Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
Trang ChínhCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 giấc mơ có thật ( có j` dở đừng chê)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
1___tinhyeu

avatar

Zodiac : Libra Tổng số bài gửi : 45
Points : 55
Được cảm ơn : 0
Join date : 04/09/2011
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: giấc mơ có thật ( có j` dở đừng chê)   18/9/2011, 5:21 pm

Chap 1 : cuộc sống mới

Ba mở cửa xe và nói với tui :
- Lên xe đi con , đã đến lúc mình phải xa ngôi nhà này rôi .
Xa ngôi nhà này ư , ngôi nhà mà tôi đã có bao kỉ niệm với ba , má nơi mà tôi đã có nhưng khoảng thời gian đẹp nhất của cuụoc đòi mình . Nơi đây là nơi tôi sinh ra và lớn lên có trong mơ tôi cũng không bao giờ mơ ràng mình sẽ xa nơi nay . Vậy mà hôm nay tôi phải xa nó đến với cuộc sống mới nếu má tôi cón sống thì tôi sẽ không phải xa nơi này .Cách đây 1 năm trong lúc tôi và má làm tiệc kỉ niệm ngày cưới của ba má thì má lên cơn đau tim và má đã ra đi mãi mai từ đó . Trước lúc mât má co nói cho tôi biết vì sao má đạt tên tôi là Trang (con trai ten Trang thì rất kì lạ ) vi má biết 1 ngày nào đó má sẽ xa tôi và ba tôi nên đã đạt tên tôi như vạy để ba vẫn mãi có mẹ bên cạnh và mong tôi sẽ mãi ỏ bên cạnh ba thay má ( má tôi cũng tên Trang mà ) .
- Xuống xe đi con chúng ta đến nơi rồi .
Câu nói của ba làm tôi giật mình , sau khi má mất tôi thay đổi hẳn không còn hay tươi cười như trước nũa mà lúc náo cũng buồn dầu và cô đơn . Ba thì hay đi công tác ba lo không ai chămm sóc cho tôi nên đã đi bước nữa còn tôi cũng lo ràng ba sẽ co đơn nếu không có má nên đã đồng ý .
- Đây là nhà mới của chúng ta , con sẽ thích nơi này cho mà xem .
Tôi không để ý mấy đến lời nói của ba vi tôi bi choáng phải nói la thật choáng vì sự lộng lẫy của ngôi nhà không phai nói là biệt thự thì đúng hơn . Bây giờ tôi mới nhớ ra mình sẽ sống ở khu trung cư loại I của thành phố niềm mơ ước của tôi lâu nay . Ơ cửa có một người phụ nữ trông rất sang trọng thấy ba con tôi người phụ nữ đó liền tiến lại gần và nói :
- Hai ba con đi đường có mệt không . Chua kịp để 2 ba con trả lời người phụ nữ nói tiếp . Chắc con là Trang đúng không con nhìn giống con gái quá ( chuyên ai gặp tôi mà chả nói vậy vì tôi có gen di truyền của má mà , bật mí thêm má tôi từng la hoa khôi của trường đai học trong 4 năm liền đó ) .
- Giới thiệu với con đây là dì Hoa người này sẽ làm má của con đó . Chào dì đi con .
- Con chào dì . Tôi lí nhí
- Chắc đi đường mệt lắm 2 ba con vào nhà đi .
Tôi bước vào nhà mà ngạc nhiên vô cùng chỉ thiếu nước là vô viện cấp cứu thôi . Bên ngoài đã đẹp bên trong còn đẹp hơn , đẹp đếm nỗi mà tôi không thể tả được thành lời .
- Em dẫn Trang lên phòng chắc đi cả ngày con nó cũng mệt rồi . Ba tôi nói vói dì
- Da . Bây giờ tôi mới để ý giọng dì rất nhẹ nhàng . Chị Lý mang đồ lên phòng dùm tôi. Tiếng dì nói với người làm đang ở trong bếp .
- Dạ thưa bà chủ . Tiếng chị Lý trong bếp vọng ra .
Tôi đi lên phòng theo dì phòng, phòng của tôi ở cuối hành lang có 2 cửa sổ nhìn ra vườn và một phòng tắm riêng đung như mơ ước của tôi .
- Con có thích không đây là phòng ba con chọn cho con đó . Thì ra là vậy ba luôn biết mọi sở thích của tôi . Còn trang trí phòng là do dì làm đó
- Cảm ơn dì , con thích lắm
- Còn dì cần dì giúp không . Dì nói
- Dạ không. Dì xuống nhà với ba con đi con thấy ba cũng mệt mỏi lám chắc cần dì giúp nhiều , con tự lo được mà . Tôi nở một nụ cười thuyết phục cực kì hiệu quả đó và chác cũng làm dì yên long và đi xuống nhà .
Tôi tự mình cất đồ của mình vào tủ va ngả ra chiếc giường êm ái đúng là một ngày mệt mỏi . Hôm nay tôi chuyển đến nơi ỏ mới bát đầu một cược sống mới nên vì vậy tôi mới đối sử như vậy với dì nếu như trước thì không bao giờ vì tôi vốn được ba , má cưng chiều mà Very Happy . Bỗng có tiếng gõ cửa làm tôi thoát khỏi cái suy nghĩ mông lung .
- Ai đó , của không khóa đâu . Chết lại lỡ miệng rùi , mình có biết nhà này có nhưng ai đâu mà nói vậy .
- WELCOME TO MY HOME.
Đó là tiếng của 2 người con trai chắc là con của dì vì tôi nghe thấy ba nói là dì có 2 đứa con mà . Thấy tôi ngạc nhiên nhìn họ một trong 2 người lên tiếng .
- Chào nhóc , nhóc là con của dượng Phan dúng không nhóc . Nhóc baby và giống girl wa' nếu không nghe má nói trước chác tụi này tưởng nhóc là con gái mất.
- Dúng tôi là con dượng Phan 2 anh là .
- Quên giới thiệu với nhóc anh là Hùng còn đây là Mạnh anh tui .Người vừa nãy lên tiếng nói tiếp khi nói đến tên mình người bên cạnh lên tiếng.
- Anh là Mạnh rất vui được biết em .
- Em la Trang .
- Cái ghì Trang ah' . Tôi khẽ giật đầu 2 người cười lớn làm tôi đỏ mặt . Không ngờ nhóc giống girl mà tên nhóc cũng vậy .Hùng vùa nói vừa nói vua cười
- Biết tên tôi rồi thì đừng có gọi tôi là nhóc nữa. Tôi bực mình . Hơn tôi bao nhiêu tuổi mà gọi tôi là nhóc .
- Nhóc bé tý thế chắc là chỉ 15 tuổi là cùng gọi nhóc cho nó thân mật .
-Tôi 17 tuổi rồi đó .
- Vậy thì bằng tuổi ..... Mạn tính nói ghì đó thì bị Hùng ngăn lại.
- 17 ah`! nhỏ wa' chúng tôi 18 nè vậy gọi là nhóc được chưa.
Cuộc nói chuyện bị cắt ngang bởi chị Lý :
- Bà chủ nói hôm nay cả nhà ra nhà hàng , các cậu về chuẩn bị đi 1 tiếng nữa cả nhà cùng đi .
Rồi 2 tên kia cũng về phòng của họ tôi láy quần áo và đi tắm . Tôi nằm trong bồn tắm mà tức anh ách từ trước tới giờ chưa ai dám gọi tôi là nhóc . Vì ở trường tôi nổi tiếng là ương bướng va chàn lửa . Có thầy giáo thấy tôi tên con gái chọc vào ai ngờ tui làm cho một vố phải nhỉ luôn cả tiết lần sau không dám đông đến. Vây mà hôm nay tui bi tên đó gọi bằng nhóc bực thiệt nhưng mà kể cũng lạ tên Hùng đó mặt non choẹt mà cũng 18 tuổi , tên Mạnh kia 18 thi con nghe được . Nếu cúng 18 tuổi thì họ là sinh đôi ah` họ có giống nhau lám dâu . Nhưng cũng có những cặp sinh đôi không giống nhau mà .... thôi kệ họ tắm nhanh lên không trễ .
Tắm xong tôi bước ra ngoài không biết nên mặc ghì bây giờ nhỉ àh đúng rồi .Tôi lấy tronng tủ ra chiếc áo sơ mi trắng ( màu trắng hợp với tôi màu Smile ) chiếc quần jean đen cai này mới mua chưa vận nầy nào thêm đôi giày thể thao nữa trông mình thật tuyệt . Sao ông trời ưu ái mình ghê mặc ghì cũng đẹp chắc tại mình giống má đêy hihi . Àh 2 tên đó cứ bảo mình giống con gái để mình cho họ biết mình cũng Men chứ bộ nghĩ vậy tôi lấy lọ keo và vuốt lên tóc mình một ít hehe để xem mọi người sẽ nghĩ sao nhỉ Surprised ngại wá không dám nghĩ đến nũa . Chết muộn mất xuống nhà ngay thôi , xuống dưới nhà tôi đã thấy mọi người ở dứoi đông đủ thiếu mỗi tôi , tôi lên tiếng .
- Xin lỗi con xuống muôn , mọi người chờ lâu chưa. Nghe thấy tiếng tôi mọi người đều quay lại nhìn đúng như tôi dự đoán không ai không tròn mắt ra nhìn (giác quan thứ n +n mà ).Phai mất gần 1 phút sau tôi mới thây cử động đầu tiên đó là của ba tui .
- Chúng ta lên đường thôi .
- Ờ mọi người đã đông đủ rồi cả nhà ta đi thôi . Tiêng dì nói sau tiếng ba chắc cũng khoảng 30 s ghì đó và cả nhà cùng nhau ra xe .
- Này nhóc có đi nhà hàng thôi mà trang điểm giữ vậy . Tiếng tên Hùng đáng ghét đó không khen người ta một câu dã chọt quê người ta rồi .
- Kệ tui . Mác mớ ghì tối anh . xj` >Razz. Đúng là cái đồ dáng ghét mà .
- Có chứ vì cậu mà cả nhà phải chờ tới 20p đó . Xém tý nữa là má bát anh lên phòng xem nhóc có bị xỉu trong phòng tắm không đó.
- Cái ghì làm ghì đến 20p tính đến lúc anh nói mới là 19p:59s thôi nha . Đồ ăn gian .
- Thôi được 19p:59s nhưng mà nhỏ hơn thì phải gọi anh xưng em chứ đừng anh anh ,tôi tôi kì lắm đó . Nếu không anh mách dượng đó nhóc. Thôi lên xe đi ưu tiên nhóc nhỏ người cho nhóc ngồi giữa hai anh còn để dượng và má ngời ghế trên .
Chưa kịp phải ứng ghì tôi đã bị hán đẩy tót vào xe bực thật chờ đó xé có ngày tôi cho biết tay nhớ đêy


* 9h tối :
Gửi má thân yêu !
Hôm nay con lại viết thư giủ cho má ,má àh ở trên đó má có đọc đươcj những giòng này của con viết không ? Con và ba đã chuyển nhà tới một ngôi nhà mới và sẽ sống một cuộc sống mới từ đầu ,nhưng con sẽ không quên má đâu vì má mãi mãi là người con yêu quý nhất và mãi mãi ở trong lòng con . Má đừng lo cho con , con sẽ thích ứng được với cuộc sống mới này nhanh thôi .Chắc là 1 năm qua con đã làm má lo lắng lắm nhỉ ? Con xin lỗi má vì đã đê má lo láng nha con sẽ làm lại từ đầu sẽ không đau khổ vì nhớ má nữa , má hãy ở bên con và ủng hộ con nha . Con yêu má nhất
Cục kưng của mẹ

Trang
Nhấn chuột vào dòng chữ post entry , kể từ ngày má mất tôi hay viết blog hơn .Vìtừ trước mọi chuyện tôi toàn kể cho má nghe nên khi má ra đi tôi mới bắt đàu viết blog cho đỡ nhớ mà và đỡ cô đơn . Cộc ...Cộc ai vậy nhỉ .

- Ba đây , ngủ chua con .Thì ra đó là tiếng cửa ba .
- Con chưa ngủ đâu ba àh .Tôi vội chạy ra giường nằm vì ba không muốn tôi onl muôn .Ba đẩy cửa đi vào ngồi bên cạnh tôi và nói.
- Con tháy thế nào .
-Cái ghì thế nào hả ba .
- Thì cuộc sống mớ ở đây thế nào .
- Dạ tốt lắm ,con không còn một mình bây giờ con đã có cả ba lẫn dì chăm sóc lại còn có thêm 2 anh trai nũa con vui lám ba àh.
- Vậy mà ba cú lo con không thích nghi được cuộc sống ở đêy .
- Ba quên con là con trai ba sao . Con biết khi má mất ba cũng buồn lám nên khi thấy ba quyết định quên đi quá khứ bắt đầu 1 cuộc sống mới thì con cũng phải vậy chứ. Không lẽ con cứ như vậy thì ba sẽ không sống tốt được đúng không ba .
- Cái thàng nhóc này cũng lý luận ra phết ấy nhỉ .
- Vì con là con của ba mà . Ba hôn tôi 1 cái vao chán
- Thôi đi ngủ đi con .
- Da.
Chap 2 : Tình cờ
6 am
Reeng ......... Reeng .Cái đồng hồ chết tiệt không để yên cho tao ngủ àh , bục mình tôi cầm lấy nó ném cái vìu xuông đây nhưng no vẫn tiếp tục sứ mệnh của nó là gọi tôi dậy .Tôi đành thức dậy tắt chuông đi . Quái nhỉ hôm qua mình có để chuông đâu mà nó lạ kêu chắ là ba để chuông cho mình rồi ,ba quên mất mình đang nghỉ hè phải gần một tuần nữa mới phải đi học mà . Vùa vươn vai vừa ngáp tôi bước xuống nhà .
- Dậy dồi hả con , xuống ăn sáng đi
- Dạ . Vẫn còn mắt nhắm mắt mở . Ba con đi làm rồi hả dì .
- Ùh . Hôm nay 2 đứa đi đồ chuẩn bị cho năm học mới hả. Dì quay sang nói với Mạnh . Cho Trang đì cùng luôn dù gì năm nay nó cùng trường vói các con mà .
- Vậy thì tốt quá , có dịp làm anh con thân nhau thêm . Mạnh tỏ vẻ xung sướng . Chỉ sợ Trang không muốn đi thôi . Ánh mắt Mạnh hứong về phía tôi , còn tôi thì vẫn còn ngây người ra vì câu nói của dì có 2 từ "cùng trường "
- Dì nói cái gì , con học cùng trường với 2 anh sao . Tôi ngac nhiên hỏi lại .
- Thế ba con không nói cho con biết đã chuyên con sang trường Anh Khai cho gần nhà hơn sao. Ba thật là đáng ghét chuyển trường àm không nói gì với mình .Ít ra cũng nên nói trước để mình còn có dịp chia tay lũ bạn thân nữa chứ .Bự mình quá đi mất X( . Tôi vội chay ra cầm lấy chiếc điện thoại gọi cho ba .
- Alo ba ah .
- Có gì mà gọi cho ba sớm thế .
- Ba sao ba chuyên trường ma không cho con biết.
- Àh ba quên mà chuyển đi cũng tốt chứ sao , ngay xưa con chả nói con thích học trường đó lắm cơ mà . Thôi nha ba tắt máy đây ba đang bận lắm thế nha.
- Ba , ba .
Tôi lững thững bước vào trong bếp , ngồi vào bàn uống nốt cốc sữa thì dì nói .
- Chuyên đến Anh Khai cũng tốt mà con .
- Dạ con biết nhưng ba phải nói trước với con chứ . lúc nào ba cũng tự quyết định àm chả bao giờ nói trước với con gì cả . Lúc nào ba cũng coi con như là con nít vậy .
- Thôi uống đừng bực mình nữa , tý đi cùng bọn anh nha . Mạnh an ủi tôi .
Tôi khẽ gật đầu vì nếu không đi , sau này đi với ai vì mình chả biết gì về cái khu trung cư loại I này cả .
- Con lên phòng chuẩn bị đây . Nói xong tôi đi lên phóng.
- Trang con gọi Hùng dậy cho dì nha , cái thàng lớn rồi mà hay ngủ nướng như con nít vậy . Phòng của nó ở cuối tầng 2 đó con . Dì còn chỉ dẫn thêm.
- Dạ . Sáng ra đã phải gặp hắn không biết ngày hôm nay đen đủi gì không đây .
Tôi đảy cừa đi vào ,phỏng của hán cũng khá ruộng và cũng hơi giống phòng của tôi . Không ngờ phòng của hán lại ngăn nắp đến thế tôi nghĩ với tính cách của hán thì căn phòng này phải như 1 bãi chiến trường chứ . Trên bàn học hán có một cái khu ảnh của hai đứa bé , một đứa con trai chác là hán . Còn đứa con gái kia a`h không là con trai mới đúng vì nó giông con gái quá thì tôi không biết (ai àm biết được cơ chứ ) nhưng mà tôi trông quen lám như đã gặp ở đâu rồi ấy . Tý quên nhiệm vụ của mình là gọi hán dậy chứ không phải là lên xem phòng hắn . Nhìn gương mật hán ngủ trông baby thật vày mà khi thức thì không khác ì một con ác quỷ
- Anh Hùng dì gọi dậy kìa .
- Nhóc để yên cho anh ngủ tý đi , còn sớm mà . cái giọng ngái ngủ
- Sớm cái ghì nữa . Dậy mau , dậy . Anh mà không dậy tôi tung trăn lên dó . Không thấy hắn nói gì tôi nói tiếp . Tôi làm thật dấy nha tôi đếm đến ba đó . 1..........2.............Tên này gan lì thật , được tôi làm thật cho coi và tôi đếm tiếp "3 ". Tôi tung chăn lên .
- Á ...........Á ................ Á.............Tôi hét lên vì ... vì hắn không vận quần áo . Tôi vội quay đi còn hắn cũng vội vàng tỉnh dậy và kéo cái chăn lạ che đi những cái ghì cần che . Mặt tôi dần đỏ lên như quả gấc vì từ nhỏ đến giờ tôi chưa nhìn thấy cái ấy của ai bao giờ trừ của tôi .
- Làm cái ghì mà hét lên dữ vậy , chỉ là nhì thấy người khác không vận quần áo thôi mà . Có chuyện nhỏ thế mà cũng hét lên như con gái vậy .
Với anh là chuyện nho nhưng với tôi là chuyên lớn đó . Rồi tôi chạy ra khỏi phong về phòng của mình tôi đóng của lại . Trời ơi mình đã nhìn thấy cái ......... ấy của hán . Xấu hổ quá đi àh nghi tới đó mật tôi càng ngày càng nóng hơn có khi nó muốn nổ tung ra vù ngại mất .
Cộc .... Cộc .... ai đó đang gõ cửa phòng tôi , đang không biết là ai thì người đó lên tiếng :
- Nhóc ơi ! Chuẩn bị nhanh lên 5 phút nữa là lên đường đó ,nhanh lên . Thì ra lag Hùng tôi vùa mới trấn tĩnh lại sau chuyện vừa rồi . Nhung sao khi nghe tiếng của Hùng thì mặt tôi lại bắt đầu đỏ ửng lên , tim tôi tự nhiên đập nhanh dữ dội không kiểm soát được . Không lẽ minh ...... i..... không ,chắc không phải vậy , chắc là do lần đầu mình thấy cái đó của người khác lên vậy thôi . Chắc không có chuyên gì đâu nghĩ vây tôi chấn tĩnh lại và đi thay đồ . Tôi mặc một chiếc áo phông trắng mà tôi thích nhất , chiếc quần jean hơi thụng thêm đôi tông nữa trông tôi càng dễ thuwong hơn .Tôi bao giờ cũng vậy lúc nào tôi cũng muốn hút hồn người ta từ cái nhìn đầu tiên nên tôi rất chú trọng về bề ngoài ( vì tôi dễ thương mà ;*) )
- Ê nhóc , sao lần nào ra ngoài cũng phải chờ nhóc vậy , hôm nay chờ đến 20 phút rồi đấy . Tiếng của Hùng khi tôi vừa bước xuống nhà .
- Chúng ta đi nào . Mạnh đúng dây và bảo tôi và Hùng .
Hùng đi ngang qua tôi và nói thầm vào tai tôi :
- Không biết nhóc có phải là con trai không nũa . Và hán lại nở nụ cười mọi khi của hán đúng alf đáng ghét. Tôi không kịp phản ứng gì thì hán đã đi ra xe mất rồi tôi đành nuốt cục tức vào bụng và đi ra xe .
Không hiểu sao tôi lại hay bối dối trước mặt Hùng đến vậy trước kia có bao giờ tôi như vậy đâu . Mỗi khi ai chọc tôi hay cãi nhau với tôi bao giờ tôi cũng phải giành phần thắng cho kì được . Vậy mà mỗi khi bị Hùng chọc tôi lại toàn thua .Mải suy nghĩ mà tôi không đẻ ý xe đã dừng lại trước siêu thị "Smile" siêu thị bậc nhất của thành phố và cũng nổi tiếng nhất cái đât nước Việt Nam nhỏ be này :
- Không xuống xe đi nhóc , hay là chờ người ta bế mới xuống . Lịa cái giọng đáng ghét của hắn , chờ đó có ngày tôi cho biết tay .
Tôi bước xuống xe và nỗi bực tức của tôi mau chóng tan biến khi tôi đứng trướ siêu thị "Smile" này , đúng như cái tên của nó làm ai cũng phải vui vẻ . Chưa kịp ngắm kĩ thì tôi đẵ phải chạy theo Hùng và Mạnh vì 2 người đó đi nhanh như ma đuổi vậy . Chúng tôi nhanh chóng lên tầng 5 của siêu thị đây là khu nahf sách và các thiết bị học tập mà .
- Anh sẽ đi mua sachs giáo khoa , còn 2 đứa mau đi mua đồng phục xong rồi muốn đi đâu thì đi làm ghì thì làm , mua gì thì mua nhưng nhớ 11h 30 là phải xuông tầng 2 ăn trưa , anh chờ ở đó . Nhớ đó đùng quên . Mạnh nhắc chúng tôi rồi biến mất luôn .
Tôi đi theo Hùng đến một góc của tầng này để mua đòng phục .
- Sao không may đồng phục của trường mà phải đến đây may vậy .Tôi hỏi Hùng
- Đúng là nhóc ngốc . Thế không biêt trường Anh Khai may và bán đòng phục ở đây sao . Siêu thị "Smile" giúp trường Anh Khai rất nhiều trong nhưng năm đầu và bây giờ cũng thế nên trường Anh Khai quyết định giao việc may đồng phục cho học sinh cho siêu thị này đảm nhiệm . Nhờ vậy mà đồng phục trường bao giờ cũng rất style và bền hơn các trường khác .
- Ra thế.
- Cô ơi cho tôi 2 bộ đồng phục như mọi khi và cho cháu thêm 2 bộ nữa cho cậu nhóc này .
- Dạ thưa... Cô nhân viên bán hàng đang nói cái gì thì đột nhiên lại dừng lại không nói gì .Thấy lại tôi hỏi Hùng.
- Sao anh quen người này ạ .
- Không . Một câu trả lời ngắn gon.
- Vậy sao chị ấy lại biêt cỡ quần áo của anh .
- Lí do rất đơn giản vì anh hay đánh nhau nên đồng phục phải may thường xuyên nên nhớ số đo là chuyên bình thường thôi .
- Thế không đồng phục cho anh Mạnh àh .
- Thì anh đã nói mua 2 bộ rồi mà .Anh và mạnh mặc cùng cỡ mà .Đúng rồi họ là anh em sinh dôi mà nên cung số đo là chuyện bình thường thôi.Kìa vào đo đồng phục đi chứ .Hùng nói tiếp và đẩy tôi vào trong .
Lấy xong đồng phục tôi và Hùng đi mua một ít đồ vì nhiều quá nên tôi bắt hùng sách đồ cho bõ ghét . Ai bắt thích làm anh Smile
- Bây giờ đi xuống tầng dưới nha . Hùng lên tiếng
- Em có tý việc anh xuống trước đi . Nói rồi tôi chạy mất tiêu
Đi một mình thật thoải mái không phải đi theo cái tên đáng ghét kia . Ở kia có hàng bán dây đeo di động phải mua một cái mới được cái này của mình cũ quá rôi . Cái hing trái tim này mới yêu làm sao mình phải lấy mới được .Đang lấy chiéc dây ra thì .RẨM ............... tôi bị một cái gì đó đâm phải và ngã lăm ra . Choáng váng ngồi đậy tôi lờ mờ biết được chuyện gìh đã sảy ra . Đó là 1 đám thanh niên đang chơi chò đua xe đẩy hàng và họ đã đâm vào tôi .
- Cái gì vậy đi đứng kiểu gì vậy , không có mắt àh . Tôi bực tức nói . Xe là đẻ chở hàng chứ đêm mây anh đem ra đua àh.
- Thằng nhóc kia ,mới đâm vào có 1 tý thôi mà , làm gì mà dữ vậy .
- Cái gì đâm người ta ngã lăn ra như vậy mà bảo là 1 tỳ thôi àh . Có bị tâm thần không vậy .
- Chạm nhẹ như vậy mà làm như chết người vậy . Tôi bồi thường là được chứ gì .Tên đó nơi với giọng tinh tướng . Cậu cần bâo nhiêu
- Anh tưởng ếo tiền là làm gì cũng được sao . Anh tươngt đâm người ta rồi cầm 1 nắm tiền quang vào mặt người ta là xong àh . Nếu nói xin lỗi tôi cò bổ qua chứ nhưng nói giọng tinh tướng như hán thì còn lâu .
Chúng tôi đang cãi nhau thì có 2 nhân viên bảo vệ đi tới .
- Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy mấy cậu . 1 trong 2 nhân viên hỏi chúng tôi .
- Mấy anh này đua xe hàng đâm vào cháu nhưng họ không xin lỗi .
- Thằng nhóc kia ăn nói cho cẩn thận vào nha . Tại may đứng giưa đường nên mới thế chứ . Tên kai cãi lại .
- Thôi không cần cãi nhau mời các cậu xuống phòng bảo vệ giải quyêt .
* Phòng bảo vệ :
- căn cứ vào lời khai và băng hình chúng tôi thu được thì mấy cậu thanh niên kia phải nộp phạt bồt thường xe cho siêu thị ,bồi thường cho nạn nhân là cậu kia và mời người nhà đến bảo lãnh mới được về. Cò cậu kia vô can nên được ra về . Chú bảo vê noi .
- Dạ cảm ơn chú. Tôi nói mà trong long vui vẻ vì mấy tên kai bị phạt . Con không cần họ bồi thường đau chú . Con đi được chưa chú .
- Cậu có thể đi. chú bảo vệ nói
- Dạn chào chú . Tôi đi ra khỏi phòng nhưng không quên nhìn mất gương mặt đáng thương kai thật tội nghiêp . Thế cho chừa cái thói tinh tướng cậy có tiền mà an hiép người klhác đi .
* Tâng 2 siêu thị Smile :
Tôi vui vẻ vừa đi vừa hát ca khúc " Đôi cánh thiên thần " vì vừa có chuyên vui mà . Nhưng mà Hùng với Mạnh đâu nhỉ chỉ nói là đi xuống tầng 2 thôi nhưng mà biết tìm ở chỗ nào bây giờ . Đang lơ ngơ thì có tiếng gọi.
- Trang ! Ở đây . Mạnh đang ngồi ở một cái bàn gần đó và tôi tiên đến cái bàn đó .
- Đi đâu mà giờ này mới đến làm anh em tôi chờ dói meo cả bụng rồi đó nhóc. Thấy Hùng nói vậy tôi nhìn lại đồng hồ thì đã 12h rôi .Tâm trạng của tôi đang vui lại chuyển thành bực tức sao kiếp trước tôi có nợ gì với hắn mà mỗi khi gặp hắn tôi lại bực mình thế cơ chứ .
- Thôi mình ăn trưa thôi . Nói xong Mạnh đi ra gọi đồ ăn còn lại tôi và Hùng .
Tôi liền lấy cái dây đeo điện thoại mới mua ra đeo cho dến cưng của mình vì nói chuyện với tên kia chỉ tổ bực mình .
- Đâu dồi 1 cái dây nữa đâu . Tiếng tôi thốt lên khi không thấy 1 chiếc dây đeo kia đâu . Vì tôi mua 2 cái để bao giờ có người yêu thì tặng cho người đó mà sao giờ không thấy .
- Cái gì đâu rồi ? Tự nhiên thốt lên 1 câu chả rõ nghĩa gì cả
- Cái dây deo điện thoại mới mua sao giờ không thấy .
- Tìm kĩ lại trong túi đi hay là để ờ trong đó .
- Tôi tìm kĩ rồi không thấy . Chết rồi hay là ........
- Chết rồi cái gì .
- Không có gì . Chắc là vừa lúc lẫy va phải mấy tên kia nên làm rớt mất rồi . Đúng là số xui .
- Sao mặt mài buồn thui thế Trang . Mạnh đã mang đồ ăn về .
- Nhóc mất dây deo điện thoại mới mua . Hùng kể lại sự tình cho Mạnh nghe đúng là đồ hóng hớt đáng ra phải kể mới đúng chứ .
- không phải buồn đâu , tưởng mất điện thoại anh mua cho cái mới mất dây deo thôi chứ gì thich tý anh mua cho hẳn một đống loại nào cũng có.
- Không cần đâu anh chỉ là 1 cái dây đeo thôi mà .
- Đưa anh xem điện thoại của em nào . Mạnh nói và với lấy chiếc điên thoại của tôi đang để ở trên bàn .
- Điện thoại của em ngộ thật .
- Dễ thương không anh . Em nó muốn nó giống em nên trang trí như vậy đó . Vì điện thoại cùa tôi dán nhiều hình ngồ ngộ của teen nhà mình thích đó mà .
- Trông cũng dễ thương thật . Mạnh nhận xét rất đúng Surprised
- Đâu đưa em xem nào. Hùng đang uống Soda cũng phải ngừng lại với lấy chiếc điện thoại của tôi . Chắc lại khen đẹp cho xem .
- Nhìn trông cũng bình thường chả có gì lấy làm dễ thương mà anh hai cũng khen . Hắn kết luận một câu xanh rờn .
- Đưa đây . Tôi giật lại cái điên thoại vì từ trước đến nay chưa ai nói với tôi là đồ của tôi bình thương cả .
Một lúc sau khi cả 3 đã ăn trưa xong
- Lát nữa mình đi về hả anh Mạnh . Tôi quay sang khỏi Mạnh khi anh vừa uống 1 ngụm Soda
- Không ! Hôm nay mình đi chơi cả ngày luôn . Tý nũa mình sẽ đi xem phim rối ăn tối rồi mới về.
- Vậy hả .
Buổi chiều hôm đó 3 chúng tôi đi chơi với nhau thật vui vẻ , trừ những lúc tôi và Hùng cãi nhau như mọi khi ra . Nhung điều đó không làm cho không khí xấu đi . Hôm đó chúng tôi về nhà khá muộn nên tôi cũng không gặp ba để nói về chuyện chuyển trường nhưng điều đó với tôi không còn quan trong nữa , vì Mạnh và Hùng đã kể cho tôi nghe nhiều chuyện về trường làm tôi cũng thấy tò mò .

---o0o---
Chap 3 : Nhóc đi học
* 5 am : Phòng của nhóc
Tôi thức đậy sau một giấc ngủ dài vậy là mình đến đây được một tuần rồi hôm nay mình sẽ đi học ở một ngôi trường mới .Bước vào phòng tắm đánh răng rửa mặt cho tỉnh tao rồi tôi bước ra ngoài bật máy tính lên .
Gửi má yêu !
Má àh con đã quen với cuộc sống mới rồi đó mà , má ở trên dó đùng lo cho con nha . Hôm nay là ngày đầu tiên của năm học mới và con cũng trở thành học sinh của trường Anh Khai rồi má . Cái trường mà ngày xưa con luôn mơ ước được học đó má . Ở trên đó má nhớ phù hộ cho con được gặp nhièu may mắn nha . Thôi con đi chuẩn bị cho ngày đầu đến trường đây má .
Con yêu của má.
Trang
post entry
Hôm nay có vẻ mình viết cho má hơi it nhỉ không biết má có giận mình không nũa , chác má cũng thông cảm cho con trai của má hôm nay phải chuẩn bị cho ngày đầu học trường mới nên không giận mình đâu ( hehe ) . Thay bộ quần áo ngủ ra ( áo ngắn tay với quần lửng thì đúng hơn ) mặc bộ đồng phục của trường Anh Khai vào tôi trông người lớn hẳn , tôi thích nhất ở bộ đòng phục này là chiếc cà vạt trông như nam sinh Hàn Quốc vậy . Đúng như Hùng nói đồng phục Anh Khai rất style quả không sai . Nhưng tôi muôn mùa đông đến nhanh hơn để được mặc chiếc áo véc ( đồng phục mùa đông mà ) không biêt nhìn mình thế nào vì đồng phục của trường tôi trước đây chỉ là áo gió thôi nhìn thì cũng được nhưng không đẹp cho lắm . Tôi bước xuông nhà thì mọi người bắt đầu ăn sáng.
- Hôm nay đi học có khác dậy sớm , không để người khác phải chờ . Lại là cái tên đó sang ra xui thế không biết , may mà hắn hơn mình 1 lớp chứ không xui cả năm .
- Chuyện , có người hôm nay cũng vậy không để người khác phải gọi mới dậy . Tôi đáp lại
- Ăn sáng đi hai đứa . Mới sáng ra đã cãi nhau rôi . Ba vừa đọc báo vừa nói .
- Àh Trang biết trường chưa con , hay để tý ba chở đi . Ba đọc báo đọc báo một lúc lại quay sang hỏi tôi làm tôi tý nữa bị sạc sữa.
- Dạ không cần đâu ba , hôm trước khi đi mua sách mấy anh chỉ trường cho con rồi con tự đi được mà ba . Con đủ dồi , thưa ba , thưa dì con đi học .
- Sao đi sớm thế con . Ba tôi nói .Chờ 2 anh đi một thể
- Con muốn đi học một mình thoải mái hơn mà ba. Đúng hơn là không muốn đi cùng Hùng
-Sao ăn ít thế con . Dì nhìn đĩa cửa tôi mới ăn hết 1 nửa
- Ăn thêm chắc con thành heo quá dì . Tôi nở một nụ cười
- Đúng rồi có người dữ eo không dám ăn nhiêu , có ngày người không thành heo mà lại thành trèo pheo . Lại cái tên đó làm người ta bực cả mình , nhưng hôm nay là ngày đầu năm học nên tôi không muốn mất vui vì hắn nên đi ra ngoài .
Tý quên tôi chạy như bay lên phòng , vào phòng tôi mở cái hộm trên bàn ra (hộp trang sức của má tôi đó) . Tôi lấy sợi dây đẹp nhất đeo vào cổ cái này là của má cho tôi khi tôi bắt đầu đi học lớ 1 má còn nói :" Cái này sẽ lại may mắn cho con " . Vì thế tôi thích nó nhất và mỗi khi đi học tôi đều đeo nó . Xong rồi tôi chạy như bay ra ngoài nhà dắt chiết xe của mình rồi phóng ra đường . Nhanh như vạy vì tôi không muốn gặp tên kia vì sẽ xui lắm . Hít thở cái không khí mát mẻ của những ngày cuối thu thật là trong lành . Không ngờ con đường tôi đi học lại đep đến thế giống phim Hán quá:p giá như ngày đầu đi học mà gặp anh chàng nào .... Lại nghĩ vớ vẩn rồi đường đến trường tiếp theo đi như thế nào nhỉ xem nào đoạn kia là rẽ phải , tiếp theo rẽ trái , đi thẳng , tiếp theo lại rẽ phải , rồi rẽ trái lòng vòng quá tiếp theo là đi như thế nào nhỉ :-/ .Chết rôi không nhớ đường đi muôn mất lại ngày đầu đến trường nũa chứ .Đang không biết đường thì tôi thấy có một anh chàng cũng mặc đồng phục Anh Khai hay quá hỉa hỏi đương mới được . Nhìn từ xa anh ta cũng cao dáo phải nói là dáng người mẫu mới đúng , nếu mình mà cao như anh ta mình cũng đi làm người mẫu từ lâu rồi .
- Anh ơi cho em hỏi trương Anh Khai đi đường nào vây ? Tôi cất tiếng hỏi ngọt một cách lạ thường không biết có ý gì đây .
- Đi thẳng ...Đang nói thì anh ta quay lại nhìn tôi .
- Là anh sao ! Tôi giật mình sững sờ không ngờ anh chàng đó lại chính là cái tên đâm vào tôi hôm ở siêu thị. Chạy mau không anh ta nhớ lại thì nguy .
- Thằng nhóc kia dứng lại . Chưa kịp chạy thì anh ta đã kéo xe tôi lại chết chắc rồi .
- Sao định chạy àh . May quá ông trời cho quả có mắt cho tao gặp lại mài .
- Anh ... Anh đinh làm gì tôi . Không biết hắn định làm gì mình , trắn lột chắc không nhìn hắn không có vẻ thiếu tiền . Hay hắn định đắnh mình dễ lắm hôm nọ thấy hắn hung dữ lắm , chết dồi khuôn mặt xinh dai của mình không phải nói là rất xinh mới đúng lại còn baby nữa chứ chẳng lẽ ôi không .
- Định làm gì àh haha . Tất nhiên là tao sẽ hành hạ may rồi . Vì mày mà ba tao không cho tao lấy xe đi học mà phải di bộ đây này .
- Cái gì HÀNH HẠ ! Anh vừa nói hành hạ . Chết rồi lầm đầu tiên của mình không lẽ hắn định lấy mât , không mình không muốn thế mình không muốn lần đầu của mình lại dành cho một người không quen biết như hắn .
- Đúng tôi vừa nói như thế đấy , sao sợ rồi àh . Nếu biết sợ sao lần trước còn sử ác thế , dám làm dám chịu .
- Anh ơi em còn nhỏ lắm , anh tha cho em . Anh mà làm vậy chắc em tự tử chết mất . Nước mắt tôi bắt đầu chảy ra .
- Đùng có lấy nước mắt ra dọa tôi , tôi nghe bon nó khóc nhiều rồi nhừng tưởng tôi sẽ mủi lòng . Đúng là đồ động vật máu lạnh .
- Thế anh cần bao nhiêu tôi bảo ba tôi gửi cho. Lau nước mắt tôi làm liều nói vậy .
- Tiền àh tôi thiếu gì , mà lần trước cậu bảo tôi đừng tưởng có tiền là có mà muốn làm gì cũng được sao . Chết rồi đây là lí lẽ của mình mà . Cậu tưởng hại tôi dồi cầm 1 nắm tiền quang vào mặt tôi là xong sao . Câu này quen quen , quá quen mới đúng vì đây là câu nói của mình mà .
- Thế bây giờ anh muốn thế nào . Tôi hỏi nhưng lòng lo lắng vô cùng không biêt hắn làm cái gì tiếp theo ôi cái lần đầu của tôi thế là mất :&( :&(.
Đang lo lắng thì hắn có điện thoại ra nghe , nhân lúc này trôn đi đố hắn đuổi được .
- Định chạy hả đừng có mơ .Hắn lôi tôi lại khi tôi định co giò phóng đi .
- Alo ! U`h tao đây đang trên đường đến trường .....Sao không qua đón được hả không sao tao có người đưa đi rồi ...ùh ... Tao có trò này mới hay lắm tý nưa lên trường tao kể cho nghe .... trông cũng được .....Bye nha .
- Tôi chưa nghĩ ra cách gì để hành hạ cậu cho xứng đáng cả . May qua hắn vẫn chưa nghĩ ra chuyện đó.Vì vậy trước tiên cậu phải đưa tôi đến trường . May nữa vì mình đang cần người đẫn đến trường vì quên đường mà .
Hắn nhảy lên xe tôi làm tôi đi xe loạng choạng .
- Này cậu đi kiểu gì vậy , muôn chết ạh . Hắn hét lên.
- Anh nặng như thế còn tôi thì bé thế nay sao đèo nổi anh . Tôi thanh minh . Tôi cũng không chắc chúng ta có chết hay không nhưng mà cứ như thế này thì dễ lắm .
- Xuống ! Xuống ngay ! Tôi đèo cho , để cậu đèo dễ chết non lắm cuộc đời còn dài chết non phí lắm . Có thê chứ đừng hòng mà tôi chịu đèo .Thế dồi hắn lên đèo còn tôi ngồi sau .
- Nói cho cậu biết nha ở Anh Khai tôi là đầu gấu đấy đừng tưởng chỉ có hôm nay tôi mới gặp cậu . Nếu tôi muốn là tôi có thể bắt cậu bât cứ lúc nào dây .
- Biết dồi , nhìn anh là tôi đủ biết rôi . Không biết là hắn có đánh bonmgs mình lên không nữa. Chúng tôi đi được 1 đoạn thì gặp 1 đám nữ sinh Anh khai (vif tôi nhìn phù hiệu ở áo họ mà ) .
- Bám chặt vào . Hắn ra lênh cho tôi.
- Để làm gì . Tôi hỏi lại nhưng chưa kịp có câu trả lời tôi phải bám vào hắn ngay vì hắn đang đánh võng . Đúng là đò sĩ gái
*Cổng trường học Anh Khai :
- Đi gửi xe đi . Tên đó ra lệnh cho tôi .
- Anh chạy xe kiểu gì vậy . Tôi vừa nói vừa vỗ ngực . May mà đén trường rồi chứ nếu đii thêm 1 đoạn nữa chắc tôi không chết vì đụng xe thìg cũng chết vì đau tim mất .
Tôi đi gửi xe nhân tiên chuồn luôn nhưng không hiêu hán đi theo tôi hay sao mà hắn vẫn tóm được .
- Định chuồn luôn hả . Không dễ đâu .
- Tôi đâu có muốn chuồn đâu ( điêu ) . Chỉ tại tôi mới đến nên không rõ đường thôi .Tôi thanh minh .
- Vậy sao đi từ nhà xe ra chỉ cần đi thẳng không tới 5 phút là ra tới chỗ vừa nãy vậy mà cậu cũng nhầm kể cũng tài thật . Hắn cười duyên một cái đúng là đồ đáng ghét .
- Ờ đấy tôi định chuồn đấy thì lám sao nào . Mà anh là cái gì của tôi mà đòi quản lý tôi vậy .Nói câu này là tôi tức hắn lắm rồi đó . Ở nhà thì vướng phải tên Hùng đến trường thì là tên này
- Tôi á ! Tôi là chủ nô của cậu được chưa.Hắn lại nở nụ cười vừa nãy sao hán thich cười
-Tôi á ! Tôi là chủ nô của cậu được chưa.Hắn lại nở nụ cười vừa nãy sao hán thich cười thế nhỉ .
- Anh là chủ nô của tôi vậy thì tôi là ... Chưa kịp nói hết câu thì hắn cắt lời tôi .
- Thì cậu là nô lệ của tôi chứ sao
- Cái gì .... NÔ LỆ của anh , tôi nói làm nô lệ của anh bao giờ đúng là đồ nói điêu kiếp sau bị câm đó . Anh ta đang nằm mớ giữa ban ngày hay sao ấy tôi được cưng từ bé có bao giờ phải làm cái gì đâu mà đi làm nô lệ của anh ta .
- Không tôi không nằm mơ đâu vì cậu mà tôi bị rơi vào tình thế nào . Nên tôi phải bắt vậu chịu khổ cùng tôi cho đến khi hêt hạn phạt . Để cậu cũng phải chịu cái cảm giác chờ đợi từng ngày từng giờ giống tôi .
- Tôi không chịu thì anh làm sao tôi nào .
- Cậu không làm cũng được . Chắc hắn tỉnh ngủ rồi may quá . Nhưng cậu sẽ bị mất một số thứ
- Mấy cái gì . Tôi hoảng hốt la lên .
- Thứ nhất có thể khuôn mặt khá xinh dai của cậu sẽ bị xây sát khá nhiều dấy ( hắn định đánh mình sao ) và cả cơ thể của cậu với vui . Hoặc là .... hắn cho tay lên vuốt má tôi và nuốt vước bọt cái ực 1 cái . Hắn định làm chuyện đó ở đây sao , chắc không đâu vì đây là trường học mà .
-Anh thử làm coi tôi la lên đó .
- Thích thì cứ la không thấy chỗ này khá vắng vẻ sao .
- Đúng chỗ này vắng vẻ thật .
- Anh đùng có làm liều .
- Tôi cứ làm đấy , nhìn nè...Nói rôi hắn dí sắt mặt hắn vào mặt tôi từ từ ... gần chạm rồi .
- Thôi được rồi tôi đồng ý làm nô lệ của anh được chưa. may àm tôi lalên kịp thời nếu không đã mất nụ hôn đầu đời rồi.
- Có thế chứ .Để tránh cậu thất hứa tôi sẽ viết 1 bản hợp đồng và gửi cho cậu .
Có trong mơ tôi cũng không nghĩ ra mình sẽ làm nô lệ cho người khác . Ở nhà ba tôi cưng tôi như là công chúa ý nhầm hoàng tử chứ . Vậy mà hôm nay lại phải làm nô lệ cho người khác .Đang buồn cho xố phận của mình thì có tiếng nói đằng sau
- Đi học quên mang cơm trưa không sợ đói à .Thì ra là Mạnh trên tay đang cầm hộp cơm của tôi sao đãng trí thế nhỉ? Bạn của em đó hả em làm quen nhanh ghê vậy, anh đi trước nha buổi trưa nhớ xuống căng tin lấy cơm. Mạnh đi nhanh đen mức tôi không kịp nói gì nhưng cũng kịp nhận ra ánh mắt của Mạnh nhìn tên kia rất kì lạ.
- Đó là anh trai cậu àh .
- Đúng thì sao , tôi di được trưa .
- Đi đâu vậy .
- Anh định quản lý tôi đấy àh.
- Đúng phải quản lý nô lệ của mình chứ chạy mất thì sao .
- Lên phòng hiêu trửong nhân lớp được chưa .
- Ok ! hẹn gặp lại nha . Không gặp nữa thì tốt hơn đúng là đồ
Trời đất ơi sao tôi khổ thế này đường đường là một công tử con nhà giàu vậy mà phải đi làm nô lệ cho một tên không quen biết nhớ đấy có ngày sẽ biết tay tôi . Vừa đi vừa nghĩ tôi không biết mình đang đi đâu nữa , sao không thấy phòng hiệu trưởng ở đâu thế cái trường vừa to , vừa rộng thế này biết tìm sao cho thấy . Đang lơ ngơ không biết đi đường nào thì ..........Bốp .
- Ui da , đau quá . Tôi la lên . Đi đứng không có mắt àh .
- Thầy xin lỗi tại thầy vô ý quá . Chết rồi thầy giáo đã thế còn nói hõn nữa chứ .
- Em không sao thầy ạ , cũng tại em không để ý mà . Lúc này tôi mới ngẩng lên nhìn mặt thầy "very good lucking " phải nói thầy rất đẹp trai cứ như diễn viên Hàn vậy . Mải ngắm thầy mà tôi quên mất là trong luc đang lơ ngơ tìm phòng hiệu trưởng thì bị thầy đụng phải .
- Sao em nhìn thầy ghê thế mặt thầy có nhọ àh . Mặt tôi lại đỏ ửng lên vì ngại tại vì thầy đẹp quá nên nhìn thầy hơi kĩ .
- Dạ không , thầy ơi cho em hỏi phòng hiệu trưởng ở đâu vậy . Đánh chống lảng giỏi ghê .
- Em là học sinh mới àh.
- Dạ .
- Thầy hiệu trưởng không có ở trong phòng đâu , vì thầy vào hội trường để làm khai giảng rồi .
- Thế em biết làm sao bây giờ .
- Bây giờ em cứ vào hội trường khai giảng với các bạn như bình thường , khi làm lễ khai giảng xong thì nhận lớp cũng không muộn mà . Mọi năm các hcoj sinh mới đều thê .
- Dạ . Cái dạ thứ 2 rồi sao đứng cạnh thầy tôi lại hồi hộp đến mức không nói được gì thế này , nhưng cái hội trường đó ở đâu mới được cơ chứ .
- Không biết hội trường ở đâu đúng không , đi theo thầy nào thầy cũng đến đó đây .
Mặt tôi lúng túng đến thế sao ? Mà thầy đoán được cũng tài ghê. Nhưng kể cũng hay vì mấy khi được đi cạnh một người như thầy đâu nằm mơ cũng không mơ thây Surprised . Ươc gì mình được vào lớp thầy chủ nhiệm nhỉ ( đúng là đồ tham lam ) .
** Hội trường .
- Em ra hàng ghế ở phía kia ngồi nha , khai giảng xong thì tìm phòng thầy hiệu trưởng nhận lớp nha . Thầy đi đây .
Sao đoạn đường đến đây lại ngắn thế nhỉ kể nó dài đai một chút nữa thì có tốt hơn không .Và thầy cũng đi nhanh nữa vừa mới ở đây xong mà giờ đã đi đâu mất tiêu tôi đành lủi thủi một mình vế hàng ghế đầu dãy ở đó cũng có 2 người nữa giống tôi mới đến may mắn là mình không có 1 mình . Hội trường của Anh Khai đúng ra là nhà thể dục của học sinh ( như thế mới chứa hết người chứ ) nhưng hôm nay nó được trang trí thật là trang trọng là tôi tý nữa không nhận ra nếu không để ý thấy 2 cột bóng rổ ở 2 đầu sân . Tôi cũng nhận thấy ở dây khai giảng khác với trường cũ của tôi và các trường khác ở điểm là các học sinh không ngồi thành hàng dài theo lớp mà ngồi hết trên khán đài nhưng cũng theo lớp .
Cuối cùng buổi lễ khai giảng đã kết thúc tôi và 2 đứa kia phải vất vả lắm mới tìm được phòng thầy hiệu trưởng vì chả ai biết phòng thầy ở đâu lên đành phải đi theo thầy ngay sau buổi lễ . Mà đi theo thầy thì quả không phải dễ vì thầy đi rất nhanh cộng thêm nữa là sau buổi lễ học sinh ùa ra khỏi hội trường rất đông nên khó mà theo kịp thầy . Vất vả tìm thầy là thế vậy mà khi lên phòng thây thì thầy chỉ đưa cho mỗi đứa một tờ giấy nhận lớp đúng là chả bõ công gì cả.Tôi được vào lớp 11F do thầy Vũ Hoàng Nam chủ nhiệm và thầy dẫn 3 đứa chúng đi nhận lớp.
** Phòng học 19 , lớp 11F
Tôi đi theo thầy hiệu trưởng đến phòng học 19 , lớp 11F đây là lớp học mà tôi sẽ theo học đây hồi hộp quá . Thầy hiệu trưởng ra hiệu cho thầy chủ nhiệm của tôi không phỉa nói là sắp mới đúng ra ngoài để thầy " giao học sinh " .
- Có chuyện gì vậy thầy . Thầy giáo đó nói . Thầy giáo đó là thầy giáo mà tôi đã đụng hồi sáng bất ngờ thiệt hồi sang mới cầu vậy mà giờ lại được thiệt thích ghê. Người ta nói quả không sai trong cái rủi có cái may , hôm nay tuy phải gặp lại tên đáng ghét kia nhưng được học ở một lớp mà thầy giáo chủ nhiệm đẹp trai như vậy thì cũng đỡ đi được phần nào sự không may mắn .
- Àh không có gì quan trọng lắm , em học sinh này sẽ chuyển vào lớp của thầy mong thầy giúp đỡ . Thầy hiệu trưởng nói .
- Không có gì đâu mà thầy phải khách sáo thế thêm 1 học sinh thôi mà .Thầy Nam nở một nụ cười duyên , nụ chười ấy mới quyến dũ làm sao chắc là thầy phải có nhiều người thích và để ý lắm đây .
- Vậy thì tôi không làm phiền thầy nữa tôi về phòng đây chào 2 thầy trò .Nói xong thây hiệu trưởng đi về phòng
- Em chào thầy ạ .
- Thầy và em có vẻ có duyên với nhau đây nhỉ, rât vui khi em vào học lớp của thầy . Nói sau thầy đẩy cửa đi vào.
Thầy đi trước nên không để ý rằng tôi hơi đỏ mặt vì câu nói đùa của thây.Tôi bước vào lớp mà phải có đến gằn 80 con mắt nhìn vào làm tôi không muốn ngại cũng không được và cái lớp đó cũng ồn ào thêm vì có tôi mà . Vô số câu hỏi được đặt ra như: " Thầy ơi bạn ấy sẽ học ở lớp mình hả thầy?" , " Bạn ấy dễ xương ghê" ( chuyên tôi là hoàng tử thì tất nhiên phải "dễ xương" rồi ) hay " Bạn ấy nhìn giống con gái quá" câu này tôi nghe đã quá quen rồi .
- Trật tự . Thầy quả là có uy lực chỉ cần nói một câu mà lớp đã trật tự lại như bình thường và thầy nói tiếp . Bạn Trang mới chuyển đến trường chúng ta năm học này và bạn sẽ học tại lớp ta thầy mong các em sẽ giúp đỡ bạn ấy.
- Mình tên là Bùi Văn Trang mình mới đến nên còn nhiều bỡ ngỡ mong các bạn giúp đỡ mình . Nói xong tôi cúi mình xuống một cái giống như trong phim Hàn ắy mà . Và giống như tôi nghĩ cả lớp đều vỗ tay cho màn làm quen của tôi và lại có thêm mấy tiếng xì xào bên dưới nhưng câu àm tôi nghe rõ nhất là "tên bạn ấy giông con gái quá ".
- Chỗ của em là bàn thứ 3 từ trên xuống , dãy 2 từ ngoài cửa vào ( vì lớp có bốn dãy và mỗi dãy có 10 bàn đơn chỉ dành cho 1 người) . Thầy vừa nói vừa chỉ chỗ cho tôi .
Thôi đi xuống chỗ của mình , chỗ của tôi thật tuyệt không phải bàn đầu dễ bị thầy cô giáo để ý hay cũng không phải bán cuối khó nghe giảng mà ỏ giữa. Tôi thích nhât ngồi giữa vì thỉnh thoảng ngồi học vẫn " buôn dua" với bạn bè được mà không sợ thầy cô giáo để ý ^^!
- Màn làm quen ấn tượng đấy . Cái giọng này có cái gì đó đáng ghét mà lại quen quen lên tôi quay sang nhìn . TRỜi......là hắn tên đáng ghét ấy hán học cùng lớp với tôi không thể tin được .
- Hi .Hắn vừa cười vừa giơ 2 ngón tay lên chào tôi trêu tôi thì đúng hơn . Sao gặp lại tôi không vui àh . Tôi thì vẫn không tin được sự thật đang hiển hiện trước lên khuôn mặt vẫn còn ngơ ngác .
- Sao mặt tôi có cái gì àh mà nhìn tôi ngơ ngác vậy . Hắn nói tiêp còn tôi chưa kịp nói thê gì thì có người khác thêm nói chen vào .
- Hào 2 người quen nhau àh . Cậu bạn bàn trên của hắn quay xuông nói với hắn
- Không chỉ quen thôi đâu mà còn rất thân nữa cơ . Hắn nói xong còn quay sang tôi nháy mắt một cái đúng là đồ nói điêu không sợ bị cắt lưỡi đáng ghét.
- Có tin được không đấy . Lần này thì là cậu bàn trên tôi quay xuông nói với hắn lúc này tôi mới để ý khu tôi ngồi hơi nhiều con trai .
- Không tin àh , nói cho mà nghe nha cậu ta là nô lệ riêng của tôi đấy hôm nay con đèo tôi đi học nữa mà .Không tin hỏi cậu ta đi . Hai người kia đột ngột quay sang nhìn tôi và hoi luôn .
- Hào nói có đúng không bạn .
- Cậu ta nói ...tôi tính định trả lời lá không nhưng tôi nhìn thấy hắn đang nhìn tôi và hỏi lại tôi .
- Tôi nói vậy đúng không .Giọng của hắn bây giờ giống cái giọng lúc đe dọa tôi làm tôi sợ và trả lời thành có .
Hai tên kia nghe thấy tôi trả vậy tỏ vẻ ngạc nhiên hết nhìn tôi rồi lại nhìn hắn còn tôi thì tức hắn vô cùng .
- Lúc lẫy chưa có thời gian làm quen tôi xin tự giới thiêu tôi tên là Nguyễn Tiến Hào. Tôi thì chẳng để tâm còn 2 tên kia thì lại càng cảm thấy ngạc nhiên hơn .
- 2 người quen nhau vậy sao còn phải làm quen . Tên ngồi bàn trên tôi hỏi .
- Cậu không cần quan tâm đến vấn đề đó. Àh giới thiệu với cậu luôn đây là Bảo . Hắn chỉ tay vào tên ngồi trên hắn . Còn đây là Thắng . Là tên ngồi trên bàn tôi . Giới thiệu xong rồi 2 cậu quay lên cho chúng tôi nói chuyện riêng 1 chút được không .
- Tôi và cậu có ghì để mà nói đâu . Tôi bực tức nói
- Sao lại không nhiều là đằng khắc ví dụ như về bản hợp đồng nô lệ của chúng ta chẳng hạn .Hắn nói xong là lại nháy mắt 1 cái
- Cậu không thây chúng ta còn phải học sao .
- Ha ha ... Đúng là đò ngốc không ngày khai giảng chúng ta được nghỉ buổi sáng chiều mới học sao . Nếu như không biết thì cũng không nhìn thấy thầy ra ngoài rồi àh . Lúc này tôi mới nhìn thấy bục giảng trống trơn.
- Thấy chưa ... haha . Hắn lại cười tiếp nhưng đang cười thì hắn có điện thoại .
- A lô , tao đây. Cái điện thoại đó có cái dây trái tim của tôi , thì ra đúng như tôi dự đoán hắn đã lấy .
- Đưa cái đó đây . Tôi nói ngay khi hắn nói chuyện điện thoại xong .
- Đưa cái gì cậu bị điên àh . Hắn cón tỏ vẻ ngạc nhiên .
- Cái dây deo điện thoại của cậu đó,đó là của tôi .
- Cái dây này là của cậu àh .
- Đúng . Tôi trả lời hắn.
-Vậy thì đừng hòng , tôi tịch thu coi như bồi thường cho thiệt hại của tôi .
- Cái gì lạ vậy , tôi đã phải làm nô lệ cho anh 2 tuần rồi mà .
- Đúng vậy tôi sẽ trả lại cậu nếu hết hạn nô lệ .
- Đồ đáng ghét
- Đừng có nói vậy với ông chủ của mình chứ . Nhìn hắn cười đăc thắng mà tôi tức sôi cả ruột .Rồi hắn hí hoáy viết cái gì đó 1 lúc sau hắn đưa cho tôi một tờ giấy .
- Đây kí đi .
- Kí cái gì .Tôi ngơ ngác hỏi
- Đọc thì biết
Thì ra đó là bản hợp đồng nô lệ cậu ta thuật lại chuyên tôi và cậu ta va chạm vơi cậu ta ở siêu thị và tôi đã gây ra cho hắn nhiều chuyện rắn rôi nên tôi phải làm nô lệ cho cậu ta 2 tuần kể từ ngày hôm nay . Và tôi phải làm mọi điều cậu ta muốn trong thời gian đó .
- Tôi phải làm mọi việc . Tôi lo lắng
- Đúng tất cả mọi việc .
- Vậy tôi phải làm cả những việc ....... nếu anh yêu cầu .
- Đúng nếu tôi muốn .
- Không được vậy thì tôi không kí đâu
- Được tôi sẽ cho thêm điều kiện là tôi không được yêu cầu cậu làm những điều đó được chưa.
Nói rồi hắn lấy lại tờ giấy và viết thêm vào rồi đưa cho tôi kí và tôi phải xem sét thật kĩ rồi mới kí . Khi tôi vùa kí xong thì có người bước vào lớp .
- Chào mọi người chúc mọi người mội năm học mới vui vẻ. Người đó nói nhưng đang buồn cho số phận đen đủi của mình nên tôi gục mặt xuông bàn nên không nhìn mặt người đó Và mong cho cho hết giờ đi để còn đi ăn trưa vì dạ dày của tôi đang bắt đầu biểu tình .
- Thằng này khá trốn đến giờ mới vào lớp .Tiếng của ai đó trong lớp hỏi
- Tao có dám trốn đâu tao đi xuông họp đội tuyển bơi của nhà trường mà .
- Bọn tao nói thế chứ đố mày dám trốn học . Mày được ngồi cạnh học sinh mới đó thích nha .
- Vậy hả tao phải đến làm quen mới được .Rôi người đó tiến về chỗ của mình và quay sang tôi gọi .
- Bạn mới đến hả mình làm quen nha. Người đó đề nghị với tôi
Vì tò mò tôi ngẩng dậy xem người đó là ai Và không thể ngờ được đó là......... là ............HÙNG Hùng cũng không kém phần ngạc nhiên .
- Anh Hùng . Tôi nói lớn vì quá ngạc nhiên
- Nhóc .... Sao nhóc lại học lớp này.
Reeng ...............Reeng tiếng chuông bao hế giờ giờ ăn trưa đã đến .
------------------------------------------------------------------------------------
ouch chán ghê chả ai cm hết hik hik đoạn tiếp theo nè
Tôi không tin vào mắt mình nữa , lớp học đã ra hết chỉ còn lại 2 chúng tôi mắt trừng trừng nhìn nhau . Đầu óc tôi như rối tung lên mà chả suy nghĩ gì được hết và cuối cùng sau gần 20 phút tôi mới trẫn tĩnh được mình là tôi không nhìn lầm . Nhưng tại sao Hùng lại học lớp này chỉ có 2 khả năng , 1 là tôi đã vào nhầm lớp nhưng không thể nhầm được vì chính thầy hiệu trưởng dẫn tôi tới lớp này cơ mà sao mà nhầm được loại khả năng này . Chỉ còn khả năng thứ 2 đó là Hùng đã nói dối tôi khả năng này tôi chắc 100% vì giữa Hùng và Mạnh chả có điểm gì gọi là giống nhau như anh em sinh dôi cả và ngay hôm đầu tiên tôi đã thấy có điều gì đó mờ ám về cái vụ hơm tuổi tôi của Hùng rôi .
- Anh nói tôi phải không . Không biết tôi hỏi câu này để làm gì nữa vì tôi đã đoán được phần nào kết quả câu trả lời rồi .
- Anh xin lỗi . Hán lí nhí đúng là đồ đáng ghét lúc nói dối thì nói to lắm vậy mà bây giờ thì lí nhí như bị cắt lưỡi vậy . Thực ra anh không muốn nói dối nhóc đâu chỉ tại vì .
- Vì lí do gì tôi không cần biết nhưng tôi ghét ai làm như vạy với tôi lắm . Hắn chưa kịp nói hết câu thì tôi đã cắt lời hắn và lấy cặp đi ra khỏi phòng học .
Làm sao tôi lại như thế chứ ? Làm sao mình phải tức giận vì 1 lý do chảng có gì để nói vậy ? chảng lẽ mình lại trẻ con như vậy sao ? Tấ cả chỉ vì tôi bắt đầu thấy hạnh phúc vì mình có 2 người anh , tuy sáng hùng còn làm tôi bực mình nhưng tôi đã bắt đầu cảm thấy quý Hùng vì Hùng là anh tôi. Trước đây tôi luôn ghen tị với lũ bạn khi chúng nó có anh chị em , tôi thèm cái cảm giác có anh chị em để chia sẻ mọi thứ muốn có anh , chị để được cưng chiều để được cĩa lộn để được bao che , bảo vệ mỗi khi bị ba má la ( cho dù tôi chưa bị ba , má la mắng lặng lời bao giờ ) hay mỗi khi bị bạn bè ăn hiếp . Vậy mà Hùng lại làm vậy đối với tôi , tôi cảmthấy mình như 1 thằng ngốc . Muốn được tôi gọi làm anh không khó đến nỗi phải làm như vậy. Tôi cảm thấy thấy vọng , nước mắt tôi rơi xuống vì tôi cảm thấy mình bị xúc phạm . Tại sao mình phỉa khóc hãy cứng rắn lên nào gạt dòng nước mắt tôi đi theo đám học sinh xuống căng tin .
** Căng tin :
- Hey ! Trang ơi ở đây . Tiếng Mạnh gọi tôi khi tôi vừa bước vào căng tin . Tìm căng tin khó không.
- Anh đến lâu chưa vậy . Tìm căng tin thì không khó vì sau giờ học mọi học sinh đều đến đây mà .
- Vậy em học lớp nào vậy ? Mà anh thấy giọng em hới khác có chuyện gì vậy .
- Không có chuyện gì đâu , em học lớp 11 F .
- 11 F ?
- Đúng em học lớp 11 F , học chung với anh trai mình nữa cơ .
- Em biết chuyện rồi hả . Mạnh dã nhận ra là tôi đã biết hết sự thật rồi .
- Đúng.Anh cũng biết chuyện này phải không .
- Anh xin lỗi thực ra bọn anh không muốn gạt em đâu chỉ tại vì Hùng nó chưa bao giờ được ai gọi nó là anh nên nó mới làm vậy .
- Muốn làm anh thì có quyền được gạt người khác sao , em cũng chưa từng được ai gọi bằng anh thì sao . Ơ sao mình lại nổi khùng với Mạnh trong khi Mạnh chỉ bị Hùng kéo vào thôi mà sao hôm nay mình lại hay nổi nóng vậy . Em xin lỗi vì đã nổi nóng với anh .
- Không sao người nói câu xin lỗi phải là anh mới đúng , em nổi nóng như vậy cũng đúng nếu là anh anh cũng nổi nóng như vậy . Nói xong Mạnh cười một cái . Đừng giận nữa như vậy chóng già lắm vui lên đi .
Tôi mỉm cười một cái và thấy trong lòng dễ chịu hẳn nỗi giận dữ trong lòng dịu hẳn thoải mái ."Đúng là một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ" ông bà ta nói quả không sai .
- Thôi mình ắn cơm thôi , không biết dì chuẩn bị cho anh em mình món gì nhi?
Tôi đựoc ăn 1 bữa trua mà tôi chưa bao giờ mà tôi cảm thấy vui đến thế vì tôi ăn với anh trai tôi mà . Từ anh trai xưa nay đối với tôi vô cùng xa lạ nhưng sao hôm nay nó lại gần gũi và thân thương đến thế . Nhưng cả bữa trưa không thấy Hùng xuống căng tin nhưng sao tôi lại để ý đến Hùng nhỉ , mới vừa rồi còn cãi nhau với người ta mà .
- Sao Hùng không xuống lấy hộp cơm nhỉ cái thằng hay quên sáng đã quên rồi mà giờ lại quên . Mạnh nói đến Hùng làm thôi giật mình vì tôi cũng vừa mới nghĩ đến hắn xong. Tý em cầm cơm cho nó nha .
- Sao lại là em . Tôi ngạc nhiên vì Mạnh bảo tôi cầm cơm cho Hùng vì chúng tôi vừa cãi nhau xong mà
- Không phải em thì còn ai em học chung lớp mới nó mà . Mà chắc là nó thấy có lỗi khi đã nói dối em nên ngại không dám xuống lấy cơm . Em tha lỗi cho nó nha vì không có ý làm vậy đâu chỉ tại nó muốn .
- Em hiểu mà để em cầm cho . Tôi ngắt lời Mạnh vì tôi hiểu Mạnh sẽ nói gì mà . Mạnh nói đúng vì nếu là Hùng có thể tôi cũng làm thế và lời nói dối đó cũng chả hại gì đến tôi lắm . Mà có thêm một người anh nữa thì càng tốt chứ sao .
- Vậy cảm ơn em nah anh lên lớp đây .
- Mình là anh em mà sao anh phải khách sáo thế . Tôi thấy Mạnh cười mà lòng cũng thấy vui có anh em thật tốt , từ nay tôi không còn cô đơn mọt mình nữa dồi tôi đã có ba, có dì lại còn có thềm người anh nũa chứ.
Ngày đầu năm học mà tôi thấy nó như một nắm vì tôi đã trải qua rất nhiều cảm xúc vui có , buồn có giận dữ có , hạnh phúc có . Những suy nghĩ đó làm tôi cảm thấy cuộc sống không còn tẻ nhạt và nó thật đẹp vì tôi không còn cô đơn và nụ cười lại nở trên môi tôi. Nhìn ra ngoài sân tôi thấy hùng đang ngồi một mình dưới gốc cây gần đó có vẻ vẫn còn buồn vì chuyện vừa nãy .
- Không xuống ăn cơm mà ngồi đây một mình đếm lá vàng hả ?
- Nhóc sao biết anh ở đây vậy , àh bây giờ chắc không còn được gọi như vậy nữa rồi . Cho mình xin lỗi nha .
- Biết có ngày hôm nay như vậy sao lúc trước sao còn nói dối .Câu nói của tôi chắc làm cho Hùng cảm thấy có lỗi hơn vì mặt hắn ỉu xìu như bánh đa gặp nước vậy . Thôi em đùa thôi đùng buồn đó nhớ lần sau không được thế nghe chưa .
- Có thật không vậy , nhóc gọi anh xưng em với anh àh anh không nghe nhầm đấy chứ .
- Anh không nghe nhầm đầu nếu không muốn gọi như thế thì thôi- Không muốn chứ nhưng mà sao em lại tha lỗi cho anh nhanh vậy . Hùng vừa vui vừa ngạc nhiên quay sang hỏi tôi .
- Có gì đâu từ trước đến nay em không có anh em gì nên em muốn anh là anh của em ,và em hiểu cảm giác của anh nên mới thê. Mà làm em thì được các anh cưng chiều nên em chọn làm em đó . mà anh làm anh em thì không được ăn hiếp người ta dó .
- Tất nhiên rồi vì anh chỉ có mỗi mình em anh sẽ không ăn hiếp em đâu anh sẽ bảo vệ em nưa cơ . Nói xong Hùng cười vui vẻ trái với thái độ lúc lẫy .
- Thôi anh ăn cơm đi không tý đói không học được bài đâu đó .
- Ùh , em ăn chưa ăn cùng anh luôn .
- Lúc lẫy em ăn cùng anh Mạnh rồi . Sao anh kiếm được chỗ này để ngồi vậy đẹp thật đó .
- Anh tìm thấy chỗ này từ khi anh mới vào trường cơ , mỗi khi có chuyện gì anh đều ra đây ngồi .
Nhìn thấy Hùng ăn cơm sao tôi lại thấy vui vui trong và có một cảm giác gì đó là lạ mà trước giờ tôi chưa từng cảm thấy bao giờ . Chắc đó là niểm vui khi tôi có liền lúc 2 người anh .
** 5 : 00 pm
Hôm nay là ngày đầu năm học nên kiến thức cũng nhẹ không biết Hùng , Mạnh đâu về cùng cho vui . À h Hùng kia rôi nhưng chưa kịp gọi thì có người chặn trước mặt tôi .
- Sao vui vậy được làm nô lệ một nhười đẹp trai như tôi nên vui vậy hả . Lại là cái tên đáng ghét đó xuất hiện không đúng lúc gì cả . Nếu hắn không xuất hiện tôi cũng không nghĩ là hắn có mật trên co đời này .
- Có tự tin quá không đấy ,làm nô lệ của cậu có khi tôi tổn thọ đến cả 10 tuổi đó .
- Vậy sao , biết là tổn thọ mà vẫn có người đâm đầu vào làm thế mới hay chứ . Đồ đáng ghét nếu không phải anh là đầu gấu thì đừng hòng tôi làm . Chắc hắn thấy tôi đang tức sôi máu nên đổi chủ đề . Vô lấy xe nhanh lên rồi lai tôi về .
- Đừng có mơ đi mà nhờ bạn cậu về đ


Được sửa bởi 1___tinhyeu ngày 1/10/2011, 1:53 pm; sửa lần 4.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hakuna.matata
Moderator
Moderator
avatar

Zodiac : Aries Tổng số bài gửi : 675
Points : 883
Được cảm ơn : 26
Join date : 18/09/2010
Age : 98
Đến từ : Bong bóng mưa

Character sheet
Cấp:
0/0  (0/0)
Tình Trạng:
Health points:
0/0  (0/0)

Bài gửiTiêu đề: Re: giấc mơ có thật ( có j` dở đừng chê)   18/9/2011, 5:41 pm

Cũng hay
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/buon2015.vn
nh0kk0t3n



Tổng số bài gửi : 55
Points : 58
Được cảm ơn : 1
Join date : 15/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: giấc mơ có thật ( có j` dở đừng chê)   21/9/2011, 8:09 pm

cung hay do ban pot tip nhe
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
alexhyu

avatar

Tổng số bài gửi : 3
Points : 3
Được cảm ơn : 0
Join date : 12/09/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: giấc mơ có thật ( có j` dở đừng chê)   22/9/2011, 11:31 am

hay đó bạn, up tiếp đi nha!!! mình đợi chap tiếp theo đó Smile
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: giấc mơ có thật ( có j` dở đừng chê)   

Về Đầu Trang Go down
 
giấc mơ có thật ( có j` dở đừng chê)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến