đây hả? – thằng Nu chợn mắt nhìn nó thắc mắc.

Chợt nó không trả lời mà im lặng nghoảnh mặt chỗ khác….

Thằng Nu thấy vậy nên nói…

- Thôi tao với mày đi vào trong nhà đi rồi nó sau nhe!

- Ừm.

Hai đứa ngồi bên nhau như những ngày xưa, vẫn thân thiết vẫn là những câu chuyện dài của hai đứa kể cho nhau nghe :

- Mày khác đi nhiều lắm đó ! – Nó nhìn vào mặt thằng Nu và nói

- Vậy hả? hì hì – thằng Nu vẫn hóm hỉnh như ngày nào, nó bóp hai bên má nói

- Ừ, mày đen hơn trước, ốm hơn trước…..

- Chứ mày nghĩ đi… ngày nào cũng trồng rau, tưới rau, rồi còn phải chăm sóc từng li từng tí cho nó nữa thì không đen sao mà được – thằng Nu chỉ vào mấy liếp rau trãi dài trong nắng.

Nó nhìn theo chỉ tay của thằng Nu nói:

- Mày trồng rau hả?

- Ừ, tao trồng rau cũng lâu lắm rồi, sống qua ngày mà.

- ủa, mày nói với tao bà con nơi đây sẽ giúp mày mà ?

Chợt thằng Nu buồn và nói:

- Tao về đây, thì một số đã đi xa hết rồi, còn một số thì người ta dọn về xóm trên hết rồi, tại xóm trên đông vui hơn ở đây. Họ có cho tao mãnh đất này để trồng rau kiếm tiền nè.

Chợt thằng Nu vui vẻ nói thêm:

- Mày đừng có coi thường mấy cái đám rau này nhe, nhờ nó mà tao mới sống được tới ngày hôm nay đó. Rau trồng cũng mau lắm, vài tuần là đem thu hoạch đi bán được à. Mà buổi trưa á hả, tao không ngủ được đâu, mấy con chó mèo gì ở đây phá lắm, nó giẫm đạp lên rau của tao hết.

- Vậy có đủ để mày ăn uống gì không?

- Đủ chứ, từ lúc về đây ngoại trừ tốn tiền mua lá để lợp cái nhà này ra, tao không có sử dụng gì thêm hết, số tiền đó tao đang còn để dành nè.

Nó nhìn xung quanh căn nhà này…nó thấy nhà của thằng Nu cũng đâu khác gì nhà cũ của nó chỉ tại cái nhà này nhỏ hơn nhà của nó mà thôi.

- Nhà này nhỏ quá lắm phải không? – thằng Nu hỏi nó khi nó dáo dác nhìn căn nhà.

- Ờ….ờ…

- Tại có mình ên tao thôi, cất chi cái nhà bự tổ chảng …hehe…nhưng hôm nay có thêm mày là vừa kín luôn rồi đó, hai người ở là vừa đủ òi.

Nó nhìn thằng Nu mặt thoáng buồn nói:

- Tao không chỉ ử ngày hôm nay thôi không đâu!

- Ờ..ơ..là sao? – thằng Nu thắc mắc

- Là …là…tao muốn ở đây luôn với mày đó.

- Ở đây luôn hả? – thằng Nu trợn mắt

- Sao hả, không được hả ? – nó hỏi bậm trợn

- Trời! được chứ, mày ở đây luôn tao còn cúng thêm con heo quay cho trời đất nữa kìa.

- Sao vậy ?

- Hơi!….ở đây ban ngày còn thấy mấy đứa trẻ con nó vui đùa nghe thấy vui tai, người trong xóm qua lại cũng vài người thấy đỡ buồn..nhưng mà tối đến buồn lắm mày ơi!, tao ở một mình buồn dữ lắm. Mà được cái buổi chiều nắng ở đây ngộ lắm, tím rịm hà,…mà người ta vẫn thường nói là hoàng hôn màu tím đó. Với lại ở đây cũng mát dữ lắm.

- Vậy từ nay mỗi tối tao sẽ nói chuyện với mày, tao sẽ ở chung với mày ?

- Nhưng mày phải nói tao biết lý do tjai sao mày lại ở đây mà không về trên đó sống trong nhà bà Nội hả?

Nó như không muốn nói gì đến chuyện ngôi nhà đó nữa, nó giã vờ lãng tránh…

-Ê Nu! Buổi trưa ở đây cũng mát ghê he?

- Ừ mát….

- Mày biết tao tìm mày cỡ nào không? – Nó nhìn thằng Nu nói

- Ờ, tao biết, khó khó..khó lắm tại đường đi ngoằn ngèo đúng không? Hehe – thằng Nu câu cổ nó nói nghịc ngợm

Nó nhìn chăm chăm vào thằng Nu nói

- Mày vẫn nghịch ngợm, hóm hỉnh như hồi đó, không thay đổi gì hết.

- Còn mày, mày cũng không thay đổi gì cả, mà tao thấy mặt mày hơi bơ phờ đó. – thằng Nu nhìn dáo dác nó thân hình nó nói

- Có chứ ? – Bỗng mắt nó nhìn đâu đó đăm chiêu

Thằng Nu hỏi thẳng:

- Nho, mày cói chuyện gì, nói tao nghe đi, sao mày như người mất hồn vậy?

Nó nhìn thằng Nu, không muốn trốn tránh sự thật nữa nên nói:

- Tao…tao….tao bỏ nhà anh đẹp trai đi rồi mày ơi!

- Hả? Sao vậy? họ…họ…đuổi mày à?

- Không không có, mày đừng hiểu bậy! Tại tao tự bỏ đi thôi…

- Sao mày bỏ đi, chẳng phải mày ..mày…mày thương anh đẹp trai của mày lắm hả?

- Đúng, tao thương anh đẹp trai nhiều lắm. Nhưng tao không thể nào ở đó nữa trong khi anh…anh đã có vợ..

- Hả? – thằng Nu như cuống cuồng lên.

- Anh…anh đẹp trai lấy vợ rồi mày ơi! híc híc – Nó đã bật khóc

Thằng Nu thấy nó cúi đầu, nước mắt chảy xuống đùi mà nức nở. thằng Nu thấy bạn mình như vậy buồn lắm nhưng chẳng nói gì nữa, chỉ biết choàng tay qua cổ nó và nhịp nhịp như cách vỗ về nó không nói thành lời.

Thằng Nu không ngờ ngày hai đứa hội ngộ lại nhiều cái ngạc nhiên như vậy. Nu nhìn nó mà lòng khôn xíêt cứ để cho nó khóc cho đã rồi đợi đến khi nó đứt hẳn tiếng nấc kia thì…

Tối hôm đó :

Nhà của Nu trước mắt chỉ cần hai ba bước chân thôi là một con sống nhỏ chảy qua. Trông cũng lãng mạn lắm nhưng trong cái lãng mạn cũng gợi nên sự cô đơn lạnh lẽo.

Lúc nào cũng như hình với bóng. Nó và thằng Nu ngồi trước sông tâm sự to nhỏ:

- Cuôí cùng mày đã chịu nói ra tất cả, tao không ngờ mày lại thương anh đẹp trai của mày đến như vậy, mày dám lấy mạng sống của mình ra để cứu anh nữa…

Nó khoanh tay để mặt lên, giọng trầm trầm nói

- Tao làm như vậy không phải để được người đời thương,cũng không phải để được anh nói lời cám ơn với tao mà…mà…tao chỉ muốn…

- Muốn anh đẹp trai biết rõ tình cảm của mày dành cho anh ấy nhiều đến mức độ nào đúng không? – thằng Nu nắm bắt chi li mọi suy nghĩ trong nó dù hai đứa đã xa cách khá lâu.

- Ừm…

- Mà kể ra cũng đáng đời thằng Tân bóng dám làm tới những chuyện động trời như vậy, dám xúi người ta bắt cóc anh Tú, thật là quá đáng, giờ thì đáng đời cho nó, đúng là kể gieo ác thì gặp ác.

Nói xong. Thằng Nu chợt xoay mặt qua thì thấy nó khúc khít trong hai cánh tay che mất khuôn mặt của nó.

Chợt nó lên tiếng:

- Bây giờ,…bây giờ…híc híc…chắc là…chắc là…đám cưới đã xong hết rồi đó. Có lẽ chị Phương đã về nhà anh đẹp trai sống luôn rồi.

Thằng Nu nhìn nó rươm rướm nước mắt mà chỉ biết nhìn thôi…

- Có lẽ tao đi là đúng…phải không Nu….không phải ở đó mỗi ngày nghe họ nói nói cười vui,không phải thấy họ tay trong tay lúc nào cũng kè kè bên nhau…

- Đúng…mày đi như vậy không sai, nhưng tao nghĩ anh Tú sẽ không quên được mày và cũng giận mày lắm đó, cả bà Nội nữa…tao nghĩ bà Nội sẽ rất sốc đó Nho!

- Tao cảm thấy có lỗi với bà Nội nhiều lắm…nhiều đến nỗi tao không biết làm gì để chuộc lại lỗi lầm của mình…bà thương tao như vậy mà tao bỏ đi không nói tiếng nào…tao thật đáng chết…híc híc…

- Mày có định khi nào quay về đó thăm bà không?

Mắt nó mơ màng…..

- Không…tao sẽ không về đó nữa đâu.

- Mày trốn anh đẹp trai suốt đời luôn à ?

- Ừm..híc híc….

Thằng Nu nghe nó nói vậy không biết nói gì hơn, có lẽ sự hụt hẫng trong nó dâng lên quá cao, cái mất mác trong nó không thể cái gì hồi phục lại.

Thằng Nu gắng giọng, an ủi nó:

- Thôi mày đừng khóc nữa….!

- Híc híc… – Nó cứ khóc.

Chợt câu vọng cổ đâu đây dưới dòng sông reo lên. Người dân đánh bắt cá ở đây một đời sống trên sông nước, ban ngày họ hết mình với sông nước, tối về họ chỉ biết nằm trên chiếc ghe mà nhâm nhi vài câu vọng cổ quen thuộc.

Hai đôi mắt hướng về chiếc ghe đang neo đậu xa xa, có một ông chú ngồi hát vọng cổ nghe thật não nề, tan nát tim gan…

Trời ở đây tối mịt,nhưng vầng trăng khuyết kia cũng đã đủ soi sáng hai mái đầu đang tâm sự. Gió đâu đây từng cơn thổi bạc vào mặt hai đứa rất lạnh.

- Thôi mày đã nói vậy thì mày ở đây với tao luôn đi, đừng đi đâu hết, có rau ăn rau có cháo ăn cháo.

- Ừhm, tao cũng tính vậy, mà không biết mày có cho không nữa.

Thằng Nu kí vào đầu nó:

- Mày khùng hả? Bạn bè với nhau biết lâu mà nói vậy đó.

Nó cố gặng cười :

- Ừhm, vậy tao ở đây. Tao sẽ phụ giúp mày trồng thêm rau để có thêm thu nhập, rồi mọi chuyện đến đâu thì hay đến đó.

- Mày nói chuyện nghe sao thấy nãn quá à, tụi mình còn trẻ, tụi mình phải cố gắng sống, có gắng lên…..

- Ừhm…. – Nó được thằng Nu đốt sáng lên niềm tin

Nhưng bỗng dưng thằng Nu hỏi nó:

- Ê!, vậy…vậy…còn ba mẹ mày thì sao hả ?

Nó chợt vuốt tóc, lắc đầu nói:

- Cha mẹ tao chắc không về nữa đâu, có lẽ họ đã đi mất rồi. Không có một tin nhắn gửi về cho tao, không một tin tức nào mà gần cả năm trời..làm sao đây chứ!

- Ừ…sao ba mẹ mày kỳ quá vậy, không nhớ tới mày sao, ít ra cũng……..

Thằng Nu ngưng nói ở đây vì cách nó khoảng 3cm có một thằng bé đang ngồi cạnh lại khóc nức nở.

- Thôi thôi tao không nói nữa.

- Híc híc.

Một hồi sau….sau nhiều suy nghĩ…..

Thằng Nu mạnh dạng xoay người nó lại đối diện với nó và nói hết suy nghĩ trong lòng mình với sự quyết tâm sống tươi đẹp hơn:

- Nho à, tao biết cú sốc chuyện anh đẹp trai của mày và ba mẹ mày đã làm mày bị tôn thương nặng nề lắm nhưng tao khuyên mày…mày hãy bỏ hết tất cả đi được không, đừng nghĩ ngợi gì thêm nữa. Mày hãy qyên hết đi để tiếp tục sống một cuộc sống tươi đẹp hơn. Tao với mày trên cõi đời này thật sự không còn ai hết nữa rồi, hai đứa mình phải cố gắng mà sống mày hiểu không, tao nghĩ ông trời sẽ thương hai đứa mình mà, sẽ có ngày..sẽ có ngày tụi mình sẽ có tương lai sáng sủa hơn thôi.

Dường như lời nói và ánh mắt của thằng Nu đã truyền hết vào trong trí óc nó, nó tự dưng thấy có một luồng lực mạnh mẽ trỗi dậy trong nó như đang thúc giục nó thôi ủ rủ để đứng lên sống thật tốt thật vui vẻ.

Nó tuy vậ nhưng vẫn lủi thủi nói:

- Ừ, tao sẽ cố gắng.

- Quyết tâm nhe ? – thằng Nu cổ vũ bằng cánh tay săn chắc.

- Ừ, quyết tâm. – nó gặng cười.

Tại nhà anh đẹp trai, buổi chiều hôm đó:

Cả nhà đang quay quần chuẩn bị cơm lên ăn.

Mẹ Tú quay sang xuống bếp gọi người làm:

- Sen ơi! con lên gọi bà Nội xuống ăn cơm!

- Dạ.

Trong bàn ăn bây giờ, đã có mặt sẵn ba Tú, mẹ Tú và đôi uyên ương mới cưới cứ khép nép bên nhau cười vui.

Chợt ba Tú lên tiếng:

- Bà coi kìa, hai đứa như keo với sơn vậy, suốt ngày cứ bên nhau như con nít vậy đó.

Mẹ Tú kiều diễm khìu ba Tú nói:

- Thì hồi đó mới cưới, ông với tui cũng vậy thôi. Hì hì

Tú lên tiếng dõng dạc:

- Hì hì…ba nghe chưa, mẹ cũng thừa nhận! hehe

- Bộ hai đứa nguyên ngày hôm nay không mệt hay sao mà cười giỡn giòn giã vậy? – ba Tú hỏi

- Dạ, con mệt đâu ba – Phương nói
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 3:36 pm

Tú hí hỏm nói:

- Nhờ tối qua, vợ con cho con cái liều thuốc gì đó mà con thấy không mệt chút nào hết đó ba.

- Anh xạo…em có cho cái thuốc gì đâu! – Phương ngắt mặt anh nói

- Có mà, hehe…

- Coi kìa, hai đứa như con nít vậy đó. Bà Nội xuống kìa! – mẹ Tú nói

Bà Nội từ trên lầu đi xuống gương mặt ủ rủ hơn bao giờ hết. Từ lúc nó ra đi bà chỉ biết nằm trong phòng mà thương nhớ tới nó. Bà chậm rãi đi xuống, tuy vậy nét đôn hậu của bà vẫn còn.

- Con mời mẹ ăn cơm – ba mẹ Tú cùng nói

- Con mời Nội ăn cơm! – vợ chồng anh đẹp trai cùng nói

Bà Nội trầm tĩnh nói:

- Ừ, ăn đi!

Thấy bà Nội có vẻ mệt mõi, mẹ Tú hỏi:

- Mẹ không khoẻ sao hả mẹ?

- Không, mẹ chỉ hơi mệt, mọi người ăn cơm đi.

- Vậy xíu nữa 2 vợ chồng coi đưa Nội lên lầu nghĩ ngơi nhe hai đứa? -ba Tú bảo

- Dạ…. – 2 vợ chồng gật gù

Bỗng dưng mọi người ngạc nhiên tột độ khi bà Nội hỏi một câu:

- Đám cưới đã qua chưa vậy ?

Tuy vậy, mẹ Tú vẫn trả lời kính trọng:

- Dạ…sáng nay đãi khách xong rồi mẹ, con đã cho người tháo rạp và bàn ghế hết rồi mẹ. Đám cưới đã xong xuôi hết rồi mẹ.

- Ừ, thôi ăn cơm đi.

Mọi người truyền cho nhau những ánh mắt thắc mắc, ngạc nhiên, không biết chuyện gì đã xãy ra với Nội

Bỗng dưng mới cầm đủa lên, anh đẹp trai chợt phát hiện chiếc ghế của Nho bị bỏ trống, đến lúc này anh mới tá hoả ra khi nhớ về thằng em thân thương của mình.

- Ủa, Nho…Nho đâu?

Mẹ Tú cũng chực nhớ ra:

- Ờ…Nho đâu rồi ta?

Lại một lần nữa, mọi người lại truyền cho nhau ánh mắt thắc mắc, riêng anh đẹp trai thì cảm thấy có lỗi vô cùng khi nhận ra mấy ngày qua bỏ quên một đứa em mà anh đã mang ơn rất nhiều.

Bà Nội liền tức giận, đập bàn một cái gầm:

- mọi người trong nhà sao vậy, thằng nhỏ bỏ đi mà cũng không ai hay là sao?

Mọi người lại trở nên rơi vào tình trạng bất ngờ liên tục:

- Sao mẹ, bỏ đi hả ? – mẹ Tú hỏi

- Nội! sao ….sao…Nho bỏ đi….. – Anh thốt không thành lời

Bà Nội không nói gì thêm nữa, nước mắt bắt đầu đổ xuống. Bà ngậm ngùi bước lên lầu. anh đẹp trai thấy vậy cũng phóng lên theo.

Bữa con chiều trở nên lạnh lẽo và u ám

Tại phòng bà:

Sau khi, anh đẹp trai đọc tờ giấy mà nó để lại trên giường được bà Nội đưa. Anh đọc mà tim gan sôi sung sục.

Anh tự trách mình đã quá vô tâm với nó, anh đã không hề quan tâm tới nó trong súôt mấy ngày qua. Thì ra, giờ đây anh mới hiểu, những ngày này anh vui sướng và hạnh phúc đến chừng nào thì nỗi đau của nó lại gấp bội anh vì một lý do riêng gì đó của nó.

Anh thấy mình thật đáng chết, thật không dám nhận vai làm anh chút nào, anh thổ thẹn và ân hận vô cùng.

Anh nói giọng ngậm ngùi xót xa:

- Sao vậy Nho, sao em không nghe lời anh, em đúng là đứa em hư hỏng. Sao lại không nói anh biết chứ!

- Nói sao được, nỗi đau của nó không hề ai quan tâm tới. Mấy người đám cưới vui lắm, vui lắm rồi. – bà Nội giọng hờn trách, nước mắt còn đâm đẫm

Anh chợt quỳ gối xuống đất xin lỗi Nội :

- Nội ! con xin lỗi Nội , xin Nội đừng nói vậy. Con biết lỗi rồi Nội! – dường như anh đã thấu hiểu bà Nội giận đến mức nào vì sự ra đi của nó, anh cũng hiểu được nó đã quan trọng thế nào trong lòng bà.

- Ta không có bắt con qùy, con đứng lên đi..

- Không, Nội con…có lỗi…

Chợt bà dịu nhẹ lại cơn giận, nhẹ nhàng đở anh đứng dậy:

- Con đứng lên đi.

- Nội ! -hướng mắt anh thăm dò Nội

- Đứng lên! – Bà nói

- Dạ.

Hai bà cháu cùng ngồi trên chiếc giường:

- Thật ra, Nho có nỗi khổ gì hả Nội ! – anh đẹp trai hỏi

- Nỗi khổ của nó, không ai hiểu được đâu. Có thể…trên đời này sẽ không ai hiểu được nó.

- Em ấy thật là khờ. Dù có chuyện gì ít ra em ấy cũng nói với con một tiếng chứ?

Bà Nội xoay sang anh nói:

- những ngày này, con còn tâm trí nào để nghe nó nói không?

- Con…..

- Nó buồn lắm con à, những ngày sắp đám cưới của con, nó cứ như một con mèo, cứ ủ rủ bên Nội . Tối ngày nó cứ kè kè bên Nội , không nói không rằng gì cả. như vậy đó, rồi không nói với ai lừoi nào mà bỏ đi… – Bà lại sụt sùi

Bỗng anh kiên định nói:

- Không, con phải đi tìm em Nho!

- Con biết tìm ở đâu hả?

- Trong tờ giấy em ấy có ghi là sẽ tìm người thân nào đó để trú thân, vậy sao mình không đi tìm em ấy tại nhà mấy người thân chứ Nội ?

Bà Nội lắc đầu:

- Nó còn ai nữa chứ? Ba mẹ thì mất tích, không một đứa bạn, không một bà con họ hàng. Biết đi đâu mà tìm nó chứ?!

Anhh nghe Nội nói vậy liền gục đầu, nắm vài sợi tóc, nhăn mặt, híp mắt mà thấy đau đớn, hụt hẫng .

- Tại sao em ấy lại làm như vậy chứ? Con còn chưa thực hiện được nhưng lời con đã hứa với em ấy!

- Bây giờ thì nó đi rồi, không còn ai bên Nội hết. Nội chỉ muốn có nó thôi – bà Nội lại bật khóc.

Anh thấy Nội khóc mà xót xa vô tận. Anh hận bản thân mình biết bao nhiêu, anh ước chi phải nó nói ra tất cả nỗi khổ riêng với anh thì tốt biết mấy, anh có thể cùng nó chia sẽ mà. Nhưng anh đâu hiểu nổi cái cảm giác đó, cái tâm sự đó là một chuyện động trời không thể nói là nói được. Vì nó….nó…nó đã yêu anh….yêu nhiều lắm.

Bà Nội vẫn đang kiềm cự, cố giấu bí mật của nó không để anh đẹp trai của nó biết sự ra đi của nó là vì anh.

Lòng bà mâu thuẫn vô cùng, nửa muốn nói nửa không. Bà sợ…bà sợ suốt đời này bà sẽ không được gặp lại nó. Bà đau như cắt.

- Nội rồi đây con sẽ cố gắng tìm kiếm Nho về bên Nội !

Bà Nội nghe anh nói vậy mà không nói được lời nào, chỉ biết thui thủi nằm xuống giường mà khóc than.

Anh cúi mặt, u sầu hơn bao giờ. Anh cũng không quên cái ngày hôm đó, anh thấy nó u sầu trong nếp cột nhà cũ của nó mà tràn trề nước mắt,khi thấy anh thì nó bỏ chạy. Anh tiếc vì hôm đó đã không đuổi theo để tìm tận nỗi buồn từ đáy lòng nó.

Tại phòng anh đẹp trai :

- Anh đừng buồn nữa mà! – Phương đang nằm trong vòng tay của anh trên giường ngủ khi anh đang buồn rười rượi

- Anh thật không tốt, anh đã hứa sẽ là người bạn, người anh tốt với Nho mà giờ này….giờ này không biết em ấy đang ở đâu, anh lo lắm.

- Em nghĩ rồi hai ba bữa nữa, Nho nhớ nhà, nhớ anh,nhớ Nội rồi sẽ quay lại mà.

Anh lắc đầu nói:

– Em không biết đâu, bản tính của Nho không giống như mấy đứa cùng trang lứa khác, cứng rắn như người lớn, dễ khóc như trẻ con nhưng khi nói gì thì phải làm. Anh nghĩ, Nho đã nói vậy thì chắc…chắc không quay lại đâu.Trừ khi…

- Trừ khi…sao anh? – Phương hỏi

- Trừ khi mình chủ động tìm Nho về.

- Nhưng mình biết tìm ở đâu chứ anh?

- Rồi để từ từ anh dò hỏi.

Phương thấy chồng mình buồn vì một đứa con nít mà cũng buồn lây theo, Phương cũng mong rồi đây Nho cũng sẽ về để cả nhà ai cũng được vui mừng.

Những ngày sau:

Trong khi cả nhà đang lo lắng và nhớ tới nó khôn xiết, nhất là bà Nội cứ ăn ngủ không yên, bà đã bắt đầu có những dấu hiệu ngã bệnh. Bà khóc liên miên…bà nhớ nó nhiều lắm. ba mẹ Tú thì cứ trách cứ mình sao lại vô tâm hững hờ với một người đã từng cứu lấy mạng sống của con trai mình đến như vậy?!, còn Phương thì dường như thấy ngôi nhà này chưa bao giờ u ám đến như vậy, Phương thầm nghĩ tại sao gia đình anh có thể đón một nàng dâu mới như vậy chứ? Một không khí không dễ chịu chút nào, chị vô cùng hụt hẫng và buồn lây theo cả nhà…tất cả đều do nó!

..Thì anh đẹp trai của nó đang dò tìm từng ngóc ngách của nó có thể đi, anh quyết không thể để cho nó thêm nhiều thiệt thòi nữa. Anh quyết tâm tìm nó tới cùng.

Dạo lê thê qua từng ngôi nhà trong xóm cũ của nó, và từng đứa bạn mà nó từng chơi, nhưng cũng ít có ai biết về danh phận của gia đình nó. Nó đến đây sống tự khi nào cả xóm không ai biết cả, do vậy cơ hội đi tìm nó rất mong manh đối với anh.

Anh suy sụp, chán nãn vô cùng khi không biết một đầu mối nào cho anh biết là nó đang trốn ẩn ở đây, anh cũng thoáng nghĩ nó đã đi xa nơi này lắm rồi.

Cả một ngày lê thê, lếch thết ở ngoài phố, bỏ cả một ngày đi học. Anh trở về nhà với gương mặt rũ rượi buồn, anh không như một ánh mặt trời sáng chói như nó từng nghĩ tới nữa mà thay vào là một ánh trăng khuyết không ngày rằm tròn trịa và tinh tương.

Tại ai, tại ai mà khiến một người con trai mới lấy vợ không thể hưởng trọn hết niềm vui vì sở hữu được một người mà mình rất yêu thương đến như vậy ? Tại ai, tại ai mà khiến cho người con trai ấy cứ tối ngày cảm thấy mình có lỗi rất nhiều với một ai đó? Và cũng tại ai, tại ai mà khiến đêm đêm người con trai ấy những đêm đầu đều không dành trọn cho vợ mình hết những ngọn lửa cháy bỏng?….

….Chỉ có nó…chỉ có nó thôi…

Nhà anh người nào người nấy đang nóng ruột chờ anh. Nhất là bà Nội, ngồi ở bộ ghế sa-lông phòng khách mà cứ rươm rướm nước mắt chờ đợi tin của thằng cháu mình.

Đến khi anh bước về….

Cả nhà đều sục sôi…

- Anh! anh sao rồi….? Có tin gì của bé Nho chưa? – vợ anh hỏi

- Tú! Con tìm được em chưa con ? – mẹ Tú lấp bấp hỏi

Anh thấy từng ánh mắt kỳ vọng của mọi người đều thắp lên làm anh cảm thấy áp lực nặng nề, anh cảm thấy như cả thế giới đang chờ đợi một nguồn sáng từ anh, anh cũng biết tất cả ai cũng lo lắng là cũng vì bà Nội , vì Nội có thể nói là linh hồn cho không khí cả nhà.

Anh gục đầu, lắc qua lắc lại

- Con xin lỗi cả nhà, con vẫn chưa tìm được em Nho !

Chợt biết bao ánh mắt thôi mong đợi dữ dội mà thay vào là những cặp mắt buồn thiu thỉu, gục mặt như tiếng gọi không thốt lời trong tĩnh mịch.

Chợt ba anh lên tiếng:

- Con nhìn bà Nội kìa

Cả bốn đôi mắt xoay sang bà… Bà không nói năng gì, đôi mắt lão ấy vẫn còn đọng những giọt nước lấm lem, bà bước lên lầu.

Chợt mẹ Tú bắt tay anh thật mạnh, nói:

- Tú ơi! Con ráng tìm em với con ơi! Nếu không bà Nội sẽ buồn chết mất…..con ơi!

Anh nghe từng tiếng nấc trong lòng mà gặng từng hơi thở:

- Dạ…con sẽ cố mà mẹ!

- Ừm

Anh não nề, gối một cuộn tóc thật mạnh… bước lê thê lên lầu.

Chỉ còn mỗi Phương đứng đây. Phương không nghĩ ra được gì nữa thật sự không biết phải làm thế nào khi thấy chồng mình và cả nhà thê thảm như vậy chỉ vì đứa bé.

Chiều hoàng hôn ở bến sông nhà Nu :

Đó là một buổi chiều thật mát m, gió thổi dịu nhẹ không đến nổi làm nó phải khập khiễng. Một ánh hoàng hôn thật lạ, những ánh nắng chiều tím rịm như những bông hoa sim trên đồi, mặt sông phản chiếu ánh nắng thật lộng lẫy.

Nó đứng trên bến sông có chiếc đò còn dỡ dang một đôi mái để xuôi, cứ mặc cho từng gợn sóng nhỏ làm nhấp nhô con đò. Một con đò neo trên bến vắng với một hoàng hôn màu tím làm cho lòng nó da diết, thương nhớ anh đến khôn cùng.

Nó tuy nghe lời thằng bạn nó là sẽ cố gắng sống tốt nhưng tuy bề ngoài nó luôn vui vẻ, làm việc chăm chỉ, cật lực nhưng thật sự mỗi khi chiều về là nó ra đứng bên bến sông buồn như thế này để nhớ về anh.

Một gương mặt không còn thuần khiết? Một ánh mắt không còn hồn nhiên? Một tâm hồn không còn thanh thản? Chính là nó?

Nó không còn là một thằng bé ngày nào tung tăng giữa trưa hay lụi cụi bên chân ba mẹ, nó đã khác từ khi gặp anh.

Nó đã đánh mất cái vẽ thánh thiện và ngoan hiền. Nó tiếc………

Những ngày qua nó như con thiêu thân cứ bay cứ bay mà cuối cùng không biết mình đang về đâu.

Đứng bên dòng sông, nó lại tưởng nhớ đến anh trước cái hoàng hôn màu tím này, cảnh buồn người buồn tam trạng buồn lại càng buồn hơn. Người anh nào mới ngày nào còn hứa hẹn sẽ xem nó là một đứa em thân thương nhất lại nhanh chóng qua đi, người anh sang sông bỏ lại mình nó mênh mông trên sông nước.

Chợt sau lưng giọng thằng Nu khẽ gọi khi nó còn lấm lem nước mắt:

- Nho! Lên làm cơm với tao nè, tao mới đi mò tép bắt được nhiều quá trời luôn nè, một mớ tao luộc bầu, một mớ tao kho khô..hehehee..

Nó đủ kịp để nhanh chóng vẹt vẹt đôi hàng mi để ngoảnh lại nhìn có bộ dạng của thằng Nu da trần lạnh cóng vì nước sông, cái nết của Nu vẫn vậy vẫn hồn nhiên và tinh nghịch.

Nó mĩm cười:

- Ừ, tao lên liền nè, hihi

- Mày làm cái gì ở dưới vậy?

- Tao..tao mới gác cái mái chèo lên ! – Giọng nó hô

- Hehe..siêng quá he, mới mua chiếc đò để đưa khách nên chăm sóc nó kĩ qúa trời luôn hé? – giọng thằng Nu vẳng xuống.

- Hihi

Nó leo lên bờ.

- Nu! Ngày mai mình đem rau ra chợ bán được chưa?

- Được rồi, ngày mai là có tiền bỏ ống nữa rồi! hehe

Nó chợt nãy ra những cái ý kiến để kiếm ra được nhiều tiền:

- Rồi tao với mày sẽ cố trồng thêm thật nhiều rau vào, mua gà mua vịt về nuôi nữa, cộng thêm tiền chèo đò chắc cũng khấm khá đó mày, hihihi

- dạo này tao thấy mày tươi lên rồi đó, sống tốt như vậy nhé? – thằng Nu đưa tay ra để móc nghéo với nó

- Ừhm tao hứa ! hihi

Trên một mái nhà nhỏ, có những đợt gió nhè nhẹ thổi, có hai đứa trẻ đang móc nghéo với nhau, hứa hẹn sẽ có cuộc sống tốt hơn nhưng dường như có một đứa đang nói dối. Tuy nói là sẽ sống tốt không nghĩ ngợi chuyện đã qua nhưng chưa chắc đứa trẻ đó sẽ làm được điều đó. Mỗi ngày đứa trẻ nó luôn nghĩ về anh…thương nhớ người anh của mình.

Tại phòng Phương :

Tại sao những ngày gần đây, hình ảnh cái cặp đèn long phụng bị tắt một cây cứ ám ảnh vào đầu Phương mãi, chị cứ thắc mắc không biết có ý nghĩa gì. Chị không nghĩ ngợi gì cả, đứng dậy đi tắm rửa để chuẩn bị đi học khi anh còn mệt nhoài trên giường ngủ.

Trước khi đi khỏi giường chị còn không quên chồm người nhè nhẹ hôn vào môi anh và nói thầm : “ Còn ít ngày nữa là hai đứa mình tốt nghiệp rồi, hai đứa mình sẽ có thể đi làm rồi tự kiếm tiền rồi anh hé? Em mong tới ngày đó, chúng ta có thể tự lo cho bản thân mình mà không trông cậy vào ba mẹ nữa! Nhé anh hihihi. Em yêu anh nhiều lắm! “

Nói xong chị bước ra khỏi giường…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 4:26 pm

Ngày định mệnh từ chuyện cây đèn Phụng bị tắt không ngờ lại đến quá nhanh như vậy, nó lại rơi vào chính ngày hôm nay.

Một ngày oan nghiệt…

Chị vẫn tươi tỉnh lái xe để đến trườn đại học, tự dưng những hình ảnh về cây đèn Phụng lại chớp nhoáng chớp nhoáng trước mặt chị làm chị cảm thấy chóng mặt dữ dội , từ phía sau chiếc xe tải trọng lớn nhấn tiếng còi thét thật lớn làm chị hoảng hồn chợt tay lái và xe chạy chậm hơn bao giờ hết, lúc đó xe tải tong vào xe chị thật bất ngờ. Những người đi đường đều la ồ lên vì tai nạn thật kinh hoàng và đáng sợ.

Sau tiếng tông mạnh đó, trên mặt đường chỉ thấy xe chị tan nát như những mãnh ve chai vụng về, còn chị cách thật lâu người ta mói có thể tìm được thân xác chị nằm trơ trọi trên bãi cỏ gần khu công viên.

Người bu lại như kiến, đường giao thông bị kẹt nghiêm trọng, tiếng gào tiếng thét của mọi người văng vẳng trên đường. Người đã đỡ chị dậy, tay chân chị mềm nhũng không cử động, đầu chị như mới bị cào xé… Chị đã mất quá nhiều máu và…tử vong tại chổ.

Tiếng xe cứu thương la tò te…vang khắp cả phố phường…

Ba ngày sau:

Tại nghĩa trang thành phố:

Sau khi cái chết thương tâm của chị khiến cho mọi người ai ai cũng hết sức bất ngờ và đau xót dữ dội.

Một cô dâu xinh xắn, giỏi giang, đáng yêu mới được bước lên xe hoa ai ngờ lại bạc phận đến vậy. Cái chết của chị đã được trời phật báo trước. Kêu trời trời có thấu cho nỗi lòng của anh.

Người vợ mà anh khát khao có được từ mười mấy năm nay. Một người anh hết mực yêu thương hơn chính bản thân mình. Một người có thể khiến anh quên cả đường đi và cả lối về. Một người có thể khiến anh bỏ hết tất cả !!!….

Nước mắt anh tràn trề như mưa tháng bảy, anh cú gối đầu suy tư như kẻ thất tình. Anh hoàn toàn suy sụp tinh thần.

Chú rể mới là vậy sao? Chưa được một tháng mà người vợ yêu thương của anh lại ra đi sớm vậy sao? Vậy mà còn nói trăm năm hạnh phúc, sống mãi trọn đời. Anh hận ông trời…

Gia đình bên chị Phương vẫn chưa còn nguôi ngoai được cái nỗi đau thấu trời xanh này, thì bên gtia đình anh có hơn kém gì. Bà Nội từ việc Nho ra đi đã ngã bệnh suốt, nay còn lại chứng kiến cái thảm họa mà ông trời ban tặng thế này làm cho bà cứ xỉu lên xỉu xuống liên tục.

Còn ba mẹ Tú thì khỏi nói, công ăn việc làm thì bỏ bê. Ba Tú mạnh mẽ có thể nén nỗi đau thì không nói gì còn mẹ Tú thì nằm ì luôn trong phòng vì những cơn xỉu liên tục. Bà quá đau lòng khi mất một nàng dâu xinh đẹp và giỏi giắn như vậy, bà đau lắm…

Anh còn nhớ rất rõ cái đám tang của vợ anh hôm ấy diễn ra thế nào…

Sau khi nhận xác chị về đám tang được diễn ra như tất cả mọi người chìm trong giấc ngủ, không ai ngờ đến chuyện như thế này.

Ai cũng mất cả linh hồn, còn anh anh cứ ngồi bên chiếc quan tài mặc cho ai khuyên nhủ gì, anh còn nhớ anh liên tục gọi tên chị liên tục như cái đĩa nhạc đang bị vấp đi vấp lại. Anh choàng cả người để giữ lấy chiếc quan tài không cho ai lấy mất.

Cả nhà thấy anh quằng quại như vậy đều không cầm lòng được mà bật khóc như một cái liên khúc của mưa nói không nên lời…

Đám tang của chị đã xong…

Anh đang ở nghĩa trang cùng với ba mẹ mình. Mẹ anh thì khóc than kêu trời dựa vào vai chồng mình.

- Tú à, con về đi con. Vợ còn đã mất thật rồi.

Anh nhìn vào cái tấm bia còn hình vợ anh vẫn đang mĩm cười với anh. Anh nói thật nhỏ:

- Không, con không tin, vợ con còn đang mĩm cười với con kìa !

- Con đừng vậy mà Tú!

- Con không tin, con không tin – Anh lắc đầu liên tục

- Cả nhà đang đợi con ở nhà, con về đi. Mấy ngày rồi con không ăn uống gì hết. …híc híc….con về nhà đi con – mẹ Tú khóc như mưa khuyên con mình.

Anh không nói gì cả, càng nhìn tấm bia anh càng câm giận ông trời tột đọ, anh ước gì có thể có phép nhiệm màu bay lên trời để hỏi tại sao lại bắt vợ anh chết oan nghiệt như vậy!

Anh thốt lên kinh hoàng:

- Phương ơi!………………………………………. …………………..

Giọng của anh vang cả khu này, người đi thăm viếng thấy chàng trai trên người toàn màu trắng đang khóc lóc thảm thiết mà cũng không cầm lòng được.

Mặc cho ai khuyên gì thì khuyên những ngày qua, anh vẫn vậy, vẫn như gã khờ cứ có một đôi mắt đăm chiêu về đâu đó xa xa rồi đôi lúc thét lên đôi chứ “ Phương …Phương “

Hình ảnh ấy cứ khiến cả gia đình đau hơn lúc nào hết.

Không khí nhà anh buồn hơn bao giờ hết, u ám và trầm lặng, tĩnh mịch và tối tăm. Như một âm vang của một thứ quý báu bị mất…..

Tại Phòng bà Nội :

Bà nằm ủ rủ như con chim đang bị mắc mưa vậy, bà tuôn dài những giọt nước không còn trong trẻo. Bà tưởng mình đang ở cùng địa ngục với cháu dâu, vì sống cũng như đã chết mất rồi

Ngay cả niềm vui của bà là Nho cũng mấ, cả cháu dâu mà bà thèm khát cũng mất, giờ bên bà không còn niềm vui gì cả, chỉ còn mỗi anh mà anh lại…..

Thật không biết nói gì về hoàn cảnh của bà trong lúc này….

Tại vùng quê:

- Nu ơi! ra đây coi mấy con gà dễ thương quá nè! – Giọng nó loáng thoáng với ở bờ rau

- Trời ơi! Dễ thương quá đi, để tao đếm coi…1…2…3…4…10…20…Trời 20 con luôn! – thằng Nu từ trong nhà cầm tô cơm chạy ra

- ủa mày đếm mấy con gà chi vậy?

- Thì đếm coi để bán được bao nhiêu tiền ,hehe…

- Mày đúng là…nhìn nó mà tao thấy thương không nở bán mày ơi, tội nghiệp nó quá đi à! Nuôi nó ríêt rồi mến làm sao á!

- Hihihi…gà là gà thôi, mà cũng nhờ nó mà tụi mình có tiền. thì mày cứ nghĩ đem đi bán tụi nó là phóng sinh đi, để tụi nó còn đầu thai làm người nữa. Cứ nghĩ vậy đi hehe! – thằng Nu nói

Nó chậc lưỡi nghĩ cũng đúng:

- Ờ biết đâu chừng vậy, mà nó mang ơn mình thì sao! Hì hì!

Một tuần sau :

Sau cơn bão lòng, anh đã vẹt những giọt nước mắt đang rơi những ngày bão qua để đứng lên sống tiếp, vì anh biết mọi người đang kỳ vọng quá nhiều vào mình, anh còn phải chăm sóc ba mẹ mình, còn phải lo lắng cho bà Nội và trên hết là phải tìm được em Nho – người em bị lãng quên trong ngày cưới.

- Giờ đây con đã tỉnh táo trở lại chưa ? – ba Tú hỏi

- Dạ, thưa ba. Con đã bình tĩnh lại rồi

Ba anh vỗ về vai anh từng nhịp trên bộ ghế sa-lông nói

- Phải như vậy mới là con của ba chứ !!

Dường như ai cũng nhận ra đôi mắt thâm quầng của anh vì thức trắng nhưng hình tượng anh trong lòng mọi người vẫn vậy, vẫn là một anh chàng điển trai là chàng sinh viên sắp ra trường giỏi giắn.

Bỗng dưng mẹ anh nói:

- Cơn bão rồi cũng qua, rồi cũng sẽ trả con trở về với gia đình, với mẹ. Con hãy sống quãng ngày của mình thật hạnh phúc và vui tươi lên nhe con trai của mẹ . Hãy xem mọi chuyện vừa qua như giấc ngủ và cũng hãy xem…con chưa từng….chưa từng gặp Phương ! – Ai cũng thấy rằng mẹ anh đang nghẹn ngào

- O..oo…. – anh không nói thành lời

- Bây giờ chúng ta hãy biết chấp nhận sự thật con à! Và quan trọng hãy để cho cả nhà được trở lại như xưa. Nhất là bà Nội ! Con hiểu không? – ba Tú cũng nghẹn tim nói

- Con phải làm cho bà Nội vui trở lại Tú ơi! Không thì bà của con sẽ chết mất! Bà nằm im bật trong phòng gần cả tháng rồi! – mẹ Tú nói

Anh lặng người từng phút, tự dưng luồng gió nào bay qua nhà anh khiến anh tự nhận ra rằng mình hãy bắt đầu có trách nhiệm với gia đình, hãy làm những gì cho cả nhà anh được vui vì trên đời này chỉ có họ….mới thương yêu anh.

Anh ngậm ngùi, khẽ :

- Dạ!

Tại phòng bà Nội :

Bà vẫn thế, từ ngày nó bỏ đi bà cứ la liệt trên giường không đọng đậy gì cả. Bà càng ốm hon, xanh xao hơn. Nếu tình trạng này còn kéo dài hơn nữa thì bà sẽ lâm bệnh nặng mà chết mất.

Anh bước vào phòng thấy căn phòng không còn như xưa, sao lạnh người đến vậy, sao u ám và đầy u buồn thế!

Anh không thể không thế một người bà thân thương của mình đang nằm ủ rủ trên giường còn mặt thì quay ụp vào phía trong tường.

Anh tiến lại gần hơn thì tiếng híc híc của bà thật nhỏ nhẹ vọng ra.

Anh khẽ gọi :

- Nội ơi!

Chưa kịp hỏi tiếp thì anh nghe được lời đầu tiên bà nói:

- Kiếm Nho về cho Nội đi!

- Nội , Nội đừng vậy!

- Kiếm Nho về cho Nội ! – Bà lại nức nở.

Anh lên giường, lật người Nội sang bên phải. Đỡ bà ngồi dậy!

- Sao Nội lại làm như vậy, Nội biết Nội làm vậy Nội sẽ bệnh không hả ? – Anh xúc động nói khi thấy bà sao tều tuỵ quá.

- Nội….Nội nhớ Nho quá con ơi! – Bà nghẹn ngào

- Rồi con sẽ tìm Nho về cho Nội mà! – Anh nói mà mắt nhắm lại vì biết rằng chưa chắc anh sẽ tìm được đứa em của mình.

- Con hứa rồi đấy, không được gạt Nội !

- Con hứa… mà….Bây giờ vợ con mất rồi, con chỉ còn mình Nội thương con thôi! – Anh ôm chầm lấy bà khóc

- Nội cũng nhớ Phương lắm, nhưng người chết rồi làm sao mà quay lại được hả con. Con đừng vậy nữa.

Đến khi bà nói:

- Con hãy tìm Nho về cho Nội liền đi, Nội sợ nó lang thang ở ngoài đường không khéo nó bị người ta bỏ đói, hay lăn lốc không nhà không cửa tội nghiệp nó con ơi, Nội còn sợ tối về nó không có chăn sẽ lạnh nữa.

- Dạ….

- Ngày mai con đi tìm liền cho Nội nghe!

Bà nói thêm giọng yếu ớt:

- Nếu con tìm được Nho về cho Nội thì Nội sẽ….sẽ nói cho con nghe một bí mật.

- Bí mật gì hả Nội ! – Anh thắc mắc hồi hộp

- Con hãy tìm Nho về đã!

Bà định nói bí mật đó là tình yêu nó dành cho anh bấy lâu nay, không chỉ là tình anh em bình thường, bà muốn anh phải biết được mọi sự thật.

Nhưng bí mật đó biết đến khi nào sẽ nói ra khi cơ hội tìm được nó với anh quá mong manh.???

2 NĂM SAU:

- Mua rau dùm con đi cô chú ơi, rau xanh tươi lắm nè!

Thằng Nu đang ngồi trên bờ sông ở chợ để bán mớ rau mà hai đứan ó trồng được. Hôm nay nó không ra chợ bán rau được vì nó còn mãi mê chăm sóc mấy con heo mà nó mới mua về. Nó quyết định, tháng này nó sẽ có thật nhiều tiền từ cái đám heo con này.

Vậy là thằng Nu phải một mình bán hết mớ rau này rồi….

Đã hai năm, người dân ở chợ Ngã Bãy đã quá quen thuộc với hai thằng nhóc bán rau Nu và Nho. Hễ đi tới khúc bờ sông, người ta không quên ghé vào mua ủng hộ cho hai đứa những bó rau tươi xanh. Rau hai đứa nó xanh mơn mỡn vừa được thu hoạch là đem ra chợ ngay, nên việc ai nói rau tụi nó héo úa là không xong với thằng Nu đâu!

Ở đây, người ta cũng dễ chứng kiến được cảnh hai đứa nhóc này hai ăn cơm bụi dưới mưa ướt như chuột lột, mà vẫn ráng mà cắn lấy để đở bụng. Ôi! người ta khâm phục hai đứa biết mấy. Nhờ tính kiên trì chịu khó mà hai đứa mới tồn tại được đến ngày nay và được nhiều người quan tâm yêu thương.

Trông kìa! Thằng Nu thật là hoạt bát và nhanh nhẹn trong cách mua bán rau. Người ta mấy người cộng lại còn chưa thể bằng cái miệng của nó nữa:

- Nhiêu bó vậy con?

- 2000đ một bó xanh lắm cô mua dùm con nhe!

- Thôi héo hết rồi! 1500đ thôi!

- Đâu có, con không thấy rau nó xanh như đọt chuối hả?

- Thôi 1500đ thôi con

- Thôi vậy cô lấy thêm một ít hành cho chẵn 2000đ đi hihi

- Mồ tổ mày! – Người mua rau bó tay với thằng Nu

Thằng Nu là vậy luôn tìm mọi cách lấy ra tiền bằng cái miệng nhạy bén của nó.

Bỗng dưng lại thêm một người khách lại mua rau, thằng Nu đang đếm tiền:

- Cho một bó rau đi Nu?

- Rồi lựa dùm con đi!

Bỗng thằng Nu ngước mặt lên thì tá hoả tâm tinh vì Nu còn nhớ rất rõ đây là ai, thằng Nu như muốn bật khóc vì quá đỗi bất ngoqf và ngạc nhiên khi nhận ra đây là anh đẹp trai của thằng Nho!!!

- Hả ? Anh Tú!

- Đúng là em rồi hả Nu ?

- Dạ dạ…ờ…sao anh biết được nơi này hả ? – thằng Nu bất ngờ và vui mừng bắt lấy tay anh thật chắc

- Chuyện dài lắm..để từ từ anh kể cho nghe! Anh tìm tụi em đã hai năm rồi đó. Thôi mình đi, đi đi rồi anh sẽ nói sau

Thằng Nu nhìn xuống đất, cả đống rau còn quá nhiều:

- Nhưng còn rau của em! Ơ…ơ….

- hihi…Để đó đi anh mua hết, có mất thì anh đền.

Trên đường về:

Anh – một anh chàng mặc bộ đồ thật lịch lãm, anh bây giờ và hai năm trước vẫn vậy vẫn đẹp trai vẫn phong độ đầy sức hấp dẫn. Anh xuống miền Tây mà mọi ánh mắt của thiếu nữ nơi đây phải nhìn theo rồi chết ngất vì anh.

Anh đang cặp kè đi với thằng Nu trên đường về nhà, một thằng nhóc áo dơ bẩn đi với anh đúng là dân miền Tây mới có chất đó.

- Gặp được em, anh mừng như ăn Tết vậy đó! – Anh nói

- Sao vậy anh, hihi

- Vì anh dã tìm hai năm trời mới có tin tức từ tụi em, anh đi tìm Nho! Nội nhớ Nho nhiều lắm

- Ủa, bây giờ bà Nội sao rồi anh?

- Nội yếu lắm, bác sĩ nói sẽ không qua khỏi năm nay – Anh buồn bã

- Dạ… – Mặt thằng Nu cũng bí xị.

- Nên bây giờ anh phải gấp rút tìm Nho, nếu không có gì cả đời anh sẽ ân hận mất vì điều Nội muốn mà không làm được. Và may mắn, ông trời đã cho anh gặp được em.

- Nhưng sao anh tìm được vậy ? – thằng Nu chân lấm lem bùn vì chân không đi trên quãng đường dài đầy đất bùn.

- Chuyện dài lắm khi nào về tới nhà anh sẽ nói em nghe!

- Dạ…

- Nho sống sao rồi em?

- Nó hả?

………….

- “ Em vu vơ câu ca…em hát từng khúc hát….em muốn thành vì sao…..em muốn thành người lớn…” – Nó đang vừa cho gà ăn vừa hát vu vơ

Trông nó thật là vui tươi hồn nhiên và khoẻ khoắn không còn như hai năm về trước cứ ủ rủ không ngừng.

Trông nó giờ đây ai cũng phải giật mình, thật trẻ trung pha chút nghịch ngợm, dễ thương vô cùng. Tuy rằng da nó đã bắt đầu ngâm ngâm nhưng tính cách ngoan hiền và trong sáng của nó vẫn vậy.

À, bắt gặp nó đang cười với lũ gà con. Một nụ cười thật đáng yêu làm sao, khồng ngờ sao một thời gian dài, nó lại thây đổi như vậy. Như những gì nó đã nói, nó đã thật sự sống tốt rồi.

- Con đường còn dài không Nu ? – Anh hỏi

- Tới rồi anh, đi qua nơi đây là tới rồi

- Ô! Nhà em cũng có bờ sông nữa hả, đẹp và thoáng quá.

- Hihihi em với thằng Nho thích nơi này lắm. nhưng buổi tối thì vắng người tối mịt nghe mấy bài vọng cổ thật thích luôn đó anh

- Nho thích sông lắm hả em ?

- Dạ…chiều nào lúc hoàng hôn nó cũng xuống bờ sông hết, nhưng nó nghĩ cái gì, nói cái gì ở dưới đó thì em không biết.

Bỗng thằng Nu hô lên:

- Kìa anh, tời rồi kìa anh!

- Ờ…

- Kìa kìa….thằng Nho kìa…nó đang cho gà ăn đó.

Anh dường như không tin vào mắt mình nữa. Không như những gì bà Nội nói Nho hoàn toàn sống tốt và tự nhiên. Trước mắt anh là thằng bé tuổi đầu đang tung tăng cho gà ăn lại còn hát vu vơ rất hồn nhiên, anh thấy vậy mà cũng rất mừng.

Gặp lại hình ảnh của đứa bé non nớt ngày nào, anh mừng biết mấy! Anh cảm thấy nhớ nó biết chừng nào. Anh khẽ cười.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/12/2011, 4:35 pm

Thằng Nu nói:

- Anh đợi em xíu nhe!

- Nu! Em đi đâu vậy! – Anh giọ khi dáng thằng Nu chạy về phía nhà mình

Thằng Nu chạy một mạch lại phía nó thật nhanh chóng:

- hù!

- Ủa? Mày đi bán gì mà về sớm dạ?

- Hôm nay có khách quý nên mua hết dùm tao hết rồi, mừng quá mày ơi! – thằng Nu vừa thở vừa nói mệt nhọc vì chạy

- Ủa, là sao? Sao mày chạy mệt dữ dậy?

- Nho, có một điều bất ngờ cho mày! – thằng Nu nói

- Hả? – Nó thắc mắc cực độ

Bỗng thằng Nu đưa tay về phía cách tụi nó không xa

- Mày nhìn ai kìa!!!!!!

Theo thị giác nó nghoảnh đầu lại nhìn thật chậm để rồi nó như muốn khóc oà lên vi bất ngờ, vì ngạc Nội hiên và sung sướng.

Anh không thể nào không nhận ra một người quá quen thuộc trong tâm trí nó từng ngày đó là anh đẹp trai của nó .

Từ đằng xa, nó như muốn khóc chạy lại phía anh la lên:

- Anh đẹp trai???!!!!

- Nho!!!!!!! – Anh cũng chạy lại phía nó và hô lên

Vậy là những nỗi nhớ về anh từng ngày đã được ông trời đáp lại cho nó trong ngày hôm nay bằng sự tương phùng bất ngờ này. Anh hạnh phúc biết bao, trong khi chạy về phía anh làn gió nào đã cướp đi vài giọt nước mắt của nó bay theo. Bàn chân nó thoăn thoắt không dép, dẫm lên những hạt cát sông để mau chạy tới anh

Và……

Một màn ôm của nó và anh đã diễn ra. Nó tưởng mình đang ở trên mây vậy đó, nó không tin vào sự thật. Đây là anh? đây là anh hay sao? Nó không nằm mơ chứ!

Nó đã được ôm anh?!!

Trời ơi trái tim nó muốn nức ra vì sung sướng. Nó nhận thấy bờ vai anh vẫn săn chắc và dịu êm như ngày xưa, không chút thây đổi.

Ôm nhau dăm ba phút không nói lên được lời nào, cuối cùng nó cũng nén lại cơn xúc động mà thả người anh ra.

- Anh đẹp trai ?

- Nho!

- Sao anh lại đến đây? – Nó nhìn anh hỏi

- Anh đi tìm em, tìm em lâu lắm rồi

Nó đã bật khóc vì xúc động, nước mắt trên đôi mi nó tuôn dài, nó lại ôm thật chặt lấy anh như không muốn cho ai cướp đi anh của nó. Ký ức về anh lại tràn về trong nó biết bao nhiêu. Nó lại thương anh…thương anh nhiều lắm!

Bỗng nó tự nhéo và má của mình thật mạnh

- Ui!

- Em làm gì vậy Nho? – Anh ngăn cản hành động khờ dại của nó

- Em còn đau! Vậy có nghĩa không phải là mơ rồi. hì hì – Nó cười trong nước mắt.

- Em khờ quá! – Anh áp tay vào phía sau đầu nó ôm nó vào lòng mà anh cũng nghẹn ngào nhìn về phía lơ đãng

Dăm ba phút sau:

- Anh vẫn như vậy! vẫn là người anh đẹp trai của em! Anh không thay đổi gì cả?! – Nó nói

- Em cũng vậy, nhưng dường như da em ngâm ngâm hơn rồi đó! – Anh nhìn màu da nó nói

Bỗng nó chỉ về ngọn rau xa xa nhà nó và cười:

- Da em ngâm ngâm cũng tại vì tụi nó đó! Hì hì

- Nho!

- Dạ?

- Anh, cả nhà anh và bà Nội nhớ em nhiều lắm!

Bỗng mắt nó buồn buồn như có lỗi và nỗi nhớ tràn về:

- Em xin lỗi vì ngày đó đi mà không nói lời nào cả? bà Nội khoẻ không anh?

- Không, Nội …Nội yếu lắm rồi em!

- Sao vậy anh ? – Nó hốt hoảng, mắt long lanh chao cháo nhìn anh

- Chuyện là vầy….

Bỗng từ xa, thằng Nu ngắt nhịp cầu nói hai người bằng câu nói:

- Trời! Nắng chan chan mà hai người đứng ở ngoải làm gì dạ ? Vào đây ăn cơm, đói bụng lắm òi nè!

Bữa cơm ở đây thật đạm bạc như mọi ngày, vẫn có vài con tép , một dĩa rau là điều khó không có, và đặc biệt hôm nay có duy nhất có một con tôm mà nó mò được, như một điềm báo nó dành cho anh.

- Bữa cơm ở đây không ngon lắm, anh ăn đỡ nghen! – thằng Nu nói

- Không sao đâu em…

- Anh đẹp trai ăn nhiều nhiều vô nhe, cho anh nè – Nó gắp con tôm cho anh

Bỗng thằng Nu nói đùa:

- hồi đó tới giờ có con tôm nào mà thằng Nho cho mình không trời?!!!

Anh bật cười và nhường con tôm lại cho thằng Nu :

- Nè! Em ăn đi!

- Thôi ! em giỡn đó, hì hì. Hôm nay có khách qúy phải nhường chứ.

Nó sao không ăn, nó cứ nhìn anh nhìn cho thật đã, để mai này anh đi mất thì không còn cơ hội

- Nho! Em ăn đi!

- Anh cũng ăn đi!

Ăn xong, buổi chiều mát mẽ, tại cái bàn nhỏ cả ba người ra ngồi nói chuyện:

- Anh Tú! Sao anh tìm được tụi em vậy?

Anh bắt đầu kể lại :

- Hai năm trước bà Nội dặn anh phải tìm cho bằng được vì Nội nhớ em nhiều lắm! lúc đó anh nhận lời nhưng cảm thấy mình bất kực vì không cách nào manh mối nào để tìm được em. Mất một năm tìm kiếm khắp thành phố anh cũng có nhờ nhiều người bạn tìm hộ nhưng vẫn không thấy. Về nhà anh lại thấy Nội mắt đầm đìa nước mắt khiến anh đau lắm chính vì thế, hoàn cảnh bắt buộc anh không thể bỏ cuộc được. Anh tiếp tục tìm em. Nhưng bỗng một ngày thật may mắn với anh ,giúp anh nhớ ra em còn có một người bạn là Nu đây, anh cũng dần mất mấy ngày để nhớ ra địa chỉ nhà Nu mà em từng nói với anh về Nu. Và lại mất một năm nữa anh mới tìm được nơi đây. Khi về vùng này, anh thật sự bất ngờ khi thấy mọi người biết đến hai em như vậy, chỉ cần hỏi là người ta dắt anh lại ngày chỗ bán rau cạnh bờ sông của tụi em

- Ồ ra là vậy, thật là gian nan cho anh quá! – thằng Nu chậc lưỡi

- Không ngờ em lại làm khổ mọi người như vậy! – Nó buồn buồn

- Em biết vậy, mai này không được bỏ đi nữa nhe! – Anh nói mà vuốt đầu nó

Nó nhìn đôi mắt anh thật là đẹp, không biết tự bao giờ cặp mắt ấy luôn hiện diện trong nó.

Bỗng thằng Nu khơi lại nỗi đau của anh mà anh thầm cất kín bấy lâu nay:

- À! Quên nữa, em quên hỏi thăm vợ anh sao rồi?

Bỗng dưng hai đứa thấy anh gục đầu, buồn bã khi đọng lại ký ức:

- Cô ấy mất rồi, cô ấy mất từ khi sau một tháng cưới!

- Hả? Mất? – Hai đứa tròn xoe đôi mắt

Anh bắt đầu kể lại chuyện hai năm về trước.

Đêm đến, tại bờ sông. Anh và nó đang nằm cạnh bên nhau trên bờ sông.

Đêm nay có trăng sáng, đêm nay lại có vài người dân trên chiếc ghe cổ kính hát nghêu ngao vài câu vọng cổ quen thuộc. Nghe sao nhức nhối tâm hồn.

Nó nằm trên cánh tay của anh, anh dang tay ra cho nó nằm:

- Không ngờ, chị Phương lại đi quá nhanh như vậy! Em thật sự không ngờ! – Nó nói

- Anh cũng vậy, nhưng mọi chuyện đã qua hết rồi , anh không muốn nhớ đến nữa.

- Chắc anh đã gục ngã một thời gian dài ? – Nó hỏi

- Ừm, lúc đó anh không biết mình là ai. Mà thôi, em đừng nhắc lại nữa.

- Dạ!

Một lúc sau:

- Mình xa nhau lâu như vậy, em có nhớ đến anh không?

- Nhớ! Em nhớ anh đẹp trai nhiều lắm! – Nó nghiêng người dụi dụi vào ngực anh

- Anh cũng nhớ em lắm, và cả nhà cũng nhớ em ! nhớ một thằng nhóc siêng năng mỗi ngày thức sớm dọn dẹp nhà cửa, nấu đồ ăn sáng cho anh ăn. Từ khi không có em nhà anh như một cái quán bị bỏ hoang không một tiếng cười khúc khích – Anh thì thầm bên tai nó

- Em xin lối vì thật sự lúc đó…em không kiềm chế nổi cảm xúc của mình khi…

Bỗng anh xoay nhẹ sang nó, gương mặt anh sát gần bên gương mặt nó, nó có thể nghe được từng nhịp thoẻ của anh, nhìn rõ hơn gương mặt điển trai ngày nào của anh và nghe được mùi hương ngày xưa vẫn tồn tại trên người anh, hỏi nó:

- Sao hả Nho, sao ngày đó em bỏ đi, trong thư lại ghi có một chuyện riêng là chuyện gì?

- Em….

- Sao hả?

- Em…em không nói được!

- Ờ vậy thôi, anh không ép. Nhưng em phải nhanh chóng lên thành phố thăm Nội vì Nội yếu lắm rồi, Nội đang đợi em ở nhà đó!

Nó mâu thuẩn trong lòng, nó ngập ngừng từng phút, trongl òng nó có hai thứ gì đó cắn nhau dữ dội để quyết định.

- Em nhớ Nội lắm, em cũng muốn về thăm Nội. Em sẽ thăm Nội mà – Nó đã bắt đầu khóc

- Em đừng khóc, em chịu về thăm Nội là anh vui rồi. – Anh dỗ dành Nội !

- Em có lỗi với Nội nhiều lắm! híc híc

Bỗng hồi lâu anh nói:

- vậy là anh có thể yên tâm đi được rồi!

Nó bỗng giật người dậy hỏi anh:

- Anh đi đâu?

Anh cười bảo với nó:

- Anh phải đi Nho à, nơi này ngoại trừ gia đình em và Phương ra anh không còn luyến tiếc gì nữa .Anh muốn có một thời gian yên tĩnh và một khoảng lặng riêng.Anh muốn quên những thứ đau buồn nhất. Anh qua Mỹ một thời gian cũng để học hỏi thêm kinh nghiệm để sau này tiếp cha anh nữa. Anh phải đi em à!

- Vậy khi nào anh về. …híc híc… – nó lại khóc

Anh vừa nói vùa gạt đi đôi dòng lệ của nó, mắt nó ngơ ngắc ngước nhìn theo anh

- Anh đi khoảng 3 năm!

- Lâu quá! Mọi người sẽ nhớ anh chết mất!

- Cũng nhanh thôi, anh cũng nhớ mọi người nhiều lắm và nhất là em! Người đã giúp anh một mạng sống để anh có thể tồn tại đến giờ

- Anh đừng nói vậy mà

Bỗng anh nhớ lại một lời hứa mà anh đã từng nói sẽ dành tặng nó nếu nó muốn anh cũng sẽ cho

- Anh xin lỗi em nha!

- Sao lại xin lỗi em?

- Vụ lời hứa đó! Anh lại thất hứa rồi, ngày đó em nói khi nào suy nghĩ ra điều mà em muốn thực hiện thì sẽ nói với anh nhưng bây giờ cho dù em có muốn thì anh cũng không thể thực hiện kịp nữa rồi. Anh hứa 3 năm sau anhửtở về sẽ thực hiện tốt lời hứa mà anh dành cho em, em ở lại ráng suy nghĩ một việc gì thật có ý nghĩa để anh thực hiện nhe

- Thôi khỏi cũng được, em không cần đến nữa đâu. Em chỉ muốn anh ở lại thôi

- Không được đâu đứa em bé bỏng của anh à, chuyện này không phải chuyện đùa. Anh hứa thực hiện là sẽ thực hiện. 3 năm sau anh sẽ về và muốn gặp lại em đầu tiên chịu chưa?

- Em thương anh đẹp trai nhiều lắm ! – nó lại dụi vào ngực anh để trốn

Lúc này đây, nó thấy thương anh vô hạn vì anh sắp phải đi xa, cơ hội gặp anh thêm một khoảng thời gian tí tẹo sao ngắn quá, ông trời mới cho nó gặp lại anh thôi mà. Ông trời bất công quá sao lại đối xử với nó như vậy, tại sao lại bắt anh xa nó thêm 3 năm nữa chứ, chẳng lẽ bắt nó xa anh hai năm qua chưa đủ sao?

Nó lặng nhìn theo gương mặt u buồn của anh, nó biết anh cũng chẳng muốn đi đâu nhưng do hoàn cảnh, nó biết chắc là do chuyện của chị Phương nên anh muốn lánh mặt mọi người thời gian lâu dài như thế. Nó thật tội nghiệp anh biết mấy và thương anh biết mấy.

Anh nói:

- Ở đây thật yên bình, không hổ danh người ta nói Miền Tây thật chất phát mộc mạc

- Đúng ở đây yên bình lắm anh !

- Và em cũng vậy ?

- Không! Em muốn khi thăm Nội thì em cũng sẽ quay lại đây để sống với

thằng Nu . Nơi đó ngoài anh và Nội ra em không còn vương vấn điều gì nữa.

- Em nỡ bỏ Nội một mình sao?

- Em….em….

- Trong thời gian anh đi em ráng thay anh bên Nội được không?

- Em….

Nó chưa kịp trả lời thì anh lại siết nó vào lòng, làm cho nó phải bật khóc lâng lâng niệm hạnhp húc và nỗi đau:

- Anh đừng đi Mỹ mà!

-Anh xin lỗi, không được đâu Nho! Em và cả nhà hãy chờ anh nhe! 3 năm thôi mà

- Híc híc híc….. – Nước mắt nó đầm đìa

- Anh hứa sẽ mau về thôi.

Dưới mảnh trăng non vùng quê xa hẻo lánh, ánh trăng đó nghiêng nghiêng theo dáng cây dừa ở dưới bến sông, ngọn tàu lá phát phơ theo làn gió nhè nhẹ như đang vẫy chào ai đó, chắc có lẽ muốn nói đến anh, muốn vẫy chào anh sao?

Sao cảnh buồn người buồn đến thế ? Sao ông trời lại trớ trêu bắt nó phải anh lần nữa chứ? Ba năm không phải là ngắn, cũng khôngp hải là dài, liệu nó có còn đợi anh nỗi không?

Anh vẫn nằm trên cánh tay anh, anh ngã gục đầu vào đầu nó, hai tay nó ôm chầm lấy anh, một tay để trên bụng một tay thì rút rít trên ngực anh. đôi chân chéo nghoe với nhau. Đôi mắt nó lấm lem ôi toàn là nước gục ngủ thiếp đi bên anh từ chuyện hứa hẹn anh sẽ uqay về với nó sau ba năm nữa. Nó nhớ! Nó nhớ như đinh đóng cột! Nó nhớ!

Nó nhớ…………….

Vậy là anh đã đi, nó tự hỏi thâm sao anh đi sớm vậy. Sao không cho nó thêm vài ngày bên cạnh anh chứ? Sao không cho nó thêm những phút giây ấm áp bên anh sau mấy năm chờ đợi. Anh thật tàn nhẫn , lại bắt nó đợi chờ.

Nó còn nhớ y như rằng ngày tiễn anh đi, nước mắt nó đầm đìa, nó ôm chặt lấy anh, anh ôm chặt lấy nó.

Tiếng mic-rô của sân bay đâu đây vọng ra báo hiệu chuyến bay đi Mỹ sắp cất cánh, lại hối thúc anh mau chóng đi thôi, nó đứng lặng người chỉ thấy vòng tay anh ôm chặt nó ngày càng nới lỏng ra và sự ấm áp ngày dần tan biến. Hình bóng một anh chàng thanh cao lịch lãm và vô cùng đẹp trai đang dần xa khuất tầm nhìn nó nó chỉ thấy cánh tay của ai đó vẫy vẫy giữa chốn đông người.

…và rồi anh đã đi!

“ Nho ơi! Đợi anh 3 năm nữa! Anh sẽ về! Anh sẽ nhớ em nhiều! Nhóc nhỏ của anh! “

Đó là câu nói sau cùng nó nghe được từ anh dần xa khuất.

Nó tái tê tâm hồn , khuỵ ngã xuống giữa sân bay mà khóc òa lên, nước mắt như suối đổ gầm thét dữ dội. Nó nhớ anh, nhớ anh nhiều lắm

Nó nhất định, nhất định phải đợi anh. Nhất định sẽ chờ anh.

Vậy là âm vang chuyến bay đọng lại từ đây trong ký ức nó, nó bắt đầu đếm từng ngày từng ngày trên tấm lịch treo lủng lẳng…..

Tại phòng Nội :

Nó đã rất ân hận vì cái hành động khờ dại của nó, chính vì nó mà Nội mới ra như vậy, một bà lão không còn vui tươi hay đùa với nó mà là một bà lão nằm la liệt trên giường đang chờ ngày theo suối nguồn thác lũ.

Bà…Bà yếu lắm rồi, không còn sức nữa. Đó là những gì sau nhữung năm tháng đợi chờ nó. Nó nhìn Nội mà ân hận, ân hận nhiều lắm.

- Nội ơi! Con xin lỗi Nội !

Bà lượm thượm không ngồi dậy nỗi, nằm đó nghe giọng nó, biết chắc chắn là nó đã về, bà cười và nói :

- Nho đó hả? Cháu của bà chịu về rồi sao?

- Nội ơi! con xin lỗi Nội ! Con đã làm Nội bệnh nặng thế này! – Nó đã bật khóc khi thấy dáng người mệt nhọc của bà.

- Con rong chơi ở đâu mấy năm qua giờ mới chịu trờ về, Nội vui lắm. Con đừng bỏ đi nữa nhe!

- Không không…hức hức…con không đi nữa. Nội hãy mạnh khoẻ mà sống với con. – Nó cầm lấy tay bà mà khóc nhừ tử

- Nội …Nội …không còn mạnh khoẻ như ngày xưa nữa đâu, Nội biết sức khoẻ mình thế nào mà.

- Không Nội ơi ….hic hic

- Con nè, sau này Nội đi rồi, con ráng mà sống tốt nhe, nghe rõ không hả? – Bà nhỏ giọt lệ dài

- Không Nội ơi…hic hic…trên đời này chỉ có Nội là người bảo bọc thương yêu con nhất…Nội đừng bỏ con mà – Nó bắt đầu gáo thét

Bỗng bà nhìn ra ngoài cửa sổ:

- Trời mưa rồi phải không con, mưa lớn lắm phải không con?

- Dạ ..dạ…hic hic mưa lớn lắm Nội !

Bỗng bà giật từng cơn…đâu nhức nhối:

- Nho ơi!

- Dạ dạ…con đây – nó run lẫy bẫy

- Nội đau quá, chắc Nội phải đi thôi. Nội không thể nói nhiều với con nữa rồi

- Nội…Nội ..híc híc…. – Nó cầm lấy tay bà khóc còn hơn mưa ngoài kia nữa, một cơn mưa thật lớn kinh khủng, một cơn bão lòng đang gào thét trong tim nó

- Nội thấy con quay về bên Nội như vậy là Nội vui rồi, thấy con còn nguyên vẹn Nội cũng thấy vui lắm….

- Nội ơi…hic hic…xin Nội đừng nói vậy mà

- Nội không ngờ ông trời lại bắt Nội đi sớm như vậy, sao bắt Nội lại không cho con nói thêm với con chứ – Bà hước hước từng hồi…

- Nội ơi! Nội đừng làm con sợ mà…..

- Thôi, Nội không chịu nổi rồi….Nội phải đi đây….con ráng….

- Nội híc híc…Nội ơi!

- Ráng sống tốt…tốt…nhe con! – Bà hước một hơi thật dài và nở một nụ cười thật phúc hậu

Nó nhướng mắt lên khóc um trời, mặt mày tối om, la toáng khắp căn phòng, gào lên:

- Nội ơi! đừng bỏ con!

Vậy là bà đã ra đi bỏ lại quá nhiều thứ! Bà còn bỏ lại một bí mật mà chưa nói kịp với anh đẹp trai của nó nữa, vậy bí mật này khi nào anh sẽ biết đây chứ ?

Nó nghĩ đến bà như một ân nhân, như một người bà ruột thịt đã giúp nó rất nhiều từ khi nó bước vào cái nhà này. Bà cũng là người chia sẽ nhiều niềm vui nỗi buồn cùng nó, cùng nó cất giữ những kỹ niệm đẹp tình bà cháu, ấy thế mà….

Một người bà phúc hậu, hiền lành đến thế sao ông trời nở lòng nào bắt đi chứ? Lại một lần nữa nó oán trách ông trời.

Vậy là niềm vui niềm hi vọng cuối cùng của nó cũng đã mất. Anh đã đi , bà đã đi, ba mẹ cũng đã đi . Bây giờ nó như một con diều đứt dây rồi không biết sẽ chúi đầu xuống hướng nào nữa.. Nó không biết sẽ bắt đầu lại từ đâu

Nhưng…nó vẫn đợi anh cho dù thế nào đi nữa thì nó cũng vẫn quyết đợi anh. Nó sẽ trở lại với thằng Nu sẽ tìm lại những ngày tháng với bó rau những con tép con cua. Còn cả những đàn heo con còn phải đợi nó chăm sóc nữa.

Rồi đây nó sẽ lại sống thật yên bình như ngày ngày nào.

Một thằng bé chân lê thê chậm rãi từng bước đi không hướng. Nó mù mập đường về. Một thằng bé đáng thương mất hết tất cả những gì đáng lẽ thuộc về nó.

Rồi ba năm nữa đây nó sẽ trở lại đây…trở lại đây một lần để đón anh về…

Chắc là vậy ? !!

Thằng bé ấy…lại một lần nữa….đứng đằng xa xa tay vẫy balô, gượng nhìn lần nữa về phía cuối đường…nó chỉ biết nhìn lại thôi

Cuối cùng nó chỉ biết ……ngôi nhà đó…có anh đẹp trai…..

____HẾT____
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nguoidaukho



Tổng số bài gửi : 22
Points : 23
Được cảm ơn : 0
Join date : 29/11/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   7/1/2012, 11:02 pm

phù phù cuối cùng cũng đọc hết, cám ơn em vì câu chuyện, đọc xong thấy buồn và khiến người ta phải suy nghĩ rất nhiều tigerblack24t
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chithien556
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 1374
Points : 1591
Được cảm ơn : 31
Join date : 29/05/2011
Age : 24
Đến từ : Nơi sâu thẩm nhất của Trái Tim

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   29/1/2013, 11:35 pm

đọc lại truyện này... Lại nhớ lần đầu tiên post truyện lên frum
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
gaupanda



Zodiac : Aquarius Tổng số bài gửi : 32
Points : 38
Được cảm ơn : 0
Join date : 04/03/2013
Age : 25
Đến từ : Tp HCM

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   5/3/2013, 11:36 pm

Lại 1 chuyện bùn nữa đọc mất cả buổi tối nhưng hay ! khóc rất nhiều ! thank chithien nha!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
TuiTênTrâu
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Leo Tổng số bài gửi : 861
Points : 1005
Được cảm ơn : 9
Join date : 24/06/2011
Age : 22
Đến từ : Nơi đào tạo Supper

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   20/3/2013, 11:30 pm

Khi đi a ơi ...!!!!!!hỳhỳ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhock_codon



Zodiac : Aquarius Tổng số bài gửi : 33
Points : 51
Được cảm ơn : 0
Join date : 01/02/2012
Age : 21
Đến từ : Một Nơi Bình Yên

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   24/3/2013, 9:28 am

hay wa a Th ơi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
the Dandelion



Tổng số bài gửi : 9
Points : 12
Được cảm ơn : 1
Join date : 08/03/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   13/7/2013, 12:19 am

ngôi nhà đó có anh đẹp trai
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....   

Về Đầu Trang Go down
 
Ngôi Nhà Đó......Có Anh Đẹp Trai....
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
 Similar topics
-
» FPT dự kiến năm 2011 phóng vệ tinh đầu tiên
» Người ngoài hành tinh cấy chíp vào người trái đất
» Chúc mừng sinh nhật bác CanVTV !
» [Game Java] game hay cho điện thoại di động S40
» [Giúp đỡ] tivi mitsustar bị lệch màn về bên trái

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến