Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
Trang ChínhCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
namchungquang

avatar

Tổng số bài gửi : 13
Points : 19
Được cảm ơn : 0
Join date : 18/03/2011

Bài gửiTiêu đề: Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)   12/5/2011, 3:07 am

Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)
Tình Trai Chốn Học Đường (Sưu Tầm)
Tác giả :Anhtraingheo
đây là phần tiếp của Long Đong Phận Trai Nghèo nhưng chủ yếu nói về người em họ của Hiếu

=====
Thân Mời Mọi Người theo dõi nhé!
Ngày đầu tiên vào lớp,Tín ngồi ở bàn số 3 bên phải.Ngồi kế bên nó là một anh chàng cao ráo,khuôn mặt sáng sủa,khá đẹp trai.Cô giáo chủ nhiệm tự giới thiệu tên là Trần thị Kim Chi,dạy môn Hóa.Cô phổ biến cho lớp nghe về nội quy nhà trường.Bỗng,bên ngoài,có một cô giáo ngoắc cô Chi ra.Sau đó,cố Chi theo cố ấy đi xuống phòng ban giám hiệu.Cả lớp bắt đầu xầm xì với nhau.

Tín đang mơ màng qua cửa sổ thì có bàn tay khều nhẹ.Thì ra anh chàng bên cãnh đang khều Tín hỏi:

_ Bạn tên gì vậy?Còn mình tên Văn.

_ Mình tên Tín,Nguyễn Đức Tín.

_ Mình tên Nguyễn Trần Văn.Cấp hai mình học bên Hồng Bàng.Còn bạn? Cấp hai bạn học trường nào?

_ Cấp hai mình học ở dưới quê.

_ Bạn ở dưới quê mới chuyển lên thành phố?Thế sao bạn xin vào trường này được?Gia đình bạn tốn hết bao nhiêu chai?

_ Chai gì?Xin vào đây học sao lại phải tốn chai?

_ Chai đây tức là triệu đó.Bạn vào đây học,gia đình bạn tốn hết bao nhiêu tiền?

_ Mình cũng không biết.Anh Hiếu của mình xin cho mình vào đây học.Còn tốn bao nhiêu tiền,mình không rõ.À mà này,bộ xin vào đây học phải tốn tiền hả?Ở dưới quê,mình thấy đâu có tốn tiền gì đâu.Chỉ đóng các khoản tiền theo quy định của nhà trường.Thế nhưng,học sinh nào có hoàn cảnh khó khăn,nhà trường còn xét duyệt để giảm bớt nữa mà.

_ Ở quê khác,trên thành phố khác.Và trường này là trường điểm của thành phố mà.Đâu phải ai cũng có thể xin vào đây được.Đúng ra,bạn ở quê lên thành phố học,bạn chỉ được học ở các trường dân lập thôi,chứ đâu được vào đây học.

_ Vậy hả?Mình đâu có biết chuyện này.Mình chỉ biết anh Hiếu đã xin cho mình vào đây học.

_ Anh Hiếu là anh ruột của bạn?

_ Không,ảnh chỉ là anh bà con.Nhưng ảnh thương mình lắm.Ảnh lên Sài Gòn làm việc lâu rồi.Ảnh không muốn mình học cấp ba ở dưới quê mà muốn mình lên Saigon học.Và chính ảnh đã xin cho mình vào học trường này.

_ Thế bạn có biết anh Hiếu của bạn đã tốn hết bao nhiêu tiền để xin cho bạn vào đây học không?

_ Mình không rõ.Thế bạn vào đây học tốn hết bao nhiêu tiền?

_ Mình đâu phải tốn tiền.Mình thi đủ điểm vào đây mà.

_ Mình có nghe anh Hiếu nói điểm chuẩn vào đây cao lắm,phải thế không?

_ Ừ,trường này là trường điểm của thành phố nên điểm chuẩn vào đây khá cao.Đúng ra,mình học bên hệ công lập rồi.Nhưng vì điểm văn hơi thấp nên mới học hệ bán công.

_ Điểm văn hơi thấp,thế các môn kia,bạn thi đều điểm cao hết phải không?

_ Ừ.Mấy môn kia mình đều được điểm cao.Chỉ có môn văn chết tiệt làm mình phải vào cái lớp bán công này.

_ Sao lại môn Văn chết tiệt?Hồi lớp 9,mình học Văn thích lắm.Cô giáo dạy Văn rất hay.Vậy mà không hiểu sao,bạn lại gọi là môn Văn chết tiệt?

_ Bạn khác,mình khác.Năm lớp 9,mình gặp bà cô dạy văn.Bà ấy là một tiến sĩ gây mê.Bả dạy tới đâu,học trò ngủ tới đó.Gần tới kỳ thi,bả quăng ra một xấp bài văn mẫu bắt mọi người học thuộc lòng.Học ngán tới tận cổ.Mình đâu có chịu học thuộc lòng đâu.Bởi thế mới thi rớt Lê Hồng Phong,mới vào đây học hệ bán công.

_ Trường Lê Hồng Phong là trường nào vậy?Trường đó còn khó vào hơn trường này nữa hả?

_ Ừ.Trường đó là trường chuyên của thành phố mà.Mình thi vào đó,do điểm văn quá thấp, thiếu một điểm nên rớt.

Lúc này,cô Chi đã quay trở lại.Và bây giờ,cô đề nghị bầu lớp trưởng,lớp phó,bí thư chi đoàn,tổ trưởng và thủ quỹ.Vì toàn là học sinh mới không ai biết ai nên cuối cùng để cô chọn.Dựa vào hồ sơ,cô đã chọn lớp trưởng là Hồng Ngọc,lớp phó học tập là Trần Văn,lớp phó kỉ luật là Tuấn Khôi,bí thư chi đoàn là Ngọc Sương.Bốn tổ trưởng là: Minh Khang,Ngọc Diễm,Ánh Tuyết và Văn Thành.Thủ quỹ lớp là Thùy Hương. Qua lời giới thiệu của cô,lúc này Tín mới biết Văn,anh chàng ngồi kế bên mình vốn xuất thân từ lớp chuyên Toán bên trường Hồng Bàng.Anh ta rất giỏi Toán và ngoại ngữ nhưng môn Văn thì khá bết.Và cô Chi đã cử anh ta làm lớp phó học tập.
Đến khi về,Tín rủ Văn đi ăn chè.Gần trường có quán chè,hai đứa tấp vào đó.Vừa ăn,hai đứa vừa tán dóc đủ mọi thứ chuyện trên đời.Tín kể cho Văn nghe những chuyện ở dưới quê.Còn Văn kể cho Tín nghe những chuyện trên Saigon.Vì vốn là dân quê nên khi nghe Văn kể chuyện ở Sài Gòn,Tín thích lắm.Văn còn kể cho Tín nghe chuyện chạy trường.Văn bảo:

_ Tín biết thằng Sơn,thằng ngồi bàn cuối lớp cùng dãy với tụi mình không?

_ Biết.Mà chi vậy?

_ Thằng đó thiếu điểm ,phải lo vào trường này tốn hết 17 chai đó.

_ 17 chai gì?

_ 17 chai tức là 17 triệu đó.

_ Sao Văn biết?

_ Thằng đó năm lớp 9 cũng học trường Hồng Bàng nhưng không học chung với mình.Thằng bạn cùng xóm với mình học chung với nó.Năm nay,bạn mình học bên trường Hùng Vương.Và bạn mình đã kể cho minh nghe chuyện đó.

_ Xin vào đây học tốn 17 triệu ? Sao mà nhiều thế?Ở dưới quê,17 triệu là một số tiền vô cùng lớn.Tốn 17 triệu để vào học trường này,uổng quá!

_ Ở trên Sài gòn khác dưới quê.Và khi thi thiếu điểm,người ta bỏ ra mười mấy,hai chục chai để lo chạy trường là chuyện bình thường.Và không chừng anh Hiếu của Tín lo cho Tín vào học trường này,anh Hiếu còn tốn nhiều hơn nữa là khác.

_ Vậy hả? Để mình về hỏi anh Hiếu mới được.

_ Thôi mình nói sang chuyện khác đi.

_ Ừ.

Thế là hai đứa lại bắt sang chuyện khác.Và Văn bắt đầu kể cho Tín nghe các quán ăn ở Sài gòn.Văn còn bảo:

_ Chè ở đây không ngon bằng chè Thái Lan bên đường Nguyễn Tri Phương.

_ Chè Thái Lan là sao? Chè ấy ngon lắm hả?

_ Ừ,chè Thái Lan ở đường Nguyễn Tri Phương ngon lắm!Bữa nào,mình sẽ dẫn Tín đi ăn thử.

_ Văn nhớ nhé.Bữa hôm nay,để mình trả tiền cho.Bữa sau,Văn dẫn mình đi ăn chè Thái Lan nhé?

_ Ừ.

Sau đó,Tín trả tiền .Rồi hai đứa lấy xe đạp ra về
Và từ đó,Tín và Văn bắt đầu chơi thân với nhau.Ngồi trong lớp,hai đứa thường rủ rỉ rù rì.Giờ chơi,Tín và Văn kéo nhua xuống căn tin.Ra về,hai đứa thỉnh thoảng dắt nhau đi ăn chè.Văn cũng đã dẫn Tín đi ăn chè Thái Lan ở đường Nguyễn Tri Phương.Phải công nhận rằng,chè ở đấy ngon tuyệt.Ăn hai ly rồi vẫn còn thèm.

Còn chuyện chạy trường,Tín về hỏi.Hiếu nghe thế bèn cười ngất:

_ Việc em vào học trừong Bùi thị Xuân,nhờ anh Bảo Duy quen biết mạnh nên anh chẳng tốn một xu.Còn người ta không quen biết nên phải tốn 17 triệu là đúng rồi.Có người còn tốn nhiều hơn nữa kìa.Ở trên Sài Gòn phức tạp lắm! Nhưng việc ấy đã có anh lo.Việc của Tín là Tín phải cố gắng chăm chỉ học hành.Được không vậy?

_ Dạ,được.Em sẽ cố gắng học,không để anh Hiếu thất vọng đâu.

Và cũng vì lo việc học của Tín,Hiếu đã cho mời gia sư về kèm Tín các môn Toán ,Lý, Hóa,Anh Văn.Và nghe theo lời Phi Long,Hiếu cũng đã đăng ký cho Tín học Anh văn ở hội Việt Mỹ.
Tín vào học cũng được hơn hai tháng rồi.Năm lớp 10,chường trình không còn giống như năm ngóai.Mấy môn Toán lý hóa,Tín có nhiều chỗ không hiểu.Mấy bài đầu,thầy dạy về mệnh đề Toán học,Tín chẳng hiểu gì cả.Về nhà,thầy Trung,giáo viên ở nhà giảng lại,Tín hiểu chút chút nhưng vẫn thấy làm sao đó.Còn môn lý hóa ,ở trường và ở nhà,Tín học chẳng hiểu gì cả.Ở trường đã không hiểu,ở nhà,anh Minh,sinh viên dạy kèm cho Tín giảng,Tín như đi trên mây.Cái gì mà gia tốc với vận tốc,vecto chuyển động ở bên Lý,Tín lộn tùng phèo.Còn bên Hóa có hạt nhân,proton,notron,electron,đám mây điện tử,Tín như đi trên mây.Vì thế,Hiếu phải thay đổi gia sư.Hiếu cho Minh nghỉ.Người sau dạy lý hóa cho Tín là anh Vũ.Anh này không đẹp trai bằng anh Minh nhưng dạy,Tín hiểu đôi chút.Các môn Toán lý hóa,Tín học ì ạch là thế.Còn Văn học quá nhẹ nhàng.Văn chỉ đi học thêm ở trung tâm mà học rất giỏi.Có những cái,Tín hiểu lơ tơ mơ.Đến khi Văn giảng lại,Tín mới hiểu rõ ràng.Vì thế,càng ngày,Tín càng nể Văn.

Chơi thân với Văn,Tín biết được gia đình Văn chẳng giàu có gì.Ba Văn làm ở một công ty cơ khí.Mẹ Văn là giáo viên tiểu học.Văn không có anh chị,chỉ có một thằng em trai đang học lớp 5.Mỗi ngày đi học,Văn chỉ có 10.000 .Trong khi đó,mỗi ngày Tín được Hiếu cho 20.000.Còn Trí,vì là sinh viên nên Hiếu cho mỗi tuần 200.000 .Tuy nhiên,do khéo nịnh hót nên Tín và Trí thường xuyên được Phi Long,Bảo Duy cho tiền.Bảo Duy thấy Tín lóc cha lóc chóc,hồn nhiên nên thích lắm,thường xuyên cho tiền.Mà Bảo Duy cho đâu có ít.Mỗi lần cho là vài trăm ngàn.Thấy Tín có tiền,thằng Trí cũng đến nịnh hót .Bảo Duy hào phóng móc tiền ra.Thế là thằng Trí cũng có tiền đi chơi đều đều.

Ngoài Bảo Duy,Phi Long,hai anh em thằng Trí và Tín còn được tiền từ những người khác như Quốc Cường,Năm Thẹo,Đức Chiến.Quốc Cường và Năm Thẹo khi đến gặp Phi Long và Hiếu ,thấy anh em tụi nó cũng thường móc tiền ra cho chút ít.Còn Đức Chiến thì đang nhờ Bảo Duy bảo kê cho việc làm ăn .Nhà Bảo Duy thì Chiến không thể đến được.Vì thế,Chiến thường xuyên đến đây để gặp Bảo Duy và Phi Long.Thấy anh em thằng Tín,biết Hiếu rất thương hai đứa này nên Chiến cũng ra sức lấy lòng hai đứa nó.Chiến muốn thông qua hai đứa này để lấy lòng Hiếu rồi từ đó lấy lòng Phi Long và Bảo Duy.Thấy Chiến như thế,thằng Trí bèn xúi thằng Tín.Thế là hai đứa nó ra sức mà xin xỏ.Mỗi lần Chiến qua,hai đứa nó đều chạy đến cặp cổ.Mỗi lần như thế,Chiến đều móc tiền ra cho.Chiến cũng đã dẫn hai anh em nó đi ăn và sắm quần áo cho .

Ngoài ra,hai đứa nó còn nhận được tiền từ ông Jonh và anh Tòan.Qua thăm Hiếu,gặp hai đứa nó,Ông Jonh đã cho hai anh em nó 100 USD.Thế là mỗi đứa đựơc 50 USD.Đến tuần lễ sau,anh Toàn ghé qua đây chơi,chủ yếu là muốn tán dóc cùng Hiếu.Thấy hai đứa nó,anh Toàn cũng cho mỗi đứa 50 USD.

Thấy hai anh tụi nó được nhiều người cho tiền,Phi Long bèn cười cười nói với Hiếu:

_ Hai đứa nó ở đây coi bộ ngon lành.Nhiều người cho tiền đó chứ.Ngay cả anh Toàn và ông Jonh,vì cảm mến em nên cũng đã cho tụi nó khá nhiều tiền.

_ Thì mấy anh ấy cho tiền tụi nó,em làm sao cản ngăn được?

_ Ừ.Mà nếu mình muốn cản ngăn thì cũng đâu có thể cản ngăn được.Có điều anh múôn nói,em cũng nên ngó chừng hai đứa nó.Tụi nó có nhiều tiền như thế,coi chừng không khéo lại lao vào con đường cờ bạc ăn chơi thì nguy hiểm lắm.Nhất là thằng Trí.Nó là sinh viên rồi,em nên chú ý đến nó nhiều hơn một chút.

_ Dạ,emsẽ chú ý đến tụi nó.
Vì đựơc nhiều người cho tiền nên hai anh em thằng Tín đi học như những công tử con nhà giàu.Sợ thằng Trí đi chơi nhiều nên Hiếu đã nó tăng cường học Anh văn,ngày nào cũng học.Và Hiếu cũng thường xuyên kiểm tra .Hiếu cũng đưa một số sách mà lúc trước thầy Liêm cho .Hiếu bắt nó đọc.Chỡ nào không hiểu,Hiếu sẽ cắt nghĩa giảng giải.

Còn thằng Tín có nhiều tiền,nó vào trường dẫn thằng Văn đi ăn tùm lum.Cứ thằng Văn bảo chỗ nào có quán ăn ngon là Tín kêu Văn dẫn đến đó.Được Tín bao ăn liên tục nên Văn cũng thích lắm.Thế là hai đứa chơi với nhau rất thân.Thằng Tín không biết đá cầu,nhờ Văn,Tín đã có thể tham gia đá cầu với mọi người.Mấy bài tóan,lý,hóa,chỗ nào Tín khó hiểu,Văn đều giảng lại.Còn khi kiểm tra,gặp bài nào bí,Tín đều hỏi Văn.Giờ chơi,hai đứa nó xuống căn tin ăn hàng khí thế.Tiền đều do Tín trả.

Văn học các môn đều khá tốt chỉ trừ môn văn.Năm nay,thầy Hùng,dạy Văn cho lớp Tín,được mọi người phong cho danh hiệu " Chuyên gia ru ngủ học trò".Thầy Hùng giảng bài tới đâu,học trò ngù đến đó.Đã thế lại bắt soạn bài rất nhiều.Bởi thế,khi không có thầy Hùng,mấy đứa lầm bầm với nhau:

_ Dạy đã dở mà bắt soạn bài cho cố vào.Đúng là cái thứ dạy dở mà còn hay bày trò!

Tín nghe mấy bạn trong lớp nói thế mà hết hồn.Không ngờ học sinh thành phố lại ăn nói như thế?Ở dưới quê của Tín,học trò có dám nói thế bao giờ? Đúng là học sinh thành phố có khác.
Sáng chủ nhật tuần này,Tín không có đi học thêm.Văn rủ Tín đi bơi.Tín thích lắm ,đồng ý ngay.Văn nói sẽ đến nhà để chở, Tín liền vui vẻ cho địa chỉ.Thế là hai đứa hẹn nhau,7h30 sáng chủ nhật,Văn sẽ đến nhà Tín.

Sáng chủ nhật,khi Văn đạp xe đến nhà Tín,Văn giật mình.Không ngờ Tín lại ở trong một căn nhà quá đẹp và sang trọng.Văn bấm chuông,Tín ra mở cổng.Vì đã xin phép trước nên Tín đã xuống dưới chờ sẵn.Khi Văn đến,Tín ra ngoài rồi hai đứa đi luôn.

Trên đường đi,Văn nói:

_ Nhà Tín đẹp quá! Không ngờ Tín lại ở trong một căn nhà sang trọng như thế này.

_ Nhà Tín ở dưới quê cơ.Còn đó không phải là nhà Tín.Đó là nhà của anh Hiếu ( thực chất là nhà của Phi Long,Tín đã nói dối)

_ Anh Hiếu của Tín làm nghề gì mà ở nhà sang trọng quá vậy?

_ Anh Hiếu là trợ lý giám đốc.

_ Anh Hiếu chắc giàu lắm hả?

_ Ừ,ảnh giàu lắm.Việc học của mình và của anh Trí,anh Hiếu đều lo hết.

Sau đó,hai đứa đã đến hồ bơi.Tín bỏ tiền ra mua vé.Hai đứa vào trong thay đồ.Khi Văn cởi đồ ra,Tín cứ liếc nhìn mãi.Thân thể Văn đẹp quá.Nhìn Văn,Tín cứ ước....Chỉ tiếc là Văn mặc quần lót quá rẻ tiền.Lúc này,Văn đã cởi quần lót ra và mặc quần bơi vào.Thấy Tín cứ ngẩn ngơ.Văn bèn nói:

_ Sao Tín chưa thay đồ?Còn suy nghĩ gì thế?

Nghe Văn nói,Tín giật mình bèn cởi quần dài ra.Thấy Tín mặc quần lót hàng hiệu,Văn bèn hỏi:

_ Ủa,quần lót của Tín là hnàg hiệu hả? Quần này mặc tiền lắm đó.

_ Ừ,quần lót của Tín là hàng hiệu,do anh Chiến,bạn của anh Hiếu mua cho.

_ Ủa,sao lạ vậy?Anh Chiến là bạn của anh Hiếu,sao lại mua quần lót cho Tín?

_ Cái này chẳng có gì lạ hết.Anh Chiến hình như có việc gì đó muốn nhờ vả anh Hiếu.Vì thế,anh Chiến hết sức chìu chuộng mình với anh Trí.Và anh Chiến đã dẫn mình với anh Trí đi ăn,đi sắm quần áo.

_ Vậy chắc anh Hiếu của bạn có oai lắm phải không?

_ Mình cũng không rõ.Mình chỉ biết là có mấy người,khi đến gặp anh Hiếu,thấy mình và anh Trí thường hay cho tiền.Mình chỉ biết vậy thôi.

_ Vậy là Tín sướng qúa rồi.Thế là Tín chắc có nhiều quần áo đẹp lắm phải không?Ngay cả quần lót,Tín chắc mặc toàn đồ hiệu?

_ Văn thích không? Một lát,bơi về,mình ghé siêu thị.Tín sẽ mua tặng Văn một cái.

_ Nhưng khi không nhận như thế thì kì quá.Mình ngại lắm!

_ Việc gì mà Văn phải ngại.Bây giờ,mình tặng quà cho Văn,Sau này làm bài kiểm tra,Văn nhớ giúp Tín nhé?

_ Thì chúng mình là bạn với nhau mà.Khi kiểm tra,Tín cần gì,Văn cũng đều ok hết.

_ Cứ vậy đi nhé! Thôi bây giờ mình ra bơi.Bơi xong,hai đứa mình đi siêu thị.Ok chứ?

_ Ừ.

Lúc này.Tín cũng đã cởi quần lót ra,mặc quần bơi vào.Hai đứa gởi đồ xong rồi bắt đầu đi xuống hồ.

Nhìn Văn tung tăng dưới nước,Tín cứ ngắm nhìn,ngắm mãi.Nước da Văn ngăm ngăm,cơ bắp phát triển đều đặn,nhìn hấp dẫn lắm!Nếu so với Thanh Hiếu,Bảo Duy,Đức Chiến hay Phi Long thì Văn không bằng.Nhưng Phi Long đã lớn tuổi,Tín không thích.Bảo Duy thì rất đẹp nhưng Tín không dám mơ màng đến.Tín biết,anh Hiếu có nhiều tiền cũng nhờ anh Phi Long và Bảo Duy.Chính thằng Trí cũng đã nhiều lần căn dặn Tín: " Hai anh em mình ăn nhờ ở đậu nhà anh Phi Long.Bởi thế,mày nhớ đừng có làm phật ý anh Phi Long và Bảo Duy.Ở đây có người này người kia đến,tụi mình có thể kiếm được nhiều tiền.Chứ nếu làm phật ý mấy ảnh rồi,tụi mình mà bị đuổi ra khỏi nhà này thì làm sao có tiền đi chơi được?"

Chính vì lời căn dặn của Trí nên thầy Bảo duy rất đẹp trai nhưng Tín vẫn không dám có ý nghĩ bậy bạ.Đến khi nghe Trí nói:" Anh Đức Chiến đang muốn lấy lòng hai đứa mình đó.Hình như anh ấy đang muốn nhờ vả anh Hiếu điều gì đó.Bởi thế,tao và mày phải tranh thủ kiếm chác mới được" rồi được Trí bày mưu lập kế.Tín khoái lắm.Hai đứa đã có tiền,được dẫn đi ăn,đựơc sắm quần áo nhưng Tín vẫn chưa vừa bụng.Thấy Đức Chiến rất đẹp trai,biết Chiến lại là người mẫu nên Tín muốn đựơc cùng Chiến........Tín cứ suy nghĩ trong đầu là phải làm cách nào đó để được ngắm nhìn,được Chiến ôm ấp và........và......... nhưng Tín nghĩ hoài mà chẳng ra cách.
Nay được ngắm nhìn Văn,lòng Tín bỗng dâng lên một cảm xúc vô cùng khó tả.Tín cảm thấy như có cái gì đó khát khao thèm muốn nhưng Tín cũng chưa rõ đó là cái gì.Tín chỉ biết càng ngắm nhìn Văn bơi,Tín càng thấy thích.Và cứ thế,Tín cứ ngắm nhìn mãi đến khi Văn hỏi:

_ Sao Tín không bơi mà cứ đứng một chỗ thế?

_ Ơ...ơ...tại mình hơi mệt nên đứng đây nghỉ mệt chút đó mà.Bây giờ hết mệt rồi,tụi mình bơi ra nhé?

_ Ừ.

Thế là Tín cùng Văn bơi ra.Trong khi bơi,Tín cứ len lén ngắm nhìn Văn
Bơi xong,hai đứa lên bờ,lấy quần áo và vào phòng tắm lại.Văn tính mỗi dưa vào một phòng nhưng vì người đông,Tín nói:

_ Thôi,hai đứa mình cùng vào một phòng tắm cho nhanh rồi còn đi siêu thị nữa.

Thế là hai đứa tắm chung một phòng.Vào trong,đóng cửa lại,Văn cởi quần bơi ra và tắm.Tín cũng tắm nhưng cứ lén nhìn Văn hòai.Văn trông thấy bèn nói:

_ Gì mà cứ nhìn Văn hoài vậy?

Tín đó mặt chối bây bẩy:

_ Đâu có đâu.Tín đâu có nhìn gì đâu.

_ Nhìn đã rồi không dám nhìn nhận.Hí hí...Xấu hổ chưa kìa...

_ Hứ,Việc gì mà phải xấu hổ?Có ai nhìn đâu mà bảo.

_ Thôi,tắm nhanh đi rồi còn ra ngòai.Ủa,sao không cởi luôn quần bơi ra tắm cho tiện.

_ Thì mặc vậy tắm cũng có sao đâu.

_ Chứ không phải chỗ ấy có ghẻ nên sợ người ta nhìn thấy chứ gì?

_ Làm gì có chuyện đó.

Vừa nói.Tín vừa tức mình cởi quần bơi.Sau đó,Tín nói tiếp:

_ Nè,nhìn kỹ đi.Làm gì có ghẻ?

Văn đưa tay vỗ nhẹ vào chỗ ấy của Tín và nói:

_ Đây nè,ghẻ đây nè.

Biết Văn cố tình chọc ghẹo mình,Tín bèn chụp lại cái ấy của Văn và nói:

_ Của văn cũng có ghẻ vậy.

Thế là hai đứa vồ chụp cái ấy của nhau rồi cười hăng hắc.Ở ngòai,có tiếng vỗ cửa và nói:

_ Làm ơn tắm lẹ đặng cho người khác tắm với!

Thế là hai đứa không giỡn nữa,tắm nhanh lẹ,mặc quần áo vào rồi ra ngòai.Văn lấy xe rồi chở Tín đi siêu thị.Vào trong đó,Tín mua tặng Văn cái quần lót hàng hiệu.Thấy Văn trầm trồ ngắm nhìn quần áo,Tín không hiểu sao bèn nói:

_ Văn thích không? Để Tín mua tặng Văn nhé?

_ Trời đất! Quần áo đâu có rẻ? Tiền đâu mà Tín đòi mua tặng Văn?

_ Văn yên chí! Tín có tiền mà.

Vừa nói,Tín vừa móc ra một xấp tiền.Thấy vậy,Văn ngạc nhiên hỏi:

_ Tiền đâu mà Tín có nhiều vậy?

_ Thì mấy anh đến nhà gặp anh Hiếu bàn công chuyện.Và chính mấy anh ấy đã cho mình và anh Trí tiền.Anh Trícũng như mình,anh ấy cũng có nhiều tiền lắm.

_ Tín sướng thật! Tín có anh Hiếu thật tuyệt vời.

Và Tín đã lựa cho Văn cái áo thun và quần Jean.Khi Văn vào trong thử quần áo,Tín cũng vào theo.Cô nhân viên siêu thị ngạc nhiên nhìn hai thằng nhóc chui vào trong phòng thử nhưng cũng chẳng nói gì.Văn mặc quần áo vào và nói:

_ Bộ này mình mặc hợp lắm,phải không Tín?

_ Ừ,Văn mặc bộ này nhìn đẹp trai lắm.Con gái mà nhìn thấy Văn đẹp trai như thế này,nó sẽ mê Văn cho mà xem?Mình mà là con gái,chắc mình sẽ yêu Văn quá?

_ Vậy hả?Vậy thì Tín giả làm con gái đi! Rồi hai đứa mình yêu nhau.

_ Đồ quỷ!

Vừa nói,Tín vừa đỏ mặt.Văn cũng đã cởi đồ ra,mặc lại bộ đồ cũ.Sau đó,hai đứa ra ngoài tính tiền.

Trên đường về,Văn luôn miệng cám ơn Tín rối rít.Tín bèn nói:

_ Có gì đâu mà Văn cám ơn mình dữ vậy.Tín chỉ mong sau này,Vănmãi mãi là người bạn tốt của Tín là được rồi.

_ Ừ,mình là bạn tốt của nhau mãi mãi nhé! Khi nào kiểm tra,có gì bí,cứ nói mình một tiếng.Vậy nhé?

_Ừ.

Rồi Văn chở Tín về nhà.
Đêm ấy,nằm trên giường,Tín cứ nhớ về hình bóng của Văn,hình bóng Văn trong phòng tắm,hình bóng Văn trong phòng thử quần áo ở siêu thị.Nhưng hình bóng ấy hấp dẫn quá.Và trong giấc ngủ,hình bóng của Văn đã lảng vảng xuất hiện trong mơ.
Còn Văn về nhà cứ mang bộ quần áo ra ngắm nghía.Không ngờ mới làm bạn với Tín hơn hai tháng mà Tín đã mua tặng bộ đồ rồi.Văn nhận thấy Tín nói chuyện khá dễ thương,chất phác thật thà còn mang đậm chất trai quê.Và Văn cũng không ngờ gia đình Tín lại quá giàu có.Hôm nay,đến nhà,Văn thấy nhà Tín mà phải giật mình.Tuy Tín nói đó không phải là nhà Tín nhưng theo sự suy đoán của Văn ,anh Hiếu của Tín phải rất giàu có nên mới ở trong một ngôi nhà sang trọng như thế.Bằng chứng là Tín có quá nhiều tiền.Và lúc này,Văn đã kết Tín lắm rồi.Văn nghĩ,mình cố học giỏi,thường xuyên chỉ bài cho Tín.Như vậy Tín sẽ càng kết mình hơn nữa.

Hôm sau vào lớp,hai đưa cười hí hố với nhau.Hôm qua đi bơi vui quá.Văn đề nghị sáng chủ nhật tuần sau,hai đứa đi bơi tiếp.Tín hớn hở gật đầu.

Và kể từ đó,hàng tuần,cứ vào sáng chủ nhật,hai đứa lại chở nhau đi bơi.Tín thích đi bơi với Văn là vì những lần như thế,Tín được ngắm nhìn Văn thỏa thích.Còn Văn thích đi bơi với Tín là vì mỗi lần đi như thế,sau khi bơi,Tín đều bao Văn ăn uống.Cứ món nào Văn bảo ngon,Tín đều kêu Văn dẫn tới.Sau đó,hai đứa hì hà hì hụp chén.Đồi với Văn,như thế là quá đã rồi.

Sắp tới ngày 20.11 rồi,nhà trường phát động phong trào làm báo tường.Lớp trưởng kêu gọi mọi người sưu tầm,làm thơ,viết truyện ngắn....nộp cho bí thư chi đoàn Ngọc Sương.Vì Văn là lớp phó học tập nên cần phải có nhiều bài để nộp.Còn Tín vì có năng khiếu vẽ nên sẽ phụ trách phần vẽ và trang trí tờ báo tường.Văn cố gắng sưu tầm cũng chỉ được vài truyện cười.Văn hỏi Tín biết làm thơ hay viết truyện ngắn không.Lúc này,Tín chợt nhớ mang máng hình như anh Hiếu có tài làm thơ.Tín nhớ,có lần anh Phi Long đã khen anh Hiếu làm thơ hay lắm.Tín bèn nói cho Văn nghe sự suy nghĩ của mình.Văn nghe vậy,bèn bảo:

_ vậy thì Tín thử về nhà nhờ anh Hiếu làm giúp cho tụi mình vài bài thơ đi,được không vậy?

_ Ừ,để Tín về nhờ anh Hiếu.

Thế là Tín về nhà nhờ Hiếu làm thơ .Nghe Tín nói đến ngày 20.11,Hiếu thoáng buồn.Làm sao Hiếu quên được,cũng ngày 20.11,lần đó,lần đầu tiên,Hiếu đã làm thơ tặng thầy Liêm cùng với một cành hoa.Và đêm đó,Hiếu cùng thầy quyện chặt lấy nhau.Chính đêm ấy,Hiếu đã rưng rưng nước mắt.Thế mà giờ này,thầy Liêm đã đi về miền xa khúât.Hiếu nghẹn ngào:
_ Thầy ơi! Giờ này thầy ở đâu?

Nghe Hiếu kêu thảng thốt như thế,thằng Tín giật mình hỏi:

_ Anh Hiếu! Anh Hiếu! Anh kêu thầy mà thầy nào vậy?

_ Không có chi đâu Tín à! Tín muốn nhờ anh Hiếu làm thơ hả?Vậy để tối nay anh Hiếu làm.Sáng mai anh đưa cho.Được không Tín?

_ Dạ,được.Được anh Hiếu à.

Nói xong,Tín hớn hở chạy về phòng mình.

Đêm ấy,Hiếu đã thức làm cho Tín vài bài thơ nói về ngày 20.11.Và không hiểu sao,bài thơ ngày xưa Hiếu làm tặng thầy Liêm lại hiện về.

Trăng sao chiếu sáng bầu trời
Tình thầy lặng lẽ sáng ngời trăng sao
Mênh mông bát ngát dạt dào
Giúp em vượt ải biết bao thâm tình
Đời em khắc mãi bóng hình
Người thầy kính mến chân tình thiết tha
Tặng thầy kính tặng cành hoa
Nhân ngày nhà giáo tiếng ca vang lừng
Chuc thầy sức khỏe muôn trùng
Niềm vui hạnh phúc đến cùng thầy luôn
Và khi đọc lại những dòng chữ này,Hiếu đã khóc,khóc một cách nghẹn ngào.Thấy Hiếu vừa viết,vừa khóc,Phi Long ngạc nhiên lại gần xem thử.Phi Long hỏi:

_ Hiếu,em làm gì vậy?

_ Em đang làm thơ cho thằng Tín nhân ngày 20,11. Và khi viết lên bài thơ này,em lại nhớ đến thầy Liêm.Thế là em không cầm được nước mắt.

Phi Long đưa tay chỉ vào một bài thơ và hỏi:

_ Có phải hồi xưa em đã làm bài này tặng thầy Liêm?

_ Dạ,phải.

_ Em cũng lãng mạn lắm.Thế bữa nào em làm tặng anh một bài thơ đựơc không?

_ Dạ,bữa nào hứng lên,em sẽ làm tặng anh.

_ Ừ.Bây giờ cũng đã khuya rồi.Em làm cho Tín nhiêu đây cũng được rồi.Thôi,đừng rưng rưng nước mắt nữa.Vào giừơng ngủ đi em!

_ Dạ.

Thế là Hiếu cùng Phi Long đến bên giường và nằm xuống ngủ.

Ngày hôm sau,nhận mấy bài thơ từ tay Hiếu,Tín mừng rỡ mang vào lớp.Đưa cho Văn ,khi đọc xong,Văn nói:

_ Anh Hiếu làm thơ cũng hay quá,phải không Tín?

_ Ừ,mình cũng không ngờ anh Hiếu lại làm thơ hay như thế.

Khi bài vở đã nộp đầy đủ,ban cán bộ lớp mới họp lại để tính chuyện làm báo tường.Mọi người bàn bạc xem nên tập trung ở nhà ai.Lúc đầu mọi người tính tập trung ở nhà Hồng Ngọc nhưng Ngọc Sương phản đối:

_ Nhà Hồng Ngọc thì rộng rãi nhưng mẹ Hồng Ngọc quá khó.Mình nghĩ không nên tập trung nhà Hồng Ngọc.

Nhà Hồng Ngọc thì rất rộng.Gia đình Hồng Ngọc rất giàu có.Ba làm giám đốc nhưng mẹ quá khó tính.Bà vốn ỷ mình là vợ giám đốc nên lúc nào cũng tư phụ và coi thường những người nghèo hơn mình.Chính có lần,Ngọc Sương cùng Thùy Hương đến nhà Hồng Ngọc chơi.Nhưng vì Ngọc Sương vốn là con nhà nghèo,ăn mặc giản dị nên khi đến nhà Hồng Ngọc đã bị mẹ Ngọc nhìn với ánh mắt dò xét.Chịu không nỗi ánh mắt dò xét đó nên Ngọc Sương không muốn đến nhà Hồng Ngọc là vậy.

Nghe Hồng Ngọc phản đối,Văn bèn lên tiếng:

_ Hay là chúng ta đến nhà Tín.Nhà Tín rộng lắm.

Tín bèn nói:

_ Đó không phải là nhà Tín.Có gì để Tín xin phép trước rồi mới trả lời mấy bạn được.

Thế là mọi người để Tín về nhà xin phép rồi mai mới quyết định.

Hôm ấy,đi học về,gặp Hiếu,Tín bèn xin phép cho bạn bè tập trung để làm báo tường.Hiếu không dám tự quyết định mà hỏi ý kiến Phi Long.Nghe vậy,Phi Long bèn hỏi:

_ Tín có nằm trong ban cán bộ lớp không mà lại tham gia vào việc làm báo tường?

_ Dạ,em không có nằm trong ban cán bộ lớp .Nhưng do em có năng khiếu vẽ nên mấy bạn nhờ em vẽ và trang trí tờ báo tường.

_ Vậy hả? Vậy thì Tín cứ dẫn các bạn về đây,lên lầu hai mà làm báo tường.Anh cũng muốn xem Tín vẽ thế nào.

_ Vậy là anh đồng ý rồi phải không ạ?Dạ,em cám ơn anh,em cám ơn anh.Để em gọi phone cho bạn em.

Nói xong,Tín vội chạy đi gọi phone cho Văn hay.Nhìn nét mặt hớn hở của Tín,Phi Long bèn nói:

_ Phen này Tín sẽ làm cho cái nhà này rộn rã lên cho mà xem.

_ Vậy sao nãy anh lại đồng ý? Anh không sợ đám bạn thằng Tín đến đây gây phiền phức cho anh sao?

_ Không sao đâu Hiếu à.Vả lại,đám bạn thằng Tín tụ tập lại đây để làm báo tường chứ có quậy phá gì đâu.Việc gì mà mình phải ngại?
Hôm sau,Tín dẫn đám bạn về nhà.Thấy nhà Tín quá đẹp và sang trọng,mọi người đều trầm trồ.Chính ngay cả Hồng Ngọc cũng còn nói:

_ Nhà Tín đẹp hơn nhà mình nhiều.

Tín dẫn mọi người lên lầu hai.Trên lầu hai có một phòng ngủ và một gian đại sảnh khá rộng lớn ( nơi Phi Long và Bảo Duy thường tập trung bạn bè đến để mà khiêu vũ nhảy nhót).Văn bèn hỏi Tín:

_ Tín ngủ ở lầu hai hả?

_ Lúc trước,Tín ngủ ở lầu hai,ngủ ở phòng này.Sau này,Tín và anh Trí chuyển xuống ngủ lầu một.Còn anh Bảo Duy thì lên đây ngủ.

Thì ra lúc trước,Phi Long để hai anh em thằng Tín ngủ ở lầu hai.Nhưng như thế,khi Bảo Duy kéo bạn bè về đây khiêu vũ nhảy nhót có phần bất tiện.Vì thế,Bảo Duy đổi phòng cho Tín.Vậy là anh em thằng Tín ngủ lầu một.Còn Bảo Duy ngủ ở lầu hai.

Lúc này,mọi người tập trung ở gian đại sảnh bày đồ ra.Còn Tín xuống dưới bưng hơn chục lon nước ngọt lên.Lát sau,Tín lại bưng thêm xô đá,ly ,bánh ngọt và trái cây.Thấy vậy,Tuấn Khôi,lớp phó kỉ luật bèn nói:

_ Sao Tín bưng lên tùm lum vậy?

_ Không sao đâu.Cái này anh Hiếu chuẩn bị sẵn để Tín đãi các bạn
.Hay là minh ăn uống một chút rồi bắt tay vào làm các bạn nhé?

_ Ừ,đúng đó.

Thế là mọi người xúm lại ăn uống.Tín rót cho Văn một ly nước ngọt.Nhìn Văn mỉm cười cầm ly nước ngọt uống,lòng Tín lâng lâng một nỗi niềm khó tả.

Ăn uông xong,mọi người bắt tay vào việc.Tín vẽ,người xếp bài,cắt dán.

Khi Hiếu và Phi Long về,thấy Tín đang chổng mông vẽ báo tường,Hiếu phì cười.Phi Long đến gần xem Tín vẽ.Thấy Hiếu và Phi Long,cả đám bèn ái ngại.Tín bèn hỏi:

_ Anh Long và anh Hiếu nhìn thử xem,em vẽ như thế này có đươc không vậy?

_ Vẽ thì được rồi đó.Nhưng có mấy chỗ cần phải chỉnh sửa lại.

Vừa nói,Phi Long vừa chỉ cách cho Tín chỉnh sửa lại.Sau đó,Phi Long và Hiếu rút lui để cho đám trẻ được tự do.Khi Phi Long và Hiếu vừa khuất bóng thì đám trẻ bắt đầu nhao nhao hỏi.Tín kẻ rõ mọi việc.Thế là cả đám lại đoán già đoán non ,đoán rằng nhà này là nhà của công ty nên ban giám đốc đều ở đây.

Hôm nay làm chẳng xong,cả đám bèn hẹn hôm sau làm tiếp.Làm báo tường ở đây,cả đám khoái lắm.Vừa rộng rãi,yên tĩnh,lại được tự do không ai quấy rầy,đồng thời lại có nước ngọt,bánh trái nữa.Đối với học trò như thế là nhất rồi còn gì.

Cuối cùng rồi báo tường cũng hoàn thành.Đem đi nộp,báo tường của lớp Tín được giải khuyến khich,Cả đám vô cùng mừng rỡ.Tan học về,cả đám kéo nhau đi ăn,vui cười hớn hở.

Ngày 20.11,trường làm lễ thật long trọng.Rồi tới phần văn nghệ ca hát từng bừng.Xong ra về,lớp Tín rủ nhau đi hát karaoke.Cả một đám í ới kéo nhau đi.Vào phòng karaoke,cả đám giành chỗ nhau ầm ĩ.Nhưng làm gì thì làm,Tín vẫn ngồi kế Văn,ngồi bên phía tay phải.Còn phía bên tay trái Văn là Hồng Ngọc.Người hát đầu tiên là Ngọc Sương,kế đến là Hồng Ngọc.Khi Văn cất tiếng hát,Tín lắng nghe từng câu từng chữ một.Văn hát xong rồi,mọi người vỗ tay khen.Phải công nhận là Văn hát hay quá! Lát sau,Văn hát bài " Chim đa đa "( Bài này do Quang Linh thường hát),Tín nghe sao quá ngọt ngào.Thấy Tín mãi chưa hát,mọi người động viên.Thế là Tín phải hát.Tín hát bài " Chim sáo ngày xưa". Giọng Tín cất lên,mọi người bắt đầu bụm miệng cười.Lát sau,mọi người ôm bụng cười nức nẻ.Thậm chí có đứa còn buông lời:

_ Thằng Tín hát mà sao nghe giống như con vịt xiêm đang hát quá.

Văn thấy vậy bèn giật mi crô từ tay Tín và bắt đầu hát.Khi Văn hát thì mọi người ngưng cười.Quả thật cũng bài hát đó mà Tín và Văn đã khác xa nhau một trời một vực.Văn hát khá hay,còn Tín thì....

Lát sau,Văn hát bài " Chân tình" ,cả một không gian như lắng đọng.Văn hát bài này dễ thương quá.Tín gần như thả hồn theo tiếng hát của Văn.Bất chợt,Tín thấy có mấy cặp mắt đang đắm đuối nhìn Văn.Thì ra đó là cặp mặt của Hồng Ngọc và Ngọc Sương.Tín chột dạ:" Không lẽ cả hai cô nàng này đều thích Văn sao?"

Hát xong,mọi người kéo nhau ra về.Nhưng khi Văn chở Tín về,Tín vẫn chưa chịu về.Nguyên hôm nay lên trường,Tín không chịu lấy xe đi mà nhờ anh Trí chở đến trường.Và khi về thì Văn chở Tín về.Nhưng Tín vẫn chưa muốn về mà muốn Văn chở đi đâu đó.Trong đầu Tín chỉ muốn ở bên cạnh Văn,ở càng lâu càng tốt.Văn thì làm sao biết đựơc những suy nghĩ của Tín.Văn hỏi:

_ Giờ Tín muốn đi đâu?

_ Đi đâu cũng được.Văn coi có chỗ nào vui hay quán ăn nào ngon,Văn cứ chở đến.Chứ giờ này,Tín chưa muốn về nhà.

_ Vậy mình đến khu Võ Văn Tần ăn bột chiên nhé?

_ Ừ.

Thế là Văn chở Tín đến khu Võ Văn Tần.Hai đứa ăn bột chiên xong ,Văn lại đạp xe chở Tín đi lòng vòng sau đó lại đi xem phim.Ngồi sau xe,Tín cứ mơ tưởng đến ngày Tín và Văn được sống bên nhau.Tín thấy anh Hiếu sống hạnh phúc cùng Phi Long,Tín thích lắm.Tín ao ước sau này,Tín và Văn cũng được sống hạnh phúc như thế.
Đi chơi chán rồi cũng về.Khi Tín về phòng thì anh Trí chưa về.Tín đi tắm rửa rồi lên giường nằm chờ anh Trí.Nằm trên giừơng,Tín cứ nhớ về Văn.Tín nhớ bài hát " Chân tình" mà Văn đã hát.Tín ước mong sau này,mình cũng có đựơc một tấm chân tình.

Đợi mãi vẫn chưa thấy anh Trí về,Tín nhìn đồng hồ.Gần 12h khuya rồi.Vậy là đêm nay anh Trí đi chơi không về nhà.Thế nào,ngày mai anh Trí về cũng bị anh Hiếu la cho mà xem.Anh Hiếu đâu có cho đi chơi qua đêm.Vậy mà lần này anh Trí lại dám cả gan như thế.Thật hết ý kiến.
Còn Trí ,nhân dịp lễ 20.11,Tín đã đi chơi với bạn gái,đi qua đêm đến sáng hôm sau mới về.Và cũng chính vì thế mà Trí đã bị Hiếu la cho một chập.

Vài ngày sau,lúc ra về,Văn chợt phát hiện mình bị mất máy tính.Vậy là từ đầu năm đến giờ,Văn đã bị mất máy tính hai lần.Lần trước,giờ ra về,vì hấp tấp ra nhanh lẹ để đi ăn với Tín,Văn đã để quên máy tính ở hộc bàn.Thế là mất.Về nhà xin tiền ba mẹ mua lại máy tính khác,ba đã la Văn một chập.Ba là Văn là người không biết giữ của.Ba Văn chỉ là thợ cơ khí ở nhà máy,đồng lương có phần eo hẹp.Còn mẹ là giáo viên tiểu học,lương còn thấp tệ nữa.Mẹ phải dạy thêm ở trang trải cuộc sống gia đình.Bởi thế khi nghe Văn nói bị mất máy tính,ba xót tiền mới la Văn như thế.Tuy la nhưng ba vẫn cho Văn tiền mua máy tính khác.

Sau lần đó,Văn kỹ lưỡng hơn.Trước khi ra về,Văn đều kiểm tra lại đàng hoàng.Không ngờ máy tính lại mất.Văn bối rối vô cùng.Tín nghe vậy liền báo cho Hồng Ngọc biết.Thế là lớp trửơng Hồng Ngọc đã giữ cả lớp ở lại và báo cho mọi ngừơi biết,Văn bị mất máy tính.Lớp phỏ kỉ luật Tuấn Khôi bèn đề nghị xét cặp.Nhưng Trừơng Sơn đã phản đối:

_ Tại sao lại xét cặp?Tiền bạc tui để trong cặp,rủi mất thì sao?

Trường Sơn ngồi cùng dãy với Tín và Văn.Và chính Trừơng Sơn cũng là đứa mà Văn đã cho Tín biết là nó đã lo hết 17 triệu mới đựơc vào học trường này.Trường Sơn vốn là đứa sống trong gia đình giàu có.Ba nó là phó tổng giám đốc.Năm lớp 9,nó cùng với Văn học ở trừơng Hồng Bàng nhưng khác lớp.Văn học lớp chuyên Tóan.Còn Sơn thì học ở lớp mà các thầy cô đều bảo đó là lớp cá biết nhất của khối 9.Học sinh lớp đó học thì kém nhưng quậy phá thì nhiều.Thằng Minh,ở cùng xóm với Văn cũng học lớp đó.Văn thỉnh thỏang cũng qua đó gặp Minh.Vì thế,Văn và Sơn biết nhau nhưng chẳng ưa gì nhau.Sơn bảo Văn ỷ mình là học sinh lớp chuyên Toán nên tự cao tự đại.Còn Văn ghét Sơn vì Sơn ỷ mình có nhiều tiền,gia đình giàu có nên nói chuyện khá phách lối.Hai người vốn đã không ưa nhau từ thời lớp 9.Năm nay vào lớp 10,vô tình hai đứa lại học chung một lớp.Nhưng Văn đựơc cô phân công làm lớp phó học tập nên Sơn ghét lắm.Nay nghe Văn nói bị mất máy tính,nghe Tuấn Khôi đòi xét cặp,Sơn bèn tìm cách nói xóc.Thấy Sơn nói những câu khó nghe,Tín tức mình bèn nói:

_ Thế Văn bị mất máy tính,tại sao bạn lại không cho xét cặp?Không lẽ do bạn lấy?

Sơn giãy nãy lên:

_ Ê,cái thằng kia,mày nói tao lấy máy tính của thằng Văn hả?Mày có thấy không?Mày mà ăn nói bậy bạ là tao vỡ mặt mày ra đó.

Tín: _ Bạn nói không lấy,thế tại sao chẳng cho xét cặp?

Sơn: _ Được rồi,mày muốn xét cặp phải không.Xét thì xét.Nhưng nếu xét mà không có máy tính,mày tính gì với tao?Lúc đó,mày đưa mặt cho tao đấm vài cái phải không?

Tín bối rối.Văn thấy thế bèn nói:

_ Tín chỉ nói thế thôi chứ có ý gì đâu.Sao bạn hùng hổ với Tín dữ vậy?

Sơn: _ Tao thích vậy đó,mày làm gì tao.Có ngon giỏi thì nhào vô.

Lớp trưởng Hồng Ngọc thấy tình hình có vẻ căng thằng bèn nói:

_ Mấy bạn nên bình tĩnh.Bạn Văn bị mất máy tính,tụi mình nên đưa cặp cho Văn xét.Còn nếu bạn nào không muốn để người khác xét cặp thì cứ việc ra về.Riêng mình,mình sẽ là người đầu tiên cho Văn xét cặp.

Vừa nói,Ngọc vừa lấy cặp ra,đổ tất cả mọi thứ ra bàn cho Văn xét.Còn Sơn tính xách cặp ra về.Nhưng thấy mọi ngừơi nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ
nên Sơn đành phải ngồi lại chỗ cũ.Lúc này,lớp phó kỉ luật Tuấn Khôi cùng với bí thư chi đoàn Ngọc Sương cũng đã đổ cặp ra cho Văn xét.Rồi đến các tổ trưởng.Sơn thấy vậy mới nói với Văn:

_ Mày muốn xét cặp phải không?Đây,cặp tao đây,mày hãy lại mà xét .Xét nhanh để tao còn ra về nữa chứ?À,mà mày có muốn xét người luôn không vậy?

Hồng Ngọc thấy vậy bèn nói:

_ Để mình xét cặp,Sơn không phản đối chứ?

Sơn đưa cặp của mình cho Hồng Ngọc xét.Sau đó,Ngọc nói:

_ Xong rồi,bây giờ nếu Sơn bận,Sơn cứ việc về trước đi.

Trường Sơn chẳng nói chẳng rằng,lặng lẽ xách cặp ra về.Bấy giờ,Hồng Ngọc mới nói:

_ Bây giờ để cho nhanh chóng,mình,Ngọc Sương,Tuấn Khôi và văn mỗi người xét một dãy,các bạn đồng ý không?

Mọi người đồng ý.Thế là việc xét cặp đựơc tiến hành một cách mau lẹ.Nhưng máy tính của Văn vẫn không xuất hiện.Văn đành phải xin lỗi mọi người.Và sau đó,Văn ngồi xuống bàn,mặt buồn vô hạn.Mọi người lặng lẽ ra về.Còn Văn.mất máy tính,Văn tiếc lắm.Lần trước mất máy tính đã làm ba mẹ buồn rồi.Thế mà lần này lại mất nữa,chắc Văn không dám xin tiền ba mẹ nữa quá.

Thấy Văn vẫn còn ngồi,Tín bèn nói:

_ Thôi mình về đi Văn.Mọi người về hết rồi.Văn còn ngồi đây làm gì?

_ Tín về trứơc đi.Văn chưa muốn về.

_ Văn buồn chuyện mất máy tính hả?Lỡ mất rồi thì thôi,có gì mua lại cái khác.Việc gì mà Văn phải rầu rĩ như thế?

_ Nhưng tiền đâu mà mua?Ba mẹ mình đâu có nhiều tiền.

Và Văn đã kể cho Tín nghe những suy nghĩ của mình.Nghe xong,Tín bèn nói:

_ Thôi thì,Văn hãy lấy máy tính của mình xài đỡ đi.

Vừa nói,Tín vừa mở cặp ra lấy máy tính đưa cho Văn.Thấy vậy,Văn ngạc nhiên hỏi:

_ Tín đưa cho mình rồi,vậy mày tính đâu mà Tín xài?

_ Thì mình sẽ mua máy tính khác.Mình còn tiền mà,Văn cứ yên chí!

_ Nhưng như vậy làm phiền Tín nữa rồi.

_ Không sao đâu.Thôi,Văn đừng buồn nữa.Cừơi lên nào!

Vừa nói,Tín vừa đến thọc lét Văn làm Văn phải cười.Tức mình,Văn quay lại đè Tín ra mà thọc lét.Tín làm không lại bị Văn thọc lét phải cừơi sằng sặc.Chịu không nổi,Tín bèn la lên:

_ Thôi Văn ơi,mình chịu hết nổi rồi,mình xin chịu thua.

_ Vậy hả? Vậy sao hồi nãy dám thọc lét mình?Muốn mình tha hả? Vậy thì hãy kêu một tiếng: " Anh Văn".Kêu đi rồi mình sẽ tha.

_ Được rồi,mình kêu.Anh Văn,anh Văn,hãy tha cho Tín đi.

_ Vậy là ngoan đó em trai.

Nói xong,Văn buông tay.Tín ngồi dậy hứ một cái nhưng thật ra trong lòng Tín rất muốn Văn trở thành " anh yêu " của mình.Nhưng Văn đâu biết điều đó.Tửơng Tín giận,Văn bèn hỏi:

_ Tín giận hả? Văn chỉ đùa thôi chứ không có ý gì đâu.Cho Văn xin lỗi nhé!

Tín cười hề hề.Thế là Văn yên tâm.Hai đứa cùng nhau ra về.Nhưng vừa ra khỏi cổng trường,Tín bị Sơn chặn lại.Sơn nắm đầu Tín và nói:

_ Ê thằng kia! Hồi nãy mày dám láo với tao hả?

Văn thấy vậy lại nắm áo Sơn và nói:

_ Mày buông Tín ra ngay.Mau!

Thấy cặp mắt giận dữ của Văn,Sơn bèn buông Tín ra và lùi lại mấy bước.Sơn gằn giọng với Văn:

_ Mày ngon lắm! Rồi đây sẽ biết tay tao.

_ Chẳng ngon gì. Mày thích thế nào,tao sẽ chìu thế ấy.Nhưng tao cấm mày không đựơc ăn hiếp Tín.Nhớ đấy!

Nghe Văn nói thế,Sơn nổi quạu.Nhưng rốt cuộc rồi Sơn chẳng dám làm gì Văn ,đành tức tối bỏ ra về.Sơn về rồi,Tín và Văn cũng về luôn.

Chuyện hục hặc giữa Sơn và Văn rồi cũng êm xuôi. Lúc này đã bứơc sang tháng 12,bài vở khá nhiều,kiểm tra một tiết liên tục.Tín ,Văn cũng như bao học sinh khác,học bài mệt nghỉ.
ôm nay,lớp có tiết kiểm tra Tóan.Bài cuối khó quá,Tín không biết làm.Tín mới khều Văn.Tín cho Văn hay là mấy bài kia Tín đều làm được.Riêng bài cuối thì Tín bó tay.Tín hỏi,Văn làm ra chưa.Văn trả lời nho nhỏ là mới vừa nghĩ ra.Và Văn bảo,chờ chút,Văn sẽ chép ra giấy rồi quăng sang cho.Nói xong,văn lấy giấy ra,chép vào và quăng sang cho Tín.Nhưng không ngờ bị thầy bắt gặp.Thế là bài Văn và Tín bị đánh dấu.Riêng Văn còn bị thầy la cho một chập về cái tội lớp phó học tập mà không làm gương,lại còn chép bài ra giấy quăng cho bạn.Thầy la,Văn cứ cúi gầm mặt xuống mà chịu trận,mà tiếp tục làm cho xong bài.

Cuối giờ,sau khi thầy ra khỏi lớp,thằng Sơn đã bô bô cái miệng ,mỉa mai Văn đủ thứ.Nó nói lớp phó học tập thế này,lớp phó học tập thế nọ.Nó nói đủ điều.Văn tức lắm nhưng vẫn làm thinh.Văn cũng chẳng muốn ăn thua đủ vơi nó làm gì.

Đã thế,đến khi ra về,nó còn ra mặt khiêu khích Văn nữa.Văn hầm hầm nhưng vẫn cố nhịn.Tín thấy vậy bèn kéo Văn vào quán chè.Trường Sơn bỏ ra về.Còn Tín và Văn,ngồi ăn chè mà mặt buồn rừơi ruợi.

Kết quả bài kiểm tra hôm đó,Văn được 10 nhưng bị chia đôi còn 5.Còn Tín đựơc 7 nhưng bị chia đôi còn 3,5.Và thầy đã nêu trừơng hợp của Văn và Tín ra để mà cảnh cáo trước lớp.
Thấy Văn và Tín bị thầy cảnh cáo trước lớp,Trường Sơn khoái chí.Nhớ lại hôm bữa,hôm Văn mất máy tính,Trường Sơn vẫn còn thấy bực tức trong lòng.Trường Sơn thầm nhủ,bữa nào có dịp,phải chơi hai đứa nó một vố mới được.Phải chơi cho tụi nó biết thế nào là lễ độ.

Thế nhưng,Trường Sơn chưa kịp ra tay đã bị Tín chơi trước.Nguyên là hôm bữa bị đánh đấu bài,bị thầy Toán la ,Trường Sơn đã bô bô cái miệng,mỉa mai Văn đủ điều.Vì thế,Tín quyết tâm phải cho Sơn một vố.

Hôm ấy,trong giờ chơi,mọi người chạy giỡn xô đẩy nhau. Sơn vừa bước chân vào lớp thì bị một nhóm xô đẩy đến.Tín bị đẩy ngã té vào người Sơn.Tức mình,Sơn quát:

_ Mày có đui hả?Có mắt không vậy?

Tín rối rít xin lỗi Sơn.Nhưng có điều Sơn không ngờ đến là Tín đã cố tình té ngã .Trong lúc ấy,Tín đã nhanh tay dán lên áo Sơn mảnh giấy có đề chữ : " ĐANG Ế,CẦN VỢ GẤP".Thế mà Sơn chẳng hay biết gì.

Sau giờ chơi là đến tiết Lý.Không ngờ cô lại kêu Sơn lên bảng .Khi Sơn bước lên,mọi người thấy mảnh giấy trên áo Sơn đều bụm miệng cười.Cô ngạc nhiên hỏi:

_ Các em làm gì vậy?

Cô càng hỏi,lớp càng cừơi dữ.Khi Sơn bước lên bục giảng để giải bài tập,cô trông thấy mảnh giấy trên áo liền hiểu ra mọi chuyện.Cô bèn bảo:

_ Sơn.Trên áo em dính mảnh giấy gì kìa.

Sơn nghe thế,thò tay ra sau lưng.Mảnh giấy được lấy xuống.Cả lớp vẫn ôm bụng cười.Cô phải kêu lớp giữ trật tự.Còn Sơn tức lắm,lầm bầm trong miệng: " Không biết thằng khốn nào đã chơi mình thế này? "

Khi về chỗ ngồi,Sơn bắt đầu điều tra xem ai đã chơi mình thế.Cuối cùng,Sơn cũng biết được,tác giả chính là Tín.Sơn tức tối,nghĩ thầm trong đầu: " Thằng này láo nhỉ? Được rồi! Lát nữa mày sẽ biết tay tao."

Tiết cuối kết thúc.Thầy vừa bước ra khỏi lớp,Sơn đã mau lẹ chặn Tín lại hỏi:

_ Có phải mày đã dán giấy lên áo tao?

_ Thì hôm bữa,Sơn mỉa mai Tín với Văn đủ điều-Tín vừa cừơi hề hề vừa đáp-Hôm nay,Tín chỉ đùa lại chút thôi mà.Có gì đâu mà Sơn nổi nóng vậy?

_Ah,mày láo nhỉ?Dám đụng tới tao à?

Vừa nói,Sơn vừa tính nhào đến đánh Tín nhưng Văn đã ngăn lại.

_ Sơn làm gì vậy? Văn hỏi- Định đánh nhau hả?

_ Mày bênh nó hả? Mày tưởng tao không dám đánh nhau với mày à?

Thấy Sơn hùng hùng hổ hổ,Tuấn Khôi vội đến can:

_ Bạn bè trong lớp đùa giỡn với nhau,Sơn làm gì mà nóng dữ vậy?

_ Chứ Khôi xem,nó dán giấy lên áo tôi đó.Chịu nổi không?

_ Hôm bữa,Sơn mỉa mai Văn và Tín đủ điều.Thế tụi nó có nói gì Sơn đâu.Hôm nay,Tín chỉ đùa giỡn lại.Sao Sơn lại nổi nóng như thế?

_ Thằng Sơn muốn đánh lộn,cứ để cho nó đánh lộn- Văn chen lời-Xem thử coi nó làm gì đựơc ai mà bày đặt hung hăng.

_ Mày nói gì? Mày tuởng tao không dám đánh nhau vơi mày sao?

Vừa nói,Sơn vừa nhào đến định đánh nhau vơi Văn nhưng mọi ngừơi đã ngăn lại.Hồng Ngọc bèn khuyên can:

_ Bạn bè trong lớp vơi nhau mà sao lại phải làm thế?Ngọc xin khuyên các bạn đừng nóng.Thôi Sơn hãy về đi!Văn cũng vậy.Đừng nóng mà Văn!

Cuối cùng,nhờ mọi người khuyên can,Sơn đã bỏ về.Còn Tín và Văn chưa chịu về .Hai đứa kéo nhau ra quán chè.Vừa ăn,Tín vừa hỏi:

_ Bộ hồi nãy,Văn định đánh nhau với Sơn à?

_ Uh,thằng này hung hăng lắm! Năm ngoái bị một trận rồi mà vẫn chưa tởn.

_ Bộ Văn đã đánh lộn với Sơn rồi à?

_ Uh.Năm lớp 9 bên trừơng Hồng Bàng,mình với nó đã choảng nhau một lần.Thế mà nó vẫn chưa tởn,còn muốn gây sự nữa.

Và sau đó,Văn kể chuyện đánh nhau giữa Văn và Sơn năm lớp 9.Vừa nghe Văn kể,Tín vừa ăn.Lát sau,hai đứa ra về.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
baroi



Tổng số bài gửi : 63
Points : 61
Được cảm ơn : 0
Join date : 02/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)   16/5/2012, 10:42 pm

con nua thi nhanh len di ma nan ni do hihi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Hey.Baby_PitPull
Thành viên VIP
Thành viên VIP
avatar

Zodiac : Scorpio Tổng số bài gửi : 1164
Points : 1299
Được cảm ơn : 41
Join date : 12/02/2012
Age : 20
Đến từ : Thế Giới Vô Cảm... !!!

Bài gửiTiêu đề: Re: Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)   19/5/2012, 1:07 pm

Hj. Póst nhanh yk. Chờ lâu khỗ lém a ơi. Razz
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
vincent

avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 347
Points : 400
Được cảm ơn : 21
Join date : 27/05/2011
Age : 25
Đến từ : Binh Duong

Bài gửiTiêu đề: Re: Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)   19/5/2012, 9:28 pm

Hix đang hay mưh..post típ y....nhắc tới chè thái Nguyễn Tri Phương làm thèm ăn bất tử, mai đi wa đó ăn kakaka
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
huyvu_huyvu



Zodiac : Taurus Tổng số bài gửi : 245
Points : 273
Được cảm ơn : 3
Join date : 07/12/2010
Age : 22
Đến từ : Bình Dương

Bài gửiTiêu đề: Re: Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)   19/5/2012, 9:32 pm

ý hình như mình đọc truyện này rồi. lâu quá không gặp chào anh xi măng nha. avarta mới của anh nhìn handsome quá xà có điều cũng lạnh lùng thiệt. hổng có cute như ngày trước.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
vincent

avatar

Zodiac : Capricorn Tổng số bài gửi : 347
Points : 400
Được cảm ơn : 21
Join date : 27/05/2011
Age : 25
Đến từ : Binh Duong

Bài gửiTiêu đề: Re: Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)   19/5/2012, 9:38 pm

Mãn teen rùi e ơi...già rùi kute gì nữa hehehe
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
huyvu_huyvu



Zodiac : Taurus Tổng số bài gửi : 245
Points : 273
Được cảm ơn : 3
Join date : 07/12/2010
Age : 22
Đến từ : Bình Dương

Bài gửiTiêu đề: Re: Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)   20/5/2012, 8:55 pm

hihi anh man teen thật rồi. 20 rùi, qua teen hết 1 năm rồi. zậy thì em cố tận hưởng 3 năm teen cuối cùng zậy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
phadam

avatar

Zodiac : Virgo Tổng số bài gửi : 184
Points : 216
Được cảm ơn : 6
Join date : 09/05/2012
Age : 19
Đến từ : ở đâu tự kiếm

Character sheet
Cấp:
0/0  (0/0)
Tình Trạng:
Health points:
0/0  (0/0)

Bài gửiTiêu đề: Re: Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)   23/5/2012, 1:55 pm

như "huyvu_huyvu"ma lam huong thụ gì 3 năm gian khổ thì có.hix
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://gayvietnam.tk
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)   

Về Đầu Trang Go down
 
Tình trai chốn học đường ( anhtraingheo)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» BOOM: Các kiểu bạn trai thường gặp
» FPT dự kiến năm 2011 phóng vệ tinh đầu tiên
» Người ngoài hành tinh cấy chíp vào người trái đất
» Chúc mừng sinh nhật bác CanVTV !
» [Game Java] game hay cho điện thoại di động S40

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến