Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
Trang ChínhCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   17/5/2011, 4:09 pm

Anh K..ui...còn giận em hok vậy.... Cool
Về Đầu Trang Go down
no0_and_nu

avatar

Tổng số bài gửi : 26
Points : 28
Được cảm ơn : 0
Join date : 27/04/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   25/5/2011, 8:58 am

minh da doc dc phan 2 roi!!! nhung dang doc thi tac gia hok post nua...hichic
minh cung can 1 ox tot nhu the, ma dung xa minh qa'
yh: nhox_kute_kutin Razz
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   4/6/2011, 12:21 am

no0_and_nu đã viết:
minh da doc dc phan 2 roi!!! nhung dang doc thi tac gia hok post nua...hichic
minh cung can 1 ox tot nhu the, ma dung xa minh qa'
yh: nhox_kute_kutin Razz

hjhj...theo K đừng nên chế ra phần 2 làm gì...cứ để nguyên nó như vậy có khi lai hay
Về Đầu Trang Go down
p3_mập[no_kµte]



Tổng số bài gửi : 33
Points : 35
Được cảm ơn : 0
Join date : 28/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   4/6/2011, 4:59 am

á hj e có đọc đc bài viết kủa tác giả nào đó về phần II kủa chỵn này , kể về những việc xảy ra zới Duy trong những năm tháng đợi a Phong zje , hic cảm đông và cũng ko kém phần thú vj với tình tiếc và nhân vật mới (trong phần này tác giả viết là Duy zo trường thjết kế đó) confused
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   7/6/2011, 6:58 pm


zay e có thê post lên ko
Về Đầu Trang Go down
p3_mập[no_kµte]



Tổng số bài gửi : 33
Points : 35
Được cảm ơn : 0
Join date : 28/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   7/6/2011, 7:31 pm

sr nghen tuj onl = phone nên hok post lên đc để bữa nào tui onl = vi tính thì tuj sẽ post thêm vài pài để kho chyn kủa 4rum mjnh thêm phong phú hì Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   8/6/2011, 9:49 pm

p3_mập[no_kµte] đã viết:
sr nghen tuj onl = phone nên hok post lên đc để bữa nào tui onl = vi tính thì tuj sẽ post thêm vài pài để kho chyn kủa 4rum mjnh thêm phong phú hì Very Happy

tks ban
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   9/6/2011, 6:50 am

chuyen nay minh doc = dien thoai ....hic hic dai muon chet luon nhung van co gang doc 2 ngay thy xong.truyen hay cam dong nua Sad
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   11/6/2011, 10:51 am

Dài quá...em đọc mà mún hoa cái mắt...híc híc...Phải đy mua kính quá anh Ký à... Like a Star @ heaven
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   11/6/2011, 11:10 am



trời !! sao người ta đọc có 2 ngày là xong...em đọc từ lúc a post mà vẫn chưa xong !!
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   13/6/2011, 2:51 pm

hihi Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   25/6/2011, 12:53 am


I would hold you in my arms
I would take the pain away
Về Đầu Trang Go down
iolu_gltu

avatar

Zodiac : Libra Tổng số bài gửi : 66
Points : 82
Được cảm ơn : 0
Join date : 04/07/2011
Age : 28
Đến từ : .::Ben Tre & Binh Tan::.

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   4/7/2011, 1:09 pm

Phần II
Đã ba năm trôi qua từ cái ngày tôi đọc được dòng tâm sự trên cuốn nhật kí của hắn, chúng cứ mãi quân quanh trong đầu tôi gợi nhớ về những ký ức tươi đẹp và chúng cứ vẫn như còn tươi nguyên ngày nào. Thoáng chốc ấy thôi tôi đã là sinh viên năm hai khoa thiết kế thời trang của trường cao đẳng Bách Việt. Cái thú thiết kế của tui đã được thỏa mãn ngay từ ngày đầu bước chân vào ngôi trường này. Thế nhưng cái khó chấp nhận nhất của ngôi trường là học mệt đến nghẹt thở, đó là con chưa kể đến các bài luận, thuyết trình của nhóm mà cự bị đùn dẩy đến người cuối cùng để làm mà đó lại là tui mới khổ. Bên cạnh đó không thể nào phàn nàn gì thêm khi phải nói càng ngày tui càng lớn hơn, chững chạc hơn và đẹp zai hơn. Đó mới là cái tui hãnh diện. Một điều đáng mừng nữa là tui có thêm một nhóm bạn 3 nam, 4 nữ và chúng tui lun giúp đỡ nhau, quan tâm một cách chân thành nhất đến nhau.
-Duy, hôm nay đi coi phim hôn? Tao nghe nói “giải cứu thần chết” zui lắm mà còn cảm động nữa ha.Tên Quang trong nhóm bạn của tui lun là đứa “xê-kô” nhất đám nhưng mà hắn cũng vui tính lắm.
-vậy hả, để tao xem hôm nay tao rảnh từ 7 đến 9h30 tối đó . Tui hơi lên giọng để chọc nó.
-Hừm..! hay lắm vậy để tao đi rủ bọn Thành, Long với tụi Linh, Uyên, Ngân, Mai đi lun, tao bít tụi bay đều đống ý cả nên mua sẵn 8 vé ở galaxy cả rồi.
“Hừm, vẫn cái thói thầy bói xem quẻ, đoán đâu trúng đó nữa.” Tui vừa nghĩ mà vừa thấy mắc cười thầm khi nhớ về cái vụ chính cái tính ấy của nó đã “giúp” nó mua hố mất 3 vé ca nhạc hum bữa. “ừm, nhưng sau đó tụi bây có đi đâu nữa hôn? Chứ tao phải về nhà sớm đó.”
-Ủa, sao phải về sớm, bồ mày bắt chở đi đâu hả ? Nó nói với cái giọng diễu cợt
Tui ra vẻ chắn nản và khinh khinh nhìn nó: “bồ bịch gì xấc, chứ ai hum bữa đổ hết cho tao phần thực hành dự án thiết kế mẫu đó ? Không về lo cho sớm thì thi lại hết cả lũ cũng có khi.” Và giờ thí nó mới ra vẻ thông suốt :”À há! Thui vậy thì mầy cứ về nhưng đừng gắng quá sức, có gì nói tụi này qua giúp .”
Đúng 7 giờ tối cả nhóm đều có mặt không thiếu một ai trước cổng galaxy và nói chuyện rôm rả cả một góc sân. Tui gửi xe xong chạy ra ngay với tụi nó và hòa mình vào bầu không khí đó. Thực ra trong nhóm tụi tui , nó kết bồ hết chỉ còn tui và Mai là chưa có bồ bịch với ai cả. Nhìn thấy tụi nó tay nắm tay một cách ấm áp và hạnh phúc mà lòng tui lấy se lại. những lúc thế này tui chỉ mong sao cho anh chóng quay lại bên tui. Những lúc trước anh thân mật với tui ngay trước mặt bạn bè làm tôi thấy ngượng và sợ hãi. Thế nhưng bây giờ nếu anh có đang bên tui, đang thân mật như vậy với tui trước mặt nhóm bạn thì tui cũng sẵn lòng mà nói với tụi nó: “tao yêu anh ấy.” Trong cái se lạnh của những ngày đếu đông này tui cũng đủ hiểu ở nơi đất khách quê người ấy, anh đang cảm thấy lạnh lẽo hơn tôi. Chỉ mong sao anh lun nghĩ đến tui như tui đã, đang và sẽ mãi làm và mong cho điều đó sưởi ấm trái tim anh như nó đang làm với tôi khi tôi nghĩ đến anh. Bỗng “Bốp”, một cái đập vào lưng làm tui tỉnh lại và ngơ ngàng: “chuyện gì vậy?” “Mày đi xem phim hay mày đến để ngắm đường ?” – Long đưa tui về sau những suy nghĩ miên man của tui về anh. “bao giờ chiếu vậy, có ai mua gì chưa…”- tui chưa kịp nói hết câu thì thấy thằng Thành và con Ngân bên thì 2 bắp rang, bên thì 4 cốc nước ngọt khệ nệ. “Ủa như vậy sao đủ, 8 đứa đó ?” – tui trăn trối. “ừ thì tao mua thêm 2 phần bánh Poca rùi nè với lại tao mua thêm 4 nước trái cây chứ không ép tụi mày Coca không khéo thì tụi mày lại Cola nữa.”- Long đáp lại lời tôi nhanh nhảu. Nó luôn là đứa chu đáo nhất nhóm. Mỗi khi đi đâu thì nó là đứa lên kế hoạch cho nhóm và lo nhiều nhất. “Lát nữa Thành - Ngân ăn chung, Quang – Linh ăn chung, Tao ăn chung với Uyên.” Vừa nói nó vừa quay ra nháy mắt với Uyên, còn Uyên thì đung đưa người ra vẻ với nó. Đôi khi nhìn đôi này mà tui phì cười nhưng rồi cũng thấy chạnh lòng khi nhớ đến những lúc anh nháy mắt với tui như vậy . “Lát nữa mày với Mai ăn chung vậy.”- Nó nói rồi quay mặt ra nhì Mai đang đứng nói chuyện với Ngân một cách vui vẻ. Rồi cả lũ dắt nhau vào bên trong xem phim với sự hứng thú tột cùng. “Phim này cũng zui ghê bay.” – thằng Quang lên giọng tán dương. Tui và Mai được xếp ngồi cạnh nhau, vừa xem phim mà vừa phải chú ý vì Mai cứ bẽn lẽn mời tui: “Ăn bắp đi Duy.” Cô nàng nhìn tui với ánh mắt ngại ngùng không hiểu nổi. Thực lòng nhìn Mai mà đôi lúc không hiểu cô đang nghĩ gì. Còn đi xem phim mà một lúc tui phải coi đến 2 phim: có lẽ tình tiết phim không đủ lôi cuốn tụi Thành – Ngân nên chúng cứ vừa xem vừa đút cho nhau ăn từng chút một. Tui lại nhớ đến cái ngày anh đút cho tui ăn và đó cũng là ngày mà tui và anh phải xa nhau. Sao mà nó đến và đi nhanh quá. Không biết giờ này, nơi ấy anh đang làm gì, anh có khỏe không. Không biết anh đã khỏi hẳn chưa, học hành ra sao rồi và không biết anh… “ê! Hết phim rùi. Trùi ui! mày ngồi đây lát hồi thần chết nó ra hôn mày đó nghe chưa .” Ngay bây giờ dẫu thần chết có đến cho tôi nụ hôn thì tui cũng bằng lòng miễn sao thần chết là anh ấy thôi . “Mai lát nữa đi xe về hả ?” – Long liếc hỏi Mai. “ừ..”- Mai ngập ngừng.” “Thui vậy Mai với Duy về sớm, tụi này còn đi một lát nữa lận .”- Long quay ra nhìn tui trong khi tui gật đầu cho qua chuyện . Tui dắt xe ra nhanh chóng và chỉ mún phóng về nhà. Thực tình đi xem phim nhưng thấy tụi nó mùi mẫn như vậy tui cũng không chẳng thể xem được gì khi đầu óc tui cứ nghĩ về anh. Tui đẩy chiếc xe nặng nề lên nhà và rồi ngồi phịch xuống bộ so-fa. Con lu chạy ra mừng, nó chồm lên liếm mặt tui như nó đã từng làm với anh trước đây. Con lu ngày nào giờ đã lớn hẳn, lông nó cũng dài hơn và nó thì tinh ranh hơn. Tui ngồi hẳn xuống đất ôm nó vào lòng và tự nói: “Mày biết ko? Mỗi khi nhớ tới ảnh tao chỉ biết ôm mày vào lòng cho nỗi nhớ ấy không cắn rứt tao. Ảnh dám lấy cả thân xác và tính mạng ra để đổi lại cho tao được sống yên ổn. Nghĩ lại vậy sao tao thấy tao mới là kẻ bất tài, vô dụng, yếu đuối và hèn nhát. Ngay cả thân xác và tình yêu cũng không trao được cho ảnh một cách vẹn nguyên. Mỗi lần anh ấy an ủi tao, ủng hộ tao và thương yêu tao mà tao thấy có lỗi lắm. Mày biết hôn, chủ của mày là một người .. tốt….rrrrất tốt. Nhưng tao tin sẽ có ngày anh ấy quay lại và chúng ta sẽ được hạnh phúc, sum họp hơn bất cứ lúc nào.”- Tui vừa nói vừa để cho hai hàng nước mắt thả dần và chạy dài trên mặt. Mỗi lần nhìn qua ngôi nhà cũ của anh giờ đã sáng màu đèn mới mà thấy chạnh lòng. Những lúc rảnh rỗi, tui nhốt mình trong phòng và chỉ biết ngồi nhìn đoạn video anh và tui cùng những dòng nhật kí mà tên tui và chữ “nhóc” được nhắc đi nhắc lại còn nhiều hơn cà các từ ngữ khác. Mỗi buổi sáng thức dậy tui nhớ tiếng còi xe thân thuộc, tiếng gọi thật đáng yêu nhưng bao giờ tui mới được nghe lại chúng? Tui không cần biết và tui sẽ chờ cho đến khi chúng trở lại, trở lại với tui và với anh.


Duy dậy đi, giờ này mà còn ngủ nữa sao? Tiếng mẹ gọi tui làm tui bừng tỉnh.
-Uhmm.. Hôm nay được nghỉ mà mẹ. Sao mẹ qua đây?- tui uể oải đáp lại.
-Cái thằng này, không dậy tao cho ở nhà hết ngày. Còn không chịu thay quần áo rồi qua nhà cô Liên đi.
“ÁAA!!” Tui bung mền vì sực nhớ đến việc đang chờ tui trước mắt. Hôm nay, tui phải đến nhà cô Liên với mẹ tui, bàn việc sử dụng những mẫu thiết kế của tui. Tui cũng khấp khởi mừng từ lâu vì cô vốn thích những mẫu thiết kế của tui và tui thì mong ngày nào đó sẽ thấy chúng tung tăng ngoài đường. Tui dậy vệ sinh vội và thay quần áo rồi phóng ngay lên xe để lên nhà cô. Nhà của cô to gần gấp đôi nhà tôi nhưng trông nó hiện đại và khá nào nhiệt với 2 hàng máy may phía trước nhà, có hơn 10 máy may đang đâm mũi kim nhanh như cắt dưới bàn tay của những thợ may lành nghề.
-A chị Liên, lâu quá không thấy chị ghé nhà chơi? – mẹ tui vui mừng hỏi han.
-Ôi, chị cũng nhiều việc như em vậy. Tụi thợ may, chị suốt ngày phải ở nhà để trông và bảo tụi nó chứ. Đến nỗi có mỗi thằng con trai mà cũng phải nhờ nó đi chợ hộ cho đấy.

Nhà cô tui làm một tiệm may. Cô luôn tất bật với công việc của mình nhưng ít ra cô có thằng con trai để nhờ. Hắn tên Huy, hơn tui 4 tuổi. Tui chỉ có biết vậy và phần còn lại thì tui chưa bao giờ được thấy mặt hắn ngoại trừ việc hắn cùng cô đến nhà tui chơi vào dịp tết năm ngoái nhưng tui lại không có ở nhà. Bỗng tui giật mình mà nghĩ: “À! Như vậy là hắn cùng tuổi với anh Phong rồi còn gì. Không biết hắn thế nào nhỉ. Hihiii. Chắc là không đẹp trai và tốt đươc như anh Phong rồi.”
-thôi vào trong này nói chuyện hì hì. – cô tui hồ hởi mời 2 mẹ con tui vào tiếp đãi trà nước.
-Ăn gì không con? Ăn sáng chưa để cô đi làm cho. – Cô vừa rót trà ra 2 tách vừa hỏi tôi.
-Con chưa ăn nhưng thôi, để con chạy qua kia mua ổ bánh mì về ăn cho nhanh cô à.- Tui đáp lại lấy làm khách sáo.
-Có được không đó? Làm có chút xíu thôi à. Ăn ở đây lun đi- Cô gặng tui.
-không sao đâu cô, con quen rồi.
-Thôi để cô. Hhhuy.. ơi, con làm giùm mẹ 2 tô mì nhanh ha con.- Cô tui hô cho Huy.
-Dạ, ăn trong bếp phải không mẹ. Ừ nhưng mà con dọn cái bàn cho gọn đi.- Một giọng nói dõng dạc và mang âm bậc khá trầm vang lên sao tiếng của cô.
-Thôi chị vào bếp đi, thằng Huy nó làm mì cho ăn chứ nói chuyện với cái bụng rỗng thì không nói được đâu. – Cô cười với mẹ tui.
Vừa đi tui vừa suy nghĩ: “Không biết hắn như thế nào nhỉ? Sao đến cả giọng cũng mang một chút âm hưởng của anh Phong chứ?” Vào bếp, trươc mắt tui là một người thanh niên dáng cao ráo với khuôn mặt sáng sủa và lanh lẹn mở lời: “Mời cô ngồi. Con nấu cũng không được ngon lắm, mong cô đừng chê.” Tui ngồi xuống mà mắt cứ dán vào hắn một cách ngạc nhiên khó tưởng. tuy nhiên, khi ăn thì tui mới nhận ra hắn nấu ăn không được ngon như anh Phong. Không biết là do tôi nghĩ đấy thôi hay thực sự như vậy mà mẹ tui cứ tấm tắc khen hắn mãi. Ăn xong, tui trở lại phòng khách và mở các bản thiết kế của tui ra cho cô xem. Cô thực rất ngạc nhiên và không ngớt lời khen ngợi. Tui thì tự hào lắm, bởi chúng cũng chưa được nhiều người xem cho lắm nhưng hầu hết ai cũng khen cả. Bàn xong, cô bảo tui lên phòng với anh Huy để lại cô và mẹ tiếp chuyện. Tui lần theo từng phòng đến một căn phòng sáng sủa và trang trí thật đẹp mắt. Những tờ áp phích trên tường đủ để tui hiểu rằng hắn hâm mộ nhóm Weboys tới mức nào. Cộng thêm vào đó là những bản ghi chú được dán lên tường theo từng cột ngày trong tuần trên một bức tường màu xanh trời dịu nhẹ. Phía dưới bức ảnh chân dung của một đứa trẻ kháu khỉnh mà tui đoán chắc là hắn an tọa một chiếc bàn màu gỗ sồi và hắn đang ngồi viết cái gì đấy một cách chăm chú. Tui gõ vào cánh cửa tỏ ra lịch sự. Hắn bỗng giật mình quay người lại nhìn tôi với cặp mắt ngạc nhiên và hứng thú.
-Em lên đây à? Đồ ăn có được không? – hắn đáp lại nụ cười của tui.
-Đồ ăn được lắm anh à. Phòng này đẹp và thoáng quá, chắc anh ở trong này phải không? – tui hỏi để gợi chuyện.
-À, ừ. Phòng của anh đấy. Nếu em thích thì cho em luôn đó.- Hắn cười và nhìn tôi một cách trìu mến.
-Xí, em chỉ khen vậy thôi. Anh đang làm gì vậy?- tôi tỏ ra thích thú
-Ờ, anh đang viết bài nghiên cứu tâm lý và não bộ của anh. Nhưng kệ, anh có mấy đĩa nhạc hay, em nghe chứ?- hắn niềm nở mời tôi.
Tui đồng ý và gật đầu lia lịa, bởi tui vốn cũng là 1 fan của Weboys và được nghe nhạc của các ảnh thực là một niềm vui với tui. Trong 3 anh chàng của Weboys thì tui kết nhất anh Đàm bới sự khỏe mạnh và nét mạnh mẽ của anh. Thế nhưng từ ngày biết anh Phong dành trọn tình yêu cho tui thì hình ảnh của một Ngọc Đàm mạnh mẽ và nhạt màu dần và dường như chỉ còn anh trong trái tim tui. Bây giờ con tim này đang chờ đợi từng ngày để lại cùng được hòa nhịp với trái tim ấm áp của anh mãi mãi.
-Em thích không? Đây là album mới nhất của nhóm đó. Anh phải nhanh chân lắm mới mua được nó trong ngày đầu phát hành đấy.- Anh nói với tui đồng thời rót một cốc nước lạnh đưa cho tui: “em uống đi”
Tui nhận lấy cốc nước từ tay hắn và cảm thấy vui với nụ cười của hắn lun mở đường với tui. Tui nghía qua chiếc bàn bên cạnh chiếc giường của hắn thấy một tấm hình hắn chụp với một chàng trai nào đó với vẻ mặt rất dễ thương. Tui tò mò :
-Anh chụp với bạn anh phải không? Anh ấy cũng đẹp trai qúa nhỉ!- Tui nhẹ nân tấm hình lên lòng bàn tay.
-ừh, bạn anh đó, nhưng bây giờ anh ấy không còn chơi với anh nữa.- Hắn trầm giọng xuống.
-Anh ấy chuyển đi nơi khác rồi à?- Tui cũng lấy làm tiếc.
-Ừ, chuyển đi một nơi rất xa rồi. Năm cuối cấp anh và cậu ấy học chung với nhau thì một tai nạn đã lấy đi anh khỏi cuộc sống.- Hắm ngậm ngùi.
-em rất tiếc đã không biết, xin lỗi.- tôi ngượng ngùng.
-Không sao. Dẫu sao thì đó cũng là quá khứ, cứ nhớ hoài thì không tốt phải không? À em có bạn gái chưa?- Anh quay sang tôi.
-Ahhh, chưa, chưa anh ạ. Em cũng không thích trong lúc này, hihii.- Tui trả lời vội cho qua chuyện.
Hắn nhìn sâu vào mắt tôi: “Vậy à !” Rồi hắn quay sang nhìn qua phía cánh cửa sổ đang mở toang để lộ ra cả một khoảng trời xanh cùng biết bao tia sáng đang nhảy múa ngoài kia. Tui bị thôi thúc bởi suy nghĩ mi6n man của mình: “Làm sao có thể trùng tuổi thế này nhỉ? Hôm gặp anh Thiên Tứ cũng cùng tuổi anh Phong. Có khi hắn cũng biết anh Phong thì sao?” Tôi bấp búng hỏi hắn:
-Anh.. anh có biết anh Phong không vậy? À cái anh mà…
Chưa cần nói hết hắn đã đột ngột quay sang hỏi lại: “Phong?” Rồi sau đó hắn miêu tả lại từng khuôn mặt và cứ như hình ảnh của anh hiện lên từng giây sau từng câu nói của hắn. Câu nói cuối cùng của hắn càng làm tôi vững tin: “Hồi đó, nhóm anh , Thiên tứ và Phong học và chơi cùng nhau. Nhưng bây giờ thì moi người một ngả rồi. Phong thì đi du học, mấy đứa kia thì đứa nào trường đứa nấy hết.” Tui vội hỏi anh mà trong lòng vui sướng:
-vậy anh có địa chỉ của anh Phong chứ? Anh ấy có để lại cho anh mail hay số điện thoại không?
-không, Phong chỉ đi một mình, không nói gì nhiều. Anh e anh ấy cũng chẳng để lại bất cứ thứ gì để giữ liên lạc. Em quen Phong à?
-Vâng, nhưng anh ấy không để lại bất cứ thứ gì có thể liên lạc cả.
-Anh cũng không hiểu sao. Phong ít ra ngoài gặp bọn anh từ khi bị tai nạn. Anh chỉ biết Phong đi du học và đi chữa bệnh luôn.
-em cũng chỉ biết vậy thôi. Không biết anh ấy có về mau không nhỉ?
-Về khoản này nhóc đừng lo làm gì. Phong học giỏi lắm, hắn luôn là người đứng đầu nhóm vì không những học giỏi, biết nhiều mà còn thông minh nữa.- Hắn vừa nói vì đưa tay trỏ vào đầu mình.
-Anh nghĩ chắc cùng lắm là ba năm anh ấy sẽ kết thúc chương trình học bên đó thôi.Tuy nhiên về hay không thì còn do Phong quyết định. E rằng Phong lại giống như những đứa khác, có tài mà đi du học thì sẽ không bao giờ trở lại quê hương nữa. Không chừng sẽ còn lập gia đình luôn bên đó nữa ấy chứ.
-không. Anh Phong sẽ trở về mà. Em chắc chắn đấy. Sẽ trở về…- Tôi mạnh mẽ đáp trả lại một cách vững tin.

--------------------------------------------------------------------------------

Tui không hiểu vì sao tui lại có thể trả lời một cách chắc chắn như vậy sau những câu nói đánh vào tâm lý của tui . Dường như có gì đó trong tui giữ cho tui một niềm tin nhiệm màu như vậy . Tui biết chỉ hết năm nay sẽ kết thúc thời hạn bốn năm dài dằng dặc này, nhưng liệu những lời nói ấy có trở thành sự thật như anh đã nói ? Tin, tui tin vào những gì bọn tui đã thành nguyện cầu khẩn sẽ tạo nên sự kì diệu cho gì không thực đáng kể .
Sau những ngày học tập mệt mọi trên lớp là những giờ thực tập vui vẻ tại nhà của cô . Những mẫu thiết kế của tui dường như ngày càng trở nên các tính và chuyên nghiệp hơn . Cũng nhờ vậy mà khách đến tiệm may và các shop của cô đông hơn trước. Tui vui không chỉ vì vậy mà còn những giờ phút nói chuyện với Huy về anh Phong . Lâu lâu tụi tui cũng bàn luận về anh nhiều lắm mà qua đó thì tui hiểu anh Phong là mẫu người hiếm có trên đời, tất nhiên chuyện anh yêu tui được giấu kín:
-Phong có nhiều cô theo lắm đấy. Ngoài Lan ra thì trước đây khi nó học cấp ba có khối đấy. Valentine nào nó cũng có cả đống quà, tụi anh phải ghen với nó đấy chứ. Nhưng Phong cũng lạ lắm, chẳng chú ý đến đứa nào cả. Hắn cứ thờ ơ với tụi con gái. Vậy mà nhiều đứa thích nó như vậy ấy chứ. À còn nhớ chuyện này nữa. Hồi cuối năm lớp 10, có một đứa gay nói thích hắn đấy.
-vậy hả? anh ấy trả lời sao?- Tui cũng chỉ cuốn theo dòng câu chuyện của hắn chứ trước khi đi anh Phong đã kể với tui tất tần tật trong cái đêm đầy sao ấy rôi.
-Nó chỉ cười rồi không nói gì thêm cả. Phong không thích tên đó. Nghĩ lại đôi lúc chắc nó muốn lấy vợ nước ngoài quá…
-Anh nghĩ vậy thật à.- Tui tò mò.
-Thì cũng nghĩ suy luận vậy thui chứ không biết thực tình thế nào cả.
Cuộc nói chuyện thú vị ấy để lại lắm thứ trong đầu tui khi trở về nhà đến nỗi tôi chẳng chú ý đến con Lu đang quấn quýt bên tôi. Hồi hôm cu cậu thấy bên hàng xóm dắt ra một cô chó xinh vậy là cậu cứ chạy tíu tít đến mà quên cả chủ. Tui ngồi xuống bên nó, vuốt ve bộ lông dài của nó trong khi nó cứ thè cái lưỡi đỏ ra nhìn tui. Một thoàng chốc nào đó, tui nói vào tai nó: “Hi vọng chuyện tình cảm của mày không phức tạp và khó khăn như của tao. Mỗi lần tao nhìn mày là tao nhớ đến anh Phong. Mày đừng có đi đâu hết nha, ở nhà với tao. Chắc mày là cầu nối thần giao cách cảm duy nhất của tụi tao đó.” Tui bỏ lại nó nằm dài trên nền nhà mà lên lầu mang theo biết bao suy nghĩ về những câu nói của hắn (Huy): “Phong có nhiều cô theo lắm đấy. Ngoài Lan ra thì trước đây khi nó học cấp ba có khối đấy. Valentine nào nó cũng có cả đống quà, tụi anh phải ghen với nó đấy chứ. Nhưng Phong cũng lạ lắm, chẳng chú ý đến đứa nào cả. Hắn cứ thờ ơ với tụi con gái. Vậy mà nhiều đứa thích nó như vậy ấy chứ. À còn nhớ chuyện này nữa. Hồi cuối năm lớp 10, có một đứa gay nói thích hắn đấy…” “ Phong không thích tên đó. Nghĩ lại đôi lúc chắc nó muốn lấy vợ nước ngoài quá…” Thực tình đây đâu phải lần đầu tui nghe những chuyện ấy của anh Phong. Tuy nhên, không hiểu sao nó lại gợi cho tui nhiều suy nghĩ như vậy khi xuất phát từ miệng hắn chứ. Trời cũng đã bắt đầu chạng vạng, tui đổ đồ ăn của con lu ra một cái bát và khỏi cần kêu thì nó cũng đã chực sẵn ở ngoài để chạy vào giải quyết. Tui uể oải ngồi xuống xúc từng miếng cơm lên miệng nhưng lại ngừng lại:
-Ủa? Anh Phong, sao anh lại ở đây? Anh không phải đang trị bệnh sao? Anh đã…
Trong một giây, tui giật mình nhìn lại. Chỉ có tui, con Lu và cái bóng của tui đang in trên tường sau một thoáng ánh đèn xe chạy ngang qua giờ đã vội biến mất. Tui lầm bầm: “Gì thế này?” Có nhiều lúc tui luôn muốn anh bên tui. Tui nhớ từng món ăn mà anh Phong làm, từng cử chỉ yêu thương thế nào khi anh đút cho tui từng miếng thức ăn. Tuy lúc đó có hơi ngượng nhưng hạnh phúc quá. Vậy hôm nay tui đã được phút chốc nhìn thấy hình bóng thân thương ấy sau cái mà người ta gọi là: “ảo giác” lúc chạng vạng. Tui không ăn nữa mà bỏ lên lầu, nhốt mình trong căn phòng riêng quen thuộc: “Thì ra chờ đợi đâu có thực sướng gì chứ. Vậy mà xem mấy bộ phim tưởng đâu là thoải mái lắm. Chỉ lần nằm chờ cho qua ngày tháng hạ thôi. Liệu mình có quá mất kiên nhẫn không?” Tui tự hỏi mà không cần nghĩ đến câu trả lời liệu sẽ đến hay không. Trong lúc những không gian ngôi nhà đang lặng xuống và bao trùm lên tôi một khoảng tối thì sự im ắng ấy đã bị phá vỡ sau một hồi chuông: “Rrreeeng” Tui nhấc máy: ”A lô, Ai đó?” Một giọng sang sảng vọng lại từ đầu bên kia: “Duy, bộ tắt máy rồi hay sao mà di động gọi không được vậy?” Tui suy nghĩ một hồi rồi hỏi lại nó: “Thành hả. Uhm, máy tao hết pin, đang sạc. Bộ không phải hôm nay mày đi chơi vơi Ngân à? Sao còn rảnh mà gọi cho tao?” Nó đáp lạ một cách nản lòng : “Ngân nói lại bận rồi. Bây giờ mày ra đây đi… có tụi long, Uyên và Mai ở đây luôn nè. Ra đây luôn cho vui, với lại hôm này là ngày đặc biệt mà.” Tui trợn mắt: “Ngày nào?” Quên nhanh vậy cha: “Hôm nay sinh nhật tao đó. Bạn bè gì mà hở ra là quên hết vậy? Mày đang ở thế giới nào vậy hả, ra đây đi.” Tui mới sực nhớ đến gói quà mà tui chuẩn bị cho nó mấy hôm trước: “Ờ đợi tí nha. Tao ra liền. Mày mà không nhớ là tao quên thật đó.” Tui vội sửa soạn nhanh rồi thay đồ và phóng xe đến đại điểm đạ hẹn.
-Ê, hôm nay mày chơi nổi quá ha, đến trễ mà con bận nguyên bồ đồ có chữ “My BOY” kìa. –thằng Long cười to.
Tui thì sượng chín mặt vì quên mất đây là bộ đồ anh Phong tặng tui. Tui vẫn nhớ: “Anh tặng em nè. Chữ đó sẽ luôn nhắc anh là người em yêu nhất và em là người quan trọng nhất với anh, nhóc.” Mai lên tiếng phản đối:
-Ờ, nhưng mà thấy cũng dễ thương chứ bộ.
Rồi mai quay qua tui cười ngượng:
-Đẹp đó Duy à.
Bọn năm người tụi tui đổ về các khu trung tâm giải trí và mua sắm. Đầu tiên là Diamond Plaza, Long và Uyên biểu diễn những bước nhảy điêu luyện của tụi nó dưới ánh đèn của bộ trò chơi Dance. Tui cũng thấy rất hứng thú, hầu hết các mũi tên trên màn hình đã bị tụi nó dập cho không bỏ sót cái nào và điểm cũng theo đó mà lên cao ngút. Tui và Thành trổ tài bắn súng trong “The house Of Death”. Tui vốn là một tay thiện xạ của dòng game này nên không có bất cứ quái vật nào trong màn làm khó được tui. Trong khi đó thì Thành vừa bắn một cách loạn xạ vừa la: “chết này, chết này, đồ con bò.” Điệu bộ của nó làm ba đứa kia cũng phải bật cười. Tui thầm nghĩ vui: “không biết nó tức mấy con quái này hay tức con Ngân thế?” Xong, bọn tui dừng chân ở địa điểm thứ hai: “cửa hàng phở 24H”. Năm cái bụng đói giờ được thỏa sức co bóp dưới mấy tô phở đây nghi ngút khói. Vừa ăn, vừa nói chuyên mà tui thấy thật thoải mái. Đâu đó trong lòng nỗi nhớ nhung về anh Phong đã phần nào nguôi ngoai.
-Sao, giờ đi hát Karaoke không? Tao có quen một chỗ, đảm bảo không hay không lấy tiền.- Long đề xướng ngay.
Vốn cả lũ có tâm hồn ca hát nên sau một hồi nghỉ ngơi đã có có mặt trước một cửa hàng karaoke đồ sộ. Sau một hồi Long “trao đổi” với các chị ở quầy, tụi tui được đưa đến một căn phòng khá rộng với một bộ sô-fa tám ghế, với chiếc màn hình bốn mươi inch đang áng ngữ trước mặt và hai cặp loa được treo chắc chắn trên tường cùng cả bên cạnh chiếc ti vi cũng đang ngự trị hai chiếc loa tầng đẹp mắt.
-thấy thế nào? Ăn tiền chứ?- Long cười đắc chí.
Tụi tui nhanh chóng an tọa theo từng cặp, mỗi Thành xem ra vẻ không được hài lòng lắm. Nó vừa chờ mấy đứa kia hát vừa gọi điện cho Ngân. Đến lượt tui phải chật vật lắm tui mới chọn được một bài tiếng anh phù hợp với mình.
-Trời, mày hát “love paradise” thật đó hả? – con Uyên tròn mắt nhìn.
-ừh, có gì không? Tao thấy nó hay bộ, với lại tao hát tông không được thấp lắm.
Tui cầm chiếc micro mà siết chặt bàn tay: “giá mà…”: “you’re always on my mind..” tiếng hát của tui làm cả phòng hơi có vẻ lắng xuống. Tui không hiểu mình hát hay cỡ nào nhưng nghe thằng Thành nài nỉ trong điện thoại của nó: “Thì Ngân đến đi. Đến còn được nghe thẳng Duy nó hát hay lắm. Đó, đó nghe không ? Đến nhá… Nài thiệt mà…Ấy..Ấy… Đừng có cúp máy…y” Khi bài hát kết thúc phải mất chừng mộ phút để bốn đứa trấn tĩnh lại và nồng nhiệt tán dương và vỗ vai tui.
-Có nghề mà giấu ha.- Long cười khẩy.
-ừh- giờ tui chỉ có thể đáp lại có thế thôi.
-Thôi, bây giờ qua đầm sen đi. Có ai đồng ý không? –Long đề nghị
-Hả, đi nữa hả? Thật không vậy?- Tui và cả ba đứa còn lại ngạc nhiên
-Thật mà. Không nhớ hôm bữa Thành nói đi suốt đêm sao?- Long quay sang săm soi mặt Thành
-tao mệt, chắc phải về trước- Thành chán nản.
-Sao vậy, bữa nay…
Long chưa nói hết câu thì tiếng điện thoại của Thành reo ngắt lời nó. Không biết có chuyện gì mà thấy nó vội vã nghe điện thoại và:
-Ê..ê. Khoan đã, tao đi nữa, Ngân ở đó.- Mặt nó rạng rỡ lên hẳn.
-Hả..a.- Tụi tui ngạc nhiên vì sự trùng hợp này.
Vừa ngạc nhiên, vừa thích thú cả nhóm lên xe phóng đến địa điểm đã định và chỉ chưa đầy ba mươi phút sau thì công viên đã đón thêm năm người tụi tui rảo bước phía trong cổng.
-Ngân kìa..- Thành reo lên vui sướng.
Nó chạy lại như mộ con ngựa hứng chí chỉ có điều thiếu tiếng hí truyền thống mà thôi.
-Duy với mai ở đây ha, để tụi này đi mua đồ ăn đã rồi cùng đi.- Uyên quay sang Lon, tay trong tay và đu đưa.
Quả tui không bao giờ phủ nhận điệu bộ hết sức dí dỏm của đôi này ngay từ đầu. Mai quay sang nhìn tôi chốc lát rồi hỏi:
-Duy ở đây một lát ha để Mai qua kia mua một ít đồ cho nhóm, chứ để mấy đứa kia sợ không xuể
Tui chỉ gật đầu khẽ và rồi quay lưng lại tiến đến bờ hồ đứng tận hưởng gió từ lòng hồ thổi tới. Đêm có khác, nó làm tâm hồn con người thoát khỏi thể xác thường ngày một cách nhẹ nhàng. Tui cho tay vào túi áo khoác ngoài và lấy ra một vật quen thuộc, thân thương của tui, con rùa bông. Tui đứng và nâng niu nó trong tay mà cứ thấy vui vui khi nghĩ lại khoảnh khắc anh ấy tặng vật này cho tui: “là để anh bảo vệ cho nhóc đó ! “, “nè , nhóc nhìn đi , nhóc có thấy cái mai rùa không , nó dùng để bảo vệ con rùa với kẻ thù bên ngoài ,cho nên anh sẽ như cái mai rùa này bảo vệ cho nhóc ở bên trong , với lại cái mai với con rùa lúc nào cũng bên nhau phải không nhóc và nó còn tượng trưng cho sự trường thọ nữa đó , nguời ta hay nói con rùa sống lâu lắm.” Kể từ ấy tui lun mang nó theo bên mình. Tui mỉm cười và hình ảnh của anh hiện lên theo từng dòng hồi tưởng cua tui. Thật ngọt ngào! Bỗng:”Hấp..Bõm” Một đám thanh niên đang đùa giỡn đã đụng trúng tui và cũng đã vô tình hất luôn con rùa ấy xuống dòng nước. Tui hoảng:
-con rùa..con rùa..KHÔNG…- Tui la lên
Tui quên cả việc mình vẫn chưa biết bơi sau bấy nhiêu năm mà lao ngay xuống nước. Cứ như thế tui vừa bõm vừa tìm con rùa xấu số. May thay nó vẫn chưa chìm nên nhanh tay tui vớt trọn nó vào lòng bàn tay. Cứ như vậy tui tiếp tục bì bõm và nắm chặt con rùa trong tay. Thế nhưng, dòng nước lạnh giờ đã cướp đi gần như toàn bộ sinh lực của tui. Mệt, lạnh tui dần lả đi trong dòng nước và chỉ nghe được có vài tiếng người và tiếng còi trước khi mọi thứ rơi vào bóng tối: “Duy…”, “Này, ai vậy, lên ngay đi, Toét.”

Duy…Duy tỉnh dậy đi..” “Ai vậy? ai gọi vậy?” “Duy tỉnh dậy đi, đừng làm anh sợ” “ANH PHONG,anh ở đây thực à? Anh có biết em nhớ anh nhiều như thế nào không ? Ngày nào cũng vậy,không có anh em thấy mình yếu ớt lắm. Cuộc sống này thật khó nhọc và cô độc lắm…” “Cố lên Duy, đừng bỏ cuộc, hãy cố gằng, đừng lo cho anh. Hãy nghĩ đến bản thân em nếu đó là cách duy nhất…” “Sao? Anh đã làm và cho em nhiều thứ. Em chưa làm gì cho anh cả mà? Như vậy là em quá ích kỉ phải không?” “Không, không phải, nhóc yêu của anh..” “Em… thấy kiệt sức lắm..” “Cố lên Duy, đừng bỏ anh, anh luôn bên em mà… Sẽ bảo vệ em như chiếc mai với con rùa vậy, em nhớ không..ng…”
-Duy, cậu tỉnh rồi, mình lo quá. Cậu thấy sao rồi ? – Mai nước mắt ràn rụa và ôm ngay lấy tui khi tui vừa hé mắt tỉnh dậy.
-Đây là đâu vậy ? mấy đứa kia đâu hết rồi ? Duy đang ở nhà đó. Duy không nhận ra sao ? Mấy đứa kia tụi nó về rồi. Tụi nó mua đồ đến cho duy nè. – Mai nghẹn ngào.
-Mình hơi nhức đầu. CON.. rùa..con… rùa đâu ? – Tui vội quany tìm khắp căn phòng một cách hoảng hốt.
-Nó đây Duy. – Mai mở đôi bàn tay để hé ra một con rùa bông đã ướt quá nửa.
-Con rùa này quan trọng với Duy lắm à? – Mai sụi sịt.
-Ừh. cảm ơn Mai nhiều lắm.
-Khi Duy còn hôn mê, Duy nhắc đến nó mãi. Ai tặng nó cho Duy à?
-Ừ, chuyện dài lắm.
Đúng lúc đó, cửa căn phòng cũng mở ra và mẹ bước vào vội vã.
-Ơn trời, con tỉnh rồi. có sao không ? Sao lại nhảy xuống nước hả con ?
Tui cũng chỉ biết cười trừ và cũng để báo cho mẹ là tui vẫn bình an vô sự.
-Thôi, Mai ở lại đây với con nhé, để mẹ xuống dưới nhà làm chút đồ ăn nóng.
Mai nhìn tui với ánh mắt vừa lo lắng vừa e dè.
-Mai về được rồi mà. Mình tự lo được. Mai về không ba mẹ lo.
-Không sao đâu, Mai xin ba mẹ rồi. Với lại Duy kể cho Mai chuyện con rùa được chứ? Mai muốn nghe lắm.
-Thôi, chuyện dài lắm, có gì bữa khác đi.
-Kể đi Duy, mình muốn nghe thực mà. Người tặng Duy con rùa ấy chắc mến Duy lắm và Duy cũng vậy phải không?
-Ơ… Nhưng giờ mình không kể được đâu.
-Không lẽ bạn thân mà Duy cũng không kể được sao? Miệng Mai kín lắm.
-Mình…
-Không sao chứ Duy? Anh lo cho em quá.
-Anh Huy? Sao anh đến đây làm gì?
-Anh đến thăm em không được sao? Nghe em té xuống hồ anh lo quá.
Huy đặt giỏ trái cây xuống chiếc bàn phía đầu giường và bắt đâu ngồi xuống hỏi chuyện tui. Huy thân thiện lắm, những gì hắn nói ra thường luôn “lọt tai”. Chắc vì học tại khoa tâm lý nên hắn đã đánh trúng hết suy nghĩ của mọi người mà tui cũng khó lóng tránh khỏi.
-Vậy anh Huy ở lại chơi, em xin về trước.
-Cảm ơn Mai nhiều nhé. Không có Mai chắc bây giờ mình không còn sức để nói chuyện ở đây đâu.
Mai chỉ mỉm cười rồi ngoảnh mặt quay ra. Mai bước nhẹ xuống từng bậc thang và cất lời : “Thưa cô, con về”. Tui cũng chỉ nghe loáng thoáng có vài tiếng nài nỉ của mẹ tui với Mai dưới nhà trước khi hắn bắt chuyện với tui.
-Con rùa này là sao vậy? Vì nó mà em nhảy xuống hồ cả khi chưa biết bơi hay sao?
-Ừm chuyện khó nói lắm.
-Đến anh mà còn giấu được nữa à? Em ghét thật đấy.
-Em có kể thì anh cũng không hiểu được đâu. Em thấy nhức đầu quá, chắc em phải ngủ một lát đã.
Tui chỉ nói vậy cho hắn ra khỏi phòng nhanh chóng thôi. Tui ngại nếu hắn cứ lẩn quất đâu đó trong phòng thì sẽ có lúc tất cả những bí mật của mình và anh Phong sẽ bị lộ hết. Không, như vậy tình cảm của mình với hắn sẽ bị rạn nứt, anh Phong sẽ bị mọi người xa lánh.
-Em thật là. Anh đến mà còn không có lấy một câu hỏi han gì à ?
-Hỏi? hỏi gì bây giờ? Tất cả điều muốn hỏi ở anh đều đã được giải đáp hết rồi mà.
-À Phong ư? Sao em có cảm tình với nó nhiều vậy? Hay là..
-Đừng suy diễn lung tung. Anh ra ngoài đi, em mệt lắm.
Hắn bí xi bước ra ngoài, lê chân xuống từng bậc cầu thang như một con mèo vừa bị chủ hắt hủi. Biết sao được? Để giữ gìn hạnh phúc cho anh Phong và để cho mình, còn nhiều thứ khó khăn hơn mà mình phải chấp nhận. Tui trùm mềm kín đầu và lắng nghe tiếng chân nặng nề trên nền cầu thang ch đến khi tui thực sự cảm thấy mệt lả người và thiếp đi lúc nào không hay.

--------------------------------------------------------------------------------

Anh Phong, ghét ghê, em gọi mà không lên tiêng gì hết.” “Nhóc của anh, đến lúc nào đó khi một người phải xa cách mãi mãi với những gì mà họ yêu quý thì sao ?” “Sao anh lại hỏi vậy ? Chẳng phải em và anh đang bên nhau đây sao ?” “Nếu như tất cả chỉ là những cảm giác thoáng qua và không trở lại thì em có hối hận không ?“ “Không, em không hối hận vì yêu anh mà em tự hào. Em thấy mình thật hạnh phúc khi được anh yêu thương, chở che . ” “Nhưng thế giới này không chấp nhận cho anh và em có được hạnh phúc ấy, sự tự hào ấy . Bao giờ những người như anh và em được chấp nhận và được sống bình thường như những người khác ? Vậy anh phải đi, phải chấp nhận xa em có khi là mãi mãi. Đừng nhớ nhiều đến anh cho thêm đau xót nữa Duy. Mong cho em hạnh phúc.”
Hình bòng anh cứ dần xa mãi, xa mãi và khuất dần theo tiếng gọi lạc lõng của tui.
-Duy, Duy…
-Dạ, Ơ..- Tui chợt tỉnh giấc và kịp nhận ra mẹ tui đã chuẩn bị xong thức ăn cho tui đầy đủ.
-Ăn cháo đi con, chắc con còn mệt hả?
-Cảm ơn mẹ. Ủa anh Huy đi đâu rồi?
-Nó về nhà rồi. Nó nói con đang mệt, không nói chuyện được nên nó xin về. Mà thằng này cũng chu đáo thật, đã qua thăm còn mang đồ nữa.
Tui chỉ biết cắm cúi ăn và không muốn suy nghĩ bất cứ thứ gì. Trời dần về đêm và không gian cũng dần yên tĩnh. Ngồi một mình trên chiếc giường mà suy nghĩ về những giấc mơ lạ lẫm, xa xăm đó. Tui sợ, sợ cái ngày giấc mơ ấy sẽ trở thành sự thực, một sự thực khó lòng chối cãi. Không biết tui và anh Phong sẽ tiến tới đâu ? Chẳng lẽ yêu thương mà phải trốn tránh và lẩn lút như thế này sao ?
Hôm sau, tui trở lại trường và nhận được nhiều lời hỏi thăm của đám bạn:
-Sao? Mày khỏe chưa Duy?
-Số mấy nè? – con Ngân giơ ba ngón tay lên thử đầu óc của tui.

Vừa buồn cười vừa vui, tui trả lời qua loa tụi nó cho xong chuyện. Chỉ chờ cho khi vào đến lớp, Mai mới ngượng ngịu hỏi
-Duy thấy khỏe hơn chưa?
-Ừh, khỏe hơn nhiều rồi. cảm ơn cậu. À mà hôm đó ai đưa tớ lên vậy?
-Hôm đó Long nhảy xuống kịp nên đưa cậu lên bờ ngay.
Tui quay sang Long và nhìn nó bằng con mắt biết ơn. Vậy mà khi vừa vào, nó chẳng nhắc gì đến chuyện nó cứu tui, chỉ hỏi hết chuyện này đến chuyện khác cứ như tui là một đứa con nít ấy. Mà nhiều khi cũng là con nít thật. Thật không biết có ai đến tuổi này mà còn chưa biết bơi không nữa ? Nghĩ đến mình rồi nghĩ đến anh Phong… Không chừng mai này phải nhờ anh Phong dạy cho bơi mất.. Chẳng biết sẽ học được không hay gặp nhau rồi lại cứ vui quên trời đất như trước nhỉ ?
-Mà hôm đó Duy cũng cừ thật đấy, chưa biết bơi mà cũng nổi được khá lâu đó. – Mai nhắc lại và cười.
Tui cũng chỉ nhún vai và cười trừ đáp lại nụ cười hiền hậu của Mai. Tuy không có anh Phong ở bên nhưng nhiều khi có đám bạn làm tui cảm thấy cuộc đời vẫn còn đẹp lắm. Nhất là Mai, luôn chăm sóc và hỏi han tui. Nhiều khi nghĩ không biết cảm ơn Mai thế nào, tụi bạn thế nào nữa. Nghĩ ngợi lung tung tui chợt nhớ đến hắn, anh Huy. Hắn cũng nhiệt tình hỏi han tui và xem ra cũng quan tâm đến tui nhiều lắm. Thú thât, tui có lúc ngỡ rằng hắn là Phong thứ hai của tôi. Hôm đó, tui đã có phần lạnh nhạt với hắn quá rồi. Không biết hắn có để bụng không ? Chắc tui sẽ lựa lúc đến chơi nhà hắn và cảm ơn hắn luôn. Hắn cũng tốt bụng quá ấy chứ, và còn có vẻ hiền nữa. Không biết có dại dột không nếu như tui quyết định qua nhà hắn chơi thường xuyên luôn? Có lẽ như vậy cũng sẽ làm mình nguôi đi nỗi nhớ. Chí ít, cũng có người để tui tâm sự, tán chuyện và xem như có anh ở bên mà chăm sóc. Cứ vậy, tui quyết định thứ bảy và chủ nhật hàng tuần sẽ bỏ ra một chút thời gian để qua nhà hắn chơi. Cứ vậy, sáng thứ bảy tui đã chờ trước cửa nhà hắn. Trong nhà có tiếng dép lạp xẹp tiến ra phía cửa. Tui nhận ra ngay và cúi chào
-Con chào cô. Hôm nay con đến chơi và muốn cảm ơn anh Huy đã hỏi thăm con. Hôm đó, con mệt quá chẳng nói năng gì được.
-Ấy, cô cũng có nghe nói. Sao con khỏe hẳn rồi chứ? Vào nhà đi, để cô gọi nó ra.
-Không sao mà cô. Con khỏe hẳn rồi, để con lên phòng anh Huy cũng được.
Tui xách giỏ quà đã được chuẩn bị kĩ lưỡng lên từng bậc thang đến phòng hắn. Tui liền nhận ra căn phòng vì nó chẳng hay đổi gì. Trên chiếc giường khá là rộng rãi tui nhận ra ngay hắn còn đang ngủ nướng. Tui đứng nhìn hắn hồi lâu. Hắn ở trần mà ngủ một cách thoải mái. So ra thì hắn trộng cũng khá là cơ chứ, không thua anh Phong mà nói. Chỉ khác hắn xem ra hơi thấp hơn so với anh Phong một chút. Tui cứ nhớ mãi lần ngắm anh Phong ngủ, thật vui sướng. Khi ấy, anh Phong như một thiên sứ đang giang rộng đôi bàn tay ôm ấp, dùng thân thể bảo vệ tui, ấp ủ tui. Tui nhớ luôn lúc được dựa đầu lên bắp tay anh mà ngủ và được anh kể chuyện, lúc đó, tui và anh tì mũi sát nhau mà cười như cái cách mà những đôi tình nhân vẫn thường làm trong đêm tân hôn để bày tỏ tình cảm, âu yếm lẫn nhau. Những tia nằng lọt qua khe cửa đang nhảy nhót gọi mời trên khuôn mặt của hắn, thật khó mà ngủ thêm được. Hắn nheo mắt, lò mò tỉnh dậy và phát hiện ra tui đang đừng ngoài cừa nhìn hắn chăm chú mà cười.
-Ủa, Duy! Qua đay lúc nào? Soa không gọi anh? Thật…
-Không sao mà, đâu phải lúc nào cũng được nhìn anh ngủ. Với lại, lỡ đâu lại chia cắt anh với công chúa trong mộng thì em thật không giám…
-Nhóc thật là…
Hắn chạy đi vệ sinh mặt mũi và thay quần áo. Bước ra, nhìn hắn cũng chỉn chu và trông thật bảnh bao.
-Nhóc ăn sáng chưa? Đi ăn với anh chứ?
- Em chưa ăn, vừa vội chạy qua đây.
-Vậy đi ăn với anh đi. Anh sẽ chỉ cho nhóc 1 quán rất ngon.
Tôi chấp nhận lời mời của hắn với nụ cười và cái gật đầu khẽ. Thật, hắn chẳng trách gì vụ tôi vô tình với hắn hôm bữa. Hắn cũng thật đáng yêu, đáng yêu như anh Phong vậy. Quả thực tui đang cố gắng quan tâm tới hắn như đến anh Phong để bù vào chỗ trống tạm thời của tôi. Không biết việc đó liệu có quá ngốc nghếch không nữa?
-Đây, nhóc vào đi
Tui và hắn đế trước một tiệm cơm trang hoàng có vẻ nổi bật và bắt mắt bởi những đĩa cơm, thức ăn, bàn ghế gọn gàng, sạch sẽ.
-Bộ anh hay ăn ở đây lắm à?
-Không thường xuyên lắm, nhưng hôm nay có nhóc ăn cùng nên anh quyết định ra đây.
Tui thích cái cách hắn gọi tui. Nó làm tui nhớ lại nhiều lúc anh Phong lấy từ ấy để gọi tui một cách thân mật. Vậy rõ là hắn cũng đang muốn thân mât với tui đây.
-nhóc ăn gì?
-anh ăn gì, em ăn vậy.
Hắn nhanh nhảu gọi ra hai đĩa cơm sườn nướng và hai chén canh rau cải. Chỉ cần nếm miếng đầu tiên tui đã hiểu tại sao hắn khen quán ăn này. Mùi vị rất đậm đà, ngon và lạ nữa.
-sao? Ngon đấy chứ?
-uhmm…
-Nếu ngon thì sau này anh sẽ đưa nhóc ra đây ăn cuối tuần nha.
-Liệu có được không? Anh tốt với Duy quá. Anh không trách gì em vụ hôm bữa à?
-Vụ gì cơ?
-Hôm anh qua nhà em, nhưng em đã không nói tiếp anh mà
-Hôm đó nhóc mệt phải không? Mệt quá thì nói gì được. Anh đi cho nhóc được nghỉ thoải mái. Không thì phiền cho nhóc quá.
Trời ơi, trên đời này nhiều người tốt với mình quá. Anh phong và bây giờ là anh Huy. Thật không hiểu vì sao nhưng mình quả là đứa có phúc nhất rồi. Mong sao cho Huy sẽ không như anh Phong, đừng xa mình. Nếu Huy đi mất, không có anh Phong bên cạnh, chắc mình nhớ đến điên lên mất. Không mình sẽ cố gắng giữ cả hai. Anh Phong, em sẽ vẫn và mãi yêu anh như lúc đầu, cho dù anh không chữa khỏi bệnh đi nữa, thì hãy cho em thực hiện lời ước nguyện làm đôi chân và đôi tay thay cho anh nhé. Còn Huy, mong anh đừng bỏ em và anh Phong. Anh là một người tốt. Không có anh chắc em cũng không vui vẻ được nhiều. Cả hai đã cho mình sức mạnh để vượt qua nhều khó khăn, mình phải cố giữ lấy.
Cứ như vậy, ngày tui đến nhà hắn vào mỗi thứ bảy hàng tuần. Thực sự tui đã tìm được niềm vui cho mình một cách ngộ nghĩnh và dơn giản như vậy. Dần theo thời gian tui cũng nguôi bớt nguôi bớt đi nỗi nhớ anh và càng tràn đầy niềm tin hơn vào cái ngày trở về định mệnh ấy. Tui nói chuyện với hắn nhiều lắm, lâu nữa, gần như mọi thứ ấy chứ. Tuy nhiên, tui vẫn không giám thú thật tình cảm của tui với anh Phong với hắn. Không biết như vậy có ổn không? Giấu diếm mãi thì cũng sẽ lộ ra thôi; Tui định ngày nào đó tui sẽ nói với hắn theo đúng cách.
Như thành lịch ẹn, tui lại lên đường đến nhà hắn:
_Chào cô, anh Huy hôm nay có ở nhà không ạ?
_Nó không có ở nhà nhưng nói cô đưa địa chỉ nhà cho cháu này.
Theo sự chỉ điểm của cô, tui tìm đến một căn nhà cỡ nhỏ với hai tầng nhưng trông sạch sẽ và còn khá mới. Theo như lời cô nói thì đây là căn nhà cô cho hắn để có thể ở riêng lúc nào tùy thích. Kể ra thì được ở riêng cũng có nhiều cái hay lắm chứ. Ngoài việc được tự do, còn cảm thấy thoải mái và hoàn toàn tự lập. Tui tiến tới bấm chuông cửa và mong hắn ra mở cửa sớm. Thật là nhanh, hắn đã chạy ngay ra mở cửa và dắt xe tui vào nhà.
_Em đi chắc mệt lắm?
_Cũng không đến nỗi nào, đường khá lạ nên em phải mất thời gian tìm đường thôi.
_Ừ nhưng mà nghe nha nhóc, nếu tới thì đừng tới vào ban đêm đấy.
_Sao vậy? Bộ khu này có ma à? – Tui cười phì với hắn.
_Còn ghê hơn nếu nhóc biết được. Ở khu này chưa quy hoạch nhiều nên người đến ở cũng chưa được đông đúc. Dạo này nghe nói có một toán lưu mạnh hay lởn vởn ở đây. Anh nghe nói có người bị chúng đánh phải vào bệnh viện rồi đó.
_Còn có vụ này nữa hả?
_Ừ, chúng đánh người có khi để cướp tiền của họ nữa cơ.
_Sao không ai làm gì húng đi chứ?
_Cũng mong lắm chứ, nhưng nhóc nghĩ thử xem, chúng không phải dân khu này. Ban ngày chúng ở những nơi khác, đêm lại tụ tập về đây. Khu này lại không nhiều người mấy nên khó mà phát hiện chúng lắm. Công an cũng đang làm việc rồi.
_Ở đây anh có bị sao không?
Hắn cười và vỗ vai tôi:
_Nhóc đừng lo, nhà anh có trang bị khóa kĩ lắm, với lại anh có võ mà.
Nói xong, hắn liền đi vài đường quyền cho tui xem.
_Hay thật, anh còn biết cả võ nữa. Hôm nào phải chỉ em nha.
_Ừh mà không thì cho anh theo làm cận vệ cho nhóc được không?
Hắn biết võ, vậy hơn được anh Phong ở điểm này rồi. Nếu được, khi anh Phonh mình sẽ cùng đi học võ với ảnh. Mình không thể nào cứ nấp sau cái mai cua anh mãi được. Mình sẽ thoát ra để cùng anh bảo vệ lấy tình yêu này.
_Nhóc đói bụng không? Anh làm đồ ăn cho?
_Uhm, vậy để em phụ.
_Không, nhóc là khách, phải để chủ nhà phục vụ chứ.
Nói xong hắn đứa tôi ly nước táo và dặn cứ ngồi yên mà chờ hắn. Nhìn ra ngoài đường, những bãi đất trống còn khá nhiều và đâu đây còn ngổn ngang những đụn cát, gạch, đủ biết nơi này có thể vắng đến mức nào vào ban đêm. Tui quay vào nhìn vào trong bếp, mùi thức ăn đã bắt đầu tỏa ra làm lay đông thính giác của tui. Nhớ đến lúc trước, anh Phong cũng hay nấu cho tui những bữa ăn như thấ này. Không chỉ có vậy, ảnh còn đút cho tui ăn nữa, lúc đó ngượng, ngượng lắm. Thế nhưng bây giờ mà được anh ngồi bên mà đút cho ăn, chắc tui sẽ tình nguyện ngồi há miệng ngoan ngoãn như một con chim cách cụt cho ảnh mớm từng muỗng thức ăn một cách tự nhiên.
_Đây nè, thức ăn xong cả rồi.
_Nhanh thế?
_Cũng không có gì nhiều, phần lớn anh hâm lại thức ăn hôm qua.
Đặt thức ăn xuống chiếc bàn kính nhỏ, hắn và tui bắt đầu thưởng thức. Kể ra hắn nấu ăn cũng ngon lắm, nhưng không hiểu sao tui luôn cảm thấy anh Phong nấu ngon hơn và có vị gì đó rất đặc biệt. Chợt hắn đưa đũa gắp miếng giò đưa sát miệng tui:
_Ăn đi nhóc.
Trời ơi, gì nữa đây. Không lẽ còn như vậy nữa hả? Tui ngại ngùng:
_Ơ anh ăn đi, em tự gắp lấy được rồi không cần anh phải phục vụ mà.
_Nhóc cứ ăn lấy đi, không lẽ anh làm dở lắm hả?
Thật không còn gi để tưởng tượng ra nữa. Tui đang ở vi trí như một con chim non và đang đợi thức ăn đưa vào miệng mình hay đúng hơn là chấp nhận để thức ăn đứa vào miệng. Nhìn miếng thức ăn cứ đang lởn vờn trước mặt, tui đành để hắn đút cho tui. Sau miếng đó, mặt tui đỏ bừng như một quả gấc. Hắn tốt thật. Ước gì ngồi đây lúc này là anh Phong thì tốt biết bao? Ăn xong, tui được hắn dẫn lên một căn phòng gọn gàng. Tuy nó có hơi nhỏ nhưng cũng được trang bị máy lạnh, tivi đầy đủ.
_Phòng anh hả?
_ừh, dĩ nhiên rồi.
_Mẹ anh cho anh để sau này lập gia đình hả?
_Không, anh muốn ở riêng. Đôi khi anh cũng rủ bạn bè tới đây. Nhưng phải ai thân lắm ánh mới cho tới. Nhóc chắc cũng thân lắm rồi đó.
_Hì.
_Chiều nay nhóc có rảnh không?
_Cũng rảnh?
_Vậy nhóc đi ra ngoài chơi với anh ha.
_Hả? đi 2 người hả?
Ừ, anh rủ bạn anh tụi nó cũng bận kín hết rùi.
Sau một hồi nài nỉ của hắn, tui đành chấp nhận cho con người đáng thương này:
_Thôi, đi vậy. Nhưng ở đâu?
_Nhóc đừng lo, anh sẽ đến nhà chở nhóc đi.
Nói chuyện thêm một hồi lâu, tui phải đi để còn về mà ăn cơm trưa. Dẫu biết hắn có thể phục vụ cơm cho tui, nhưng nghĩ đến cảnh hắn sẽ còn đút cho tui dài dài, tui ngượng nhín mặt. Tui tạm biệt hắn và phóng xe về nhà:”Két…ttt…”:
_Ủa mẹ? Mẹ qua sao không gọi cho con.
_À mẹ có chuyện muốn bàn, con cũng ngồi xuống đi.
Mẹ tui đi làm thứ ăn rồi bưng ra
_Ăn đi, vừa ăn vừa nói thì nói nhiều hơn
Kể ra hôm nay, với tui thực toàn những chuyện bất ngờ và lạ lùng.
_Duy, con cũng lớn rồi, không thể ở mãi như vậy.
_có sao đâu mà mẹ cứ lo. Đã lớn thì con càng có thể tự lập tốt.
_Năm nay cũng là năm cuối của con trước khi tốt nghiệp. Ba mẹ định hết hăm nay thì con nên lập gia đình là vừa. Mẹ thấy con Mai nó chăm sóc con cũng tận tình lắm.
_Sao co?

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mujfashion.com/index.php/vi/
TuiTênTrâu
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Leo Tổng số bài gửi : 861
Points : 1005
Được cảm ơn : 9
Join date : 24/06/2011
Age : 22
Đến từ : Nơi đào tạo Supper

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   4/7/2011, 1:37 pm

ec doc hk noj may a oj!!! bun ngu hjc hjc
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
iolu_gltu

avatar

Zodiac : Libra Tổng số bài gửi : 66
Points : 82
Được cảm ơn : 0
Join date : 04/07/2011
Age : 28
Đến từ : .::Ben Tre & Binh Tan::.

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   4/7/2011, 3:17 pm

ri ma hem noi, co len yk e, truyen hay moa^o^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mujfashion.com/index.php/vi/
iolu_gltu

avatar

Zodiac : Libra Tổng số bài gửi : 66
Points : 82
Được cảm ơn : 0
Join date : 04/07/2011
Age : 28
Đến từ : .::Ben Tre & Binh Tan::.

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   8/7/2011, 2:04 pm

tim p3 ma hem thay, oaoaoa, doc hay hem^0^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mujfashion.com/index.php/vi/
vincent

avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 347
Points : 400
Được cảm ơn : 21
Join date : 27/05/2011
Age : 25
Đến từ : Binh Duong

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   8/7/2011, 3:51 pm

pan oilu_gltu ji ơi .còn nữa không post tip i
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nh0cb0n_kute



Tổng số bài gửi : 6
Points : 6
Được cảm ơn : 0
Join date : 05/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   6/11/2011, 7:26 pm

oj troj` sao bao lau ma` tac' gja? hok pos tjp' vay.!!! neu' tke' thj` aj dung' ra lam` tac' gja? tjp' dj chu'!!! flower

co' j` cho mjnh` lam woen : yh: nh0cb0n_kute_9x
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mydestiny

avatar

Zodiac : Libra Tổng số bài gửi : 14
Points : 14
Được cảm ơn : 0
Join date : 24/09/2011
Age : 26
Đến từ : Hà Nội

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   9/11/2011, 9:28 am

Ôi câu chuyện mới cảm động làm sao. Nhưng mình thấy phần kết sao có cái gì đó là lạ, mọi thứ dường như không rõ ràng gì hết. Tác giả liệu có thể chỉnh lai phần kết được không? Chẳng hạn sau mấy năm đó Phong quay về thì sao
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.vcu.edu.vn
wilshin

avatar

Zodiac : Sagittarius Tổng số bài gửi : 383
Points : 429
Được cảm ơn : 0
Join date : 01/11/2011
Age : 30
Đến từ : HCM city

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   9/11/2011, 9:49 am

híc! kết thúc lò tác giả viết sao có thể sửa được...haizzz...kết thúc vậy cũng được òi....cũng như sự thật ngoài đời cũng vậy thui.cho nên nhìu ng lun thik được kết thúc có hậu vậy sao hok ai nhìn cho kĩ cuộc sống của tụi mình có cái nào có hậu đâu hehe...kiếm được 1 tình yêu thật sự đã khổ rùi huống hồ cho mong đến kết thúc...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thuanviet.coolbb.net
nhok_bio1994



Tổng số bài gửi : 4
Points : 4
Được cảm ơn : 0
Join date : 15/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   15/11/2011, 10:23 am

ket thuc nhu zay buon wa, ben hihihehe cung may ban viet ket thuc khac nhung cung buon,, cau chuyen nay minh doc hoi nam 2009. doc xong khoc wa choy, luon mong anh Phong tro ve, sau do nam lop 10, 2010 minh doc lai lan nua, khoc trong lop luon, cung may ban than ko, tui no an ui wa choy, roi bay gio minh doc lan nua, khoc nhieu hon may lan truoc, nhung minh da mao mui viet phan ket khac, cac ban doc cho y kien nha,, ydinh nay dang le 3 nam truoc lam roi, ma ko co thoi jan, hom nay tu nhien hung len, viet roi ne ...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok_bio1994



Tổng số bài gửi : 4
Points : 4
Được cảm ơn : 0
Join date : 15/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   15/11/2011, 10:24 am

bất ngờ về chuyện hôn nhân mẹ nói tui không còn tâm trạng nào đi choi với anh Huy được nữa, sao bỗng dưng tui nhớ lại ngày đó, cái ngày khi tui với anh Phong đi choi về, ba má ảnh bàn tính chuyện hôn nhân của ảnh vói chị Lan. Ak không biết chị Lan giờ sao nhỉ? tui thầm nghĩ, không biết chỉ có tin tức gì của anh Phong không....
sáng sớm,............ SAo hôm nay con thấy mẹ xanh xao quá, mẹ hkông gì chứ??
- ak chị tay tối qua thức khuya thôi con , không sao đâu... bà nói vậy nhưng trong lòng biết rõ sự bất an vì căn bệnh ác quái bà giấu nó bao năm nay .....
- Duy.. co Liên lớn tiếng có vẻ vui mừng gọi... hôm nọ có một cô gái tới xem mấy mẫu thiết kề của con, cô ấy bảo là quản lí của một khách sạn lớn gì đó, muốn hợp tác vói con !!!
- miệng tui tròn xe với sư ngạc nhiên.. có thật không cô! con mừng quá.. mà cô ơi! cô ấy tên gì? khách sạn nào vậy cô?
- Cô cũng không rõ .. à hình như là một khu resort thì phải, mà cô ta thì chuyên về nội thất khách sạn thì phải? cô không hỏi .. nhưng nè. đây là số điện thoại của cô ta, con giữ lấy!
- zạ. zạ con cảm ơn cô !!!
Tui mừng quýnh lên cầm số dt trong tay không biết nói gì với cô ấy nữa!!!
-alo- xin chào.. dạ có phải đây là số dt của cô Yến- quản lí viên nhà hàng khách sạn không ak ??
- đúng rồi ! xin hỏi anh là....
- Tui nghe giọng nói hơi quen.. tui là Minh Duy, chủ nhân mấy mẫu màn cửa và mặt bàn cô đã xem ở nhà cô Liên đó
-- Àh, thì ra là anh Duy ! cô gái đáp với vẻ hăng hái khó hiểu, mà thôi kệ .. dù sao cũng có mối làm ăn lớn khởi đầu sự nghiệp, phải ăn mừng mới được !
cô ấy hẹn tui ớ một quán cafe sang trọng vào tối ngáy mai
alo... Mai hả ? rảnh không ?
- có chuyện gì vậy Duy?
-Duy vừa mới nhận một mối làm ăn lớn nên rủ các bạn đi ăn mừng nè?
- zậy hả? uhm rảnh chứ, không rảnh cũng với đi với Duy, lần đầu tiên có công viêc tốt thế, không ăn mừng sao được..
-uhm, zậy nha, mai Duy rủ thêm mấy bạn kia cùng đi
- Được rồi, để Mai rủ cho, Duy lo cho công việc của Duy đi
-Cảm ơn Mai.

7h, ngay quán cafe đã hẹn, tui từng bước tiến tới chỗ cô ấy mà chưa biết nói gì? mở lời như thế nào với người ta?
- chào cô! tui là Minh Duy. co...óo ..oo ! tui mở tròn mắt nhìn cô ấy..
- Làm gì nhìn mình dữ vậy Duy, không gặp mấy năm bộ Yến già lắm sao mà nhìn không ra ha ?/
Lúc này đây tui thật sự quá mừng rỡ vì được gặp lại người bạn thời trung học- Yến- đứa bạn thân nhất của tui thuở nào
- SaoYến lại là ...
- yến biết Duy bất ngờ lắm. thật ra khi nghe dt thì Yến đã sớm đóan ra là DUy
- ghê ta! zậy mà không nói Duy biết.. sao rồi ? mấy năm nay sống sao? sao lại làm quản lý viên zậy?
- chuyện này kể ra dài dòng... hồi hết cấp 3, Yến được một người dì bảo lãnh sang Canada du học? lúc đó Yến yêu anh Tứ rồi , nhưng ảnh cũng phải đi học ở Mỹ. thế là 2 đứa xa nhau, nhưng vẫn thường xuyên liên lạc, ảnh học quản trị kinh doanh nên Yến..
-àh .. Duy hiểu rồi, zậy khi nào anh Tứ về,
- 2 tháng nữa. Yến về được 3 tháng rồi, tại ảnh đang xin vô 1 công ty gì đó của người bạn nên chưa về kịp
.uhm- tui và Yến trò chuyện cả tiếng đồng hồ, chúng tôi không quên chuyện làm ăn....
1 buổi tối mệt mỏi và vui sướng vì gặp lại bạn cũ..
- sao con ?? có được không? con sẽ hợp tác như thế nào với người ta?
- ủa sao mọi người đông đủ vậy? ---- có cả anh HUy và cô Liên tới ngồi chờ tui về
- àh thì cô Liên cũng quan tâm tới công việc của con nên tới hỏi thăm vậy mà
- chuyện thật bất ngờ , mẹ biết người đó là ai không? là Yến - con nhỏ lốc chốc, xí xa xí xọn hồi đó học chung cấp 3 với con đó
- con nói vậy mẹ cũng yên tâm, nếu như vậy khỏi hỏi cũng biết kết quả tốt lành ra sao? mẹ tui vui lắm, tui lên phòng, không quên rủ anh Huy đi theo. mẹ và cô Liên ở lại tâm sự lòai chim biển .
trên phòng:
- hey, nhóc có việc làm rồi nha! nhớ đãi anh ăn 1 chầu thật lớn đó
- of course ! tui nháy mắt với anh Huy. Mai anh rãnh không đi với em, có mấy đứa bạn em nữa ?
- rãnh chứ rãnh chứ, anh Huy hí hửng
Tối hôm đó tui lại khó mà ngủ được vì vui do gặp lại Yến... con nhỏ làm tui nhớ lại cái thời học sinh cắp sách đến trường, những ngày mưa trên chiếc xe đạp trên con đường quen thuộc, nhớ ngày ấy có anh Phong chở đi học, đi chơi, có anh dẫn đi ăn sáng, có anh dọn sẵn bữa cơm, quả dưa hấu - trái dừa xiêm.... rồi những giọt nươc mắt lăng dài trên má tui.. tui chợt thiếp đi

Hôm nay , chúng tui đi tới một nhà hàng nho nhỏ, trông cũng sạch sẽ và khang trang. Bọn tui đông đủ, đương nhiên có sự góp mặt của Yến và anh Huy.. vừa ăn vừa trò chuyện, bọn họ chúc mừng tui hòai. phải chi giờ có anh ở đây! chắc anh sẽ vui khi nhìn thấy nhóc ngày nào của anh giờ chững chạc.. có việc làm. tui bỏ những dòng suy nghĩ này qua một bên không muốn làm mọi người mầt vui....
haizz, mai phải tới khách sạn để nhận công việc rồi đây.....
- nơi ấy là một khách sạn xinh đẹp, chi nhánh của một khu resort nằm tận Vũng Tàu, cái tên nghe cũng là lạ. " 6 thang 9" ,, thường thì ngày tháng người ta đặt tên đường, tên cầu, ai đặt tên khách sạn nhỉ ???
- Chào Duy! Yến mỉm cười thân thiện, chỉ dẫn đến phòng nhân sự.... ( thông cảm cái này chưa làm thực tế nên không biết kể, mà kể dài wá mọi người cũng chán.. )
công việc mới thật thỏai mái, chỉ cần mỗi tháng có một kiểu màn- rềm- áo gối , chăn.. cho khách sạn, riêng tháng nào có lễ thì phải có thêm kiểu riêng cho ngày lễ tại khách sạn nước ngòai luôn mà... mỗi ngày chỉ cần zô đây 4 tiếng để họp với mấy đồng nghiệp khác,, lương thì tùy vào số lương sản phẩm, mỗi bộ như zậy 5 triệu, nghe cũng hấp dẫn, mà chắc không đơn giản, nhưng được cái 4 tiếng còn lại muốn đi đâu thì đi,, lấy cảm hứng mà!
trong khi đó tại Califonia-US,
-anh Phong chúc mừng anh! đôi chân anh đã hồi phục , chỉ cần chăm tập vật lí trị liệu như thế này thêm 2 tháng nữa là có thể đi lại như lúc trước... có điều ..
-điều gì hả bác sĩ ? dây thần kinh đã lành lại nhưng trong khi chữa trị đã ảnh hưởng tới khả năng sinh sản. điều này chúng tôi lấy làm hối tiếc , nhưng nó nằm ngòai khả năng kiểm soát của chúng tôi..!
- không sao! tui chưa hề có ý định là...
- là gì hả anh Phong??
-à không có gì, cảm ơn bác sĩ, tui mừng lắm
- thật sự trường hợp của cậu rất hiếm, tui làm việc hơn 45 năm qua chưa từng gặp. Thần kinh là hệ thống đặc biệt, vì khi tế bào thần kinh chết sẽ không có tế bào mới thay thế. nhưng tế bào của cậu lại rất khỏe. nó không chết hòan tòan và đã lành lại, tui nghĩ cậu có 1 nghị lực sống rất mạnh mẽ.
Phong vui khôn xiết khi nghe tin này. Sự cố gắng vượt qua bệnh tật bấy lâu nay đã gần hòan thành, không lâu nữa có thể gặp lại nhóc, Phong nghĩ không biết nhóc sao rồi nhỉ? bao năm qua nhóc đã làm gì? nhóc còn nhớ tới anh không? bây giờ chắc nhóc lớn nhiều rồi nhỉ?? nhóc có đi qua hay nhìn thấy khách sạn "6 thang 9" chưa, cái mà anh tâm huyết bấy lâu! vừa chữa trị đôi chân lại vừa có thể gặt hái kết quả học tâp tốt như vây, đến nỗi 1 công ty kinh doanh lớn của người Việt ở nước ngoài nhận anh ngay. Số tiền anh kiếm được dư để mở 1 khách sạn hiện đại như "6 thang 9".... Thì đó là tình yêu đó mà ! không biết tình yêu là cái chi chi ? mà khi yêu người ta có thể làm được những chuyện như thế nhỉ? chắc chắn nó đẹp và có sức mạnh lớn lắm thì phải....?......

Còn Duy? bây giờ có công việc mới, có tiền nhều hơn, không ít người đeo đuổi đâu nha! liệu Duy có thay đổi không? có quên Phong không? có chạy theo sự ham muốn của con người mà quên đi cái mai rùa đã từng che chở bảo vệ, hi sinh để rùa con vẫn bình an?hay nếu 2 người đến với nhau mẹ có ngăn cản không? xã hôi sẽ chấp nhận tình yêu này chứ ? mời các bạn đón đọc phần tiếp theo? mình sẽ post khi có trả lời của các bạn về phần này? viết lần đầu ak, được không? tại mấy đứa bạn nói mình nói chjện khó hỉu? không biết mình viết zậy pà kon hài lòng ko nữa ???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok_bio1994



Tổng số bài gửi : 4
Points : 4
Được cảm ơn : 0
Join date : 15/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   15/11/2011, 10:25 am

comment le le nhaĂ cho y kien cua cac ban de post luon phan con lai ak
nick yahoo : bio_biolo_19tdmt94 ...... khi nao cac ban pm minh minh post tiep, tai ko biet dcko, so bi che hijchjc....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok_bio1994



Tổng số bài gửi : 4
Points : 4
Được cảm ơn : 0
Join date : 15/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   18/11/2011, 11:24 am

- Duy àh! chuyện con Mai đó, con có suy nghĩ gì chưa?

-d..ạ.! chưa mẹ àk, con nghĩ chưa phải lúc. Con đang rất bận với công việc mới, con ..con chưa có thời gian và dự định gì cho chuyện đó cả !! tui cố gắng đỗ thừa cho công việc nhưng đâu phải thế, mà chỉ vì anh thôi!

- uhm, mẹ chỉ hỏi vậy thôi

- uhm mà thàng Phong nó có liên lạc với con không! tội nghiệp!! cái thằng hiền lành tốt bụng như thế lại...không biết nó bình phục hẳn chưa! nhìn cái nhà nó kia, ảm đạm quá! nhớ hồi nào mới dọn về, chạy qua bên này líu ríu.. hai mươi mấy tuổi đầy cứ như con nít... mà Duy nè, mẹ thấy hồi đó hai đứa thân lắm mà! bao năm nay sao nó biệt tâm biệt tít nhỉ? chắc ở Mĩ có vợ Tây rồi ở bển luôn quá! cái thằng, đi không nói một tiếng!!!!

những lời mẹ nói như tảng đá lớn đè lên tim tôi.. tui không thể kiềm được những giọt nước mắt của mình

- thôi con lên phòng

.........Nó đâu biết rằng những lời đó là mẹ muốn thử thách tình cảm của nó, mẹ muốn nó quên người đó đi, mong nó sớm có gia đình, có con cho vui nhà vui cửa!! nhưng bà cũng hiểu điều đó, bà tự trách bản thân đã không dẫn con mình đúng đường đi của một người đàn ông, bà cũng đau khổ. khổ vì thưong con, khổ vì phải giữ danh tiếng cho gia đình và cho nó.....

trong tiếng nấc nghẹn ngào nhóc thầm nghĩ phải chăng anh đúng như lời mẹ nói? phải chăng anh đã quên nhóc rồi sao ?phải chăng anh hối hận vì sự hi sinh cho mình? anh ko yêu mình nữa??? không ! không anh không phải con người như vậy! anh đã hi sinh cho mình làm sao có thể quên mình được, lời hứa đó anh còn nhớ không anh ?anh sẽ sớm mang những ngôi sao về bên em chứ... anh sẽ cùng em thực hiện ước mơ của hai chúng mình phải không?.đúng ! anh Phong sẽ về , sẽ còn đền bù cho nhóc................................ nó đấu tranh gay gắt với chính bản thân...nó ôm cuốn nhật kí, xem lại đọan phim mà gần 6 năm qua đã biết bao lần xem rồi rơi nước mắt...... TV lại đang có chương trình ca nhạc.. sao trùng hợp thế Từng đêm em mơ....mơ có anh bên đời....
Dù ta đang cách hai phương trời.....
Từng đêm em mơ ...những chiếc hôn ấm nồng ....
Và vòng tay ấp ôm của anh.....
Anh yêu dấu hỡi!
Em đang bối rối ...vì tim em đã thuộc về anh....
Anh yêu dấu hỡi!
Xin anh hãy hứa ...tình đôi ta mãi không phai nhòa....
Giờ đây em chỉ biết mong anh nhớ anh....
Ttừng dòng thư xanh đầy ắp yêu thương khát khao...
Dù tình đôi ta còn lắm ưu tư muộn phiền....
Nhưng đôi tim đã hòa chung nhịp yêu thương….
Thuyền tình đôi ta còn trôi lênh đênh giữa dòng....
Đừng buồn nghe anh và hãy luôn luôn mãi tin....
Rồi ngày mai đây bờ bến yêu thương ngọt ngào…sẽ chào đón đôi ta trở về....






nó lại thiếp đi trong tiếng nấc....



- Haizzz. Yến nè ! tại sao khách sạn này lại có tên "6 thang 9" nhỉ? có ý nghĩa gì vậy ????

- Sao Yến biết?? hỏi ông chủ ak!

-ờ hé, phòng ổng ở đâu zậy???

-ko biết!

- ủa , quản lí mà sao không biết ông chủ mình ở phòng nào? làm sao báo cáo???

-Hồi zô làm tới giờ có thấy ổng đâu? chỉ tòan báo cáo với phó tổng. mà nghe nói ông chủ ở Mĩ hả j ak! làm ăn lớn nên ko có về đây!!

cuộc trò chuyện bị giới hạn bới khối công việc chồng chất..... mỗi ngày nhóc phải nghĩ ra nhiều mẫu mới, không con thời gian để khóc mãi!!! nhưng anh trong tim nhóc vẫn là ngọn lửa , đôi khi nó như sắp tắt, nhưng lại bừng lên để soi sáng đường nhóc đi....

một buổi sáng mùa hè trời mưa tằm tã. mưa nặng hạt rớt trên mặt đường...

-mẹ! mẹ sao vậy... gương mặt nó hốt hoảng đỡ người đàn bà xanh xao trên sàn nhà bếp..... mẹ!

phòng cấp cứu....

- bác sĩ, xin hỏi mẹ con ?

- con vô đây.. ông bác sĩ già từ tốn dắt nó zô phòng... con hãy bình tĩnh nghe ta nói. mẹ con có 1 khối u lớn trong não. nó di căn!!

rơi vào tuyệt vọng trước căn bệnh của mẹ . nó chợt hỏi bác sĩ

-vậy có phẫu thuật được không ạ ?

- được! nhưng tỉ lệ sống là 50%, , nhưng nếu là ở MĨ thì được 75%

- Zậy chi phí có cao không bac sĩ? con muốn đưa mẹ qua Mĩ

-hiện tại đang có chương trình y tế của hội người Việt ở Mĩ... những người có quốc tịch Việt nam được miễn phí hòan tòan! nhưng ta e 1 điều là....

-Bác sĩ cứ nói...nó lấy bĩnh tĩnh

- vì đó là khối u ác tính, có nghĩa nó lây lan ra cả cơ thể, nên dù có phẫu thuật thì cũng có thể sống trong thời gian ngắn....

nước mắt nó không rơi, nhưng gương mặt không còn chút cảm giác ...

- vâng, dù gì con cũng phải thử. bác sĩ giúp con làm thủ tục gấp.

tiếu bang Cali-Us

- Thưa giám đốc , tui đã mua vé theo lời ông... chuyến bay về Việtnam ngày 25-8 tuần sau, khởi hành 6h pm Cali hạ cánh lúc 6h pm việtnam, tin rằng chỉ cần mất nữa tiếng làm thủ tục

- cảm ơn chú! tôi chờ ngày nay lâu lắm rồi,

-sao ak?

-không gì! anh có thể đi được rồi

.... Niềm vui sướng tràn ngập trên gương mặt Phong, ngày mà anh chờ trong suốt mấy năm qua đã đến.. nhóc ơi!!! anh sắp về bên em rồi !!! anh mừng lắm! nhóc có biết không... anh đém từng ngày, từng ngày... và không ngờ ước mơ của anh nay thành sự thật, đôi chân này đã khỏe hẳn, anh đã sắp công việc ổn thỏa... bây giờ anh đã có thể lo cho em rồi.... em chờ anh nhé!!!.... chúc em ngủ ngon!!! nhóc iu của anh!!!

----- Reng... reng,

- Xin hỏi có phải DUY không?

- DẠ ,là tôi đây

- Hội người Việt hải ngọai đã chính thức cắp vé cho mẹ con cậu. chuyến bay vào lúc 6:30pm ngày 26-8 tuần tới, ngày mai cậu tới tôi sẽ nói rõ hơn. tôi hy vọng cậu sắp xềp mọi thứ ổn thỏa và chuẩn bị tinh thần..

-dạ... cám ơn bác sĩ, mai tôi đến...chào bác sĩ

Duy thu xếp đồ đạc dĩ nhiên không quên mang theo món quà của anh! anh Phong ơi! giờ này anh ở đâu?? mẹ em bệnh nặng lắm, mẹ và anh là chỗ dựa tinh thần của em. anh đã đi hơn 5 năm, giờ mẹ như vậy sao em có thể chiu nổi áp lực này chứ?... " nhóc lại khóc nữa rồi! hãy can đảm lên!!! đừng quên mẹ đang đợi em đấy! cố gắng lên ,mọi chuyện sẽ mau qua thôi! anh luôn ủng hộ em ? em quên ak ! anh vẫn là cái mai rùa để bảo vệ che chở em...."

dường như có lúc giấc mơ cũng làm cho người ta bớt phiền muộn, cho ta 1 chỗ dựa......

26-8 tại sân sân bay Tân Sơn Nhất

- mẹ cố gắng lên, mẹ sẽ qua khỏi... mẹ không thể rời xa con ......... lời động viên cho 1 người hôn mê... như mẹ nó vẫn nghe, chỉ là bà quá mệt không thể đáp lại

mẹ như vậy làm sao nó có thế ngó xung quanh, biết đâu người nó quen biết cũng đang hiện diện ở nơi đây....



những sự trùng hợp ngẫu nhiên thật trớ trêu mà ông trời ban tặng cho con người, cho 1 thằng nhóc ngây thơ chờ đợi suốt 5 năm, ngày gặp lại anh đã gần nhưng lại xa. lúc đó Anh và nó giống như 2 đường thảng song song.. gặp nhau tại 1 điểm rồi lại cách xa cả 1 vòng trái đất
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
quangminh156

avatar

Tổng số bài gửi : 1
Points : 1
Được cảm ơn : 0
Join date : 23/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   23/11/2011, 7:23 pm

Truyen hay that ... ma hinh nhu chua ket thuc phai hok ? Mad
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^   

Về Đầu Trang Go down
 
Anh-Người hàng xóm đáng yêu...truyện cảm động lắm ^^
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
 Similar topics
-
» Kenh vovtv tren vinasat1
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Đài hà nam phát trên anlog tiếp sóng k+
» Chuyện khó hiểu Của DMxx ..
» thôngcáo báo cho khách hàng k+

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến