Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
IndexCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Bí mật của trái tim (Phần 2+3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Bí mật của trái tim (Phần 2+3)   14/5/2011, 8:59 pm

Truyện này có tới 27 phần cơ mong mọi người chú ý đọc ...Cám ơn Smile
-------------------------------------------------------------------------------------------------

Không đợi Khánh trả lời, Dũng lớn tiếng gọi về phía nhà bếp của nhà anh đằng sau cầu thang:
- Dì Ba ơi, thêm một phần opla nữa nha.

Rồi anh lôi Khánh vô phòng mình.

Căn phòng của Dũng cũng khá rộng, trang trí nội thất thật đẹp, tất cả hầu hết đều màu xanh biển pha lẫn màu đỏ nhạt. Trong phòng không khí thật mát mẻ, khác hẳn hoàn toàn cái nóng của 9h sáng ngoài trời. Thấy Khánh mải ngó dáo dác chung quanh Ly bèn đằng hắng:
- E hèm... Vô không chào ai hén?

Khánh giật mình bật cười vì tới giờ anh mới phát hiện ra trong phòng còn có Ly và 2 cô bạn khác nữa. Ly giới thiệu cho Khánh làm quen hai người bạn mới này, một người là Thanh, người kia là Dung. Cả hai cô đang bận lúi húi cắt những mẫu tự bằng giấu màu ngẫng mặt lên vui vẻ chào Khánh. Dung lý lắc nói:
- Bọn này chờ Khánh đói rã ruột mất rồi.

Khánh nhìn Dung lấy làm lạ, nhưng Dũng đã vỗ vai Khánh giảng giải:
- Tại Dũng kêu chờ Khánh tới rồi ăn sáng luôn. Trong khi chờ thì cắt giấy sẵn hết để khỏi phí thời gian đó mà.

Khánh chợt hiểu ra phì cười nhìn Dung:
- Khánh xin lỗi, tại Khánh... ơ... dậy trễ.

Thanh bèn chen vào:
- Trời trời, thấy chưa, tui nói là thế nào cũng dậy trễ cho coi. Biết ngay mà...

Cả đám ồ lên cười thật vui vẻ. Đúng lúc đó dì Ba đem lên 5 phần opla còn nóng hổi, thơm phưng phức thật là hấp dẫn.


* * *
Sau khi ăn sáng xong, bọn con gái thể hiện thiên chức trời ban: dọn đồ xuống bếp. Dũng nằm lăm ra sàn nhà thật thoải mái rồi với tay lôi Khánh ngả người theo. Sàn nhà thật mát lạnh, Dũng duỗi người nhắm mắt mơ màng hỏi :
- Thấy phòng Dũng được không?

Khánh không kìm được vọt miệng nói:
- Trời ơi phòng Dũng thì tuyệt vời!

Dũng phá lên cười khanh khách:
- Dũng thích tính đó của Khánh.

Khách nhăn mặt quay nhìn Dũng vẻ không hiểu. Dũng mỉm cười giải thích:
- Khánh thật thà lắm.

Khánh không hiểu rõ ý của Dũng muốn nói gì nên đành phì cười:
- Thì có sao nói vậy thôi mà. Phòng Dũng đẹp thiệt đó chứ.

Dũng không nói gì lại phá lên cười khó hiểu.

Bọn con gái đã dọn dẹp xong lại trở lên phòng Dũng bắt tay vào việc gói quà và trang trí tiếp cây Noel. Khánh và Dũng đành nhường bãi chiến trường đó cho các cô gái, cả hai kéo nhau ra ngồi cắt giấy trên bậc thang dẫn lên phòng. Khánh vừa cắt giấy vừa mỉm cười một mình, thấy vậy Dũng bèn chọc:
- Bộ chấm cô nào rồi sao mà cười một mình vậy? Nói ra nghe coi?

Khánh đỏ mặt ấp úng, thật ra anh đang nghĩ tới việc anh sẽ đặt những gói quà ra sao, trang trí cây thông như thế nào thôi. Chợt anh giật mình vì thấy Dũng đang nhăn mặt nhìn anh săm soi. mà anh không tài nào nhớ nỗi Dũng vừa nói gì với anh nên bèn đánh trống lảng:
- Cắt giấy xong làm gì?

Bất ngờ trước câu hỏi không ăn nhập gì với điều mình muốn biết, Dũng tò mò hỏi nhỏ:
- Khánh không thích có bạn gái à?

Khánh ngẫng mặt nhìn Dũng cười trừ không trả lời.

Dũng nài nỉ:
- Nói nghe đi, đừng làm bộ nữa mà.

Khánh nheo mắt, cười giả lả:
- Trời ơi không có đâu, ai mà chịu là bồ của Khánh chứ.

Dũng bĩu môi nhăn nhó:
- Bộ bọn con gái mù hết rồi sao, đẹp trai vậy mà không ai chịu à?

Khánh phì cười đánh trống lảng:
- hmm... bĩu môi xấu quá...

Dũng phá ra cười:
- ừ, chê đi... một mình Ly khen Dũng cũng được rồi.

Nói rồi anh cười giòn tan. Lời nói vô tình của Dũng làm Khánh cảm thấy như bị kim châm đau nhói trong lòng, người anh toát mồ hôi lạnh, cổ họng anh như bị cái gì đó bít chặt đến khó thở, anh không đáp lại Dũng mà dí chặt mũi mình vào mảnh giấy trên tay. Dũng thấy Khánh im bặt nên cũng đành thôi không trêu chọc gì Khánh nữa.

Sau khi cắt giấy và gói xong các món quà, Dũng bèn lôi từ trong cái túi nilon ra cả chục cuộn ruy-băng đủ màu sắc, anh hào hứng nói:
- Bây giờ thì căng mấy dây màu này lên tường nè.

Vừa nói anh vừa đưa tay lôi kéo các dây màu đủ kiểu ra. Khánh bấy giờ mới ngẫng mặt lên đáp:
- Cao quá làm sao căng? Có thang không?

Dũng vẫn hồ hởi:
- Dĩ nhiên là có, nhưng... phải ra sức một tí...

Cả hai khệ nệ lôi cái cầu thang nhôm nặng nề từ trong hóc cầu thang ra. Khách thở hổn hển nhìn cái được gọi là cầu thang mà lắc đầu:
- Cũng may là Noel mỗi năm một lần, nếu không thì chắc nó làm bạn với mấy con nhện đến già rồi chết luôn mất.

Dũng phá lên cười vì câu nói đùa của Khánh. Quả thật, trông nó thật thảm hại, bụi bám đầy nhóc không có chỗ hở, lũ nhện thi nhau giăng ‘màn’ tứ tung, đặc sệt. Nhìn qua cứ tưởng chừng như nó đã tồn tại từ cả chục năm về trước rồi lận. Dũng thở dài ngao ngán, đành phải chùi nó vậy. Anh vào nhà lấy ra hai cây chổi nhỏ, đưa Khánh cầm một cây, rồi cả hai thi nhau quét cái đống bùi nhùi đó. Thật khủng khiếp, bụi giăng mù mịt đến ngập trời.

Cuối cùng thì cũng xong, bây giời thì cái cầu thang đã ‘tạm’ thành hình. Khánh đứng dưới giữ chân thang để Dũng leo lên đóng đinh giăng những dải ruy-băng nhiều màu sắc. Xà nhà thì quá cao nên Dũng đứng trên thang mà vẫn phải nhón gót lên mới tới. Khánh thầm lo sợ cho Dũng liệu lỡ anh có trợt chân thì... mới chỉ nghĩ đến đó thì tay chân anh đã toát hết mồ hôi, còn trong lòng thì nóng như lửa đốt, anh không hiểu sao lại có linh cảm gì đó không hay sẽ xảy đến.

Trong khi Khánh còn đang phập phồng lo lắng thì chợt một cơn gió mạnh thổi qua hất cả chùm dây rua-băng vào mặt Dũng làm anh mất đà ngã lệch qua một bên thang. Dũng hốt hoảng huơ tay lung tung và anh đã nắm được chùm dây rua-băng lớn. Nhưng chúng đã không chịu nổi sức nặng của anh, nó kêu một tiếng ‘bựt’ khô khốc rồi Dũng rơi xuống. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Khánh sợ hãi chỉ kịp la lên, anh buông vội cái thang, quay người ra chụp lấy thân người Dũng đang rơi xuống. Dũng té ập xuống đè hẳn lên người Khánh, cả hai ngã ngửa ra sân, tay trái Khánh va đập vào bậc thềm nhà, đầu anh đập mạnh xuống nền đất đau đớn, rồi anh không còn cảm giác gì nữa, anh chỉ thấy toàn màu xám, rồi màu đen, rồi đâu đó có những ngôi sao đang lấp lánh...



* * *
Khánh thấy mình đang lạc lõng ở một nơi nào đó, đen kịt. Anh chạy dáo dác chung quanh để tìm kiếm lối thoát, nhưng vô vọng, anh kiệt sức đổ vật xuống. Đúng lúc đó một đốm sáng le lói xuất hiện, anh vội nhổm dậy cố sức trườn tới đó, nhưng thân người anh đã tê dại, tay chân không cử động được nữa, rồi đốm sáng đó càng tiến gần anh hơn và dần một lớn hơn, bao trùm cả người anh...

Khánh giật mình tỉnh giấc, chậm chạp mở mắt ra, trước mắt anh là một màu trắng tinh chói loà. Sau khi chớp mắt vài cái để định thần lại một chút thì anh mới nhận rõ được đó là cái trần nhà màu trắng tinh của một căn phòng nhỏ. Anh có cảm thấy như ai đó đang bóp chặt bàn tay mình, bàn tay ấy nóng hổi, ẩm ướt và run rẩy. Có tiếng sụt sịt, ai đó đang khóc!? Khánh khẽ cúi nhìn xuống bàn tay mình thì anh thấy Dũng, nước mắt Dũng lưng tròng. Thấy Khánh mở mắt ra, Dũng mừng rỡ, ôm chầm lấy anh mà cười trong tiếng khóc:
- Tỉnh rồi, hay quá tỉnh rồi... trời ơi làm sợ muốn chết.

Khánh nhìn đôi mắt đỏ hoe của Dũng, rồi anh lại liếc nhìn xung quanh, dường như anh đang nằm trong bệnh viện. Chiếc giường bên cạnh phủ ‘ra’ trắng tinh, nhưng không có bệnh nhân nằm ở đó, mà bù lại có vài gói quà và giỏ trái cây được đóng gói rất đẹp mắt xếp chồng lên đó.

Khánh ngạc nhiên hỏi:
- Đây là đâu?

Dũng thều thào:
- Bệnh viện.

Khánh ngơ ngác nhìn quanh:
- Quà của ai mà nhiều quá vậy?

Dũng khẽ đáp:
- Quà Noel của Khánh đó! Trong người thấy sao rồi?

Khánh nhìn Dũng đáp qua loa:
- Không sao. Chưa Noel mà sao tặng sớm vậy?

Dũng phì cười chỉ đồng hồ treo trên vách tường:
- Đồng hồ đã là 1h30 sáng rồi. Merry Christmas!

Khánh mỉm cười trìu mến nhìn Dũng, chưa có người bạn nào ở bên anh đên Noel và chúc anh như vậy cả. Anh hít một hơi dài đón nhận cảm giác lâng lâng, vui sướng và thì thào:
- Merry Christmas!

Khánh hết nhìn đống quà rồi lại nhìn đồng hồ, anh nhìn vào mắt của Dũng dò hỏi:
- Sao Dũng không về nhà ăn Noel?

Lúc này Dũng mới nhổm dậy khỏi người anh, nhoẻn nụ cười:
- Bởi vì Dũng muốn ở lại với Khánh.

Khánh nhăn nhó nhìn Dũng, anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra hết. Anh cố nhớ lại chuyện đã xảy ra với anh sáng nay... phải rồi, anh té xuống, tay đập vào thềm nhà, đầu đập xuống đất, cảm giác đâu đớn vô cùng. Nhưng giờ không còn nữa, mà dường như là bị tê dại đi thì đúng hơn... rồi có lẽ anh đã được đưa vào đây. Anh nghĩ có lẽ ba mẹ anh đã đến, nhưng tại sao mẹ anh lại ko ở lại với anh mà lại là Dũng?

Dường như hiểu được Khánh đang nghĩ gì, Dùng bèn khai thật:
- Um... thật ra Dũng bảo ba mẹ Khánh cứ về lo nhà cửa, vả lại còn thằng bé nữa. Còn mọi chuyện ở đây đã có Dũng lo được. Khánh biết không, Dũng phải ngồi năn nỉ và trấn an họ dữ lắm họ mới đành để Khánh lại cho Dũng đó chứ. Ngày mai ba mẹ Khánh sẽ vô sớm thăm Khánh đó, đừng lo.

Dũng nói với nét mặt bình thản, nhưng với điều này đã khiến Khánh xúc động rưng rưng nước mắt. Anh không ngờ rằng mình lại có người bạn tốt đến vậy, Dũng quan tâm và lo cho anh đến tận tình, quả là không có tình bạn nào đẹp bằng. Trong lòng anh cảm thấy thật ấm áp, thật nhẹ nhàng, không biết tại vì những hành động ấy của Dũng hay chỉ đơn giản bởi vì Dũng đang ở bên anh. Cái cảm giác đó thật khó tả.

Khánh nhỏ nhẹ:
- Nhưng...

Nhưng Khánh chưa kịp nói hết câu thì Dũng đã cắt ngang:
- Tại sao chứ gì?

Khánh tròn mắt rồi khẽ gật đầu. Dũng mỉm cười đáp:
- Thật ra năm nào cũng ăn Noel ở nhà, năm nay đổi ‘gió’ ăn trong ‘bệnh viện’ cũng hay lắm mà.

Câu nói nửa thật nửa đùa của anh khiến Khánh không khỏi bật cười.

Dũng nói tiếp luôn:
- Thật ra ở nhà với ở đây cũng có gì khác biệt? ở nhà cũng chỉ có một mình và dì Ba thôi. Trong này đông người vui hơn, vả lại còn Khánh nữa, không lẽ bỏ Khánh nằm đây buồn chết à?

Khánh chỉ biết phì cười. Thật ra anh cũng đã biết hoàn cảnh gia đình của Dũng rồi, ba mẹ Dũng thường xuyên đi công tác nước ngoài nên việc một hai tháng vắng nhà là chuyện bình thường. Chỉ còn có dì Ba là bà con họ hàng xa, lên giúp việc nhà và chăm sóc cho Dũng từ tấm bé. Dũng cũng đã quá quen với điều đó, do vậy mà anh đã biết sống tự lập một mình ngay từ nhỏ, mọi chuyện anh giải quyết trong nhà đều đâu ra đó, đầy sức thuyết phục mọi người. Có lẽ vì vậy mà trông anh khá chính chắn so với bạn bè cùng lứa tuổi như anh. Vì thế Khánh không lấy làm lạ gì lắm khi mà ba mẹ anh đã bị Dũng thuyết phục để anh ở lại cho Dũng chăm sóc.

Lặng yên một chút, Khánh nhìn sang đống quà bên kia hỏi:
- Mấy gói quà kia là của những ai vậy Dũng?

Dũng mỉm cười giải thích:
- Ba gói quà nhỏ nằm trên kia là của Ly, Dung và Thanh gởi tặng Noel cho Khánh đó.

Thấy Khánh còn chưa hết ngạc nhiên, Dũng tiếp luôn:
- Còn gói lớn hơn màu xanh kia và giỏ trái cây là của dì Ba thay mặt ba má Dũng tặng Khánh, còn gói lớn nhất là của Dũng đó.

Khánh mỉm cươì cảm động nhìn Dũng vừa chỉ giỏ trái cây cạnh bên.
- Còn giỏ này...?

Dũng nhanh nhẩu tiếp lời Khánh:
- Của lớp Khánh đó, cô Chủ nhiệm và mấy bạn lớp Khánh đến thăm vừa về khi chiều. Còn giỏ trái cây lớn này là của ba mẹ Khánh nè. Kỳ này cho Khánh ăn trái cây mệt xỉu luôn...

Vừa nói anh vừa nhìn Khánh cười khúc khích. Khuôn mặt Dũng lúc này đã ráo hẳn nước mắt, tuy nhiên mắt vẫn còn đỏ hoe, chắc hẳn là Dũng đã khóc lâu lắm rồi.
- Sao Dũng khóc vậy?

Dũng sực nhớ vội đưa tay dụi mắt:
- Hì hì... tại Dũng sợ...ờ... Khánh không tỉnh lại đó mà. Có đau lắm không?

Nghe Dũng hỏi Khánh mới chợt sực nhớ đến chuyện đã xảy ra, bất giác anh nhìn xuống cánh tay trái của mình, nó đã được bó bột cứng ngắc. Dũng nhìn vào mắt Khánh đầy vẻ thương xót, nước mắt của Dũng lại như muốn chực trào ra, anh nắm chặt hơn bàn tay kia của Khánh, giọng run run:
- Dũng xin lỗi...

Nói rồi như không còn kềm được nữa, anh gục mặt xuống tay của Khánh mà khóc như một đứa trẻ nít. Khánh bối rối không biết phải làm sao, anh cố nâng bàn tay kia lên để vỗ về Dũng nhưng không được, nó nặng chịch như cả tấn bột vậy. Không hiểu sao anh không thấy đau đớn gì cả, trong lòng anh giờ đây rất hạnh phúc và ấm áp vô cùng. Anh khẽ nâng mặt Dũng lên với bàn tay còn lại mà đôi tay của Dũng hãy còn đượng giữ chặt lấy, anh nhìn Dũng thật hiền hòa:
- Khánh không đau đâu, đừng khóc mà... bây giờ không sao nữa rồi.

Anh vuốt ngang nước mắt Dũng.
- Đừng khóc, Khánh chịu không nổi là khóc theo đó... Khánh không sao đâu, rồi sẽ mau khỏi mà...

Anh nói rằng anh chưa khóc nhưng thật ra nước mắt anh đã rưng rưng rồi. Anh vừa đau lòng vừa hạnh phúc vì anh thấy Dũng khóc vì anh.



* * *
Khánh thấy nước mắt đã thấm ướt đẫm khuôn mặt của Dũng bèn trêu anh:
- Giống con nít quá... cho cục kẹo nè...

Dũng phì cười méo xệch, hỏi:
- Sao dám ra đỡ cho Dũng vậy? Gan quá trời!

Khánh mỉm cười, anh nhìn Dũng lắc đầu:
- Cũng không biết..., Khánh sợ Dũng té... nên...

Khánh ấp úng, anh đỏ cả mặt lên. Dũng cướp lời anh:
- ... nên tính chụp Dũng sao, chụp nổi không? Khờ quá...

Dũng nhìn Khánh nở nụ cười thật hiền hậu:
- Cám ơn Khánh nhiều lắm!

Khánh chỉ nhìn Dũng, anh cũng chẳng nghe Dũng đang nói gì. Anh đang ngắm khuôn mặt Dũng cứ như bị cuốn hút vào đó vậy.

Dũng thấy Khánh không nói năng gì đâm ra lo lắng nên bèn hỏi:
- Khánh sao vậy? Đau hả? Để Dũng kêu y tá nha?

Khánh vẫn nhìn chằm chằm vào Dũng, chợt anh giật mình vì Dũng đang lay anh. Dũng nhe răng cười:
- Gì mà ngó Dũng dữ vậy?

Khánh buộc miệng:
- Tuy khóc nhè, nhưng vẫn còn đẹp trai ghê á.

Dũng đỏ mặt, cười gằn:
- Trời, mới hồi sáng còn chê mà.

Cả hai cùng nhìn nhau phì cười.

Khánh vẫn nhìn Dũng, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào khuôn mặt ấy như dính keo vậy. Thấy vậy Dũng thôi không cười nữa, anh nhìn Khánh hỏi:
- Có chuyện gì vậy Khánh?

Khánh hơi nhíu mày lại mà không nói lời nào. Thật ra anh cũng không biết nên nói gì? Nếu anh nói thật mình đang nghĩ gì thì có khi Dũng sẽ bỏ rơi anh mất. Thấy Khánh vẫn còn đăm đăm suy nghĩ, Dũng từ tốn nói:
- Dũng biết, Khánh tốt với Dũng lắm, cho nên mới dám dứng ra đỡ cho Dũng. Với lại tụi mình đã là bạn thân của nhau rồi, vậy thì có chuyện gì Khánh cứ nói đi, đừng ngại... hay là không tin tưởng Dũng?

Nét mặt anh đăm chiêu nhìn Khánh đầy lo lắng. Khánh cảm động lắm, anh không dám nhìn thẳng vào mắt Dũng nữa, đành ngó lảng đi chỗ khác, khẽ lắc đầu:
- Không phải... có điều....

Anh thở ra một hơi dài rồi nhắm mắt lại. Anh sợ nhìn thấy ánh mắt hay hành động của Dũng sau khi nghe được những lời anh sắp nói.
- Đây là bí mật lớn nhất của Khánh, nếu một khi Dũng biết được rồi thì Khánh nghĩ tình bạn mình sẽ chấm dứt mất.

Nghe có vẻ hệ trọng, Dũng càng tò mò, anh nài nỉ:
- Dù chuyện nghiêm trọng như thế nào cũng vẫn không thay đổi gì đâu, Dũng tin rằng Dũng nhìn đúng người lắm. Khánh cứ nói nghe đi.
- Dũng đừng... tốt với Khánh quá...

Dũng trừng mắt nhìn Khánh:
- Tại sao vậy?

Khánh đành thở dài một lần nữa:
- Đừng hỏi nữa được không?

Dũng lắc đầu quầy quậy:
- Không được, nói đi.... nói ra nghe coi...

Khánh không kìm lòng được nữa, bèn nhỏ nhẹ nói:
- Vì.... có khi... Khánh... yêu Dũng đó!

Dũng trố mắt nhìn Khánh, anh không tin nổi vào cái điều anh vừa nghe. Sao lại có thể như vậy chứ? Anh có nghe lầm không? Người bạn thân thiết nhất của mình lại là một thằng ‘bê đê’ à? Hai bên tai anh lùng bùng, rồi đầu óc anh trở nên ê ẩm như có ai đó vừa giáng một búa vào đầu anh vậy. Sốc thật... Hàng trăm câu hỏi cứ quay cuồng trong đầu anh khiến anh nhăn nhó mặt mày, cuối cùng anh lắp bắp:
- mm... mới... nói gì... vậy?

Khánh mở mắt chậm chạp nhìn Dũng:
- Khánh là ‘gay’!

Rồi anh đã khóc! Anh khóc vì đau lòng, khóc vì cuối cùng bí mật của anh cũng được nói ra.


Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Bí mật của trái tim (Phần 2+3)   14/5/2011, 9:01 pm

Phần 3 nè mọi người...

----------------------------------------------------------------------------------------

Dũng hết nhìn Khánh, lại nhìn xuống đất, nhìn lên tường rồi không hiểu sao lại nhìn Khánh. Anh càng cố tránh nhìn vào mặt Khánh thì càng thấy mình đang nhìn. Đầu óc anh đang rối tung lên. Không lầm đâu, sự thật là vậy. Sao mà nó có thể xảy ra trong một tình huống xấu đến vậy? Anh nên làm gì bây giờ?

Khánh nhìn Dũng qua dòng nước mắt:
- Khánh biết nói ra sẽ làm Dũng sợ, thậm chí là sốc nữa. Nhưng mà
Khánh không cố ý đâu. Bí mật này Khánh giữ mãi bấy lâu nay mà không ai hiểu hết, khó chịu lắm... Khánh... xin lỗi...!

Dũng trân trối nhìn anh, không nói nên một lời nào. Khánh nhìn anh rồi từ từ khép mắt lại:
- I love you!

Rồi nước mắt anh cứ vậy tuôn trào ra ngoài.

Từ ngày Khánh xuất viện đến giờ anh không còn dịp tiếp xúc với Dũng nữa. Anh gọi điện thì luôn được dì Ba trả lời là không có nhà, vô trường thì anh không tài nào tìm thấy Dũng. Căn tin giờ ra chơi không còn bộ ba cười nói như ngày nào nữa. Dũng đang lảng tránh anh, điều này làm anh đau khổ vô cùng. Mỗi khi nghĩ tới Dũng anh đều ứa nước mắt, nhưng anh không thể khóc, chuyện đó anh không thể làm.

Chiều thứ bảy, như mọi người thường nói là ngày của những cặp tình nhân hẹn hò nhau. Còn anh ngồi một mình lẻ loi trong phòng, căn phòng của giờ đây thật buồn tẻ như là một không gian chết. Anh thở dài ngao ngán và lại nghĩ đến Dũng. Anh không trách Dũng, anh chỉ cảm thấy buồn cho anh.

Chợt tiếng điện thoại reo làm cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
- Alo?

Anh chỉ nghe được tiếng thở ngắn ngủi của người ở đầu dây bên kia. Anh lặng im, hơi thở này quá quen thuộc với anh, còn ai khác hơn ngoài Dũng. Một hồi sau Dũng mới lên tiếng phá tan sự im lặng:
- um... khỏe không?

Khánh không buồn miệng trả lời, anh vẫn im lặng. Con người mà ngày ngày anh mong nhớ đang nói chuyện với anh, nhưng đã quá đỗi xa lạ.
- Nhận ra ai không?

Khánh vẫn không đáp. Dũng ấp úng bên kia:
- ... giận Dũng sao?

Khánh buông ra một tiếng thở dài thượt nhưng anh vẫn không nói gì. Anh nghĩ ràng anh sẽ khóc, nhưng anh không có. Có lẽ sự vô tâm cả tháng trời nay của Dũng đã làm cho tình cảm trong con người anh trở nên nguội lạnh.

Dũng không biết nói gì thêm nữa, lòng anh rối tung lên, anh không luờng trước được chuyện này, do vậy cứ ngập ngừng mãi. Cuối cùng anh cũng tìm được một câu khác:
- Cho Dũng xin lỗi...

Khánh vẫn im lặng, sự im lặng của anh càng làm Dũng thêm luống cuống.
- Nói gì đi, đừng im lặng như vậy làm Dũng sợ lắm...

Vẫn không có dấu hiệu trả lời anh, Dũng đã lo lắng thật sự. Anh thở trở nên nặng nhọc hơn:
- um... nếu Khánh không muốn nói chuyện thì thôi vậy. Dũng gọi điện cho Khánh chỉ để hỏi có muốn... làm bạn với Dũng nữa không thôi.

Khánh thở dài lần nữa, nhưng lần này anh cảm thấy vui lên được đôi chút. Cuối cùng anh cũng lên tiếng:
- Bộ không sợ nữa sao?

Dũng giật mình vì câu hỏi cắc cớ của Khánh, anh không kịp suy nghĩ và không nghĩ rằng Khánh sẽ hỏi anh câu này.
- um... không!

Khánh gằn lại:
- Chắc không? Khánh biết ăn thịt người đó...

Dũng phá lên cười:
- ở đâu bán vậy, Dũng mua về ‘ăn’ coi như huề ha...

Khánh phì cười, anh cười thật vui vẻ, hạnh phúc đã trở lại với anh. Làm bạn cũng được, miễn là anh không mất Dũng.


* * *
Khánh vừa ngáp dài vừa chạy ra mở cửa, cái cánh tay bó bột nặng trịch làm anh rất vất vả khi mở cái chốt cửa. Trước mặt anh, ngoài cả sự tưởng tượng của anh, đó là Ly. Khánh chưng hửng nhìn Ly mà quên bén đi việc phải mời cô vào nhà. Ly nhìn Khánh trân trân:
- Vào nhà được không?

Khánh giật mình bèn nép qua một bên chừa lối cho Ly bước vào:
- ơ, xin lỗi nha, dĩ nhiên rồi...

Khánh cười khúc khích nói tiếp:
- Bữa nay Rồng ghé nhà Tôm ha... uống gì không?

Ly lắc đầu buồn hiu:
- Không.

Thấy vậy anh bèn thôi không đùa nữa. Anh chỉ cho Ly ngồi xuống cái ghế dài dựa sát tường, còn phần mình thì anh ngồi bệt hẳn xuống thảm, ngước đôi mắt ngây thơ nhìn Ly dò hỏi. Ly không nói gì, cô chỉ hất tay bỏ cái túi xách qua một bên rồi bưng mặt khóc nức nở.

Khánh bối rối vô cùng. Lần đầu tiên anh thấy Ly khóc, mà hơn hết là lần đầu tiên có người con gái khóc trước mặt anh. Khánh không biết nên làm gì, tay chân anh như bị kiến bò, cứ chực định vỗ về Ly nhưng lại thôi, anh thấy tốt nhất là nên để cô được yên.

Một hồi lâu sau, Ly mới thôi không khóc nữa, cô đưa tay vuốt lấy mái tóc lại cho ngay ngắn. Thấy vậy, Khánh vội vàng chụp lấy hộp khăn giấy trên bàn đưa sang Ly. Ly nhoẻn nụ cười gượng gạo cám ơn anh. Khánh vẫn ngồi đó nhìn Ly chăm chú, đến độ Ly phải đỏ mặt:
- Lần đầu thấy con gái khóc sao? Nhìn dữ vậy...

Khánh đờ mặt ra, anh gật đầu lia lịa trong khi mắt vẫn dán chặt vào Ly cứ như là nhìn một sinh vật từ ngoài hành tinh rớt xuống nhà anh. Ly ngó thấy bộ dạng khổ sở của anh mà nhịn không nổi cười:
- Gì vậy? Người ta đang buồn mà... không biết dỗ con gái gì hết chỉ biết ngồi đó nhìn thôi à.

Khánh nghe vậy lúng túng đỏ mặt. Ly bèn nói:
- Nói đùa thôi mà...

Nghe thế Khánh mới dám ngó lại Ly. Bây giờ Ly mới nhoẻn một nụ cười tỉnh rụi:
- Đang làm gì ở nhà thế? Bấm chuông mỏi cả tay mới mở cửa.

Khánh ngạc nhiên trước tình thế thay đổi đến chóng mặt, mới một phút trước đây Ly hãy còn đang khóc nức nở mà bây giờ cô ta đã quay sang trêu anh được rồi.
- Tại học cả đống bài, ... ngủ quên nên không nghe thấy.

Ly phì cười:
- Siêng dữ, sao không qua học bài cùng Dũng cho vui?

Khánh đáp:
- Hôm nay Dũng đi đâu á, Khánh gọi không có nhà mà.

Ly chỉ khẽ nhún vai:
- Ly cũng không biết...

Khánh dò hỏi:
- ờ, Ly qua đây... tìm Khánh hả?

Ly nhỏen miệng cười:
- Thì qua đây kiếm Khánh chứ kiếm ai nữa, hỏi lãng nhách. Tay sao rồi?

Vừa nói cô vừa chỉ vào cánh tay được bó bột của anh.

Khánh phì cừơi:
- Cục bột này hơi nặng, nhưng cũng quen rồi. ờ mà có chuyện gì không?

Ly sụ mặt xuống đáp:
- Không biết có phải Ly nhạy cảm quá không, chứ lúc này Ly thấy Dũng làm sao đó.

Khánh nhìn Ly ngẩn người ra không hiểu gì hết. Thấy vậy Ly bèn tức tưởi tuôn ra một tràng:
- Lúc này Dũng cứ tránh mặt Ly, gặp nhau thì chỉ chào hỏi qua loa rồi lật đật chạy biến đâu mất, có cố tìm cũng không gặp. Qua nhà thì dì Ba bảo là đi đâu mất rồi, còn gọi điện thì cũng tương tự như vậy. Không biết là đang làm cái gì nữa, mà cũng không thèm gọi điện thoại cho Ly, nghĩ có tức không. Khánh hay qua học bài chung với Dũng, có thấy gì lạ hay nghe Dũng nói gì về Ly không?... Mà tức thiệt, không coi Ly ra gì hết, không thèm nói gì với Ly mà cũng chẳng tìm Ly nữa chứ... ổng muốn gì đây?

Nói rồi nước mắt cô lại như sắp trực trào ra ngoài. Khánh nín thở nghe Ly nói một mạch, anh cũng không ngờ lại có chuyện này xảy ra. Anh thường xuyên qua ôn bài cùng Dũng suốt thời gian này, nhưng mà quả thật anh không nghe Dũng nhắc nhở gì đến Ly. Dũng và anh càng thân hơn trước, như giữa hai người chỉ có tình bạn hkông hơn không kém. Anh có gắng giữ mình bình tĩnh, giữ khoảng cách giữa anh và Dũng bởi anh không muốn mất đi Dũng một lần nữa. Cho nên, đến bây giờ anh mới lấy làm lạ vì điều Ly vừa nói.
- Hai người giận nhau à?

Ly lắc đầu:
- Không có

Khánh càng lấy làm ngạc nhiên:
- Vậy chắc tại lúc này Dũng lo chuyện gì đó cho nhà thì sao? Đừng có đa nghi quá...

Ly vẫn lắc đầu:
- Không phải đâu, Ly linh tính có chuyện gì đó...

Khánh bèn hỏi:
- Vậy... linh tính bao lâu rồi?

Ly đáp:
- Cũng gần đây thôi, thấy Dũng lạnh lẽo quá.

Khánh thở dài thượt:
- Vậy đi, để tối Khánh gọi hỏi chuyện Dũng ha?

Ly mỉm cười gật đầu:
- Thì Ly qua đây là tính hỏi Khánh chuyện này đó mà. Dũng có... um... nói gì Ly không vậy?

Khánh phì cười:
- Chẳng có gì xảy ra đâu, đừng có đa nghi quá.

Ly tròn mắt hỏi Khánh:
- Sao dám khẳng định chắc chắn vậy?

Khánh nheo mắt nhìn Ly:
- Anh em mà, có chuyện gì thì phải biết chứ.

Ly chỉ nhẹ nhàng gật đầu:
- ờ, con trai mấy người...

Chưa kịp dứt câu thì Khánh đã chen ngang vào:
- ... chỉ giỏi bênh nhau chứ gì?

Reennggg........ Reenngggg........

Đến là khổ, Khánh nhổm dậy tấp tễnh chạy ra mở cửa. Lần này lại là Dũng. Dũng tươi cười chào anh rồi bước vào nhà.
- ở nhà học bài à?

Khánh chưng hửng đáp:
- ờ.

Dũng buông thõng cái túi trái cây đang cầm trên tay rớt đánh bịch xuống sàn nhà. Cái túi rách toạc ra, mấy trái táo rơi ra lăn lông lốc tứ phía. Anh đứng chết trân tại chỗ nhìn Ly. Ly cũng giật bắn mình, cô nhìn Dũng không chớp mắt. Cả hai cứ nhìn nhau vậy mà không ai nói lời nào.

Khánh thấy vậy bèn lên tiếng trước:
- ờ, Ly mới qua chơi... um... hồi nãy.

Cả Dũng và Ly vẫn bất động. Khánh không biết làm gì hơn bèn nói luôn:
- um... thôi để Khánh vô lấy nước, ngồi đi Dũng.

Vừa nói anh vừa vỗ vai Dũng làm anh giật thót mình:
- ... ờ...

Khánh phì cười, anh bỏ đi xuống bếp.

Dũng lúng túng, anh cố tránh không nhìn thẳng vào mặt của Ly, thốt ra một câu lãng xẹt:
- ... mới tới hả?

Ly lạnh lùng nói:
- Phải. Tưởng người ta chết rồi mới về kiếm tôi.

Dũng càng bối rối hơn, anh không dám nhìn Ly cái nào:
- ờ, dạo này ... hơi bận chút... ờ... qua đây thăm Khánh hả?

Ly vẫn cộc lốc:
- dĩ nhiên rồi.

Dũng bèn nín khe, anh không tìm được lời nào để đáp lại Ly cả. Thấy vậy, Ly tức tối, cô không kiềm được mình nữa:
- Sao anh tránh mặt tôi? Anh muốn gì thì nói, đừng hành hạ tôi kiểu này, anh biết tôi sống dở chết dở cả tháng nay không?

Nói rồi cô lại bưng mặt mà khóc tức tưởi. Dũng cúi gằm mặt xuống:
- Đâu có,... tại....

Ly đột ngột ngẫng mặt lên, cô vung tay hất lại mái tóc đang xõa xuống, rồi đưa tay chùi nuớc mắt, lạnh lùng nói:
- Được rồi! Giờ anh có chuyện gì nói đi.

Dũng thở dài, anh ngẫng mặt lên nhìn Ly, buông từng tiếng chậm rãi:
- Mình... chia tay đi!

Ly bàng hoàng, cô nhìn anh trân trối, cổ họng cô nghẹn cứng lại, cái cảm giác hụt hẫng lan truyền khắp trong người cô khiến cô toát cả mồ hôi. Ly cố sức lấy giọng thật bình tĩnh, nhưng không thành công lắm:
- ... tại... sao?

Dũng chỉ lắc đầu không trả lời cô, anh ngó lảng đi tránh ánh mắt của Ly. Ly đỏ bừng mặt, cô nói như hét lên:
- ... Tại sao vậy?

Dũng giật bắn mình trước thái độ của Ly, anh luống cuống:
- Đó là một sai lầm, anh nghĩ mình không nên... ờ... tiếp tục...

Ly tức giận nhìn Dũng chòng chọc:
- Anh quen tôi đã là 2 năm, bây giờ anh mới nghĩ ra là sai lầm?

Dũng vẫn điềm đạm:
- ... anh chỉ muốn tốt cho em thôi, tin anh đi.

Ly bật khóc:
- Tin anh? Anh đòi chia tay với tôi là vì anh muốn tốt cho tôi? Anh tưởng tôi là con nít ba tuổi à?

Dũng ôm đầu khổ sở:
- Không phải, ý anh không phải vậy...

Ly càng điên tiết lên:
- Vậy chứ ý anh là sao? Hay trước tới giờ chỉ là một trò chơi đùa giỡn với tình cảm của anh? Nếu vậy thì anh đã thành công rồi đó.

Nói đoạn cô bưng mặt khóc, bỏ chạy ra khỏi nhà.

Khánh thở dài thượt. Nãy giờ anh đứng ở một góc phòng và đã chứng kiến mọi chuyện từ đầu đến cuối, anh không ngờ diễn biến câu chuyện lại kết thúc một cách tệ hại đến như vậy. Khánh nhẹ cầm lấy cái túi xách của Ly bỏ quên, anh đưa cho Dũng lúc này hãy còn đang vò đầu khổ sở. Dũng ngước mặt nhìn Khánh rồi lại nhìn cái túi xách, không buồn mở miệng nói điều gì.
- Đuổi theo đi, còn kịp...

Dũng chỉ nhẹ nhàng cầm cái túi và lắc đầu. Thấy vậy Khánh vội nói:
- Vậy để Khánh đuổi theo...

Nói đoạn anh toan chạy ra cửa, nhưng bàn tay anh đã bị Dũng nắm chặt kéo lại. Dũng lắc đầu:
- Đừng đuổi theo...

Khánh chưng hửng:
- ... nhưng...

Dũng gắt:
- Không nhưng gì hết, rồi cô ấy sẽ hiểu.

Rồi anh ôm đầu gục xuống bàn, bờ vai anh run lên từng hồi, có lẽ là anh khóc.



* * *
Trong suốt thời gian thi Tốt nghiệp, anh và Dũng càng trở nên gắn bó nhau hơn. Suốt từ sáng đến tối, anh và Dũng cùng học và trao đổi bài với nhau. Thời gian rỗi một chút thì cả hai cùng nghe nhạc, cùng hát hò thật vui vẻ. Khánh vài lần nhắc đến Ly, nhưng lần nào Dũng cũng cứ cau mày rồi bỏ qua lời nói của. Khánh tự nghĩ có lẽ chuyện của họ đã là kết thúc, nhưng tại sao thì chỉ có mình Dũng là biết, Dũng không hề hé môi cho anh biết chút gì dù đã vài lần anh gặng hỏi.

Kỳ thi Tốt nghiệp đã qua rồi, tuy vậy Dũng và Khánh vẫn gắn bó nhau như hình với bóng vậy. Dũng rủ Khánh cùng về quê mẹ của anh để thư giãn sau kì thi, đó là vùng biển Hòn Rơm thơ mộng, cùng những cồn cát vàng óng tuyệt đẹp. Lời mời thật hấp dẫn, nhất là được đi cùng với Dũng thì còn gì bằng.
- Chỉ có 2 đứa tụi mình thôi à!

Khánh giật mình, anh ngó Dũng trân trân.
- Sao không rủ ai khác? – anh muốn ám chỉ Ly.

Dũng mỉm cười:
- Đi để thư giãn đầu óc, đông người đi thì phiền lắm.

Nét mặt Khánh vui mừng thấy rõ, được đi biển chơi thì còn gì bằng. Nhưng mặt khác anh lại đâm ra lo lắng cho Dũng nhiều hơn bởi vì lúc này Dũng tách biệt quá, không còn thích giao thiệp với bạn bè nữa. Mọi điều giúp được Khánh đều đã làm, nhưng anh vẫn không thể làm Dũng trở lại vui vẻ như trước được.



* * *
Khánh đang bay bổng khi hồi tưởng lại những kỉ niệm đẹp đẽ, những kỉ niệm giữa anh và Dũng không sao xóa mờ trong anh được. Bỗng anh bị cắt ngang suy tưởng của mình bở một cú bá cổ đẩy anh nằm lăn đùng ra bãi cát mịn, anh chưa kịp mở mắt ra thì anh đã nghe tiếng cười khanh khách lẫn giọng nói của Dũng vang lên:
- Ngồi mơ mộng gì thế hả ?

Khánh mở mắt ra nhìn khuôn mặt rám nắng của Dũng nhoẻn miệng cười:
- Đâu có mơ mộng gì, đang ngồi hát đó thôi.

Dũng phá lên cười:
- Chà, coi bộ ‘romantic’ dữ ta.

Smile
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Bí mật của trái tim (Phần 2+3)   14/5/2011, 9:13 pm

e gom het vao 1 topic dung de rời rac.. khó đoc lắm
Về Đầu Trang Go down
hayhieulongtoi_94



Zodiac : Scorpio Tổng số bài gửi : 81
Points : 104
Được cảm ơn : 0
Join date : 18/04/2011
Age : 22
Đến từ : H Tân Uyên

Bài gửiTiêu đề: Re: Bí mật của trái tim (Phần 2+3)   14/5/2011, 9:35 pm

coi bộ phải dành nhiều thời gian để đọc... hihi
Smile
mà nhìn thấy nội dung được đó
Surprised
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
p3keongot



Zodiac : Libra Tổng số bài gửi : 242
Points : 271
Được cảm ơn : 3
Join date : 19/06/2010
Age : 20
Đến từ : Quận Tân Phú

Bài gửiTiêu đề: Re: Bí mật của trái tim (Phần 2+3)   14/5/2011, 9:41 pm

hay hay hay
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Bí mật của trái tim (Phần 2+3)   Today at 4:20 am

Về Đầu Trang Go down
 
Bí mật của trái tim (Phần 2+3)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến