Love Is The Way!

Hội quán HotBoy!
 
IndexCalendarGalleryTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
truongson
 
chithien556
 
Mr.tong
 
Hey.Baby_PitPull
 
TuiTênTrâu
 
cleo_cleo
 
Gray Fairytail
 
hakuna.matata
 
hanggolds
 
Thần Nông
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu

Share | 
 

 Anh là lẽ sống của đời em

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next
Tác giảThông điệp
loveyouforever93



Zodiac : Aries Tổng số bài gửi : 240
Points : 305
Được cảm ơn : 4
Join date : 27/04/2011
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 11:22 am

****************************

_ Anh yêu em nhiều lắm nhóc , nhưng anh thấy mệt và lạnh quá , em đừng lo cho dù có ở nơi nào thì anh vẫn yêu em nhiều lắm nhóc àh …. Em đừng khóc vì anh nữa nha …anh…- hắn nắm chặt tay tôi một lần cuối rồi từ từ tay hắn ko còn sức nữa , hắn buông thõng tay xuống …….tôi nắm chặt tay hắn tôi khóc rất nhiều …. Ko có hắn tôi sẽ chết mất thôi …huhu anh ơi ……..Tùng ơi ……Tùng ơi ……………….

_ Kha , kha mày làm gì mà hét lớn thế đang trong bệnh viện mà thằng khỉ …mau mau tỉnh dậy đi mày ơi … - hình như có ai đó đang thét vào tai tôi và còn lay tôi rất mạnh nghe giọng nói hình như là con Uyên thì phải …. Giật mình toàn tỉnh vì con Uyên vừa mới đánh vào tay tôi một cái ………hên thật thì ra chỉ là một giấc mơ nhưng sao tôi lại nằm trong phòng bệnh này chứ … tôi ko thể nhớ rõ gì hết đầu tôi đau quá , đôi mắt thì nhức kinh khủng còn hắn …hắn có sao ko ? …….

_ Tùng ……..tùng sao rồi , sao tao lại nằm trong đây hả , còn Tùng đâu ….. – tôi thét lên với con Uyên ………

_ Mày ko nhớ gì hả , Tùng vẫn còn đang trong phòng cấp cứu , lúc nãy mày vừa khóc vừa la kiệt sức quá nên xỉu luôn đó bác sĩ cho mày vô đây nằm … Nguyên đám tụi nó đang ngồi chờ Tùng ra đó mày nằm nghỉ đi …….- con Uyên bắt tôi nằm xuống ..

_ Buông ra đi , sao mà tao nằm đây dc chứ ….. –tôi đẩy con Uyên ra , nó cũng buông tôi ra nhìn tôi lo lắng …

Oạch ……chạy xuốing giường quá nhanh tôi trượt chân té một cái đau điếng .. chân tôi đơ luôn con Uyên la quá trời nhưng tôi ko quan tâm gì ngoài hắn …tôi vẫn chạy , vẫn chạy dù cái chân đang đau dữ dội …..

Phòng cấp cứu nhìn thật là lạnh lẽo , xung quanh rất im ắng chỉ đôi khi có một vài cô y tá chạy ra chạy vào nhưng trong căn phòng đó đã có biết bao nhiêu con người phải rời bỏ người thân của mình ra đi . Và bây giờ hắn đang nằm trong đó , tôi cũng ko ngờ rằng mình phải hồi hộp đứng đây mà chờ kết quả ………. Tôi sợ lắm , tôi cũng ko có đủ can đảm để mà nhìn vào căn phòng đó … Trên dãy ghế , kế bên phòng cấp cứu tôi thấy mọi người đều đang lo lắng nhìn vào căn phòng lạnh lẽo đó, chỉ một ng khống có mặt chính là Vân …… nó làm cho hắn của tôi bị như thế vậy mà trốn mất xác luôn àh …. Con Uyên đứng kế bên tôi khều khều …………

_ Thôi đừng có lo nữa , chắc hắn ko sao đâu ……. Nhìn mày kìa giống xác chết quá . Nãy mày ngủ nên ko thấy thôi ông Phong ngồi buồn hiu ko nói gì hết ổng lo lắng lắm nha …. Thấy vậy ông Chánh nhà ta nắm tay ông Phong đó …. Lãng mạn ghê , ko chừng kế hoạch của tao thành công rồi ……….- con này đúng là nhiều chuyện mọi lúc mọi nơi tôi biết nó đang muốn làm cho tôi bớt lo lắng thôi …

_ Uhm , tao biết mày cố làm cho tao vui nhưng tao ko thể …hic hic tao lo cho hắn quá . Tao hận con Vân quá , nếu hắn có chuyện gì thì tao xé xác nó liền …. Làm cho hắn bị như thế vậy mà nó cũng ko vô đây ………..- tôi nói nhưng mắt thì ko thể rời khỏi căn phòng đó ….
dao
_ Mày nha xỉu có chút xíu mà sao quên hết thế , con Vân có vô mà nhưng bị tao lôi ra ngoài xử cho một trận nên về rồi…………- con này đúng là dữ dằn quá mà .

Tôi còn tính nói với nó thì …….cái căn phòng lạnh lẽo đó mở cửa ra rồi , bác sĩ bước ra một cách từ từ ko biết bác sĩ sẽ đóng vai thiên thần hay ác quỷ ……….

_ Ai là người nhà của bệnh nhân ……..- bác sĩ lạnh lùng hỏi, biết sao đây dì của hắn ko có ở đây mà tôi cũng ko dám nói với dì của hắn nữa rắc rối lắm ..

_ Dạ đây là em trai của bệnh nhân nè bác sĩ … -con Uyên đẩy tôi lên , tôi ko dám nhìn vào mặt bác sĩ tôi sợ ……sợ

_ Ko có gì nghiêm trọng lắm , bệnh nhân chỉ bị xay xát ngoài da nhưng trong lúc té xuống hình như phần đầu bị chấn thương nhẹ . Người nhà nên để bệnh nhân nằm đây vài ngày để tiện theo dõi ………..- bác sĩ nhìn tôi ân cần , trong lòng tôi giờ nhẹ nhõm lắm … bây giờ tôi biết rồi ông bác sĩ này là thiên thần …………..

_ Dạ cám ơn bác sĩ ……- tôi mừng rỡ đáp …

Bác sĩ nhìn tôi cười thân thiện , bác sĩ quay lưng đi là lúc đó hắn cũng vừa dc đẩy ra chuyển vào phòng bệnh nhân ………… Vào phòng bệnh nhân mọi người ai cũng lo lắng nhìn hắn . Hai tay những vết thương dc băng bó kĩ lữơng nhìn trắng muốt , mặt hắn nhiều vết xây xát nhẹ trên đầu cũng có vết thương …………hic vì tôi mà hắn bị thương nhiều quá . Không khí trong phòng rất im lặng vì ai cũng đang chăm chú nhìn từng biểu hiện trên gương mặt của hắn ……. Gương mặt dù cho có bao nhiêu vết thương đi nữa thì nó vẫn rất đẹp , vẫn rất lạnh lùng và quyến rũ tôi ….Hơi thở hắn nhẹ nhàng nhưng sao tôi có cảm giác nó yếu thế hắn có sao ko , sao mãi vẫn chưa tỉnh thề …….

_ Bác sĩ nói là bình thường mà sao mãi mà hắn chưa tỉnh dạ mậy ………- tôi lay tay con Uyên hỏi dồn .

_ Từ từ đi ..nhưng bác sĩ có làm gì Tùng đâu ta đâu có chích thuốc mê đâu sao hắn lâu tỉnh thế……….- con Uyên suy nghĩ ..

Sao hắn vẫn cứ nằm đó vời hơi thở yếu và gương mặt ko có sức sống như thế ….tôi …tôi muốn hắn tỉnh dậy nhìn tôi …..ko phải bác sĩ nói là hắn sẽko sao mà …..hắn ko sao thì hắn phải tỉnh nhanh lên chứ , hay là hắn sẽ nằm như thế này mãi mãi…………. Tôi gục đầu lên ngực hắn khóc thút thít , cơ thể hắn thật là ấm áp luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi ……. Tôi ôm lấy hắn và khóc mặc kệ con Uyên kéo tôi ra ……….tôi muiốn hắn nhanh tỉnh dậy , hắn thường nói là : hắn sợ nhất lúc tôi khóc biết đâu nghe tôi khóc hắn sẽ ko ngủ nữa …..tôi giống trẻ con thật nhưng tôi lo cho hắn , muốin dc nghe giọng nói của hắn …….. bỗng nhiên tôi thấy tay hắn khẽ nhúc nhích hìnhnhư là hắn tỉnh rồi ..

_ Anh anh…. Anh Tùng nghe em nói ko anh thấy sao rồi , anh còn thấy khó chịu ở đâu ko ? Nghe em nói ko anh …..- tôi ra sức lay gọi hắn .

Mặc kệ tôi kêu như thế nào thì hắn vẫn cứ ngơ ngác, hình như hắn vẫn chưa biết mình ở đâu thì phải ……..sao hắn cứ ngơ ngác đôi mắt thì mở ra chưa hết nhìn hắn tôi càng thêm lo lắng ……….

_ Uyên sao Tùng cứ ngơ ngác vậy mày , hình như hắn ko nhận ra tao kìa …….có khi nào hắn bị mât trí nhớ ko? Có khi nào té xuống hắn quên tụi mình rồi ko ……..trời ơi hắn mà quên tao thì chắc tao chết đó Uyên ………….- tôi nắm chặt tay con Uyên …còn con Uyên thì liếc tôi một cái chắc ý nó nói tôi nhảm quá đó …..mà nhiều khi nghĩ lại tôi cũng nhảm thiệt …….

_ Trời em làm gì vậy nhóc , anh té có chút xíu mà làm sao mất trí nhớ dc ..em nhiễm phim Hàn Quốc hả ……- hắn cười một cách khó khăn chắc là những vết thương trên ng hắn còn đau …..

Hắn nói xong cả phòng ai cũng nhìn tôi cười , còn tôi thì mừng quá trời tuy là ai cũng chọc nhưng mà tôiko thấy quê gì hết , có một cảm giác thật ấm áp hạnh phúc giống như mình đang ở trong gia đình của mình vậy ….. Gương mặt hắn bây giờ nhìn đã có sức sống hơn , miệng hắn nở nụ cười tươi tắn nhìn tôi và mọi người …..hắn nắm nhẹ tay tôi , hạn phúc thăng hoa …

_ Thôi mọi người về hết đi để cho ng ta tâm sự , đứng đây một hồi cản trở Kha lắm nãy giờ chắc Kha có nhiều việc tâm sự với Tùng lắm ….chắc là thảo luận coi nên mua cái giường loại nào thì tốt……hehe……….- con Uyên làm cho mặt hắn và tôi đều đỏ lên , có mấy người còn nhìn tôi cười cười nữa chết mất thôi .

_ Uhm thôi hai người nghỉ ngơi chút đi mà Tùng nè , nãy Kha nó bị xỉu đó có gì nhớ lo cho nhóc Kha nha ….- ông thầy Thanh đang dặn dò Tùng , chán ghê hắn còn đang mệt mà sao lại chăm sóc tôi dc

Tùng gật đầu một cách ngoan ngoãn bây giờ trời đã khuya lắm rồi nên ai cũng phải nhanh chóng về nhà . Duy nhất chỉ có con Uyên là ham hố , ai nó cũng đuổi về vậy mà nó lại đòi ở lại ko biết chỗ đâu mà cho nó ngủ nữa ….

_ Êh tao ở lại chơi với mày nha , tao ko muốn về nha dù gì hôm nay nhà tao cũng ko có ai hết ……..- nó nói nhỏ với tôi .

_ Thôi đi bà tao còn chưa biết nằm đâu để ngủ nữa giờ thêm mày đòi ở lại hả . Hắn chỉ cần một ng chăm sóc thôi , mày ở lại làm gì tính nằm giữa hả con kia ?........- tôi nheo mắt chọc nó .

Con Uyên ko thèm nói gì nữa nó liếc tôi một cái rồi đưa nắm tay ra hăm dọa , con này đúng là bạo lực mà … Mọi người ra về hết ai cũng nói ngày mai sẽ vào thăm hắn , còn hắn thì khỏi nói nằm trên giường bệnh mà cứ nhe răng cười suốt ………nhìn hắn vui tôi cũng thấy an tâm …. Nhưng chỉ có một ánh mắt làm cho tôi cảm thấy thật bất an đó là anh Phong …… anh Phong nhìn tôi và hắn bằng một đoi mắt ngạc nhiên ….ko lẽ bấy lâu nay anh Phong ko hiểu tình cảm của tôi và hắn sao , mà có lẽ anh Phong ngạc nhiên cũng đúng thôi vì có bao giờ tôi nói chuyện này với anh Phong đâu còn anh Phong thì cứ tưởng chúng tôi là một đôi bạn cũ lâu ngày gặp lại …..

_ Em ko đói bụng chứ hả nhóc , hay là em có bị thương chỗ nào ko sao lai ngồi thẫn thờ như thế vậy ………..- hắn kéo tôi lại gần và nhìn tôi lo lắng …

_ Em làm gì bị thương lúc nào cũng có anh nhảy ra bảo vệ cho em hết rồi …em , em lo cho anh lắm đó .. Em cũng ghét bản thân mình vì cứ làm cho anhlo lắng hoài ..- gục đầu lên ngực hắn tôi nói nhỏ .

_ Thôi mà nhóc ko phải bây giờ anh đang bình yên ngồi cạnh em đây sao .. trời em khóc gì mà ghê quá vậy đến bây giờ mà mắt còn sưng nè , nãy giờ anh ko nhìn kĩ nha … em xích lại đây coi …- hắn áp sát mặt tôi vào mặt hắn ..

Nhìn hắn lo lắng cho tôi trong lòng tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc lắm , gương mặt tôi áp sát vào mặt hắn nghe hơi thở nhẹ nhàng của hắn …. Nếu như lúc nãy h ắn ra đi thì sao , nếu như bây giờ hắn ko còn bên tôi thì sao ……..có lẽ tôi sẽ rất đau khổ , sẽ muốin chết theo hắn nhưng tôi biết rõ một điều rằng dù cho hắn bỏ lại tôi một mình trên thế gian này thì tôi vẫn mãi yêu hắn và hắn sẽ sống mãi trong lòng tôi …..Gương mặt hắn làm cho lòng tôi thật ấm áp tuy những vết thương trên gương mặt hắn làm cho tôi lo lắng …lòng tôi chùng xuống khi thấy hắn vẫn còn nhăn nhó vì vết thương ở tay .hic hic tội cho hắn quá …… Quàng tay qua cổ hắn , tôi nói nhỏ vào tai hắn …………

_ Em yêu anh nhiều lắm ….- nói xong tự nhiên thấy ngại quá hic hic , tôi dấu mặt sau lưng hắn luôn ..

_ Nói yêu người ta thì cũng phải nhìn mặt ngta chứ sao lại trốn vậy bé yêu của anh … quay qua đây coi nhiếu lúc em làm anh ngạc nhiên ghê đó nha …. Nhưng mà anh thích em dùng hành động chứng minh hơn …..- hắn nhìn tôi cười gian …

Hắn vòng tay qua eo tôi ôm sát phần thân trên của tôi vào người hắn , hắn còn dám đưa môi của hắn trước mặt tôi mời moc nữa chứ hừ hừ …. Tôi nâng cằm hắn lên đặt vào môi hắn một nụ hôn nhẹ nhàng vì tôiko muốin những vết thương của hắn lại đau …. Nhưng hắn thì ko như thế nụ hôn vẫn sôi nổi và mãnh liệt như thường … lưỡi hắn vẫn tiếp tục khám phá vòm miệng của tôi bất ngờ tôi cắn nhẹ vào môi hắn một cái hehe..

_ Áh , em cắn sứt môi anh rồi huhu … em tính cắn cho rớt môi anh ra hả hehe . Anh mà ko có môi lúc đó em đừng có buồn nha , ko có ai cho em ăn kẹo đâu nha ..thôiko thèm chọc em nữa hehe đừng có nhìn anh như thế ……anh một rồi lên đây nằm chung với anh nha …….- hắn cười rồi lôi tôi lên giường

Cái giường bệnh viện có chút xíu vậy mà hắn còn ham hố kêu tôi lên nằm chung ngày mai lỡ ytá mà vô thấy là vui lắm …. Nhưng thật sự tôi muốn nằm kế hắn lắm muốn dc hắn ôm vào lòng và muốin nghe cả hơi ấm của hắn nữa …. Tôi lấy cái di động ra hẹn giờ dù gì ngày mai tôi cũng phải dậy sớm để mua đồ ăn sáng cho hắn ,…và tôi cũng ko thích ai nhìn thấy tôi và hắn như thế này ……. Hắn ôm chặt lấy tôi , tôi nắm lấy bàn tay ấm áp của hắn chúng tôi dần chìm vào giấc ngủ ……..
********************

Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường ngày phần vì lo lắng cho hắn cũng một phần vì phải mua đố ăn sáng cho hắn …..tất cả lý do tôi dậy sớm đều vì hắn . Lúc hắn chưa về Việt Nam thì sáng nào tôi cũng nằm mơ thấy hắn , đến nỗi phải giật mình thức dậy , còn khi hắn về rồi thì xảy ra đủ thứ chuyện mà nguyện nhân hắn gặp chuyện toàn là do tôi , chán thật ko biết đến khi nào bọn tôi mới bình yên.......... . Lúc tôi rời khỏi phòng thì hình như hắn chưa dậy chắc tại hôm qua hắn mệt quá . Viết vội cho hắn một mảnh giấy tôi phóng như bay về nhà , dù gì cũng phải tắm rửa một chút chứ hôm qua tới giờ tôi có tắm rửa gì đâu hèn chi giờ ngứa ngáy quá …. Nãy đi vội quá quên hỏi hắn thích ăn gì rồi thôi lát mua cháo cho hắn vâỵ chứ đồ ăn bệnh viện làm sao mà hắn nuốt nổi ..

HÔm nay sao nhà tôi lại có người ở nhà chứ , chuyện lạ nha bình thường giờ này mẹ tôi ở bệnh viện rồi . Hai em của tôi giờ đang ngồi trên lớp mà làm sao mà về nhà dc chứ ,ko biết co chuyện gì ……….. Tôi đẩy cửa bước nhanh vào nhà , mẹ tôi đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế đặt giữa nhà … Gương mặt mẹ lạnh tanh ko chút tình cảm , tôi chào mẹ nhưng mẹ cũng chẳng nói gì chỉ lặng thinh nhìn ra cửa ..

Chẳng biết phải nói gì với mẹ , tôi mở tủ lấy quần áo rồi bước nhanh vào phòng tắm . Tôi và mẹ lúc nào cũng thế , lúc nào cũng một ng nói và một ng nghe ko bao giờ tôi và mẹ có thể ngồi xuống nói chuyện một cách vui vẻ . Mẹ luôn sợ rằng tôi sẽ làm mẹ mất mặt vì tôi chưa bao giờ làm cho mẹ hãnh diện ……….Nhưng sao tôi vẫn buồn mỗi khi gặp mẹ , tôi muốn mẹ la hét khi tôi về trễ , muốn mẹ lo lắng mỗi lấn tôi ko ăn uống chứ ko phải là mẹ bỏ mặc tôi muốn làm gì cũng dc ……….Từng dòng nước nóng đổ xuống người tôi , làm cho cơ thể tôi cảm thấy thật thoải mái ;thoải mái nhất là những dòng nước mắt nóng hổi của tôi cũng trôi theo dòng nước nóng mà ko ai biết

Tôi vừa thay quần áo định bước ra khỏi nhà thì …….


_ Rầm, rầm ………..mẹ tôi đẩy ngã cái ghế đặt giữa nhà nhìn tôi chăm chăm , ánh mắt mẹ tôi hằn lên sự tức giận ..

_ Dạ chuyện gì dạ mẹ , sao mẹ lại quăng cái ghế như thế ………….- tôi sợ hãi hỏi mẹ vì tôi rất ít thấy mẹ như thế …

_ Coi đi ………..- mẹ ném vào mặt tôi một xấp giấy ..

Cầm xấp giấy trên tay tôi còn chưa biết đó là cái thứ gì mà có thế làm cho mẹ tôi tức giận như thế ……. Nhìn kỹ thìn những xấp giấy đó chính là những lá thư của hắn gửi cho tôi …sao mẹ lại có những thứ này cơ chứ …..thì ra những lá thư của hắn gửi cho tôi con Vân đếu giữ lại và bây giờ nó đem đưa cho mẹ tôi đúng như lời hôm qua nó nói với tôi …… tay run run tôi mở từng bức thư của hắn ra đọc , còn mẹ thì vẫn đứng đó nhìn chằm chằm vào tôi ………

“Hôm nay trời lạnh lắm em àh .. trong lòng anh nhớ em lắm . Ko biết bây giờ em làm gì có nhớ đến anh ko , còn anh thì bất cứ nhìn vào cái gì cũng thấy hình ảnh của em …sao em ko trả lời thư cho anh vậy ko lẽ em vẫn ko tin và ko hiểu cho anh sao … anh nhớ em nhiều …

“ Hôm nay anh bị bệnh rồi , anh mệt lắm …khó chịu lắm sao em vẫn ko trả lời thư cho anh , sao em vẫn giữ thái độ im lặng như thế … làm ơn đi Kha làm ơn đi Kha chỉ một lần thôi , chỉ một lần trả lời thư của anh cũng dc . Anh muốn biết tin tức của em mà , anh nhớ em nhiều lắm ……trả lời tin cho anh nha ..-
còn nhiều , nhiều lắm những bức thư đầy nước mắt và lời trách móc của hắn dành cho tôi .. bây giờ thì tôi mới hiều hắn là ngừơi đâu khổ nhất ,là người mệt mỏi nhất . Những giọt nước mắt tôi rơi xuống ko là gì với nỗi khỗ của hắn …

_ Mày là một thằng gay àh ….- mẹ tôi bây giờ đã bình tĩnh hơn , bà nhìn tôi bằng một đôi mắt sắc lạnh ko tình cảm ..

Tôi ko ngờ mẹ có thể hỏi tôi một câu vô cảm thế : “ Mày là một thằng gay àh” sao nó ko giống như một lời nói của một người mẹ mà cứ giống như dư luận xã hội đang lên án tôi . Tôi cứ như đang bị lôi ra trước vành móng ngựa để mặc cho người khác lên tiếng chỉ trích và trong đó có mẹ của tôi , luôn nhìn tôi bằng con mắt lạnh lùng ..

_ Dạ đúng như những gì mẹ đọc trong thư ,…….- tôi lấy can đảm nói dù gì tôi đang nghĩ , sớm muộn gì mẹ tôi cũng phải biết chuyện này …

_ Hay thật thì ra bao nhiêu năm nay tôi lại nuôi một thằng bệnh hoạn , mày có biết lúc vừa mới làm một ca phẫu thuật khó khăn tao lại phải đối mặt với những thứ này trên bàn làm việc cũa may là ko có ai thấy nếu ko thì………….- mẹ tôi nói

Tôi nghe mà cứ như là từng mũi dao đang đâm vào lòng mình , ko ngờ mẹ chỉ sợ mất mặt còn tôi thì mong sao mẹ cũng giống như những bà mẹ khác . Tôi mong mẹ la hét , đánh đập hay là mẹ sẽ ko cho tôi ra khỏi nhà thì có lẽ tôi sẽ thấy hạnh phúc hơn vì tôi biết ít nhất trong lòng mẹ vẫn có tôi , vẫn quan tâm và lo lắng cho tôi ….. Nhưng ngược với những người mẹ khác , mẹ tôi rất lạnh lùng ….ngay từ lúc tôi còn nhỏ cũng thế , tôiko bao giờ dc sà vào lòng mẹ , ko bao giờ dc than thở với mẹ bất cứ điều và cũng ko bao giờ dc khóc như những đứa con nít khác … Mẹ lo cho tôi ko thiếu bất cứ thứ gì nhưng tôi vẫn thấy trống rỗng bởi tôi chưa bao giờ dc sự nâng niu chăm sóc thật sự của một ng mẹ ..

_ Dạ con xin lỗi đã làm mẹ mất mặt xin lỗi mẹ………- nghẹn ngào tôi ko biết noí gì hơn nữa ..

_ Ko cấn xin lỗi bản thân mày như thế thì xin lỗi có ích gì , nghĩ cũng thật may mắn nếu ngày trước tao chỉ sinh có mình mày thì bây giờ ân hận lắm ….. Nhưng bây giờ thì ko sao , mày cứ việc sống theo cách mình thích nhưng làm ơn đừng làm cho ai chú ý đừng để ai biết mày là gay, nếu ko ai biết mày là con tao thì càng tốt … thế thôi ………..


Chỉ nói nhiêu đó rồi mẹ quay lưng bước đi , thế đó mẹ tôi là một ng mẹ tốt ….. luôn muốn cho con mình sống theo cách của mình …sống như thế nào cũng mặc miễn sao đừng làm cho bà mất mặt ..sĩ diện của mẹ là quan trọng hơn hết mà . Cũng đúng thôi phó giám đốc của một bệnh viện lớn thì làm sao có một thằng con bệnh hoạn như tôi . Căn nhà vốn đã vắng vẻ hôm nay càng lạnh lẽo hơn , nó lạnh vì những lời nói vô tình và vô cảm của mẹ thì ra em tôi và bản thân tôi đối với mẹ chỉ là những cái máy tái sản xuất nòi giống ko hơn ko kém . Tôi ko thể làm tốt bổn phận đó thì còn có em tôi nên mẹ ko quan tâm nữa haha …thật là buồn cười .


Đóng cửa thật nhanh tôi vùng chạy khỏi căn nhà lạnh lẽo đó , ngôi nhà mà mãi mãi ko thể có tiếng cừơi ko bao giờ có hơi ấm và cũng ko có tình cảm của những người thân . Tôi muốn đến bênh viện gặp hắn , vì ít ra đối với hắn tôi cũng là người quan trọng và ít ra tôi cũng thấy bản thân mình có giá trị khi có người cần tôi bên cạnh . Có người yêu thươing tôi và người đó cũng hạnh phúc khi dc tôi quan tâm lo lắng

Trời lại mưa ….tôi đã quen với những cơn mưa đổ xuống đột ngột ; hòa vào dòng nước mắt của chính tôi nóng hổi và vô cảm . Mưa …mưa cứ rơi đi …cứ làm cho trái tim thôi thêm lạnh đi , cứ làm cho tôi càng cảm thấy cô đơn đi …. Chạy thật nhanh vào bệnh viện ..những giọt nước mắt lăn dài trên má hòa vào nước mưa tan biến ……….

Mưa ………..mưa ………….cứ mưa mãi , những giọt mưa nặng trĩu vô cảm rơi xuống đường giống như tâm trạng lạnh lẽo , cô đơn và bế tắc của tôi .............
******************************

_ Trời em làm gì mà ướt nhẹp vậy nhóc , sao ko ở nhà nghỉ ngơi chút đi vô đây chi cho gấp em…em mà bệnh thì ai sẽ chăm sóc cho anh , ngồi xuống anh lấy khăn lau cho …- vừa thấy tôi ở cửa là hắn la toáng lên .

Tôi mỉm cười nhìn hắn , còn hắn thì luýnh quýnh lấy cái khăn lau tóc cho tôi ….bên hắn tôi cảm thấy thật ấm áp vì hắn luôn quan tâm và lo lắng cho tôi một cách thật lòng . Mặt hắn tôi xanh méc vì trời lạnh quá hắn nhìn tôi với đôi mắt lo lắng ………. Hắn lấy quần áo của mình đưa cho tôi thay ….tôi thay áo quần xong ko biết hắn xin ở đâu mà có một ly nước gừng nóng hổi ……tôi ngạc nhiên nhìn hắn thì ra là một cô y tá nào đó bị hắn dụ dỗ nên mới tình nguyện đi làm cho hắn . Đúng là hắn đẹp trai thật đến tôi nhìn mà còn mê mà hehe …. Mấy cô y tá ngày nào cũng tranh nhau đến khám và thay băng cho
hắn ..

Nhìn ly nước gừng tôi mỉm cười , còn hắn thì chăm chú ngồi lau tóc cho tôi , chắc là hắn sợ tôi bệnh đây mà vì cơ thể tôi lúc nào cũng dễ bị bệnh hết , chỉ cần thay đổi không khí một chút thôi là tôi cảm liền . Lúc trên đừơng đến đây đúng là tôi lạnh thật : lạnh vì sự vô tâm của ng thân ,lạnh vì nươc mưa đang thấm vào cơ thể …. Còn bây giờ tôi thấy rất ấm áp vì có hắn bên cạnh và củng nhờ ly nước đường của cô y tá nào đó

_ Hắt xì ….hắt xì …….- tôi làm hai cái hắt xì liên tục làm cho hắn nhìn tôi lo lắng .

_ Thấy chưa người thì yếu mà cứ thích đi ngoài trời mưa , bây giờ bệnh rồi đó ..em lỳ quá đi nha , anh dặn là trời mưa thì ko dc đi mà sao ko ở nhà ngủ đi rồi lát trưa vô bày đặt mua đồ ăn sáng cho anh làm gì ………………- hắn nói rồi véo nhẹ lỗ mũi tôi .

Tôi dúi đầu vào tay hắn, thật là hạnh phúc ..hắn cứ lo lắng cho tôi như thế thì làm sao toi dám nói cho hắn nghe chuyện của tôi .

_ TRời chịu nổi ko hai vợ chồng mới sáng sớm đã ân ái rồi , dc cả đêm bên nhau chưa đủ hả …….tao có cản trở mày ko Kha , có thì nói nha tao đi ra chứ mấy cái vụ này mà kềm nén quá dễ bị bệnh lắm đó nha hehe ………- chưa thấy mặt đã nghe tiếng của con Uyên rồi ……cũng hên cái phòng này mới có một mình hắn nằm thôi , chứ phòng này có thêm người chắc thế nào ngta cũng xin đổi phòng vì bị con Uyên làm ồn …..

Sáng này nhìn con Uyên tươi tắn ghê đi bên cạnh nó là Dũng đang khệ nệ ôm nguyên giỏ trái cây , hai người này sao lại dính nhau như keo thế ….ko biết hôm nó qua nhà Dũng có chuyện gì ko , dạo này xảy ra nhiều chuyện quá nên tôi ko có thời gian thẩm tra con này . NHưng dạo này thấy nó thân với Dũng ghê luôn đi đâu hai người cũng đi chung hết , chắc phải bắt con này khai thôi . Đẩy giỏ trái cây xuống con Uyên nhìn hắn mỉm cười …

_ Sao rồi đỡ chưa vậy ……đừng có lo ham hố với thằng quỷ Kha mà để mất sức , bệnh lại càng nặng đó nha ………hehe nè tui có mua trái cây nè Tùng ăn đi nha ,….

_ TRời vô thăm tui là dc rồi sao hôm nay bày vẽ cho mắc công vậy chị Uyên ……..-hắn cười cười nhìn con Uyên .

_ Yên tâm đi , đồ chùa mà hehe ăn cẩn thận coi chừng nghe mùi nhang đó nha ….- con Uyên cười lớn đưa mắt sang nhìn Dũng , chỉ bấy nhiệu thôi là tôi biết Dũng bị con Uyên ép mua giỏ trái cây này rồi ..con này khó ưa thư thế sao Dũng lại yêu nó chứ ..

_ Uyên và Dũng ăn sáng chưa có thể dẫn nhóc đó đi ăn sáng dùm Tùng hem….- Tùng chỉ sang tôi còn tôi thì đang nhăn nhó . Hết ng rồi sao mà hắn lại kêu con Uyên đưa tôi đi ăn chứ . Tôi nhìn hắn lắc đầu nhìn hắn còn hắn thì giả lơ ngó chỗ khác . Con Uyên chỉ chờ có thế nó xách tay tôi đi liền ..

_ Đi ăn thôi thằng kia , mệt quá … đứng đó làm gì nữa , có gì tối về mày với Tùng tiếp tục nha hihi …….- con Uyên nói rồi lôi tôi đi Dũng cũng lon ton chạy theo nhìn mắc cươi ghê ,.

Vừa ngồi xuống con Uyên đã chạy đi vệ sinh , lúc đi còn ráng dặn Dũng kêu sẵn đồ ăn cho nó để lát nó vô ăn luôn, cái con tham ăn này chỉ có Dũng là cho nó ăn hiếp thôi chứ gặp tôi thì ….gặp tôi chắc còn bị ăn hiếp ghê hơn nữa hehe. Àh mà ko có con Uyên ở đây tôi tha hồ tra khao Dũng về con Uyên ………..

_ Hai người sao rồi , có gì tiển triển ko ? Sao thấy Dũng lậm con Uyên quá vậy …- tôi cười cười trước con mắt bối rối của Dũng .

_ Uhm cũng ko có gì đặc biệt , hôm đó Uyên tới nhà Dũng và đồng ý làm quen Dũng trong 1 tháng chỉ là quen thử thôi ……Dũng sẽ là của Uyên nhưng Uyên ko là gì của Dũng hết hic….- trời sao con này lại có ý nghĩ nhảm nhí như vậy chứ …. Bó tay

_ Rồi Dũng chịu như thế àh , sao mà Dũng hiền thế …….- tôi thấy bức xúc thay cho Dũng .

_ Biết sao giờ chắc tại hồi đó Dũng làm khổ con gái người ta quá nên bây giờ bị trả báo đó …….- Dũng nhìn tôi cười méo xệch, nhìn thấy Dũng thấy tội ghê …….

Tôi còn đang suy nghĩ thì con Uyên bước ra với gương mặt hớn hở chắc nó giải quyết xong bầu tâm sự rồi nên cái mặt mới vui như thế, đôi khi tôi còn phải bó tay vì ko biêt nó có phải là con gái hay ko ……..Nhưng con Uyên ko ngồi xuống ngay mà ánh mắt nó đang trân trân nhìn vào một góc bàn………. Tôi và Dũng cũng quay sang nhìn theo hướng của con Uyên , ánh mắt con Uyên có cái gì đó rất đáng sợ …….nó tiến gần đấn chiếc bàn có một người thanh niên nhìn rất quen , đẹp trai , lãng tử và nhìn rất lạnh lùng .

_ Lâu quá ko gặp em , em vẫn khỏe chứ ……… em còn bắt anh chờ đợi đến bao giờ nữa em sẽ làm bạn gái anh chứ . Anh ko thích ai từ chối anh đâu , àh mà bạn trai em đấy hả…- người thanh niên đó lên tiếng ..

_ Hải vẫn khỏe chứ , tôi ko kêu ai phải chờ đợi hết …..nhất là Hải người ko có đủ tư cách chờ tôi …….- con Uyên bướng bỉnh trả lời

Người con trai này tôi đã từng gặp trong lần đi chơi của ông thầy Thanh , đúng là ngày càng trông anh ta càng đẹp trai , phong độ và vẫn bám theo con Uyên như sam và người này cũng chính là Hải là ng vừa giúp nó cũng vừa làm nó tổn thương . Anh ta cười mỉm tiến đến gần ôm ngang qua hông con Uyên , anh ta liếc mắt nhìn sang Dũng và tôi một cách thách thức . Con Uyên ko đẩy anh ta ra ngược lại nó mỉm cười ôm sát anh ta vào đặt vào môi anh ta một nụ hôn ….tôi thoáng thấy anh ta giật mình vì thái độ của con Uyên . Tôi còn phải bất ngờ về con này chẳng biết nó đang tính làm gì sao nó lại ôm hôn tên đó , Dũng nhìn trân trân vào con Uyên rồi quay lưng bỏ đi nhưng chính lúc đó thì …….

_ Áh ……Bốp ……bốp……….- Hải hét lên tiếp theo đó là hai cái tát nảy lửa của con Uyên .

Tôi và Dũng quay sang nhìn chăm chăm , con Uyên lúc này vẫn đang cười nó đưa tay quệt máu trên môi , và kéo lại mái tóc . Trời con Uyên cắn môi tên đó đến chảy máu vậy mà còn tát tên Hải nữa mới ghê chứ ……….con này sao mà nó gan thế .

_ Cô làm cái trò gì thế hả , điên rồi hả …….- Hải gầm lên

_ Tôi hết điên lâu rồi , hai cái tát đó coi như tôi và anh đã xong bây giờ tôi ko còn hứng thú với anh nữa chuyện của chúng ta coi như hết ………Over …- con Uyên cười

_ Chưa có ai dám bỏ tôi hết cô dám hả …………. – Hải vẫn còn đang gầm gừ

_ Anh là cái thứ chó gì hả , đừng tự tin với tôi quá haha , anh ko thấy bạn trai tôi đây sao ……….- con UYÊn kéo tay Dũng làm cho Dũng cũng rất ngạc nhiên ..

_ Haha bạn trai hả , thế bạn trai của cô có biết cô xém chút bị cữơng bức ko ???.......-Hải cười lớn , ánh mắt con Uyên vẫn còn bình tĩnh tuy có hơi chút xao động còn mắt Dũng thì ngày càng tối sầm lại mà tên này cũng buồn cười xém cưỡng bức thì có sao đâu trời ....

_ Uhm vậy là anh hiểu sai về tôi rồi , dù cho Uyên có bị cưỡng bức hay ko thì tôi vẫn yêu cô ấy …….. và biết đâu tôi sẽ bắt những kẻ làm cho Uyên bị tổn thương phải trả giá điển hình là anh ……- Dũng trả lời một cách thật cương quyết .

Trước con mắt bất ngờ của tôi và Uyên thì Dũng đấm một cái thật mạnh vào mặt tên khó ưa đó , Dũng đấm mạnh lắm làm cho Hải ngã lăn ra đất một số ng đứng nhìn chúng tôi cãi nhau nãy giờ bây giờ đổ xô vô can Dũng và Hải ra …….Dũng quay sang lôi tôi và con Uyên đi ……

_ Kệ nó mình đi thôi em , anh ko muốn em bị tổn thương ….- Dũng nói rồi nắm chặt tay con Uyên

Tuy Dũng là một ng ìt nói lầm lỳ nhưng tôi hiểu trong lòng Dũng con Uyên là quan trọng và Dũng cũng yêu nó lắm. Chỉ một điều Dũng làm cho tôi khâm phục nhất chính là Dũng ko hề hỏi con Uyên chuyện gì , mà chỉ đi bên cạnh nó âm thầm làm chỗ dựa cho nó ……. Tôi cứ nghĩ rằng con Uyên sẽ lạnh lùng đi qua Dũng nhưng ngựơc với suy nghĩ của tôi , con Uyên nắm lấy tay Dũng nó dựa vào người Dũng một cách thoải mái …Nó nhìn Dũng mỉm cười đôi mắt thì hơi đỏ lên chắc nó cảm thấy hạnh phúc và an toàn khi đi bên Dũng . Còn Dũng thì ko cần nói , đôi mắt ánh lên sự sung sướing và hạnh phúc đến tột cùng , tôi đi bên cạnh mà cảm thấy mừng cho con bạn .

_ Thôi để em lên chơi với Kha chút xíu nữa …. Anh đi công chuyện đi lát nữa rước em nha ……- con Uyên dịu dàng nói , má ơi tôi có nghe lầm ko con Uyên mà lại dịu dàng kêu Dũng là anh hả …ko chỉ tôi mà Dũng cũng đang há hốc miệng.

_ Uyên kêu Dũng là anh hả …….uh anh ….anh đi nha có gì cứ gọi cho anh ……….- Dũng mừng quýnh luôn chán tên này ghê , còn con Uyên thì cười nhẹ .

Dũng quay xe đi ko quên dặn dò con Uyên lung tung , heheh tên này làm ghê quá . Tôi nhìn con Uyên …..

_ Mày hạnh phúc thật sao đây chiu nó rồi hả hehe ………- tôi cười cười .

_ Tao sao hạnh phúc bằng mày có người vì mày mà cam tâm cho xe tông hehe , tao nghĩ chắc đến lúc tao phải mở lòng ra rồi tao ko thích phải sắm một vẻ ngoài lạnh lùng nữa … tao muốn dc yêu và tao cũng yêu ng đó ……- nghe nó nói tôi thấy nhẹ lòng hơn cuối cùng thì con ngốc này cũng nghĩ thông .

_ Nãy mày làm ghê quá sao cắn tên đó chảy máu luôn dạ hichic , vậy mà Dũng ko sợ mày mới ghê đúng là thằng khùng ……

_ Ha ha thôi konói nhảm nữa , mau lên với chồng mày đi ….

Hai đứa tôi vui vẻ bước vào cổng bệnh viện , hôm nay tâm trạng tôi thoải mái lắm ngước lên nhìn bầu trời thật trong xanh . Woa đúng là thỏai mái nhìn cái gì cũng thấy vui vẻ hết, tôi nghe con Uyên khe khẽ hát lâu lắm rồi tôi mới nghe nó hát một cách vui vẻ như thế . Nhưng khi đi gần đến phòng của hắn , đi ngang qua một góc của cầu thang khá vắng vẻ thì tôi nghe có tiếng hét :

_ Chị đi đi , thì ra chị muốn đi theo đễ chế giễu tôi hả …….đi đi cút mau ….

Tôi và con Uyên nghe tiếng thét rất rõ , giọng nói rất quen bản tính nhiều chuyện nổi lên .. tôi từ từ đi đến gần hơn để nghe . Tôi quay sang nhìn con Uyên hai chúng tôi đã biết ng đang hét là ai ………


Tôi và con Uyên từ từ bước đến chỗ phát ra tiếng cãi nhau , hai đứa cùng nhận ra đó chính là con Vân và chị Vy của nó . Chỉ có tôi là biết chị của con Vân thôi còn con Uyên làm gì biet dc , hai đứa chăm chú theo dõi cuộc đối thoại đầy tiếng la hét của con Vân ..và chị của nó .

_ Chị vào đây làm gì hả ….xì chị muốn gặp Chánh hả , Chánh đâu có yêu chị …- con Vân cười lớn.

_ Mày thì hay hơn tao chắc , lúc nào cũng bám theo Tùng lại còn dùng thủ đoạn để dc đi học chung với Tùng đúng là đê tiện ….. mày cũng giống như mẹ của mày thôi chuyện đi giành giụt những thứ của ng khac……………..- con Vy gằn từng tiếng .

_ Nè chị đừng có đem mẹ tôi ra mà nói như thế , tại mẹ chị ko có khả năng giữ chồng thôi đừng đổ lỗi cho ng khác…… - con Vân cũng ko kém gì con Uyên đúng là hai chị em nhà này đanh đá thật .

_ Hừ nếu ko phải vì bị mẹ mày dụ dỗ thì ba tao cũng đâu có tằn tiện với mẹ mày để sinh ra thứ con rơi như mày, bây giờ còn dám lên mặt với tao hả …….- con Vy hét lên .

_ Nè chị đừng có đụng chạm đến mẹ tôi nha , mẹ chị cũng chỉ là thứ ko ra gì mới dễ dàng để chồng mình bị cướp như thế và mới để ra đứa con gái như chị ……

_ Con kia mẹ tao thấy mày tôi nghiệp vì mất mẹ nên mới đem mày về nuôi thế mày bây giờ dám nói thế hả ……….Bốp ………..

Hình như là tiếng bạt tai thì phải ,chỉ có điều là ko biết ai đánh ai lát sau con Vy với khuôn mặt tức giận và hằn học . Tôi và con Uyên đến gần hơn thì nghe tiếng khóc thút thít của con Vân , hai đứa tôi ngạc nhiện nhìn nhau con này mà cũng biết khóc sao . Càng đến gần tôi càng nghe rõ tiếng khóc của con Vân hơn , tôi tính chạy lên xem nó như thế nào thì bị con Uyên nắm tay kéo lại :

_ Lên đó làm gì mày điên hả đừng có dại dột mà dính vào con đó rắc rối lắm bị nó hành hạ mấy lần mà mày cũng ko sợ hả ……..- con Uyên thầm thì .

_ Mày ko thấy nó đang buồn hả thì ra nó là em cùng cha khác mẹ với con Vy , nó cũng đáng thương đó chứ nãy tao nghe con VY nói như vậy là quá đáng lắm , lên coi thử coi nó có sao ko chắc nó ko làm gì tao đâu …………..- tôi cười nói với con Uyên

Bây giờ tôi mới biết tại sao con Vy lại lạnh lùng với em gái mình nhu vậy , gia đình con Vân cũng có nhiều vấn đề thật . Tôi cứ nghĩ là nó sống trong sung sướng nhưng thật ra mỗi người một hoàn cảnh chưa chắc ai đã hạnh phúc hơn ai . Nhìn đôi vai của con Vân run lên bần bật tôi cảm thấy thương cho nó , mặc dù nó làm tổn thương tôi rất nhiều nhưng chẳng hiểu sao lúc thấy nó khóc tôi lại cảm thấy thương hại . Tôi là người rất rõ việct thiếu thốn tình cảm thì sẽ như thế nào mà : cô đơn lạc lõng và hận mọi người xung quanh , tôi cũng từng thế từng trách ông trời sao lại cho tôi một gia đình như thế : một gia đình ko có tình thưong , ko có tiếng cười mà chỉ toàn là những cái nhìn lạnh lùng vô cảm đến đáng sợ ........

Nhưng từ khi có hắn bên cạnh thì tôi ko còn thấy cô đơn nữa lúc đótôi thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi gặp và dc hắn yêu , cuộc sống đối với tôi có ý nghĩa hơn một chút. Giờ đây nhìn con Vân ngồi khóc thì bao nhiêu tức giận của tôi dành cho nó đang dần dần tan biến hết có lẽ con Uyên nói đúng tôi là đứa mau quên lại dễ tha thứ ko giống như nó thù dai lắm . Tôi bước đến gần khẽ đặt tay lên người con Vân ……

_ Có sao ko Vân , thôi đừng nghĩ nhiều nữa mà Vân muốn đến thăm Tùng hả ? Chắc Tùng ăn sáng xong rồi Vân vào chưa ………..- tôi niềm nở với Vân còn Vân thì đang ngó tôi trân trân.

_ Tránh ra đi cái thằng bệnh hoạn kia , mày đừng có chạm vào người tao nãy giò mày đứng nghe lén hả ……đúng là thứ khốn khiếp …………- con Vân đưa tay lau nước mắt và hét lên đẩy tôi ra xa .

_ Cái con này đúng là ko thể thương dc mà , ngta an ủi mà còn xô ngta ra nữa ….mày để ý cái thứ như nó làm gì …- con Uyên vừa đỡ tôi vừa nói .

_ Vân đừng có nghĩ vậy , Kha ko có nghe lén chỉ là Vân và chị Vy hét lớn quá thôi .

_ Àh Kha cũng biết chị Vy , chà Kha cũng rành nhiều chuyện quá nhỉ ……chắc Chánh kể đây mà , thôi đừng có nhìn tôi như thế nữa biến đi ….

_ Vân vào thăm Tùng chưa có cần …… Kha ……- tôi chưa kip nói hết thì Vân đã lao đến nắm chặt lấy tay tôi .

_ Thăm Tùng àh , trông mày bây giờ giồng một bà vợ quá há chắc mày đang hạnh phúc lắm hả …. Chính mày đã cướp đi hạnh phúc của tao nếu ko có mày thì Tùng sẽ yêu tao rồi đúng là thứ bệnh hoạn …

_ Con kia buông tay ra coi làm gì mà nắm tay Kha ghê thế ………con Uyên hét lên và nhào tới

Vân bấu chặt tay tôi làm cho cánh tay tôi rướm máu vì móng tay của Vân đâm vào , con Uyên càng hét con Vân càng bấu chặt hơn . Cánh tay tôi đầy dấu móng tay của vân nhìn kinh khủng thật , còn Vân thì vẫn cứ nhìn tôi với đôi mắt căm giận đó …tôi cólàm gì để Vân ghét đâu sao Vân ko chịu hiểu Tùng ko phải dành cho Vân hắn ko thẻ yêu Vân mà … Bất ngờ con Uyên xen giữa tôi và Vân nó dùng tay hất mạnh con Vân ra , bị con Uyên bất ngờ hất tung con Vân mất đà loạng choạng , tôi nhìn xuống thì hình như đôi giày cao gót của con Vân bị lệch sang một bên làm cho nó càng mất đà . Nhưng con Vân đang đứng ngay mép của bậc thang chỉ còn một chút nữa thôi Vân sẽ té xuống , tôi lao ra định đỡ con Vân nhưng bị Vân đạp mạnh vào bụng và ……………..Rầm …..

Tôi và con Uyên hốt hoảng nhìn xuống đất thì thấy con Vân té từ trên cầu thang xuống bất tỉnh , hình như đầu ccủa con Vân bị va vào bậc thang làm cho máu ra khá nhiều , tôi và con Uyên mặt xanh lè nhìn nhau khi thấy con Vân đã bất tỉnh nằm một đống . Tôi còn đang loay hoay ko biết làm gì thì con Uyên chạy như bay đi gọi bác sĩ và y tá …

Mọi người nhanh chóng chạy đến đưa con Vân vào phòng cấp cứu , một cô y tá nhờ tôi và con Uyên kêu người nhà của con Vân lên để làm thủ tục …..chỉ 15p sau tôi thấy ba con Vân của nó đã hớt hải chạy vào đi bên cạnh là con Vy với đôi mắt vô cảm , lạnh lùng đến dễ sợ …….

_ Sao Vân lại bị té vậy cháu , sáng này bác nghe nó và chị nó đi thăm bạn bè gì mà sao bây giờ nó lại bị té vậy ……. – ba con Vân lo lắng hỏi chúng tôi , tôi quay sang nhìn con Uyên chẳng biết phải nói gì ko lẽ nói là tại giằng co với tôi mà con Vân té sao .

_ Dạ thưa bác , do Vân đi ko cẩn thận nên mới té ……….- com mắm Uyên tỉnh bơ đáp .

_ Con đó là nổi tiếng mang giày cao gót dù có nhảy nhót cũng ko té , thế sao lại té trên càu thang dc , hay là do hai đứa bây hận nó quá nên xô nó xuống ………- bà Vy chanh chua nói .

_ CHị nghĩ tôi dư hơi hả chỉ là co người làm cho con Vân khóc quá trời , hình như là có vấn đề gì đó trong gia đình thì phải ……thấy con Vân khóc nên tôi và Kha lên xem ai ngờ nó còn đá vào bụng của Kha một cái mới ghê , làm cho nó mất đà …… tôi và Kha ko thể nào đỡ dc thế là Vân té ………..- con Uyên nhìn bà Vy với con mắt tức giận .

_ Mày nói gì em mày hả con kia ? Tao có cho mày thiếu thứ gì ko mà mày cứ đi ganh tỵ với nó hả ……………..- ba con Vân gầm lên …..

Nhưng ba con Vân ko có cơ hội trừng phạt dc bà Vy vì phòng cấp cứu dc mở ra và cũng như lần trước khi tôi đứng chờ tin tức của Tùng không khí cũng lạnh tóat và bác sĩ với gương mặt thanh thản, lạnh lùng bước ra ……….

_ Ai là người nhà của bệnh nhân ……….- bác sĩ lên tiếng ……..

_ Dạ là tôi , tôi là cha của cháu ……….

_ Bệnh nhân bị gãy tay , và một phần não bị tổn thương nghiêm trọng có thể sẽ làm cho bệnh nhân bị tàn phế nữa người vì bị va đập mạnh ở phần đầu . Chúng tôi phải theo dõi trong một thời gian nữa ….mới có thể xác định bệnh nhân có bị liệt vĩnh viễn ko ??

Bác sĩ vừa nói xong thì ba của con Vân khụy chân xuống , mặt tôi và con Uyên thì xanh mét ko còn hột máu . Con vân bị như thế có phần nào cũng do tôi , cũng tại cái tính nhieu chuyện của tôi mà ra . Ba của con Vân nhìn tôi và con Uyên cám ơn , rồi ông bỏ chạy theo con Vân vừa trong phòng cấp cứu ra con Vy thì cứ đứng đó trơ trơ ….để ba nó phải hét lên nó mới chịu chạy theo …….chị em gì mà chán ghê . Tôi cũng tính chạy theo coi sao thì con Uyên kéo lại ….

_ Êh làm cái trò gì đó , chạy theo làm gì mày ko có lỗi gì hết đó là do nó thôi …. Tại nó ác quá nên mới thế , thôi có gì tính sau chuyện này tao cũng có trách nhiệm mà . Bây giờ mày mau đi về với Tùng đi tao với mày đi ăn sáng cũng lau lắm rồi chắc Tùng lo lắm , còn tao phải về với Dũng ………..

Con dại trai này khó ưa ghế , nó nói xong rồi chạy đi mất để tôi đứng đó lơ ngơ ….chắc nó yêu thật rồi cũng nên . Nó nói cũng đúng tôi đi lâu quá rồi ko khéo hắn sẽ lo lắm bây giờ phải về coi hắn sao rồi ……….rồi còn kể cho hắn nghe nữa chứ ……….

Toi bước đi mà lòng thấy nặng trĩu …….
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
loveyouforever93



Zodiac : Aries Tổng số bài gửi : 240
Points : 305
Được cảm ơn : 4
Join date : 27/04/2011
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 11:24 am

****************************

Trong lòng khó chịu quá những bước chân của tôi cũng thật nặng nề , tôi lê về phòng của hắn thật chậm chạp ko biết có cần phải nói cho hắn biết ko nhỉ . Nếu hắn biết thì hắn sẽ lo cho tôi lắm , sao tôi cứ hay gây ra rắc rối cho bản thân mình thế . Lần trước thì ngu ngốc nghe theo lời con Vân để bị gạt chạy ra ở Thác Giang Điền, còn lần này thì lại nhiều chuyện nếu lúc nãy tôi ko lên cầu thang an ủi con Vân thì chắc sẽ ko có chuyện Vân té xuống thê thảm như vậy . Đúng là đôi khi lòng tốt của mình cũng bị phản tác dụng ko như ý mình muốn . ….

Tôi định bước vào phòng của hắn thì tôi thấy ông bác sĩ đang khám bệnh cho hắn và quan tâm đến hắn rất nhiều nên tôi đứng lui ra . Ông bác sĩ này tên Thành cũng khá tốt và rất nhiệt tình nhưng hình như chỉ đối với hắn mà thôi . Tôi nghe mấy chị y tá nói ông này là bác sĩ thực tập nhưng lại là con của giám đốc bệnh viện nên dc đưa về đây làm luôn đúng là “Nhất thân nhì thế” mà . Tôi còn nghe mấy chị y tá khen ổng quá trời nào là : đẹp trai , ga lăng , có trách nhiệm nhưng hơi lạnh lùng . Mà công nhận rằng ổng đẹp thật dáng người cao , ít nhất cũng cao hơn tôi một cái đầu chứ ko ít …….tóc màu nâu , sóng mũi cao và nhất là đôi mắt có nét rất lạnh lùng nhưng lại thu hút người đối diện . Mỗi lần thấy ông ta chăm sóc hắn tôi lại cảm thấy khó chịu và ko vui , đa số các bệnh nhân ông ta chỉ thăm bệnh và khám một cách sơ sài nhưng đối với hắn thì khác hẳn , ông bác sĩ quan tâm chăm sóc , lại còn hỏi han sin số điện thoại nữa ….. đó có lẽ la bình thường với một ng bác sĩ tận tâm nhưng trong ánh mắt ổng nhìn Tùng thì tôi lại thấy có cái gì đó ko bình thường , đôi mắt lạnh lùng đó mỗi khi nhìn Tùng thì nó lại tràn đầy tình cảm , nồng nàn làm cho ngta có cảm giác bình yên ……

_ Nhóc sao em đứng ngoài đó vậy vào đây đi ……..- mãi lo suy nghĩ tôi để cho hắn thấy tôi lúc nào ko hay ………..

_ Dạ tại em thấy bác sĩ đang khám cho anh nên ko dám vào …

_ Có gì đâu tụi anh chỉ đang nói chuyện thôi mà nhóc , anh Thành muốn hôm nào rủ bọn mình đi chơi nè ………….- hắn cười với tôi .

Tôi đưa mắt nhìn sang ông Thành tôi cười với ổng một cái nhưng nhận dc chỉ là ánh mắt khó chịu và lạnh lùng sao đối với hắn thì thân thiện còn với tôi thì lại nhìn tôi với ánh mắt ko thiện cảm như thế khó hiểu thật …….điều đặcbiệt hơn là tôi vừa bứơc vào phòng thì ông Thành đã bỏ đi mất cứ như là ổng ko hài lòng với sự có mặt của tôi . Tôi nhảy vào ngồi trong lòng hắn khi bóng ông Thành đã khuất ……….

_ Đi đâu chơi vậy anh ……- tôi hỏi hắn .

_ Ah ko có gì anh Thành chỉ hỏi mình có rảnh ko vì khoảng 2 tuần nữa anh đi công tác lên Đà Lạt nhưng lại đi một minh nên rủ anh theo cho vui , anh tính kêu em rủ nguyên đám quỷ kia đi luôn đó mà ………..hắn nhìn tôi cười vui vẻ ..

_ Àh thì ra là người ta rủ anh thôi chứ có rủ em đâu mà anh kéo em theo …em thấy hình như ông Thành ko có thích em đâu………tôi phụng phịu với hắn ….- mà cũng ko biết có nên kể cho hắn nghe chuyện con Vân ko nữa …

_Em chỉ giỏi nghĩ lung tung .mà sao hôm nay anh nhìn em thấy suy tư thế nói cho anh nghe coi , hay là sáng đi ăn sáng bị con Uyên ăn hiếp hả ……….em ăn sáng gì mà lâu gh6 luôn nha nhóc …………- hắn nhìn chằm chằm vào tôi .

Tôi cũng định ko nói cho hắn nghe nhưng tôi biết ko thể dấu hắn dc ..thế nào hắn cũng biết thông qua con Uyên hay là người khác thôi . Bây giờ trong lòng tôi rối lắm cũng phải kể cho hắn nghe để có người chia sẻ với tôi chứ ………….Hắn ngồi chăm chú nghe tôi nói làm cho tôi có cảm giác mỗi chữ tôi nói ra hắn đều đang cố nuốt lấy vậy ….. Tôi càng kể thì gương mặt hắn càng nhăn nhó và căng thẳng thấy rõ , cuối cùng thi tôi kết thúc câu truyện thì hắn đứng lên …

_ Mau thu dọn đồ đạc mình về thôi , nếu mà nơi này có Vân thì ko nên ở lại nữa …ko phải anh muốn em chạy trốn nhưng mà bây giờ ko nên làm cho tình hình căng thẳng cứ về nhà đi rồi chừng nào mà em muốn thăm cũng dc ………- hắn vừa nói vừa đứng lên thu dọn đồ đạc , còn tôi thì nhin hắn sững sờ .

_ Nhưng vết thương của anh chưa hết mà , anh có dc ra khỏi bệnh viện đâu …

_ Yên tâm nãy anh Thành có nói anh có thể xuất viện dc rồi ,ko sao cả dù sao anh cũng chỉ bị thương nhẹ thôi mà ……thôi em làm thủ tục cho anh xuất viện đi nha nhóc …- anh nói rồi nhanh tay dọn đồ vào cái túi .

Tôi cũng chẳng biết gì hơn ngoài việc nghe lời hắn ra ngoài làm thủ tục cho hắn xuất viện . NHìn hắn thì cũng ko đến nỗi các vết thương cũng ko nặng lắm chỉ là ngoài da thôi nhưng sao tôi vẫn thấy lo quá hic taị tôi mà hắn phải xuất viện sớm sao tôi toàn làm phiền đến hắn ko thế …………

Chiếc xe taxi chở tôi và hắn lao đi thật nhanh phải nói rằng ra khỏi bệnh viện làm cho người ta thấy thoải mái lắm . Tôi thấy gương mặt của hắn tươi rói và hồng hào có lẽ hắn đã thật sự khỏe lại rồi tôi cũng ko nên lo lắng quá . ….

Vừa về đến nhà tôi là hắn đòi đi chợ nấu cơm mới ghê chứ tôi phải van xin , nài nỉ cho đến giận dỗi thì hắn mới chịu nằm yên nghỉ ngơi để cho tôi đi chợ nấu ăn ……NHìn hắn nằm trên ghế thiu thiu ngủ còn tôi thì xuống bếp nấu ăn cho hắn ăn làm cho tôi có cảm giác thật hạnh phúc giống như đôi vợ chồng vậy ………

Thức ăn cũng sắp chín tôi muốn kêu hắn dậy ăn thì nghe có người đang nhấn chuông cửa . Sao lại có người đến nhà tôi giờ này chán ghê , con Uyên thì chẳng bao giờ lịch sự nhấn chuông cửa mỗi lần nó tới là la hét sum sùm , những ng tôi quen cũng toàn kêu réo tôi , mẹ và hai em thì có chìa khóa nhà hết mà ……….mấy hôm nay tôi và hắn chưa có không gian nào bên nhau hôm nay mới dc một ngày bên nhau thì lại bị quấy rầy , tôi bực bội chạy ra mở cửa ………

_ Mày làm gì mà giờ này mới ra mở cửa hả , có biết là tao đứng chịu nắng nãy giờ ko hả ?????...........tôi bất ngờ đến ko nói nỗi nên lời trứơc mắt tôi là dì của tôi

Sao hôm nay dì tôi lại đến nhà tôi cơ chứ , mỗi lần muốn gặp mẹ tôi thì dì đều đến bệnh viện gặp mẹ hoặc là mẹ tôi đến nhà dì . Nhìn gương mặt căng thẳng của dì tôi cũng hiểu là có chuyện sắp đến rồi ………..

_ Dạ mẹ con đi làm rồi dì đến có chuyện gì ko ? ……….- tôi cố hết sức dùng giọng nhỏ nhẹ nhất nói với dì dù trong lòng tôi rất khó chịu …….

_ Ko phải kiếm mẹ mày mà là ………….- dì tôi bỗng nhiên im bặt đôi mắt lộ rõ vẻ tức giận , tôi quay sang nhìn theo hướng mắt của dì

_ Thằng đó là thằng nào mà lại ngủ trong nhà hả , thì ra mẹ mày nói đúng mày là một thằng bệnh hoạn hả ……..- dì tôi hét lên làm cho hắn giật mình thức giấc , hắn ngơ ngác nhìn tôi và dì ………….

Dì tôi nhìn hắn bằng con mắt tức giận thì ra mẹ tôi nói cho dì nghe tôi là một thằng đồng tính rồi nên dì tôi mới có thái độ như thế . Sao người ta cứ thích xen vào chuyện của chúng tôi thế cho dù dì có tức giận đến mức nào đi nữa thì tôi cũng ko thể là một thằng con trai bình thường . Tôi cũng chẳng việc gì phải buồn vì số phận của mình cả vì tôi có hắn bên cạnh thế thôi ….. Dì tôi đứng nhìn hắn một lúc lâu rồi chạy đến góc nhà lấy cây chổi lao đến quật vào người hắn như điên …TRời dì tôi làm gì thế hắn còn đang bị thương mà …..tôi chạy đến ôm ghì lấy dì trước khi cây chổi đó có cơ hội quật xuống thêm lần nữa …………..

_ Dì……..dì đừng mà dì , đừng làm vậy Tùng còn đang bị thương đó dì …….

_ Buông ra vì cái thằng này mà mày trở thành một thằng bệnh hoạn làm mất mặt dòng họ tao phải giết nó ……..- thì ra ko phải là dì lo lắng cho tôi mà chẳng qua là dì cũng như mẹ tôi lo lắng cho cái sĩ diện của mình ……..

_ Con ko sống như dì dc , con sống vì người con yêu cho dù người đó có làm cho con bị sỉ nhục thì con vẫn yêu ……còn dì thì sao vì sĩ diện của gia đình mà dì đã đánh mất hạnh phúc của mình có bao giờ dì cảm thấy ân hận ko ??...- tôi cười chua chát , dì tôi từng yêu một người nhưng vì người đó ko xứng với dì vì cả học thức , địa vị xã hội và nhất là người đó ko phải là một người đàn ông điển trai ….nên dì nghe lời ngoại tôi bỏ rơi người ta để đi lấy một người giàu sang hơn ……….

_ Mày dám nói như thế hả , cái thằng này làm cho mày điên rồi hả như thế này mà mày cũng dám nói là hạnh phúc hả haha …………..hai đứa bây là bệnh hoạn thôi ……- nhìn dì tôi cười lớn trong lòng tôi cảm thấy thật đớn đau …..hắn nhìn tôi…….

_ Xin dì có thể nói chuyện đàng hoàng hơn một chút ko ……- quá bức xúc hắn lên tiếng …

_ Mày im đi , ko có tư cách gì mà kêu tao là dì cả nghe chưa hả …..còn mày mau đi xin lỗi mẹ mày và hứa sẽ ko sống như thế này nữa ………..- dì hét vào mặt hắn và quay sang nói với tôi …..

_ Con là một người đồng tính mà đồng tính thì chỉ thích con trai thôi , làm sao thì lại bắt con bỏ cuộc sống này dc hả dì ……dì muốn con hạnh phúc thì dì phải cho con sống theo ý con chứ …..con yêu Tùng mà dì ……- tôi nói trong tiếng khóc,.

_ Hạnh phúc .. hạnh phúc của mày là cái thứ bệnh hoạn này hả , hạnh phúc của mày là sỉ nhục sĩ diện của gia đình hả ………bốp bốp , để coi mày còn cãi nữa ko ? …….- dì tôi tát hai cái như trời giáng , làm cho tôi lảo đảo mất mấy giây .

Tát tôi hai cái dì vẫn chưa thoả mãn , dì lại tiếp tục dùng cây chổi quật xuống lia lịa …hắn định ôm tôi phản kháng nhưng tôi nói nhỏ với hắn “em ko sao , anh đang bị thương mà đừng nói gì hết anh àh ………mọi chuyện sẽ thêm rắc rối đó ….” Tôi ôm chặt lấy hắn Hắn nghe lời tôi ko làm gì cả nhưng tôi thấy đôi mắt hắn đỏ hoe nhìn tôi ……..Sức đánh của dì tôi dĩ nhiên ko mạnh nhưng cũng làm cho từng thớ thịt trên người tôi nhức nhối …..Dì tôi đánh thêm vài cái nữa rồi nhìn tôi và hằn với đôi mắt khinh bỉ ..

_ Ko ngờ tao lại có đứa cháu như mày , mày nhìn mày đi đúng là giống một thằng bệnh hoạn quá …..mày cứ sống theo ý mày và đừng bao giờ nhận tao là dì mày ….tao ko có cháu như mày …….- dì tôi hét lên , quẳng cái chổi vào mặt tôi rồi quay lưng bỏ về …

Sao mọi người lại tàn nhẫn với chúng tôi như thế , yêu nhau thì có ảnh hưởng gì đến ai đâu sao mọi người lại phản đối chúng tôi . Ai yêu nhau cũng hạnh phúc nhưng sao chúng tôi lại bất hạnh như thế bị phản đối quyết liệt như thế ……… Hắn nhìn tôi với đôi mắt đầy nước mắt và đau lòng , hắn ôm tôi vào lòng xoa nhẹ những vết thươing cho tôi . Tôi khóc nấc lên vì tủi thân và uất ức …..sao tôi lại chịu những bất hạnh như thế này chứ , nhưng trong cuộc đời tôi vẫn còn một món quà và một nguồn an ủi đó chính là hắn …Nghĩ về hắn là tôi ko còn thấy đau đớn nữa trong lòng có một luồng gió mát thổi qua ..hắn ôm chầm tôi vào lòng làm cho tôi cảm thấy thoải mái ……….hai đứa tôi ôm nhau như muốn xoa dịu những tổn thương cho nhau …….tôi vẫn còn nghe tiếng hắn thút thít chắc vì hắn lo lắng cho tôi ………


Bên ngoài trời đã về chiều ……….những áng mây trôi bồng bềnh trên bầu trời làm cho tôi cảm thấy thoải mái hơn ..Có lẽ mọi người biết hết cũng tốt từ hôm nay tôi sẽ sống hết lòng vì hắn vì tình yêu của tôi …………..
************************

Trời đã tối hẳn nhưng hắn vẫn ôm lấy tôi vừa xoa lưng cho tôi vừa thút thít tự trách bản thân mình vô dụng ko bảo vể dc cho tôi . Thật tình là tôi ko sao dì tôi đánh ko có mạnh nên chỉ làm cho lưng tôi hơi ê ẩm thôi chứ ko có đau lắm vậy mà nói gì hắn cũng ko tin cứ bắt tôi cởi áo ra cho hắn xức dầu mới ghê chứ ……….Chẳng biết làm thế nào tôi nghe lời hắn cởi áo ra cho hắn xức dầu còn hắn thì cứ luôn miệng oán trách dì tôi ….nhìn hắn lo lắng cho toi làm tôi vui lắm có bị thương bao nhiêu cũng đáng mà ……….Bỗng tôi nghe có tiếng mở cửa ………..

_ TRời hai người làm cái gi vậy , có làm gì thì cũng phải khóa cửa cho đàng hoàng chứ sao lại để cửa mở thế kia ………- anh Phong nhìn tôi và hắn cười cười .

Thì ra là lúc nãy dì về tôi quên ko khóa cửa rồi , nhưng sao anh Phong lại nhìn tôi và hắn với ánh mắt dễ chịu như vậy ko lẽ anh đã nghĩ thông rồi sao ……..

_ Anh Phong , em xin lỗi anh ……….- tôi nhìn Phong ngập ngừng tự nhiên tôi thấy mình có lỗi quá ….

_ Kha yên tâm đi , anh ko thích giành hạnh phúccủa người khác . Lúc trước anh nghĩ rằng em có thể quên đi người mình yêu nhưng hình như anh đã lầm …ko có ai quan trọng hơn Tùng đúng ko ? Chánh nói quả thật ko sai ………anh nên rút lui là tốt nhất ….

_ Anh sao lại nhắc đến Chánh ở đây hai người thân nhau khi nào thế , hehe…….- tôi ngạc nhiên nhìn anh Phong …

_ Ờ thì cũng ko có gì …….tụi anh đang tìm hiểu nhau thôi chứ cũng ko có gì nghiệm trọng lắm ……..- anh Phong thẹn thùng trả lời hai gò má anh đỏ lên hết làm cho tôi và hắn ai cũng há hốc miệng ra …

_ Hả đang tìm hiểu ko phải hai người ko có thiện cảm với nhau mà sao lại có bước tiến xa như vậy ……….- tôi nhìn anh Phong và tôi cũng vừa sực nhớ ra hôm mà con Uyên cố tình để cho anh Phong và Chánh trong nhà của nó ko lẽ đêm đó hai người thật sự xảy ra chuyện ……..

_ Em còn nhớ cái hôm mà mình qua nhà của Uyên ko , lúc đó anh và Chánh uống say quá cho nên …….lúc sáng hai người tỉnh dậy thì thấy em và Uyên đi đâu mất rồi , từ hôm đó anh và Chánh thân hơn anh cũng hiểu Chánh nhiều hơn ,…….và tụi anh quyết định tìm hiều nhau ………- Phong ngập ngừng nói nhỏ .

_ Ờ , ờ thì hôm đó em thấy anh say quá nên con Uyên nói cho hai người ngủ lại cũng ko sao , em và nó có việc nên về ….ko ngờ hai người tiến nhanh như thế ……….- tôi cười thầm vì ko ngờ kế hoạch của con Uyên thành công như thế…..

_ Gì ai mà tiến nhanh với tiến chậm vậy , thằng quỉ sứ kia sao về nhà rồi cũng ko nói làm tao với Dũng chạy vô bệnh viện dạ …………..- trời vừa mới nghĩ tới ác quỷ thì nó lù lù xuất hiện rồi …….

_ Ai biết mày vô đâu , tao đang nói ông Phong nè tiến nhanh lắm rồi nhờ căn nhà của mày ……….- tôi nhìn nó nháy mắt ….

_ Haha tao hiểu rồi …..àh quên giới thiệu nữa đây là em họ của tao tên là Thy ….nhỏ hơn tao 1tuổi ….- con Uyên nói rồi đẩy con nhỏ Thy nào đó nhìn mặt lạ hoắc đứng trước mặt tôi …………..

_ Dạ em chào mọi người hôm nay em xin chị Uyên đi theo chơi vì ở nhà chán quá …hihi………-con nhỏ cười thân thiện nhìn cũng đáng yêu lắm đó chứ …

_ Đây là anh Phong , Tùng và kia là anh Kha đó ……..- nhỏ Uyên lần lựơt giới thiệu từng người nhỏ Thy đều gật đầu chào rất thân thiện nhưng khi giới thiệu đến tôi thì ánh mắt nhỏ Thy hơi khựng lại nhỏ nhìn tôi trân trân trong đối mắt đó có cái gì đó rất ấm áp..

_ Anh là anh Kha hả , em nghe chị Uyên nhắc anh hoài công nhận anh dễ thương hơn trong hình nhiều ……- con nhỏ nhìn tôi chăm chăm xong rồi nhào đến ôm tay tôi cứng ngắc trước con mắt khó chịu của hắn và ngạc nhiên của Phong ..

_ Êh anh Kha là của tao tránh ra mày … mau ra ngoài phụ anh Dũng đem đồ ăn dô , còn nấu nướng mừng anh Tùng về nhà . Tao cho mày qua đây là để làm osin chứ ko phải để đứng đó ôm tay anh yêu của tao ,..nhanh lên ……….- vừa nói con Uyên vừa dang chân đá con Thy một cái …

_ Chị Uyên kì quá , chị có anh Dũng rồi mà ham hố ghê …….- con nhỏ vừa cằn nhằn vừa bỏ đi …

_ Êh con đó nó ko biết chuyện mày và Tùng mà tao thấy hình như nó kết mày ..từ khi coi tấm hình mày chụp với tao nó cứ nói về mày bắt tao kể chuyện về mày . Hôm nay nó còn dám chạy theo xe của tao và Dũng tới đây ………….- con Uyên nhìn con nhỏ em ngán ngẩm .

Tôi mở to mắt nhìn con Uyên nó chỉ cười và lắc đầu , hắn và anh Phong thì cười mỉm nhìn ai cũng đáng ghét hết . Suốt bữa ăn con Thy cứ quấn lấy tôi đúng là phiền phức thật , đúng là tôi cũng có người theo nhưng đa số là con trai lần đầu tiên tôi mới bị một đứa con gái đeo theo . Con Thy ngồi sát bên tôi hỏi tôi đủ thứ chuyện công nhận con này là con gái mà dạn dĩ ghê …Lúc đầu thì hắn còn cười cười nhưng sau đó thỉ hắn ko cười nữa mà nhảy vô ngồi giữa làm cho con Thy mất hứng cái mặt nhỏ bí xị nhìn mắc cười ghê ….. Còn ông Phong ngồi ăn mà cứ nhắn tin cho Chánh hoài nghe nói lát Chánh cũng qua để chở ổng về vì hai người có hẹn mà ……đúng là yêu nhau có khác lãng mạn ghê …Con Thy này đúng là phiền phức cứ bám theo tôi hoài dù tôi có xuống nhà bếp nhỏ cũng chạy theo cho bằng dc , đúng là mệt mỏi . CHỉ đến khi con Uyên hét lên thì nó mới chịu buông tha cho tôi …..

_ Con kia làm gì thế hả , ham hố cũng vừa thôi mau ra xe đi về nhanh đi . Sao còn đứng đó muốn tự về hay là muốin tao đá bay ra cửa cho mày theo đúng là ân hận mà …….- con Uyên vừa hét vừa lôi nó đi xềnh xệch mặc kệ con Thy phản đối thế nào . Con Uyên này đúng là bạo lực sao DŨng có thể yêu nó dc chứ ….chẳng thể nào hiểu dc ….Con Thy về mà còn ráng xin số điện thoại của tôi , bó tay cái con ham hố này ….

Mọi người về hết thì CHánh cũng tới đón ông Phong nhìn hai người bên nhau hạnh phúc ghê . Tôi cũng thầm mừng cho hai người , đúng là kế hoạch của con Uyên cũng hoàn hảo đó chứ nếu hai người đó biết kế hoạch của chúng tôi thì sao nhỉ hihi …

Hắn cùng tôi dọn dẹp nhà cửa rồi hắn bắt tôi đi tắm đi ngủ cho sớm ……Trên người tôi bây giờ có thêm vài vết bầm do hồi sáng bị dì tôi đánh , bây giờ tôi mới thấy đau khắp cơ thể nhưng làm sao dám nói với hắn . Tôi nằm cho hắn xoa dầu mà ko dám lên tiếng dù bây giờ người tôi rất đau , tôi ko muốn cho hắn lo lắng tôi biết nếu tôi lên tiếng thì hắn sẽ tự trách bản thân là ko bảo vệ dc tôi . Tôi cố gắng cười nói thật tự nhiên làm ra vẻ là tôi ko hề thấy đau , nhưng hắn biết là tôi giả vờ nên càng lúc hắn càng xoa nhẹ tay hắn nhìn tôi lo lắng lắm…Đêm đó hắn ngủ lại nhà tôi , hai đứa tôi đều đang bị thương bị tổn thương cả thể xác và tâm hồn có lẽ bên nhau là chúng tôi một phần nào đó xoa dịu vết thươing của bản thân . Người hắn cũng đầy vết thương mỗi lần hắn xoay người tôi nghe hắn rên khẽ , thế nhưng hắn vẫn ôm tôi vào lòng …….tôi cảm thấy ấm áp trong lòng những vết bầm trên cơ thể cũng bớt đau nhức hơn , trong lòng tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều . Hơi ấm và hơi thở đều đều của hắn dần dần đưa tôi vào giấc ngủ ………..

Mấy hôm nay tôi và hắn ở bên nhau suốt những vết thương ở cánh tay hắn cũng dần khá hơn , những vết bầm trên cơ thể tôi ko còn nhức nhối nữa cũng một phần nhờ tối nào hắn cũng thoa dầu cho tôi , lúc nào cũng bên tôi hắn cũng bị thương vậy mà tôi thấy hắn chăm sóc cho tôi cứ như tôi là một bênh nhân nặng lắm vậy. Tôi bước đi đâu hắn cũng lên tiếng hỏi , tôi khiêng gì nặng hắn cũng la tôi mà tay hắn thì còn đau làm sao làm dc vậy mà cứ giành với tôi ……… Nhưng từ khi hắn xuất viện thì ngày nào ông Thành cũng gọi điện thoại cho hắn , toàn là những lời lẽ quan tâm và lo lắng rất ngọt ngào tôi nghe hắn đọc tin nhắn hay nói chuyện điện thoại mà trong lòng muốn điên tiết lên . Chẳng biết thằng cha Thành này muốn gì đây nữa …chán ghê vậy đó lúc nào cũng có người làm cho tôi bận lòng vậy nè trời……………

Ông Thành quan tâm hắn vậy đó , vậy mà hắn cuả tôi cũng tỉnh bơ cứ nói là anh Thành xem hắn như em trai chịu nổi hắn ko ……hức tức ghê ..
Hôm nay tôi đi chợ nấu canh chua cho hắn ăn ,ko biết từ lúc nào mà tôi giỏi nấu ăn thế ko biết . Bây giờ tôi toàn tự nấu ăn , ko còn mua cơm bên ngoài về ăn nữa sao mà tôi giống một bà vợ đảm đang thế nhỉ hihi ………….nghĩ mà thấy thật hạnh phúc. Tôi đi vào chợ trời thì nắng nóng mệt chết dc còn mấy bà bán đồ trong chợ thì lại nói nhiều hỏi tôi lung tung nào là : đi chợ nấu cơm cho mẹ hay cho vợ , trời ai làm vợ con chắc sướng lắm ….nghe mà nhức cả đầu sao mấy bà này nhiều chuyện quá thế …..Tôi cố gắng ko nói gì chỉ cười thật dễ chịu thôi , tôi chỉ muốn nhanh chóng về nhà để còn nấu ăn cho hắn thôi …

Bước vào nhà , một cảnh tượng làm cho tôi ko lấy làm gì vui vẻ lắm , hắn đang nằm thiu thiu ngủ trên ghế còn ông bác sĩ Thành ko biết từ lúc nào đang ngồi trong nhà của tôi và vứôt những sợi tóc bay bay trên má Tùng . Sao hắn ngủ ngon thế, hay là tại ông bác sĩ nhẹ nhàng quá , nhìn nhanh lên đồng hồ thì tôi biết chắc hắn mới vừa uống thuốc nên mới ngủ say như thế ………..Hắn thiệt tình có người lạ trongnhà thì uống thuốc làm gì thế ko biết để bây giờ nằm ngủ say như chết …………

_ Anh tới đây lâu chưa ,sao anh vào nhà dc thế Tùng ngủ rồi mà…………….- tôi nói với Thành.

_ Àh nãy anh gọi điện thoại cho Tùng , anh muốn đến thăm Tùng thôi ko ngờ Tùng và em ở chung nhà …………Tùng còn muốn nói chuyện với anh nhưng sợ trễ giờ uống thuốc nên kêu Tùng cứ uống đi anh ngồi chờ em về cũng dc ……….- Thành nhìn tôi cười nhưng tôi cảm thấy nụ cười ko hề thành thật sao THành phải chờ tôi về chứ ko phải Thành muốn ngắm hắn ngủ àh ……..

_ Uhm Tùng ở nhà em cho tiện , TÙng ko có người thân ở đây mà …….còn hai tuần nữa thì dì của Tùng mới về ………..- tôi nói mà trong lòng thật khó chịu .

_ Hi hi Tùng có em chăm sóc là quá tốt rồi , hai người giống hai anh em quá nhỉ ………-tên Thành cười nhếch mép .

_ Anh nói gì anh em là sao ………….- tôi ngạc nhiên nhìn Thành chẳng lẽ tên này ko biết mối quan hệ của tôi và Tùng…………

_ Thì anh nghe Tùng nói em là ngừơi mà Tùng yêu nhất nên anh biết mối quan hệ của hai người chứ ……….nhưng nhìn đi nhìn lại thì em chẳng có gì xứng với Tùng cả em ko càm thấy mình là gánh nặng của người khác àh ………

_ Haha có là gánh nặng hay ko thì chỉ có tôi và Tùng mới biết ……nói thật nhé tôi chỉ là gánh nặng của Tùng khi trên giường thôi , còn những chuyện khác tôi luôn chăm sóc , lo lắng ko bao giờ đê anh ấy lo lắng ………..- tôi điên lên nói , hôm nay sao mình nói chuyện ghê thế ………….

_ Em ……..em nói chuyện cũng ghế lắm đúng là ko hiền như tôi nghĩ …….nhưng em nên giữ Tùng cho cẩn thận đó ………- ánh mắt đầy đe dọa Thành nhìn tôi ……

_ Tùng chỉ yêu tôi thôi ko lẽ mấy ngày trong bệnh viện anh ko cảm nhận dc àh ………sao mọi người cứ thích đi tranh cái của người khác thế …..anh đe dọa tôi chắc anh cũng cảm nhận dc sự lạnh lùng của Tùng rồi …anh đang van xin tôi nhường Tùng cho anh àh . Nếu anh van xin thì còn hợp lý hơn là anh đe dọa tôi đấy ………….- tôi đang nói gì thế này , ko ngờ tôi và THành lại đang cãi nhau vì hắn , đúng là TÙng có sức hút thật …

_ Em …….em , tôi sẽ ko van xin ai hết , tôi sẽ có cách của tôi làm cho Tùng yêu tôi chứ ko phải em …..nhớ đó tôi sẽ ko bỏ cuộc , đến lúc đó thì em đừng có mà níu kéo ….bây giờ tôi về cho tôi gửi lời chào Tùng ………….-nói chỉ bao nhiều đó rồi Thành đóng cửa thật mạnh bỏ ra về làm cho hắn cũng giật mình thức giấc ….chán ghê ngủ gì mà như heo luôn tôi đứng cãi nhau quá trời mà hắn có nghe đâu …

_ Ủa sao anh Thành về rồi hả em , nãy còn muốn ăn cơm với mình mà ……..- hắn nhìn tôi ngơ ngẩn chẳng thèm nói gì tôi xách cái giỏ xuống nhà lôi đồ ăn ra một cách thô bạo . Chằng hiều sao tôi lại giận hắn hay là trong lòng tôi đang bất an

Ko thèm nói gì tôi cứ cắm đầu làm thức ăn thôi , còn hắn thì ko nằm ngủ nữa mà cứ đúng nhìn tôi ngơ ngác . Nhìn hắn là tôi tức rồi có ng lạ mà còn ráng uống thuốc nữa chứ …Bỗng Áh …………….trong lúc tức giận tôi đã cắt dao và tay mình đau chết dc máu chảy ra quá trời ……..

_ TRời ơi ! em làm cái trò gì thế có tức gì thì cũng phải nói sao lại đùng đùng đi làm bếp để bây giờ tay bị đứt rồi đó ……..đưa đây coi , còn dám vùng vẫy hả ……..- hắn nói rồi cầm tay tôi cho vào miệng hắn nút ngon lành ………

_ Gì dạ , ghê quá đi thôi buông ra để em đi kiếm bông băng ……….-tôi vẫn còn tức nên cố vùng vẫy thóat khỏi vòng tay của hắn ..

_ Đợi em đi kiếm chắc máu em chảy hết rồi quá ………đứng đây chờ chút anh đi lấy cho , nắm chặt cái tay vô đó nha ……….

2phút sau hắn quay lại với miếng băng keo cá nhân trên tay ….
_ Rồi xong đưa tay đây ….anh dán cho ..

_ Thôi ko cần em tự làm dc ….

Tôi giật lấy miếng băng keo từ tay anh , đôi mắt anh hơi ngạc nhiên nhìn tôi . Tôi nhìn qua chỗ khác thì………….môi tôi nằm trọn trong môi anh . Nụ hôn của anh có vị tanh tanh của máu nhưng lại rất ngọt ngào hi hi lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác nồng nàn như thế ……Tôi quàng tay ôm ngang eo anh , anh cũng siết chặt lấy tôi ………nụ hôn thật sâu và mạnh ,,,,,,,

_ Rồi bây giờ em tỉnh chưa dạ , nói anh nghe có chuyện gì thế ………- vừa xoa lưng tôi hắn vừa nói….hic anh ơi đừng xoa lưng em nữa , anh làm em mất tập trung quá >.<

Tôi kể cho hắn nghe mọi thứ , từ những câu đối thoại cho đến thái độ của ông Thành . Hắn chăm chú nghe tôi kể , rồi lâu lâu lại cười một cách thích thú trước những câu nói của tôi . Tôi thì đang tức còn hắn cứ ngồi đó cười cười tôi xụ mặt xuống nhìn hắn …

_ Thôi thôi anh xin lỗi đúng là hôm nay anh sơ ý thật …..anh cũng biết là ông THành có ý với anh nhưng emyên tâm đi anh ko có ý gì hết , anh sẽ tìm dịp nào đó nói thẳng với ổng hihi em làm gì mà tức ghê thế ….em ghen àh …….

_ Thì em ghen đó rồi sao , ko lẽ em ko có quyền ghen hả ……- tôi lườm hắn

_ Được có quyền chứ hihi , thấy em ghen anh còn vui nữa là ….giờ anh muốn nhờ em một chuyện…….- choàng tay kéo sát tôi vào người hắn , hắn còn đưa tay tắt bếp ..

_ GÌ dạ anh , mà sao anh lại tắt bếp ko muốn có canh ăn hả
_ Thôi để đó đi lát anh phụ em cho còn bây giờ …….anh muốn….anh muiốn em làm gánh nặng của anh …….làm gánh nặng giống như hồi nãy em nói đó ….- thủ thỉ vào tai tôi hắn làm cho tôi đỏ cả mặt ……

_ Anh muốn gì ……..- tôi giả bộ ngây thơ .

Hắn nháy mắt với tôi một cái rồi vòng tay bế xốc tôi lên , vòng tay của hắn thật ấm áp làm cho tôi thật hạnh phúc . Hắn đưa chân đá mạnh cửa phòng ……..hắn đặt tôi xuống giường ……….ngọn đèn vụt tắt . KHông gian bây giờ là của hai người ……và bóng tối đang đồng hành cùng chúng tôi …..cùng những nụ hôn và hơi thở nồng nàn của hắn ..

Trong bóng tối tôi ko nghe thấy , hay suy nghĩ dc gì ,………..điều duy nhất tôi nghe rõ nhất là hơi thở gấp gáp vội vàng của hắn …và hắn thầm thì vào tai tôi: “ Yêu em nhất , bà xã àh “ …….tôi mỉm cười , hạnh phúc đang thăng hoa …………………..

************************

Hôm nay tôi và hắn qua nhà con Uyên chơi , chẳng biết hắn làm gì mà cứ hối tôi hoài hic người ta phải chuẩn bị một chút chứ. Hôm nay hắn mặc đồ rất đẹp và nhìn rất đàn ông hihi nhìn hắn sao mà tôi yêu quá đi mất, chẳng biết hôm nay qua nhà con Uyên chơi có gặp con Thy nữa ko đây . Hơn một tuần nay nó cứ qua nhà tôi phá hoài , còn bám theo tôi như sam nữa mới ghê , ngày nào nó cũng qua nhà tôi chơi …..con Thy làm cho tôi sợ luôn còn hắn thì khó chịu ra mặt,.con Uyên thì cứ phải qua để lôi con Thy về mà công nhận con nhỏ này nó củng cứng đầu thiệt chứ .Ko biết hôm nay con Thy có bám lấy tôi nữa ko đây hi vọng hôm nay tôi sẽ dc một ngày vui chơi thoải mái …

Tôi và hắn đến nhà con Uyên thì tôi thấy mọi người đã có mặt đầy đủ rồi chẳng biết có chuyện gì mà con Uyên nổi hứng rủ cả đám qua nhà nó mở tiệc , lúc nghe nó rủ tôi rất ngạc nhiên hihi và dĩ nhiên lúc đó tôi và hắn còn đang nằm trên giườg rồi nếu ko phải con Uyên gọi điện đến ép đi thì có lẽ chúng tôi còn ngủ vì mấy ngày hôm nay hắn bị mất ngủ mà ..Ủa nhưng nhìn kỹ lại thì ko thấy con Uyên đâu cả , tôi hỏi thì Dũng nói là hình như Uyên đi mua thêm nước uống rồi . Tôi thấy ông Phong và CHánh cũng đến còn có ông thầy Thanh nữa nói chung là đủ mặt hết nhưng hôm nay con Thy ko tới thì phải hên cho tôi quá rồi …

_ Anh Kha , anh tới rồi hả nãy giờ em đợi anh quá trời luôn nè sao anh bắt người ta chờ dữ dạ ghét anh luôn …………- má ơi tôi còn đang mừng thầm thì từ phía sau nhà con Thy chạy lên ôm chầm lấy tôi , làm cho ai cũng bất ngờ .

Hôm nay con Thy mặc một cái váy khá ngắn để lộ cả một cặp đùi trắng
nõn , chiếc áo thì khoét khá sâu để hở cả một bờ ngực hấp dẫn . Nếu một thằng con trai nào nhìn thấy con Thy lúc này chắc cũng ko thể nào cầm lòng dc nhưng con Thy đâu có biết là những thứ này với tôi hoàn toàn ko đem lại bất cứ cảm giác nào. Vậy mà con Thy cứ sán vào tôi ôm chặt lấy tay tôi , lại còn ngồi ở giữa tôi và hắn làm cho hắn khó chịu ra mặt . Tôi chẳng biết phải làm gì với con nhỏ này vì nó cứ bám lấy tôi ko rời mà . Đang ngồi suy nghĩ miên man còn con Thy thì đang ngồi ôm chặt lấy tôi ………..thì bỗng tôi nghe con Thy hét lên một tiếng : Áh .............

Tôi quay sang thì tôi thấy con Uyên về từ lúc nào rồi và nó đang nhéo lỗ tai của con Thy làm cho con nhỏ phải hét lên thất thanh .

_ Chị Uyên ơi! Đau quá chị làm gì mà nhéo lỗ tay em dạ hic hic .......
_ Cái con kia , mày ăn mặc kiểu gì thế lại còn ngồi ôm sát con trai như thế hừ mày có làm gì thì anh Kha cũng ko có cảm giác đâu nha con ……- con Uyên vừa nói vừa nháy mắt với tôi , lúc đó tôi muốn đá nó mtộ cái ghê .

_ Em ôm ai cũng có sao đâu miễn sao em ko ôm anh Dũng của chị dc rồi ..hic đau quá …- chết con Thy rồi dám đụng tới Dũng của con Uyên . Đúng như tôi nghĩ , con Uyên mạnh tay kéo lỗ tai con Thy nữa và bắt buộc con Thy phải ngồi dậy vì đau quá mà .

_ Cái gì mày đòi quyến rũ anh Dũng hả ? Đó anh DŨng ngồi đó đó đi qua quyến rũ đi , tao đâu có cản để coi mày quyến rũ dc ko ? ……- con Uyên đẩy con Thy ngồi cạnh Dũng , tôi thấy Dũng nhìn con Thy e ngại lại còn lấm lét nhìn con Uyên mới ghê chứ ..TÊn Dũng này đúng là sợ con Uyên quá rồi chẳng còn vẻ gì là lạnh lùng nữa cả ..còn Thy thì đưa mắt nhìn Dũng cầu cứu ..

_ Thôi anh ko dám can thiệp vô đâu , hihi em tự xử với chị Uyên …..- Dũng nói rồi nhìn con Uyên cười , con Uyên cũng nhẹ nhàng nhìn Dũng cười . Nụ cười đúng là của người đang yêu rất nhẹ nhàng và nồng nàn , có lẽ con Uyên đang thật sự yêu DŨng rồi ..

_ Khỏi cầu cứu van xin ai hết , mau đi lên phòng lấy bộ đồ của tao thay ra mau mày tính ăn mặc thế mà ngồi đây àh , có tin là mày bay về nhà mà ko cần đi xe ko hả..còn ngồi đó đi thay đồ nhanh lên ………….- ko đợi con Uyên nói đến lần thứ 2 tôi đã thấy con Thy chạy mất tiêu rồi ghê thật .

Con Thy thay xong quần áo thì cũng là lúc mọi người dọn thức ăn lên , tôi vàhắn chẳng biết sao hôm nay con Uyên lại tổ chức bữa tiệc này , tôi hỏi mãi thì nó mới lên tiếng ..

_ Thì tao mở tiệc chúc mừng thôi , hôm nay tao có vào bệnh viện thăm con Vân tình hình của nó hiện giờ ko quá tệ đâu . NÓ ko sao cả chỉ là chân nó đi chưa dc vững lắm bác sĩ nói là cần một khoảng thời gian nữa để tập vật lý trị liệu thì nó sẽ đi đứng bình thường thôi . Nó đúng là may mắn nên tao mới làm bữa tiệc này ko phải mừnng con Vân ko sao mà tao chỉ muốn chúc mừng may trút dc gánh nặng ..

_ Mày nói thật chứ , nó ko sao hả ….- tôi nghe thế mừng quá liền hỏi dồn con Uyên .

_ Nó hả khỏe như trâu còn có sức chửi tao mà hehe , nó còn tính đánh tao nữa nhưng nó đang ngồi trên xe lăn mà cứ với tay đánh tao thế là nó té lăn quay …..- con Uyên vừa nhìn Dũng nó vừa nói , tôi còn chưa kịp lên tiếng thì con Thy lên tiếng .

_ Ủa Vân là ai vậy chị Uyên sao chị nói mà em ko hiểu gì hết dạ ?.......

_ Àh Vân là một fan hâm mộ cuồng nhiệt của anh Kha nhưng vì anh Kha lỡ yêu chị rồi nên phải từ chối chị Vân thế là chị Vân cứ bám theo hoài , mà thôi sao nhiều chuyện dạ lo ăn đi mày qua đây là chỉ có quyền ăn thôi nghe chưa …….- trời con Uyên trả lời tỉnh bơ luôn sao mà nó tự tin thế .

Con Thy xì một tiếng rồi cắm đầu ăn tiếp , con Thy cũng thuộc dạng cứng đầu vậy mà nó sợ con Uyên quá trời chỉ bấy nhiều cũng đủ chứng minh con Uyên ko phải là thiên thần rồi …HÔm nay tôi thấy hắn vui lắm cứ cười suốt còn kể chuyện vui chi mọi người nghe nữa chứ , nhìn hắn cười trong lòng tôi thầy thật ấm áp . Không khí của bữa ăn cũng thật vui vẻ mọi người trò chuyện rất thân mật chỉ có điều là tôi cứ bị con Thy quấy rầy vì những cử chỉ quan tâm hơi thái quá của nó . Mỗi lần nó làm gì quá đáng là bị con Uyên ngồi kế bên liếc cho một cái thế là nó ngồi yên ngay hihi , nhưng cuối cùng thì con Thy cũng là người đầu tiên bị con Uyên tống về nhà sớm nhất , mặc dù con Thy chống trả quyết liệt nhưng vẫn bị con Uyên tống ra khỏi nhà và thô bạo đóng sầm cửa lại hehe con Thy đúng là cũng tôi nghiệp thật .

Ăn xong ở nhà con Uyên thì tôi và hắn đi dạo rất là vui vẻ , từng cơn gió mát lùa vào tóc tôi làm cho tâm hồn tôi thật thoải mái . Tôi siết chặt vòng tay quanh người hắn , hơi ấm của hắn làm tôi cảm thấy trên đường bây giờ chỉ có hắn và tôi thôi . Hắn nắm chặt lấy tay tôi và đưa lên môi hôn nhẹ , tiếng cười của tôi làm vài người đi đường khó chịu quay sang nhìn . Có lẽ nếu là lúc trước thì tôi sẽ buồn lắm nhưng bây giờ thì ko , người ta nói gì mặc kệ , nói hoài thì người ta cũng chán thôi miễn sao tôi sống vui vẻ là dc rồi cần gì phải biềt người ta nghĩ gì dù gì thì tôi cũng ko sống chung với những con người nhiều chuyện đó …….Cũng như những lần qua Phú Mỹ HƯng hắn cũng dừng xe trước một bãi cỏ tương đối vắng người ….tôi ngồi gọn trong lòng hắn, hắn choàng tay qua người tôi tình tứ , môi hắn đặt hờ hững gần bên má tôi ……..

_ Hôm nay sao Thy bám theo em ghê thế nhỉ đúng là càng nhìn anh càng lo đó nhóc ..- hôn nhẹ lên má của tôi hắn nói .

_ Ko có gì đâu em nghĩ con nhóc đo ko có gì đâu , anh yên tâm đi để khi nào có dịp em sẽ nói thẳng với nó …anh đừng lo con Thy ko có làm gì ai đâu hihi nó mà làm gì em thì chắc chết với con Uyên liền mà .

Hắn cười nhẹ rồi véo mũi tôi một cái chắc hắn quên mất con Thy là em của con Uyên rồi … nếu là em của con Uyên thì làm sao mà dám ngang ngược dc có gì là con Uyên bẻ cổ con Thy liền ………hihi . Hắn ôm tôi chặt hơn , tôi cảm nhận dc vòng tay của hắn ngày càng siết chặt lấy tôi truyền hơi ấm sang cho tôi .Hai đứa tôi cứ thế mà ngồi tựa vào nhau ngắm cảnh về đêm nhìn bầu trời bao la không gian thật mênh mông nhưng tôi ko hề thấy cô đơn hay lạnh lẽo mà tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi có thể tay trong tay với hắn ngồi ngắm cảnh về đêm . Tôi mong sao cho hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi và hắn có thể tồn tại mãi mãi theo thời gian …. Nhìn thấy tôi nhíu mày suy nghĩ hắn nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên , ôm hôn tôi một cách nhẹ nhàng xua tan mọi lo lắng trong tôi …….đôi khi hắn đúng là tâm lý thật luôn biết xoa dịu những lo lắng trong tôi ……….

Hắn dựa đầu vào vai tôi ……..những cơn gió thổi qua kéo theo những chiếc lá vàng nghe xào xạc …….trên bầu trời những ngôi sao đang thi nhau tỏa sáng làm cho không gian càng thêm mênh mông và sinh động ………Trong một lùm cây tối có một bóng người dáng vẻ khả nghi , đang rất tức giận ngắt trụi một cái cây gần đó khi thấy hai người thanh niên kia hạnh phúc với nhau …… Gió vẫn vi vu thổi trên gương mặt hằn lên nét tức giận của con người đó ……………
Mấy hôm nay tôi thấy hắn ko dc khỏe cho lắm , hắn cứ than nhói ngực và đưa tay lên xoa xoa ngực liên tục …..Tôi kêu hắn đi khám bệnh nhưng hắn kon nghe cứ nói là ko sao đâu chắc do bị căng thẳng thôi . Từ khi bị con Vân đâm xe vào người tôi thấy hắn yếu lắm sức khỏe ko dc như trước , hôm trước tôi nhờ hắn khiêng dùm thùng nước vậy mà khiêng xong hắn ôm ngực than nhói khó chịu quá sáng nay hắn lại bị nữa ko biết có sao ko đây …. Kêu hắn đi khám bệnh thì hắn cứ nói là ko sao còn nói tôi là quan trọng hóa vấn đề mới ghê , thế là tôi đâu dám có ý kiến gì nữa nhưng chắc chắn hôm nào đó tôi sẽ bắt hắn ….àh ko tôi sẽ năn nỉ hắn đi khám bệnh hihi .

Bực nhất là hôm nay ông Thành sẽ sang thăm hắn , thiệt tình hắn hết bị thương lâu rồi vậy mà ông THành cứ sang thăm hắn hoài đúng là kiếm cớ gần gũi hắn mà . Dù rất khó chịu nhưng tôi ko thể nào làm ra vẻ khó chịu dc nên cũng phải cố gắng trò chuyện vui vẻ với ông Thành thôi , nhìn ánh mắt của ông THành nhìn hắn tôi thấy khó chịu ghê luôn cứ ngồi đó mà nhìn Tùng đắm đuối nói chuyện thì ngọt ngào lắm …..làm tôi tức điên lên dc.

_ Ủa sao anh Thành rảnh rỗi quá vậy anh ko trực hả thấy anh qua thăm Tùng hoài em cũng vui lắm …….- thấy hắn và Thành nói chuyện vui vẻ quá bắt buộc tôi cũng phải lên tiếng phá rối .

_ Uhm một lát nữa anh mới đi mà hình như anh qua chơi Kha ko vui hả …….- ông Thành cười cười nhưng trong ánh mắt sáng đó tôi thấy có vẻ đe dọa.
_ TRời anh nói gì mà kì vậy anh qua chơi thì có gì mà em ko vui , phải ko anh …..- tôi ôm lấy tay của hắn một cách tình tứ cố tình cho ông Thành thấy . Nhưng hắn hình như đang ôm lấy ngực mình và thở một cách khó khăn ông Thành thấy thế liền lao đến ngay .

_ Tùng em sao vậy thấy khó chịu ở chỗ nào vậy em ………..- Thành vồn vã lao đến lo lắng cho Tùng đưa tay ôm ngang hông Tùng .

_ Em ko sao chỉ hơi nhói ngực thôi ………- Tùng vừa nói vừa đưa tay của ông Thành ra làm cho ánh mắt của ông Thành có vẻ buồn .

_ Àh chắc tại yêu nhau quá nên nó mới đau tim đó , bữa tối nên hạn chế ra Phú Mỹ HƯng đi nếu ko có ngày em trúng gió đó, hôm nào rảnh thì đến bệnh viện anh sẽ khám cho ……- nở một nụ cười chua chát ông Thành nói làm cho tôi và hắn đều ngạc nhiên sao ông Thành lại bếit tôi và hắn thường đi ra đó .
Tôi định lên tiếng hỏi thì ông Thành vội vã bước ra cửa , tôi có linh cảm hình như đây là một câu nói mà ông Thành ko muốn nói ra chắc là do ổng lỡ miệng . Nhưng làm sao mà ông Thành lại biết chúng tôi ra Phú Mỹ Hưng ko lẽ ổng rình chúng tôi sao ….đúng là thật là khó hiểu quá mà …

Hắn mệt nên nằm một đống trong nhà ko thèm qua nhà con Uyên chơi luôn , tôi cũng ko mưốn đi muốn ở nhà chăm sóc và lo lắng cho hắn lắm . NHưng mà hắn ko cho , hắn kêu tôi cứ đi đi dù gì tôi cũng có hẹn với con Uyên rồi ko đi nó chửi chết . Hôm nay sáng sớm thì ông Thành qua nhà chơi , chiều tôi lại phải qua nhà con Uyên chơi hình như hôm nay nó có một mình ở nhà nên mới bắt tôi phải qua , mà nói đúng hơn là cái máy tính của nó hư nên tôi phải lết thân già qua sửa cho nó , chán cái con này ghê chỉ giỏi chat chit thôi còn công nghệ thì lại mù tịt chán nó ghê .

_ Anh Kha ơi hôm nay chị Uyên ra ngoài với anh Dũng chút rồi , chị Uyên kêu anh chờ chị một chút đó, anh vào đây ngồi chơi đi nha ………..- vừa nói con Thy vừa ôm tôi sát rạt kinh khủng thật .

_ Em cứ để anh tự nhiên đi dù sao anh cũng qua nhà của chị Uyên hoài mà nên đâu có xa lạ gì nữa ……..- tôi cười gượng gạo trước thái độ quá vồn vã của con Thy .

Mặc kệ cho tôi có thái độ xa cách con Thy vẫn ngồi ép sát vào tôi nó kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất tôi nghe mà chóng cả mặt . Tôi càng né ra thì con Thy càng ngồi ép sát vào , tôi tức con Uyên dễ sợ tự nhiên hẹn tôi qua rồi bỏ đi đâu mất để bây giờ tôi phải ngồi đây chịu trận con Thy này ………

_ Anh Kha nè , anh có biết là em thích anh lắm ko sao anh cứ né trénh em hoài thế anh?......- tôi đã ko còn đường để lùi con Thy ôm ngang qua hông tôi rồi nhìn tối đắm đuối nó thủ thỉ vào tai tôi ….ghê quá.

_ Anh , anh ko thể mà Thy co rất nhiều chuyện em ko hiểu đâu ………- tôi càng nói con Thy càng ôm tôi chặt hơn trời có khi nào nó tính cưỡing bức tôi ko trời .
_ Ý anh nói là chị Uyên hả , bả có anh Dũng rồi mà sao còn ích kỹ cứ giữ anh bên mình thế nhỉ , em ko thích như thế đâu …..anh đừng có như thế nữa vẫn còn có em yêu anh mà …- con Thy nói rồi gục đầu lên vai tôi thút thít , tôi cũng thấy thật tội nghiệp cho nó có lẽ tôi phải nói thật cho Thy biết thôi .

Tôi chưa kip nói gì thì con Thy ngẩng đầu lên nhìn tôi đắm đuối , nó ôm lấy cổ tôi và trong lúc tôi chưa kịp có phản ứng gì thì nó hôn tôi . Mặc dù môi tôi nằm trọn trong môi con Thy nhưng tôi lại chẳng thấy gì ngoài cảm giác ướt át và khó chịu , thật khác với cảm giác của tôi và hắn …tôi còn chưa kịp đẩy con Thy ra thì ………..

_ Con kia mày làm trò gì vậy hả , tao đã nói ko có tao ở nhà thì mày đừng có lung tung mà sao ko nghe hả……….- tiếng con Uyên hét lên lanh lảnh ở cổng nhà …..

_ Dạ …dạ , em ……- con Thy đang ấp úng.

_ Sao mày quá đáng quá thế tao ghết nhất là thứ con gái ngta ko yêu mà cứ bám theo , anh Kha ko yêu mày hiểu chưa hả , lúc nãy mày hôn anh Kha rồi đó mày cảm nhận nụ hôn của Kha ra sao hay là chỉ có mình mày tự biên tự diễn….- con Uyên hét lớn.

Con Thy đưa mắt nhìn về hướng tôi và tôi biết chắc con Thy cũng cảm nhận sự lạnh lùng trong nụ hôn của tôi …

_ Thế anh Kha yêu chị hả …sao chị quá đáng thế có anh Dũng rồi vậy mà chị vẫn bám lấy anh Kha là sao hả ……..Bốp ……- tôi bất ngờ khi thấy con Uyên vung tay tát con Thy một cái .

_ Thôi đừng có cãi nhau nữa , Uyên mày thôi đi còn Thy em nghe anh nói đây : anh ko thể yêu em ko phải vì chị Uyên mà vì anh là một người đồng tính nên ko thể em àh …

Tôi nắm chặt lấy đôi vai đang run rẩy của con Thy . Thy từ từ ngồi xuốing ánh mắt của nó trở nên vô hồn ko ngừng la hét : Ko , ko …tôi biết nó sốc lắm nhưng tôi cũng chẳng cách nào khác ngoài nói thật cả . Dù đó có là sự thật sẽ khiến ng khác sốc lắm ngay chính bản thân tôi một thời gian đầu khi biết cái sự thật phũ phàng đó tôi cũng đã bật khóc mà ….

_ EM hiểu rồi , em xin lỗi chị Uyên vì bấy lâu nay chị ko nói nên em ko biết cứ tưởing anh Kha yêu chị bây giờ thì em hiểu rồi em xin lỗi chị ………..- khoảng 15p sau khi lấy lại bình tĩnh con Thy đứng dậy nói với con Uyên …

_ CÓ lẽ trong thời gian qua em đã làm phiền anh Kha nhiều lắm , em xin lỗi nha anh yên tâm đi hiểu dc chuyện này em sẽ ko làm phiền anh nữa ..mà em có chuyện thắc mắc em muốn hỏi : ai là người mà anh Kha yêu ………- nhìn thẳng vào mắt tôi Thy hỏi từng chữ.

_ ÀH ……thì là anh Tùng đó ..

_ TRời vậy mà em ko nhìn ra , uhm nếu là anh Tùng thì ko có gì bàn cãi nữa , anh có con mắt tinh thật đó hihi . Anh Kha nè , anh nhận em làm em gái nha dc ko anh …….- con Thy cười nhìn tôi …….
_ Uhm cung dc thoi hihi dù gì anh cũng muốn có thêm em gái nữa …..- tôi nói rối đón lấy cái ôm của con Thy ….

Con Uyên đứng nhìn rồi mỉm cười thật nhẹ nhàng , nó chỉ nhẹ nhàng dc một lúc thôi cười xong là nó xô tôi vào phòng …..bắt tôi sửa cái máy cho nó liền.

Chán con mắm này ghê cái máy có bị gì đâu chỉ bị lỗi chương trình một chút thôi vậy mà nó cứ làm như trời sập . Hỏi tại sao no ko kêu Dũng thì nó nói Dũng bận thích hành hạ tôi hơn coi chịu nối con mắm ko …….. SỬa vừa xong là nó đá tôi ra khỏi nhà liền , con Thy cũng hùa với con Uyên ăn hiếp tôi ko còn bênh tôi nữa hứ . Nhìn con Thy cười vui vẻ tôi thấy ấm áp ghê , cũng vui vì cuối cùng nó cũng hiểu ra rồi …

_ Về đi anh yêu mày đợi ở nhà kìa , tao có chuyện muốn nói với con Thy ..- con Uyên đăm chiêu nói .

_ Sao chuyện gì thế ……

_ Tao muốn nói rõ cho con Thy nghe chuyện tình cảm của mày và Tùng , tao ko muốn nó la con Vân thứ hai , tao cứ có cảm giác nó sẽ ko bỏ qua dễ dàng như thế đâu . NHưng mày yên tâm nó là em gái tao mà nên tao có cách và tao hiểu nó cũng rất quý những tình yêu thật lòng……..thôi về đi …

Tôi tạm biệt với con Uyên nhanh chóng quay xe đi hòa vào dòng người nhộn nhịp . Hôm nay trong lòng thoải mái quá đi mất , gió thổi qua làm cho tôi thấy thư thái hơn . Tôi đã giãi quyết một gánh nặng tình cảm thật nhẹ nhàng , tôi thật ko muốin có thêm một Vân hay Giang nào nữa tôi quá một mỏi với chuyện tranh giành rồi . Tôi chỉ mong sao hắn và tôi có thể hạnh phúc mãi bên nhau thôi …….chỉ thế thôi là tôi cũng vui rồi …

Thành phố lên đèn rồi tiừng ngọn đèn nhấp nháy thật vui mắt ………vui như chính tâm trạng của tôi ….và sáng như tương lai của tôi và hắn , tôi hi vọng thế . Mong sao tôi có thể bên hắn , dc yêu hắn và dc hắn yêu thương chăm sóc …..

( Còn Nữa )
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
loveyouforever93



Zodiac : Aries Tổng số bài gửi : 240
Points : 305
Được cảm ơn : 4
Join date : 27/04/2011
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 11:27 am

Tránh ra cho tao ngồi với coi , thấy tao vô mà còn trơ mắt ếch ra nhìn àh …..- vừa mới bước vào lớp là con Uyên la toáng lên rồi lại còn thô bạo xô tôi ra nữa chứ .

_ Chài mày làm cái trò gì thế , hôm nay mày bệnh àh sao thô bạo với tao thế …- tôi nhăn nhó nhìn nó .

_ TRời anh nói gì thế em sao nỡ thô bạo với anh , em yêu anh còn ko hết mà mấy hôm nay ko gặp nên ngta nhớ anh đó mà quay qua cho em ngắm chút coi ………- trời tôi mới vừa nói nó thô bạo là nó quay sang nhẹ nhàng quá đáng liền nó nói mà mấy con nhỏ con gái bàn trên phải quay sang nhìn tôi và con Uyên vì trong lớp ai cũng nghĩ chúng tôi là một cặp mà .


Lấy tay đẩy nó ra tôi ko cho nó giỡn nữa hiểu ý nó bật cười hô hố trước thái độ ngại ngùng của tôi . Tôi hỏi nó chuyện của con Thy thế là hình như tôi hỏi đúng đài hay sao áh , nó nhào vô kể liền một hơi . Nghe con Uyên nói thì sau khi nghe kể về chuyện tình cảm của tôi và Tùng thì con Thy chỉ biết há hốc mồm mà khâm phục , con Thy còn nói là chưa thấy ai yêu nhau mà chung thủy như tôi và hắn . Cũng đúng thôi tình cảm tôi dành cho hắn ko có gì là thay đổi dc . Suốt tiết học toàn ngồi nghe con Uyên kể về chuyện của con Thy , nhưng phải công nhận là con Thy cũng khá dễ thương hay là nhờ vào tài áp bức bạo lực của con Uyên thuyết phục cũng nên . Hôm nay hình như con Uyên rất vui thì phải suốt buổi học tôi nghe nó cứ cười suốt lại còn chọc ghẹo tôi nữa chứ …

_ Êh hôm nay sao tao thấy mày vui thế , có gì hả ……..- tranh thủ lúc ông thầy điểm danh tôi hỏi nhỏ nó .

_ Ko có gì chỉ là hôm nay anh yêu rảnh nên một chút sẽ rước tao về hihi tự nhiên tao thấy vui thôi …

Tôi lừ mắt rồi xì một cái , cái con ham hố lúc mà nó chưa quen Dũng , ngày nào mà tôi ko chở nó đi học sao ko thấy nó vui như thế đi chỉ toàn là chửi rủa hành hạ tôi thôi . CÒn bây giờ Dũng đón nó có chút xíu vậy mà nó cũng làm thấy gúm, đúng là thứ ham hố mà …

_ Mày đúng là thứ mê trai bỏ bạn , tao còn tính hôm nay rủ mày đi ăn tại hôm nay tao ko có đi xe ai ngờ mày lại bỏ rơi tao ..

_ Thì lát tao kêu Dũng chở mày về ủa sao hôm nay anh của mày đâu mà bỏ mày bơ vơ dạ , làm gì ghê thế lát tao cho anh yêu tao chở mày về mà ……..

_ Thôi thứ mê trai tao ko thèm …….’’ NHớ lắm honey em nhớ thương anh vô cùng, hãy đến bên em xóa tan đi bao hờn ghen …….”- tôi còn chưa kịp chửi con Uyên hết câu thì điện thoại của tôi reo lên làm ai cũng quay sang nhìn , hihi honey của tôi gọi mà .

“Alô , anh hả em nghe nè , dạ em đang học còn anh thì ăn sáng chưa thế sao anh dậy sớm vậy . Hả lát anh đón em hả hihi vui quá vậy lát em chờ anh nha , xong rồi mình đi ăn trưa luôn nha anh , uhm thôi bb anh em học tiếp “
Tôi cúp máy quay sang nhìn thì thấy con Uyên đang trề cái mỏ ra cả thước …..

_ Xì nói tao mê trai chứ mày thì ko àh , nghe trai rước là ham lắm cười tít mắt luôn . Sao giờ tao đổi ý rồi nè , tao ko đi với DŨng nữa lát tao vơi mày đi ăn ko ….- nó nheo mắt nhìn tôi .

_ Thôi hay là mình đi 4 đứa cũng vui mà ..

_ Tao thích đi với mày thôi dc ko ??????

_ NHưng mày cũng nghe là tao hẹn với Tùng rồi sao dc , đừng làm khó tao mà ….

_ Xì vậy là mày mê trai bỏ bạn đó nha chứ ko phải tao đó , hứ nhớ đó ngày mai mày phải bao tao ăn sáng ko thì mày ko yên với tao đâu đó ..còn bây giờ đi về thôi ko thì có hai con hươu cao cổ đứng chờ tao và mày đó …

Ko để tôi phản ứng con Uyên lôi tôi đi cái một , cái con khó ưa này dám gài tôi bao nó ăn sáng àh . NHƯng nếu tôi ko bao thì tôi sẽ ko yên thân với nó , số tôi sao mà khổ quà thế này hic hic , kệ khổ thì khổ chỉ cần gặp hắn là vui rồi . Chắc lát nữa hắn mới tới lúc hắn gọi dt cho tôi là hắn đang trên đường tới mà , từ từ cũng dc . NHƯng tôi muốn đi từ từ cũng ko dc con Uyên cứ nắm tay tôi là lôi đi xềnh xệch chắc nó sợ anh yêu nó chờ mà . Lúc nào hẹn với con Uyên mà Dũng ko tới sớm làm gì mà dám vơi trễ đúng là tội nghiệp tên đó thật hehe …đúng như tôi dự đoán vừa mới xuống sân nhìn ra cổng tôi đã thấy thấp thoáng cái dáng cao cao của Dũng rồi ……nghĩ kĩ thì con Uyên đúng là hạnh phúc thật …dĩ nhiên là hạnh phúc thua tôi rồi hehe .


_ Anh tới sớm vậy hihi em còn tưởng chút nữa anh mới tới chứ , mình đi ăn nha hay là đi dạo vòng vòng cũng dc hihi…….- con Uyên leo lên xe ôm ngang người Dũng một cách tình tứ , nó làm cho tôi hơi bất ngờ một chút trước thái độ thân mật của nó và Dũng .


_ Thì ko có gì làm nên qua sớm rước em vả lại anh cũng đâu có dám để em đứng chờ một mình ở đây ….ủa cũng có Kha nữa àh hay là rủ Kha đi chung nha …..- Dũng quay sang nhìn thấy tôi .


_ Thôi anh khỏi lo lát nữa anh yêu nó lại đón nó rồi , anh có rủ nó cũng ko thèm đi đâu . MÌnh làm ng cản trở ngta chi anh , thôi mình đi đi anh cho nó đứng chờ một mình đi hehe…..


Con Uyên vừa đưa tay chào tạm biệt tôi vừa hối thúc Dũng phóng xe đi cái con ham hố này đúng thật là mê trai bỏ bạn mà . Nó sợ tôi phá đi giây phút riêng tư của nó và Dũng thì có , thôi kệ dù sao tôi cũng muốin dc một mình bên cạnh hắn mà …… NHưng sao hôm nay hắn lại tới trễ thế nhỉ bình thườing thì chỉ muộn khoảng chừng 5p thôi nhưng nãy giờ cũng hơn 15p rồi , chẳng biết hắn có bị gì ko nữa sao lại đến trễ thế …Tôi gọi điện thoại thỉ chẳng có ai bắt máy hết ko lẽ hắn đang chạy xe nhưng nếu hắn có chạy xe thì hắn cũng nghe mấy của tôi mà nhưng lần nay hắn sao thế …..Trời đã trưa rồi ông mặt trời soi thẳng xuống đầu tôi những cái nóng oi ải của ngày hè . Trong lòng tôi thì cứ như lửa đốt tôi cảm thấy có một cái cảm giác gì đó thật khó chịu , tôi cảm thấy thật bất an và lo lắng cho hắn quá ….rốt cuộc thì hắn có chuyên gì mà đến di động cũng ko nghe thế . Lấy máy gọi cho hắn đến nỗi cái máy muốn cháy máy luôn nhưng hắn vẫn ko trả lời tôi muốin nghe cái giọng ấm áp của hắn quá đi nhưng ……..Tôi đi vòng vòng trước cổng sân trường nhưng tâmtrạng thì cứ như lửa đốt chẳng biết là hắn tới đâu rồi có khi nào hắn quên là sẽ đi rước tôi ko ………thấp thỏm ko yên tôi lấy điện thoại ra gọi cho hắn lần cuối thì may mắn lần này hắn bắt máy nhưng đầu dây bên kia ko phải là giọng nói thân thuộc thường ngày mà là giọng của một cô gái ……
_ Alô có phải là điện thoại của anh Tùng ko ….- ko tin vào tai mình tôi cũng ko biết mình có gọi lộn số ko nữa nhưng nhìn kỹ lại thì tôi biết mình ko hề lộn số đây đúng là số của hắn mà….

_ Áh may quá em là gì của bệnh nhân Tùng thế , anh ấy bị bất tỉnh trên đường có một số người đưa anh Tùng đến đây . Chúng tôi tìm thấy giấy tờ trên ng anh ấy chưa kịp gọi điện thoại cho người nhà thì em gọi đến đấy , Tùng đang dc các bác sĩ cấp cứu em đến nhanh nha , bệnh viện Gia Định đó em ………….- nói trong hối hả người đối thoại với tôi cúp máy một cách vội vã .

Còn tôi cũng ko biết mình đang mơ hay đang tỉnh phải mất mấy phút tôi mới có thể định hướng dc nơi mình cần đến . Bệnh viện Gia Định là bệnh viện mà lần trước hắn vào nằm một lần rồi và cũng là nơi ông Thành đang làm việc . Đầu óc tôi quay cuồng tôi ko biết mình nên làm gì cho đúng nữa , tôi chỉ biết chạy chạy thật nhanh cho đến khi bắt dc một chiếc taxi thì tôi leo lên một cách vội vàng đánh rơi đồ đạc lung tung làm cho bác tài cũng phải bực mình với tôi …… Hôm nay bầu trời âm u quá giống y như cái hôm tôi hấp tấp tiễn hắn ra sân bay hôm đó trời mưa và cũng u ám lắm , ngày đó hắn đã rời bỏ tôi đến tận 4năm còn hôm nay thì sao liệu hắn có rời bỏ tôi thêm lần nào nữa ko . Sao hắn lại bị ngất trên đường thế xưa nay sức khỏe của hắn vẫn rất tốt mà chỉ có dạo này thì hơi yếu một chút nhưng cũng ko đến nỗi bị ngất chứ . Tôi kêu hắn đi khám hoài mà hắn có nghe đâu để bây giờ phải bị ngất trên đường luôn ….

Chiếc xe taxi thắng lại một cách gấp gáp , tôi lao xuống xe nhanh đến nỗi quên mất là phải trả tiền cho bác tài làm ổng la um sùm hic hic . Hắn làm cho tôi muốn khùng luôn rồi tôi lo lắng cho hắn quá huhu chẳng biết hắn có sao ko nữa .

Sau vài phút sục sạo điên khùng trong bệnh viện cuối cùng tôi cũng dc một chị y tá thi chỉ đến phòng bệnh của hắn . Leo lên phòng bệnh cũa hắn mà tôi té tổng cộng 5 lần vì chân tôi ko có sức nữa mỗi lần tôi bước thì chân này cứ dính vào chân kia thế là tôi té liên tục đến nỗi cánh tay của tôi mất cảm giác đau luôn . NHưng cuối cùng thì tôi cũng thấy phòng bệnh của hắn , mừng quá tôi vừa định đẩy cửa bước vào thì tôi nghe tiếng hắn và ông Thành đang cãi nhau rất dữ dội ,……..tôi khép cửa lại và bước lui ra vì tôi quá sốc trước những gì ông Thành nói với hắn ….

_ Em có nghe bác sĩ nói ko hả , sao em ko chịu để kiểm tra kỹ hơn nữa . Em còn phải kiểm tra nhiều thứ lắm còn phải phẫu thuật nữa chứ, nếu cần thì anh sẽ tìm cho em một trái tim để thay …….- ông Thành đang nói cái gì thế sao hắn lại phải thay tim, sao lại phải phẫu thuật chứ , tôi nghe mà lùng bùng cái lỗ tai luôn .

_ Chứ lúc nãy anh ko nghe bác sĩ nói àh , cơ hội thành công chỉ có 10% thôi tôi ko muốn chết trên bàn mổ , còn tìm một trái tim khác àh cơ hội còn mong manh hơn nữa đó chứ ……- hắn cười , một nụ cười chua chát và đau đớn .

_ Ko dc em phải đi kiểm tra đi anh muốn em phải phẫu thuật, hay la anh sẽ nói chuyện này cho bạn bè và người thân của em nghe dc ko ………-

_ Anh im đi nếu anh nói chuyện này cho ai nghe nhất là Kha thì tôi sẽ ko bao giờ gặp anh nữa tôi sẽ ko bao giờ tha thứ cho anh ………..- nhìn ông Thành bằng đôi mắt lạnh lùng Tùng nói

_ Làm gì mà em coi trọng thằng nhãi đó thế ko lẽ lúc sung sướng thì hai người bên nhau còn lúc em bệnh hoạn thì nó lại đứng ngoài àh , sao mà thằng đó đê tiện thế ….

_ Im ngay anh ko có quyền nói về Kha như thế , anh biết gì mà dám nói Kha hả . Nói thật nhé anh ko thể nào bằng Kha của tôi dc , nếu tôi đột ngột đi du học với một cô gái khác thì anh có thể chờ đợi tôi vô điều kiện ko , vậy thì anh đừng nói Kha là đê tiện ..

_ Thì ra trong mắt em thằng đó quan trọng như thế ,anh sẽ làm cho nó ko là gì ko trong mắt em nữa anh từng hỏi em một câu : nếu em gặp anh trước thì em có yêu anh ko chắc bây giờ em đã có câu trả lời ……

_ haha tất nhiên là ko ,nếu gặp anh trước thì tôi cũng ko yêu anh đâu vì tôi biết một nửa của tôi , tình yêu của tôi vẫn đang tồn tại và tôi ko thể nào để Kha vuột khỏi tầm tay tôi dc …….- câu nói của hắn nghe thật tàn nhẫn và lạnh lùng . Hắn của tôi cũng như thế vẫn yêu tôi một cách nồng say và lạnh lùng hờ hững với những con người xung quanh hắn .

Ông Thành nhìn hắn bằng một con mắt đầy đe dọa rồi ông ta hậm hực bước ra ngoài . Tôi nhanh chóng nấp vào một góc nhìn cho khuất dáng đi của con người đó mà trong lòng ko khỏi bàng hoàng vì những gì nãy giờ tôi nghe dc . Tai sao thế , tại sao hắn bị bệnh mà hắn vẫn gdấu tôi vẫn ko muốn tôi lo lắng cho hắn . Hắn đâu có biết chính thái độ đó của hắn mà làm cho tôi ngày càng lo lắng hơn , tim hắn bị gì mà phải thay tại sao cơ hội thành công khi mổ tim lại thấp như thế . Tôi muốin hỏi hắn nhiều lắm nhưng ko hiểu sao tôi lại ko biết phải mở miệng như thế nào nếu hắn biết là tôi đã hiểu mọi chuyện thế nào hắn sẽ có thêm một mối lo một gánh nặng mà đó lại chính là tôi ……tôi ko muốn mọi chuyện như thế , tôi ko muôn hắn vừa lo lắng cho bệnh tật của mình lại phải bận tâm về tôi có lẽ cách tốt nhất là tôi nên giả vờ như mình ko nghe gì hết ……Nghĩ thế tôi cố làm một gươing mặt vui vẻ bước vào phòng bệnh của hắn ..

_ TRời anh làm gì mà để phải ngất ngoài đường vậy , sao vậy anh anh co chuyện gì àh …- vừa cười vừa nói tôi bước vào .

_ Hi hi em tới rồi àh sao em tới nhanh thế chắc mấy cô y tá gọi điện thoại cho em hả . Anh ko sao tại sáng nay anh ko ăn sáng nên mới bị như thế , bác sĩ nói là hình như anh bị hạ đường huyết nên mới ngất thôi …………- tôi nhìn hắn cười mà trong lòng thật lo lắng tôi biết hắn đóng kịch cho tôi xem thôi vì hắn ko muốn cho tôi lo lắng mà .

Tôi chẳng biết nói gì đành phải nhìn hắn cười trừ , ko lẽ bây giờ tôi vạch mặt của hắn hay sao ko lẽ tôi ôm hắn rồi khóc nấc lên sao …….Tôi nhìn hắn ngồi nói huyên thuyên nhưng nụ cười của hắn thì rất ngượng gặp , tôi biết hắn đang rất lo cho bệnh tật của mình . Tôi đi xuống mua đồ ăn trưa cho hắn mà trong lòng bối rối và lo lắng lắm , tôi có nên hỏi rõ hắn ko hay là tiếp tục im lặng âm thầm ủng hộ cho hắn …Bị bệnh như thế vậy mà hằn cũng ko chịu nằm lại thêm vài ngày nữa cứ đòi về cho bằng dc tôi phải năn nỉ hăm dọa rồi còn giận dỗi nữa thì hắn mới chịu nằm lại thêm vài ngày nữa …

Tôi muốn ở lại bệnh viện với hắn lâu hơn một chút nhưng mà hắn cũng ko cho bắt tôi phải về nhà nghỉ ngơi rồi chiều vào với hắn dù gì thì sáng đến giờ tôi cũng chẳng có ăn gì . Mang theo tâm trạng nặng trĩu tôi rời khỏi bệnh viện trong lòng trống rỗng chẳng biết bây giờ tôi nên làm gì cho đúng đây , tôi muốn gọi điện thoại nói cho con Uyên bếit hết nhưng lấy di động ra rồi lại ko muốin gọi , nếu nói có lẽ lại làm cho nó lo lắng hơn và biết đâu nó sẽ đi nói chuyện với Tùng tôi quá hiểu con đó mà ….

TRời đã về chiều ……….từng áng mây hờ hững trôi trên đầu của tôi ….chán nản và mệt mỏi giống như tâm trạng của tôi lúc này… Những bước chân của tôi trở nên nặng trĩu , tôi ko thể bước nổi nữa chân tôi khụyu xuống , từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má tôi . Tôi khóc nấc lên , bây giờ tôi ko thể nào làm chủ cảm xúc của mình …mặc kệ mọi người ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ . Nước mắt tôi rơi xuống nhiều đến nỗi làm cho đôi mắt trở nên mờ , đầu tôi thì nhức buốt ……gượng đứng lêm từ từ nhưng đôi chân tôi run rẩy theo từng nhịp nấc của cơ thể . Sao ông trời lại bất công với chúng tôi thế , ông bắt hắn phải xa tôi đến tận 4 năm . Chúng tôi phải trải qua biết bao trắc trở , khó khăn đến bây giờ khi mà tôi thấy mọi thứ thật hoàn hảo , thật hạnh phúc thì một lần nữa ông lại muốn đưa hắn của tôi ra đi …và có thể lần này là mãi mãi … Anh ơi , sao anh ko cho em biết sự thật , sao ko cho em dc lo lắng cho anh …..huhu sao anh lại lo nghĩ cho em nhiều thế em biết là anh rất lo lắng mà sao anh ko dựa vào vai của em ………ông trời ơi sao ông lại bắt hắn phải ra đi sao ông lại bắt hắn phải xa tôi …….Con xin ông , xin ông hãy cho hắn và con thêm một cơ hội …..con xin ông mà , đừng mang hắn của con ra đi … Anh ơi ……hic hic anh ơi đến khi nào thì mình mới có dc hạnh phúc hả anh ….em sợ một lần nữa phải mất anh , em yêu anh lắm ……làm ơn đừng rời bỏ em nha anh ….

Tiếng khóc và tiếng thét của tôi tan vào không trung ……tan vào cái ảm đạm của một buổi chiều tà …….Bứơc chân của tôi lê nặng trịch trên con đường dài ………tôi lo cho anh , lo cho tình yêu của chúng tôi ………Tùng ơi anh sẽ ko sao chứ , nếu anh có gì thì em phải làm sao đây……..Gió , từng con gió lạnh lại về …gió vẫn thổi…thổi vào cái tâm trạng cô đơn hụt hẫng lo lắng và chán nản của tôi ……Ngày mai của chúng tôi sẽ như thế nào đây chính tôi cũng ko biết nữa ….chỉ có tiếng gió thổi qua vù vù ….có lẽ chẳng ai có thể biết dc câu trả lời đó ….anh ơi , anh sẽ mãi mãi bên em dc ko anh ????
************************

Những dòng nước nóng đổ xuống người tôi làm cho cơ thể tôi giãn ra thật là thoải mái , thể xác thì thoải mái nhưng tinh thần tôi thì suy sụp hoàn toàn ………..tôi lại khóc , khóc nấc lên một cách tuyệt vọng và bất lực . Mày vô dụng lắm Kha àh , lúc nào mày cũng chỉ biết khóc thôi khóc như một đứa trẻ khờ khạo và bất lực . Nghĩ lại đi những khó khăn mà mày và hắn phải trải qua có bao giờ mày giải quyết dc ko hay là chỉ biết ngồi đó khóc .Bây giờ thì tôi có thể làm dc gì , tôi có thể làm gì cho hắn ngoài việc ngồi đây và khóc ..
Bước ra từ phòng tắm với đôi mắt sưng húp và một gương mặt bần thần , tôi tự hỏi bản thân có nên vào bệnh viện thăm hắn với một gương mặt như thế này ko . Ko gặp hắn thì tôi sẽ nhớ lắm nhưng nếu nhìn thấy hắn nằm trên giường bệnh với nụ cười gượng gập cố làm cho tôi vui thì có lẽ tôi sẽ ko cầm lòng dc ……Phải chăng cuộc sống của tôi chỉ toàn co nước mắt và nỗi đau ko hề co hạnh phúc nếu có thì nó cũng sẽ ra đi nhanh chóng để lại cho tôi một vết thương lòng ko bao giờ quên ………

Dù sao tôi cũng quyết định đi vào bệnh viện với hắn , thay vội bộ đồ mới , chải đầu tóc thật chỉnh trang nhưng đôi mắt thì vẫn còn sưng …..thôi mong sao hắn sẽ ko để ý dù gì thì cũng bớt sưng rồi hichic…

_ Sao em vào trễ thế anh còn tưởng là em ngủ quên rồi chứ em ăn tối chưa , ủa mà sao con mắt em hơi sưng vậy em khóc àh ……….- hắn chăm chú nhìn vào mặt tôi .

_ Àh ko em sơ ý để bụi bay vào mắt thôi , sao anh ko ngủ thêm chút nữa anh ăn gì chưa thế , em thì có ăn hủ tiếu rồi ..

_ lại đây cho anh ôm chút nha anh nhớ em quá , em đừng lo lúc nãy anh ăn rồi ….

Vừa nói hắn vừa ôm tôi vào lòng ,một cái ôm thật ấm nống và mạnh mẽ, anh ơi em muốn nằm trong vòng tay của anh mãi mãi như thế này . Nhưng liệu ông trởi có cho phép mình làm như thế ko hay là ông trời sẽ đem anh của em đi….Tôi cố nén nước mắt vào trong lòng mặc dù nước mắt nghẹn lên đến tận cổ làm cho tôi rất khó chịu hic hic nhưng tôi ko thể khóc dc ….tôi và hắn cứ thế mà ngồi bên nhau , tôi nghe rõ cái hơi thở nồng ấm của hắn bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ , tôi sợ một ngày nào đó sẽ ko còn dc nghe cái hơi thở quen thuộc hằng ngày nữa …. Ôm tôi trong vòng tay dc một lúc thì bác sĩ vào khám bệnh cho hắn thế là tôi phải đi ra ngoài …..

_ Anh cứ nằm yên cho bác sĩ khám bệnh đi , em đi dạo một lát sẵn em sẽ mua cho anh một ít đồ ăn khuya nữa ……đừng lo cho em ……..- tôi bước ra ngoài mà trong lòng nặng trĩu , nước mắt lại rơi trên gò má ……..

Tôi đi dạo dọc hành lang của bệnh viện trời đã tối nên không khí có phần hơi lạnh , nhất là trong bệnh viện nên không khí càng có vẻ rờn rợn hơn . Đi qua những dãy phòng tối tôi cảm nhận hình như có ai đó đang nhìn mình và đâu đó có tiếng khóc thật tức tưởi . Tôi thật chẳng thích cái cảm giác này tí nào nên rẽ xuốing cái vườn rộng của bệnh viện ….Có một vài người ngồi trên ghế đá với gương mặt rầu rĩ chán nản , ai có người thân vào đây mà không lo lắng sợ hãi …….cái cảm giác này tôi cũng đang từng giây từng phút trải qua mà . Hôm nay bầu trời tối mịt , từng đám mây mù che mất ánh trăng tròn trịa thường ngày làm cho ko kkhí đã ảm đạm lại càng buồn chán hơn ….bỗng nhiên tôi liiên tưởng đến hắn , hắn cũng chính là lẽ sống là ánh sáng của đời tôi nhưng hôm nay cuộc sống của hắn lại đang bị đe dọa có khi nào hắn sẽ bỏ rơi tôi ko ……..chỉ nghĩ đến một cuộc sống ko có hắn thì tôi đã ko thể sống nổi , chân tôi lại khuỵu xuống và từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống ……

_ Bây giờ mà còn có thời gian để ngắm cảnh àh , buồn cười thật đấy vậy mà Tùng cứ luôn yêu thươing che chở cho một người như Kha ……- tôi giật mình lau vội những giọt nước mắt khi nghe tiếng của ông Thành sau lưng .

_ Chuyện của tôi , anh đừng có nhiều chuyện ..làm ơn đừng làm phiền tôi nữa …

_ KHóc àh , sao Kha lại khóc thế , mà Kha ko muốn biết chuyện của Tùng sao . Hay là Kha cũng đoán dc là bệnh của Tùng ko chỉ đơn giản là hạ đường huyết ….

_ Tôi biết ,những gì anh và Tùng nói tôi đã nghe hết rồi nhưng tôi vẫn chưa thể hình dung dc bệnh của Tùng một cách rõ ràng . Tôi lại ko thể hỏi TÙng dc ……

_ Tôi thì lại biết khá rõ đấy , tôi sẽ cho Kha xem bệnh án của Tùng nhưng Kha ko dc nói với Tùng . Hừ đừng nghĩ là tôi tốt bụng chỉ là tôi muốn Tùng có thêm nhiều người quan tâm thôi …….

Vứa nói ông Thành vừa quay lưng bước đi , tôi cũng nhanh chân bước theo tôi thật ko ngờ ông Thành lại chịu giải thích cho tôi nghe về bệnh của Tùng . Ông Thành nói Tùng bị loét tâm thất và tình hình rất xấu , nếu mổ thì cũng ko thể hi vọng quá nhiều dc vì tâm thất rất dễ tổn thương còn thay một trái tim thì rất khó có một trái tim tại thời điểm này …Tôi nghe mà cứ như sét đánh bên tai , thì ra bệnh của hắn nặng đến thế vậy mà tôi chẳng biết gì nhưng ông Thành chỉ cần giải thích cho tôi nghe thôi là dc rồi cần gì phải dẫn tôi đi xem hồ sơ làm gì . Bây giờ tôi mới để ý ông Thành dẫn tôi đến một căn phòng khá khuất và hơi cũ so với những phòng khác . Ông Thành nói đây là phòng mổ cũ khá vắng người vì ko có ai dùng nữa và đưa hồ sơ cho tôi xem ở đây cũng khá kín đáo …

Nhưng khi vào phòng thì ông Thành nhanh chóng đóng sập cánh cửa lại , nhìn tôi cười một cách khó hiểu …Căn phòng chỉ có một chiếc giường mổ đặt ở giữa nhà và một ngọn đèn dc bật lên làm cho tôi lóa mắt thật khó chịu ……Bây giờ thì tôi mới biết thật ra chẳng có hồ sơ gì cả vì từ trong những góc khuất của căn phòng tôi thấy có khoảng chừng 6người thanh niên bước ra …nhìn ai cũng kinh khủng và mang một bộ mặt dâm đãng tất cả đều nhìn tôi rồi liếm mép …..

_ Hừ Tùng dám nói là tao ko thể bằng mày đấy Kha àh , vậy thì hôm nay tao sẽ nhờ một vài người bạn làm cho mày ko còn mặt mũi nào để đi gặp Tùng nữa và lúc đó Tùng sẽ thấy tao có giá trị hơn hẳn mày ……….- Thành nhìn tôi bằng một cặp mắt tức giận pha lẫn sự thích thú khi nhìn thấy sự hốt hoảng trên gương mặt của tôi .

_ THật ra thì anh muốn gì hả , tôi và Tùng thật lòng yêu nhau sao anh cứ muốn làm kẻ thứ ba thế anh ko thấy mệt mỏi àh …….

_ Mệt mỏi àh , hai người yêu nhau thật lòng , yêu nhau thật lòng nhưng sao những khó khăn thì chỉ có một mình Tùng chịu đựng còn mày thì vẫn cứ nhơn nhơn . Nếu Tùng yêu tao thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác rồi , tất cả chỉ tại mày thôi ………- Thành gầm lên .

_ Sao anh nói gì sao lại tại tôi ……..

_ Hừ đúng thật là mày chẳng bếit gì hết , thật ra thì tim của Tùng đã yếu ngay từ nhỏ rồi , nhưng nhờ vào cái lần mà đỡ cho mày khỏi xe của một ng con gái nào đó thì tim của Tùng ngày càng yếu hơn và kết quả là dẫn đến suy tim rồi loét tâm thất ……..tất cả là cũng nhờ mày thôi …

Tôi thật ko tin vào tai những gì mình vừa nghe , có lẽ ông Thành đang lừa dối tôi hay ….ko nhìn nét mặt thì tôi biết chắc ông Thành ko bao giờ nói dối đâu nhất là những vấn đề liên quan đến hắn … Thì ra chính tôi là nguyên nhân làm cho bệnh của hắn ngày càng nặng hơn , cũng tại tôi mà con Vân mới đâm xe vào hắn thì ra tôi mới là kẻ đáng chết nhất ….

Bước chân loạng choạng tôi vấp vào cái giường để giữa phòng , một thằng con trai nhào ra đỡ tôi nhưng bàn tay bẩn thỉu của nó lại ôm ngay chỗ hiểm của tôi …gạt mạnh tay của nó ra tôi hét lên ……

_ Làm gì thế hả thằng chó ,…

_ Giữa sức đi mày ko còn chữi dc nhiều đâu , hôm nay mày còn phải hầu hạ mấy người bạn này của tao đó nếu ko thì đừng hòng ra khỏi căn phòng này ……….- đôi mắt tóe lửa Thành nhìn tôi chăm chăm .

_ Anh dám làm gì tổn thưong tôi thì Tùng sẽ ko tha thứ cho anh đâu , anh …

_ Ha ha nếu mày có can đảm cho TÙng biết thì cứ việc , nhưng tao báo trước sức khỏe của Tùng đang ko ổn định nếu mày làm cho Tùng xúc động quá mức chỉ làm cho tình hình của Tùng xấu hơn thôi …..- nhìn tôi với đôi mắt đe dọa Thành nói , mà cũng đúng nếu để cho hắn phải lo lắng xúc động vì tôi nữa thì sẽ thật ko tốt cho sức khỏe của hắn chút nào .

Có lẽ Thành cũng biết tôi rất lo lắng cho hắn nên Thành nhìn tôi cười cười một nụ cười thâm độc và dối trá …

_ Đó tụi bây muốn làm gì nó cũng dc tao đi ra ngoài canh chừng nhớ là phải nhanh lên đó hehe coi như là quà của tao dành cho tụi bây đi, ngày mai đi vũ trường tao bao uống rựơu nữa là xong nha …- tên khốn nạn đó vừa nói vừa nháy mắt ra ngoài ,.

Tên Thành vừa bước ra ngoài là 6 thằng mất dạy kia lao vào người tôi một cách thật thô bạo . Tôi cố vùng vẫy dưới những bàn tay thô bạo đó , tôi cảm thấy như mình đang rơi xuống địa ngục và bên dưới là những bàn tay quỷ dữ đang ra sức lôi kéo tôi vào vũng bùn nhơ nhuốp bên dưới …..

_ Buông ra , buông ra nghe chưa hả bọn bây là lũ thú tính ……mau tránh ra ..

Tôi vùng vẫy trong vô vọng trong khi những thằng chó đó lôi tôi lên chiếc bàn mổ lạnh toát …..tôi cố gắng vùng ra và hình như đập vào mặt một thằng trong số đó tôi nghe tiếng nó thét lên lanh lảnh …

_ Má nó dám đạp tao hả mậy ………Bốp ….bốp ….- nó hét lên và tát vào mặt tôi một cái làm cho tôi chóng cả mặt …..

_ Êh xé hết đồ của nó ra nha , tao giữ tay nó cho mày xé nha …..- một thằng nào đó trong bọn lên tiếng ..

_ Thôi đừng xé hết đồ nó , phải cởi từ từ thì tao mới có hứng dc mày ngu quá .

Cả đám khả ố cười lên hô hố , mặc cho tôi chống đối cố gắng gào thét thì bọn chúng vẫn làm nhục tôi . Từng lớp quần áo của tôi dc bọn chúng cởi ra một cách từ từ …….có ai hiểu dc một cảm giác của tôi lúc này ko . Nằm trên chiếc bàn mổ lạnh ngắt ko một mảnh vãi che thân , trên bàn mổ này có biết bao con người đã chết trên đây và người ta cũng ko hề mặc quần áo như tôi nhưng tôi ko chết mà tôi đang bị làm nhục kể như cuộc đời của mày cũng chết rồi Kha àh …… Từng giọt nước mắt tôi rơi xuống tôi hận cho số phận của mình thế mà những thằng khốn nạn đó lại cười , cười một cách khóai trá trên những tổn thương của tôi . Có một thằng đang nằm trên người tôi nó còn lớn tiếng rên rỉ một cách dâm dục và thỏa mãn …….. Tôi thật sự muốn giết chết những thằng tồi tệ này nhưng tôi ko thể làm như vậy ….vì sức lực để thoát khỏi đây tôi còn ko có thì làm sao giết nổi ai …..

Những bàn tay bẩn thỉu thay nhau sờ soạng khắp cơ thể tôi , chỗ hiểm của tôi đau kinh khủng và đang mất dần cảm giác tôi cứ nằm đó mặc cho ai muốn làm gì thì làm ….gương mặt ko còn sức sống vì tôi đúng nghĩa là một xác chết ..tôi chết rồi . Bọn chúng cứ thay phiên nhau hành hạ tôi làm cho cơ thể tôi nhức nhối và khó chịu thật . Mổi lần tôi ra sức chống cự thì sẽ nhận dc những cái tát , cái đá một cách thô bạo và dã man . Sao tôi lại chịu nỗi nhục nhã như thế chứ , ko lẽ tôi và hắn yêu nhau là cũng có tội . Sao chúng tôi phải trải qua nhiều bất hạnh , hành hạ mà cũng ko thể bên nhau dc thế này . Tôi bây giờ ko còn là Kha của hắn nữa rồi bản thân tôi dơ bẩn lắm , tôi ko biết còn có can đảm nhìn hắn nữa hay ko ……..

Bây giờ trên người tôi ko có quần áo mà chỉ là toàn là tinh khí của những thằng khốn nạn đó , bọn chúng cho bắn lên người tôi để tôi làm kỉ niệm ….đúng là một bọn đê tiện . Tôi từ căn phòng đó bước ra mà trong lòng trống rỗng bắt đầu từ ngày hôm nay thì Kha đã thật sự chết rồi …….Bỏ mặc tôi nằm trong phòng bọn chúng hồ hởi và thỏa mản bước ra cười rất khoái rá với tên Thành . CHà đạp lên một con người thế mà bọn chúng vẫn có thể cười một cách khoái trá như thế ……..Lau những thứ bẩn thỉu trên người tôi mặc nhanh quần áo vào người , luớt qua những cái nhìn vẫn còn thèm muốn và những nụ cười khả ố tôi muốin chạy thật nhanh đến bên hắn và ôm thật chặt hắn vào lòng.nhưng tôi biết ko thể dể hắn thấy tôi trong bộ dạng nhưt thế này dc. Lấy máy ra nhắn tin cho hắn “ anh àh , em về nha chút nha …mai em vào với anh …

Tin nhắn chỉ ngắn gọn thế thôi vì bây giờ trong lòng tôi có quá nhiều vết thương , tôi ko thể nào khóc dc vì nước mắt trong tôi bây giờ chắc đã cạn khô rồi . Chỉ một buổi tối mà có quá nhiều chuyện xảy đến với tôi , bản thân tôi làm sao mà chịu nổi đây ….tôi muiốn có một bờ vai cho tôi dựa vào khóc và an ủi tôi nhưng tôi biết chuyện này tôi ko thể để cho ai biết nhất là hắn, nếu hắn biết chuyện tôi bị làm nhục trên một cái bàn mổ lạnh toát đó kinh khủng đến mức nào thì thế nào hắn cũng sẽ kiếm Thành để tính sổ thật ko tốt cho bệnh của hắn …….Kha ơi mày phải cứng rắn lên mà còn phải chăm sóc cho hắn , mày ko dc để ai làm cho mày gục ngã ……Nhưng bản thân mày ko còn xứng đáng với hắn nữa , mày ko còn xứng đáng với tình yêu của hắn nữa …….

Gạt vội đi những giọt nước mắt còn sót lại , tôi lao nhanh ra đừong một cách điên dại …..trên mặt và cơ thể tôi vẫn còn nghe rõ cái mùi nồng nồng , tanh tửơi và thật khó chịu của mấy thằng khốn nạn đó…………tôi chẳng biết đi đâu về đâu , số phận của tôi rồi sẽ như thế nào đây liệu tôi có thể vựơt qua mọi chuyện ko hay là tôi phải buông xuôi mặc cho dòng đời xô đẩy ………..anh ơi ,em xin lỗi ….xin lỗi anh rất nhiều hiểu cho em nha anh …….bỗng nhiên trong đầu tôi lóe lên một suy nghĩ ....

rở về căn nhà lạnh lẽo và cô đôc thì nỗi buồn lại đến với tôi , tình yêu là một thứ thiêng liêng nhưng bản thân tôi có lẽ ko xứng đáng có dc nó nên mớ bị ông trời hành hạ như thế . Tôi lại tắm , tắm cho trôi hết những nhục nhã còn vướng lại trên cơ thể tôi ….tắm để một phần nào đó tôi thấy mình vẫn còn sạch sẽ còn xứng đáng với tình yêu của hắn . Có thể sau tất cả mọi chuyện hắn vẫn có thể chấp nhận tôi nhưng bản thân tôi thì ko thể chấp nhận chính mình nữa ……dù sao thì tôi cũng ko còn là Kha mà hắn từng yêu thương nữa rồi …..

DÒng nước nóng đổ xuống cơ thể tôi , đổ lên đầu tôi làm cho tôi có cảm giác như trống rỗng , ko còn suy nghĩ dc nhiều nữa . Tôi với tay lên chỗ đánh răng quen thuộc lấy cái lưỡi lam trong đồ cạo râu của tôi , nhìn cái luỡi lam bóng loáng và sắc nhọn chẳng biết sao lúc đấy tôi mong sao mình có thể chết đi , chết một cách nhẹ nhàng và thanh thản nhất . Rà lưỡi lam trên tay của mình tôi cảm thấy hoàn toàn ko có cảm giác , rạch một đường nhẹ trên cánh tay …..máu từ từ chảy xuống ….máu hòa với nước làm thành một vùng đỏ thẫm . NHưng tôi lại ko thấy đau mà tôi lại cảm thấy thoải mái nhìn dòng máu của mình chảy xuống làm cho tôi có cảm giác mọi đau khổ của tôi sắp dc giải thoát …..tôi thấy nhẹ nhàng và thanh thản . Bao nhiêu đau khổ và nhục nhã của tôi hình như cũng đang theo dòng nước chảy đi mất ….. Sao tôi lại ko kết thúc cuộc đời mình ở đây luôn đi , có phải mọi thứ sẽ trờ nên nhẹ nhàng hơn nếu tôi ra đi …….tôi sẽ dc giải thoát . Đưa cái lữơi lam sát vào cổ tay tôi định rằng sẽ kết thúc mọi thứ nhưng bên tai tôi nghe như có tiếng hắn đang gọi tôi ………Phải rồi Kha ơi nếu như mày chết thì hắn sẽ như thế nào , hắn sẽ đau đớn mà đi theo mày vì sức khỏe của hắn bây giờ kém lắm rồi …..

Tôi chợt nhớ lại ngày đầu tiên gặp hắn , ngày đầu tiên gần gũi hắn …..và đến giờ phút này cái lúc mà tôi bị cưỡng bức ……….Có lẽ tôi ko thể chết dc tôi ko thể hành động một cach ngu ngốc như vậy dc , tôi vẫn thường lên án những con ng tự tử mà chính vì thế mà tôi ko thể làm như thế dc vì tôi còn có hắn mà tôi phải cố sống đến khi nào còn có thể sống ..

Đầu óc quay cuồng vì tắm nước nóng quá lâu tôi loạng choạng bước ra , cánh tay tôi vẫn còn đang rỉ máu …..bây giờ thì tôi mới có cảm giác đau rát vậy mà tôi cứ tưởing mình ko còn cảm xúc đấy chứ ….. Băng sơ cánh tay lại , tôi khoác lên người một chiếc áo dài tay để che vết thương lại có lẽ mai vào viện thăm hắn tôi cũng phải mặc chiếc áo dài tay thôi nếu để hắn thấy vết thương này thì sẽ lớn chuyện mất ………Đang mặc chiếc áo vào thì tôi nghe tiếng con Uyên đang réo tôi ………

_ Mới tắm àh hèn chi mà mày mở cửa lâu thế , giờ này cũng tối rồi sao mày còn tắm hả thằng kia muốn chết àh ………- vừa ngồi xuống ghế con Uyên vừa nhìn tôi chăm chăm , còn này tự nhiên ghê qua nhà tôi mà cứ như nàh nó vậy đó .

_ Biết nói khuya sao còn qua nhà tao thế , đừng nói là mày qua đây ngủ nhé con kia ….- đá vào chân nó tôi hỏi .

_ Mày có coi tao là bạn ko vậy , Tùng vào bệnh viện mà cũng ko nói với tao tiếng nào nãy Tùng nhắn tin cho tao thì tao mới biết đó , hình như Tùng lo lắng cho mày lắm mày có chuyện gì àh …….mà mày ăn gì chưa Tùng kêu tao mua đồ ăn cho mày nè ………

Hắn của tôi là thế luôn chăm sóc lo lắng cho tôi , hình như mỗi lần tôi có chuyện thì hắn luôn linh cảm dc và luôn lo lắng cho tôi . Dù hắn ko thể bên tôi nhưng tôi biết trái tim của hắn luôn bên tôi và hắn dùng mọi cách để quan tâm tôi , để tôi ko thấy rằng mình cô đơn …Nhìn con Uyên ngồi thở dốc tôi thấy cũng tội con nhỏ ham hố này ghê giờ này cũng tối rồi mà nó cũng chạy sang nhà tôi với hộp hủ tiếu nóng hổi trên tay …………Nếu nó biết hôm nay tôi bị cưỡng bức thì nó sẽ làm gì nhỉ uh có lẽ lúc đó nó sẽ chạy đến chổ ông Thành mà chửi mà đập ổng đấy chứ ko chừng nó còn mướn xã hội đen xử ổng nữa chứ ….ai chứ con này ghê lắm đấy nhá … Tôi và con Uyên đều ngồi lặng yên nó thì ngồi nhìn ra cửa còn tôi thì ăn cho xong tô hủ tiếu sao hôm nay tôi thấy con Uyên buồn thế chẳng lẽ nó cũng có tâm sự như tôi ………

_ Hôm nay mày có chuyện gì mà tao thấy mày xanh thế , ngồi ăn mà chẳng nói gì hết àh nhìn mày hình như ko ổn lắm có gì muốn nói ko tao nghe……………..- tự nhiên quay sang nhìn tôi con Uyên hỏi , rồi nó ngồi xuống bên cạnh tôi …

_ Sao hôm nay mày cũng im re đó thôi có gì với Dũng àh ……..- khoác tay lên vai nó tôi hỏi …

_ Uhm chỉ là cãi nhau nhưng cũng có thể là chuyện lớn mày yên tâm đi nếu có gì tao sẽ nói cho mày nghe , hôm nay tao ngủ lại đây nhé .

Chỉ nghe nó nói nhiêu đó thôi là tôi hiểu trong lòng nó có chuyện khó nói cũng giống như tôi thôi đâu dễ gì mà tâm sự hết dc . CHắc là DŨng lại làm gì cho con nhóc đau lòng rồi nhưng nó lại ko can đảm nói cho tôi nghe . Còn mày thì sao Kha trong lòng mày cũng đang có một vết thương lớn đó , liệu rồi mày có thể đứng lên ko hay là mãi mãi mày sẽ chịu ám ảnh của chuyện này ………

Ngồi trong căn nhà của mình tôi có cảm giác như đang ngồi trong cái phòng mổ đó đang bị mấy thằng khốn nạn đó hành hạ ……….Tối nay ko biết hên hay xui mà có con Uyên sang ngủ chung chứ ở trong căn nhà trống trãi này làm tôi có cảm giác mấy khuôn mặt đáng sợ đó lại đang xuất hiện ……..Con Uyên ở lại nhà tôi ngủ ké mà nó còn la hét bắt tôi phải don phòng cho nó ngủ , đúng thật là bực mình …….ghét con mắm này ghê . Nó nói là ko mệt vậy mà vào phòng đóng cửa cái ầm ko thèm nói chuyện với tôi nữa , sáng mai tôi xử nó sau ….nó vào phòng ngủ rồi chán quá chẳng có gì làm ngồi một hồi lại nghĩ lung tung nên tôi cũng vào phòng đi ngủ …….

_ Kha , kha…….mày sao vậy có chuyện gì àh sao mày la hét ghê thế …..- tôi choàng mở mắt vì tiếng kêu của con Uyên bên cạnh , lúc nãy trong giấc mơ tôi lại thấy hình ảnh của những thằng khốn nạn đó ….

_ Ko có gì , tao ko sao mày về phòng ngủ đi nhá …..-đưa tay lau vội mấy giọt mồ hôi trên trán , tôi thấy tay mình lạnh ngắt .

_ Làm sao mà ko có chuyện gì dc tao nghe mày la hét quá trời :” buông tao ra , tránh ra đi tụi bây là lũ khốn là thú tính …….có chuyện gì nghe sao giống …….-

_ Giống gì nữa mẹ …….

_ Thì giống tao hồi đó xém chút bị cữong bức đó tối về ngủ chung với con bạn tao cũng la hét quá trời , êh mày ko có gì chứ nhóc hay là mày cũng bị…

_ Nhảm quá đi con khùng tao mà lại bị cưỡng bức àh tuy là tao khá đẹp trai nhưng làm gì mà bị cữơng bức dc hehe , thôi mà về ngủ đi …………..- đẩy con Uyên ra khỏi phòng tôi nhanh chóng đóng cửa lại con này nó rất tinh ý nếu ngồi nói một hồi chắc chắn tôi sẽ tự động khai ra hết đấy chứ …….

_ Uhm ko nói thì thôi nhưng tao hiểu la mày đang có chuyện nếu có gì xảy ra thì tao và mày có thể cùng giải quyết , tao luôn bên mày mà ngốc ……………- nói bao nhiêu đó rồi nó quay về phòng .

Có lẽ con Uyên cũng biết rằng tôi gặp phải chuyện gì nhưng suốt đời này nó ko ngờ tôi bị ông THành cho người cưỡng bức . Nằm một mình trong căn phòng tối tôi chợt có cảm giác ghê sợ , tôi nghe thoáng trong không khí mùi tanh tưởi nồng nồng , tôi nghe nhiều tiếng cười thõa mãn từ đâu đó vang vọng lại . Cái lạnh lẽo của cái giườing trong bàn mổ lại khiến tôi một lần nữa run rấy và dường như đang có những bàn tay sờ soạn khắp cơ thể tôi …….,một luồng điện chạy dọc sống lưng làm tôi thật sự hốt hoảng . Miệng tôi thì muốn hét lên vì cái cảm giác sợ hãi bây giờ nhưng tôi ko thể nào làm cho con Uyên lo lắng dc . Tôi cắn chặt tay mình để tôi ko thể nào hét lên đựơc , tâm trạng thì uất ức sợ hãi nhưng ko thể nào phát ra tiếng la dc ko thể nào giải tỏa dc tâm trạng của tôi lúc này . Dòng nước mắt nóng hổi rơi từ từ xuống má tôi , tôi cứ ngồi thế mà khóc nấc lên một cách vô vọng và chán nản . Đôi khi khóc cũng là cách giải quyết tâm trạng trong lúc bế tắc , vô vọng ……..

Anh ơi , bây giờ anh đang làm gì ………em muốn có anh bên cạnh muốn có anh là chỗ dựa tinh thần cho em nhưng embiết là ko thể phải ko anh , em ko thể làm phiền anh mãi như thế dc …….huhu sao anh lại bị bệnh chứ , sao em lại bị làm nhục nếu ko có những chuyện đau buiồn này thì bây giờ em và anh có thể bên nhau rồi . Anh ơi em xin lỗi , em ko thể bên anh trong lúc mà anh cần em nhất vì em ko còn xứng đáng với tình yêu của anh nữa ……….Em biết anh yêu em nên có thể bỏ qua mọi chuyện, nhưng em thì ko thể bỏ qua cho mình dc ….em …em xin lỗi anh …huhu huhu ..

Đêm nay sao mà dài quá , đêm nay chắc mày lại ko ngủ dc rồi phải ko Kha ………Hôm nay trăng sáng qúa mong sao ông trời sẽ nhìn thấy một cặp tình nhân yêu nhau nhưng…………nhưng có lẽ suốt đời này cũng ko phải dành cho nhau . Ông trời ơi sao ông laị hành hạ con và hắn như thế chứ …….phải chăng ông cũng thấy tôi và hắn là một cặp đôi bệnh hoạn nên muốin trừng phạt chúng tôi . Nhưng đâu phải riêng ông mới thấy chúng tôi là bệnh hoạn mà cả xã hội này ai cũng lên án những con người như chúng tôi thế nên tôi sẽ cam chịu mọi trừng phạt thay cho hắn ……..tôi cam chịu ……chỉ mong sao đừng mang hắn đi ………huhu ……anh ơi , em yêu anh …..

*******************

Cả một đêm ko ngủ , mỗi lần nhấm mắt tôi lại bị những cơn ác mộng làm cho thức giấc . Bước ra khỏi giường với khuôn mặt phờ phạc , đôi mắt thì hơi đau vì phải căng thức suốt đêm ……Tôi thức dậy sớm hơn thường ngày rất nhiều , tôi làm vệ sinh cá nhân xong rồi mà còn Uyên vẫn còn nằm ngủ . Tôi vào phòng đá mấy cái vào chân nó vậy mà con nhỏ vẫn cứ nằm như chết …….ngủ cứ như heo vậy mà hôm qua tôi còn tưởng là nó có chuyện gì với Dũng tôi còn lo lắng cho nó nữa . NHưng cũng có khi nó suy nghĩ suốt đếm nên gần sáng mới ngủ thì sao , tôi lấy nguyên cái khăn ướt chụp lên mặt nó thì lúc đó mới nghe nó la lên um sùm……

_ Á thằng nào chơi kì dạ , đang có giấc mơ đẹp nha ………..- vừa hét lên nó vừa đá cho tôi một cái đau điếng ……

_ Ko dậy àh , hôm qua mày trách tao ko cho mày đi thăm Tùng thì hôm nay tao đi nè rủ mày đi nè sao có dậy đi chung ko ……

_ Ờ sao tối ko nói sớm chờ tao chút để tao đi rửa mặt cái đã , êh mày cho tao mựơn cái bàn chải mới coi thằng kia ……- nó lười nhác bước ra khỏi giừơng còn tôi thì phải đi lấy bàn chải và khăn cho nó nhiều khi nó làm cho tôi nghĩ nó là vợ mình nên tôi phải hầu hạ nó như thế đấy , chán ghê .

Tôi và con Uyên vừa dắt xe ra khỏi nhà thì trời đã đổ mưa , cơn mưa ko lớn nhưng cũng đủ làm cho chúng tôi thấm lạnh . Cả hai đều im lặng với suy nghĩ của mình ……trời lại mưa rồi mưa thật là đúng lúc …..tôi cảm thấy thật trống rỗng tôi thật ko muiốn gặp hắn nữa . Tôi phải đối mặt với hắn như thế nào đây liệu tôi có can đảm nằm trong vòng tay của hắn một lần nữa ko khi mà cứ mỗi lần nhắm mắt lại thì tôi lại nghĩ đến những cảnh tượng hãi hùng đó …….Thôi thì cứ cố gắng có lẽ mọi chuyện sẽ qua , tôi ko thể làm cho hắn thêm lo lắng dc ……..Gần đến bệnh viện tôi hít một hơi thật sâu trước khi bướic vào có lẽ hành động của tôi rất kỳ lạ nên con Uyên quay sang nhìn tôi chăm chú ….

Vào đến phòng của hắn tôi và con Uyên đều há hốc nhìn nhau vì kinh ngạc , hắn đang ngồi nói chuyện với con Vân rất vui vẻ . Tôi đưa mắt nhìn sang con Uyên thì thấy nó đang chuẩn bị tư thế sẵn sàng ứng chiến ………nhìn Vân và hắn đang trò chuyện rầt thân mật và vui vẻ cứ như là chưa có gì xảy ra cả ……….cầu mong cho ko có thêm chuyện gì nữa dù gì thì bây giờ tôi cũng có nhiều chuyện để lo lắng lắm rồi ……

_ Ủa em và Uyên cùng tới àh , anh và Vân vừa mới nhắc tới hai người đó …….- Vân nhìn tôi cười thân thiện tôi cũng mỉm cười với Vân riêng con Uyên thì vẫn giữ gương mặt hình sự .

_ Ko có gì hôm nay Vân xuất viện rồi ….nằm viện cũng khá lâu rồi nhưng ko ngờ Tùng lại vô bệnh viện thêm lần nữa …..

Tôi quên mất con Vân cũng nằm bệnh viện này , hình như chân của nó cũng đỡ rồi tuy là đi đứng còn bất tiện nhưng cũng đã phần nào đỡ hơn vì tôi thấy nó có thể dùng cây nạng một cách thành thạo …..có lẽ tập vật lý trị liệu thêm vài lần nữa thì có lẽ con Vân sẽ đi lại dc một cách bình thườing .

_ Uhm dạo này Vân thế nào rồi …..- ngồi xuốing bên cạnh Vân tôi hỏi .

_ Cũng ko có gì nghiêm trọng lắm chân của Vân cũng sắp bình phục rồi có thể Vân sẽ sang Mỹ để chữa trị cho lành hẳn . Nhờ bị thương ở chân mà Vân mới có thời gian suy nghĩ về những sai lầm của mình , xin lỗi Kha nhiều lắm ….

_ Thôi mà chuyện cũa qua lâu lắm rồi sao Vân hay nhớ chuyện cũ thế , mình bỏ qua nha …- Vân nắm nhẹ tay tôi làm cho tôi có cảm giác thật ấm áp thật tôi ko ngờ mọi chuyện có thể tốt đẹp đến thế cuối cùng thì con Vân cũng đã hiểu mọi chuyện rồi ai cũng cười chỉ có con Uyên là đang nghiêm mặt nhìn con Vân có lẽ nó vẫn còn đang suy nghĩ gì đó.

_ Ệh tới đây ngồi đi sao mày đứng đó nhìn tao hoài thế con kia ……..- tôi nhìn con Uyên nói …

_ Thôi mày và Tùng nói chuyện đi tao và Vân ra ngoài nói chuyện chút …….ngồi yên đó đi theo làm gì chuyện của con gái nhá ……để Uyên đỡ Vân ra ngoài nha …..- con Uyên dịu dàng đỡ con Vân ra ngoài gương mặt nó cũng hiền lành chắc ko đến nỗi xé xác con Vân ra đâu

Nói thật ra thì ko phải tôi sợ con Uyên làm gì ai chỉ là tôi sợ phải một mình đối mặt với hắn , tôi chẳng biết phải nói gì với hắn , sợ phải nhìn vào đôi mắt đầy nét yêu thương kia . Tôi chỉ muốin ôm thật chặt hắn vào lòng , tôi chỉ muốn kể hết cho hắn nghe mọi chuyện dc khóc một trận trong vòng tay của hắn ……….nhưng tôi biết đó là chuyện ko thể …

_ Em làm gì mà im re vậy em ko nhớ anh àh …….sao hôm nay anh thấy em lạ thế ngồi sát vào đây đi anh ôm em chút coi , nhớ bé yêu của anh quá mà nè mai là anh dc ra viện rồi đó, anh có bị gì đâu nằm đây chán quá àh ..……- vừa nói hắn vừa kéo tôi sát vào lòng hắn …

_ Buông ra , tránh ra đi ………- hắn vừa chạm vào hông tôi thì tôi lại cảm thấy cái cảm giác của ngày hôm qua chợt trỡ về làm tôi cảm thấy rờn rợn..

_ Kha em sao vậy ……- gương mặt hắn lộ rõ nét lo lắng cũng đúng thôi nếu như bỗng nhiên ng yêu của mình giở chứng thì ai mà ko lo lắng chứ ….ko dc Kha ơi mày lỡ đóng kịch thì phải cố lên chứ phải bình tĩnh nhìn cho kỹ đi hắn chứ ko phải là bọn khốn nạn hôm qua …..hắn của mày mà bình tĩnh lại đi .

_ Hi hi ko có gì tai em đang nhớ lại bộ phim kinh dị hôm qua nó làm em sợ quá nên mới hét lên tại nó vẫn đang ám ảnh em mà …….

_ Phim gì mà em sợ thế ......- nắm nhẹ lấy tay tôi hắn hỏi .

_ Àh ko có gì chỉ là một người thanh niên bị lạc vào một hang quỉ rồi bị bọn nó...........bị cưỡng bức thôi anh àh hình như mấy con quỷ đó thích cả con trai và con gái .......ghê lắm anh àh ....- tay tôi lạnh ngắt , tôi thật muốn nói với hắn chàng trai đó là tôi ...là tôi ..

_ TRời lần sau đừng coi phim đó nữa nha nhóc , em làm anh lo quá ...- hắn đúng là ngây thơ tôi nói thế mà cũng tin , có con quỷ nào bắt người ko ăn thịt mà lại đi quan hệ chứ nhất là với một thằng con trai .

Hắn vẫn nhìn tôi lo lắng, hắn từ từ ngồi sát vào tôi kéo tôi vào lòng của hắn . Ấm quá , đúng là cái cảm giác thân thiện này rồi ……..đúng là hắn của tôi , hơi ấm của hắn làm cho tôi cảm thấy thoải mái và bình tĩnh bao nhiêu lo lắng đều tan biến hết . Hít một hơi thật sâu mùi da thịt của hắn , tôi tự nhủ rắng mọi chuyện đã qua hết rồi ….Vẫn nằm trong vòng tay của hắn , tôi nghe hắn kể về tối hôm qua nhớ tôi lo cho tôi vì hắn ko biết sao tôi lại về nhà mà ko ở lại trong bệnh viện với hắn ,ko biết là tôi có bệnh ko ? Nghe hắn nói bấy nhiêu mà nước mắt tôi chực trào ra , tôi chỉ ko bên hắn một đêm thôi mà hắn còn lo lắng thế nếu để cho hắn biết tôi bị …..thì hắn sẽ sốc thế nào . Đâu phải chỉ một mình hắn nhớ tôi , tôi cũng nhớ hắn lắm nhớ trong vô vọng ……….sau này nếu hắn ra đi thì tôi sẽ phải làm gì khi chỉ còn một mình trên đời hay là tôi ra đi thay cho hắn thì …….liệu hắn có can đảm sống tiếp ….Yêu nhau nhưng chúng toi lại bị chia cắt thế đó có lẽ yêu nhau cũng là cái tội …..cái tội khác người .

_ Em ăn gì chưa thế , anh còn cái bánh nè hihi em ăn hem , hay là muốn anh đút đây …- hắn vừa ôm tôi vừa trêu

_ Hứ dám chọc em àh , để em ăn cho anh hết đồ ăn luôn nè ….- chụp lấy cái bánh tôi nhai ngấu nghiến ………dù gì cũng phải cho hắn thấy tôi ko có gì ,tôi ko muốin hắn lo lắng mà .

_ Gúm chưa mới ra ngoài có chút xíu mà hai người làm gì ghê thế , sao ko ăn kẹo mà lại ăn bánh thế hehe ……..- con Uyên từ ngoài cửa bước vào .

_ ủa Vân đâu , mày làm gì nó àh ..

_ Điên mày nói tao là ác quỷ àh , Vân về rồi bọn tao chỉ nói một số chuyện thôi tao nghĩ con Vân thật sự thay đổi rồi đấy . Nó nói chuyên biết điếu hơn rất nhiều ….tao cũng xin lỗi nó về những chuyện đã qua … vậy thôi ….- tôi há miệng nhìn con Uyên nó mà cũng bếit xin lỗi cơ àh ….

_ Dòm gì , đi ăn sáng nhanh lên hết mưa rồi đó tao đói quá …..

Vừa nói con Uyên vừa lôi tay tôi đi hắn nhìn tôi mỉm cười , hắn cũng xua xua tay kêu tôi đi ăn sáng , thôi thì đi ăn sáng để trấn tĩnh , lấy lại bình tĩnh thôi ……..Ăn sáng xong , tôi kêu con Uyên về nhà đi mặc dù nhỏ ko chịu nhưng tôi biết nó cũng có chuyện cần phải giải quyết với Dũng , tôi cũng thế tôi cũng có chuyện cần phải giải quyết ….

_ Về nhà đi để Tùng đó tao lo cho có người đang cần mày hơn tao và Tùng đấy con kia …..- con Uyên vừa ăn xong tô hủ tiếu là tôi đuổi liền.

_ Gì dạ tao muốn ở lại …


_ Làm gì , mày tính làm con kỳ đà àh hay là mày muốn trốn tránh ai đôi khi trốn tránh cũng ko hay đâu . Tính của mày đâu phải là trốn tránh mà là đối mặt mà…..sao hôm nay mày làm tao thất vọng thế …..

_ Hừ đôi khi thông minh quá cũng ko tốt đâu đấy , uhm tao về dù gì tao cũng có chuyện muốin nói với Dũng …..- gương mặt ko còn nét gì là vui vẻ nữa con Uyên đưa con mắt đầy đe dọa sang nhìn tôi ….

Con Uyên sau một hồi giằng co cuối cùng nó cũng chịu về nhà để giải quyết chuyện của nó và Dũng nhưng tôi chẳng bếit chuyện gì …….Tôi lê bước vào bệnh viện , tôi cần phải giải quyết một chuyện mà cả đêm qua tôi đã suy nghĩ ……cuối cùng thì tôi cũng có câu trả lời cho chính mình ….
Bầu trời buổi sáng đầy sương mù ……..mờ ảo ,u ám ………phải chăng ông trời đang dự báo tương lai của chính tôi ……hay là cả tôi và hắn
******************

Tôi bước đi chầm chậm về phía phòng bác sỹ của ông Thành , cứôi củng thì tôi cũng biết mình nên làm gì rồi ………..hắn đã hi sinh cho tôi quá nhiều còn tôi thì làm dc gì ngoài khóc lóc và buồn bã . Hắn đã vì tôi mà đi du học cùng con Vân , còn tôi thì chưa bao giờ làm dc gì cho hắn huống chi bây giờ tôi còn làm dc gì cho hắn nữa vì tôi đâu còn xứng đáng với tình cảm của hắn nữa ….có lẽ đây là việc cuối cùng mà tôi có thể làm cho hắn chăng dù tôi biết rằng nếu biết thì hắn sẽ ko bao giờ tha thứ cho tôi …

_ Chà còn dám vào phòng tôi cơ đấy , nhóc đúng là gan thật rất gan đấy ………hay là muốn gặp lại những thằng bạn của tôi vậy hả ……

_ Câm miệng đi , tôi có chuyện muốn nói với anh đây ….

_ Chuyện gì nói đi tôi ko có thời gian nhiều đâu ..

_ Tôi muốn anh giúp tôi cứu Tùng , tôi biết là khó nhưng đếm qua tôi đã suy nghĩ rất nhiều rồi ………tôi sẽ là người hiến tim cho TÙng anh nghĩ sao …

_ Haha tình yêu của các người cao cả quá nhỉ ? Được thôi nếu Kha đã suy nghĩ kỹ thì tôi sẽ lấy tim của Kha và ghép cho Tùng …..dù gì đây cũng là chuyện tôi mong muốn nhất .Lúc Kha chết đi thì TÙng sẽ yêu tôi haha …-
trước nỗi đau của tôi mà tên thú tính đó cười một cách dã man như thế đó .

_ Nếu Tùng yêu anh thì tôi sẽ mỉm cười chúc mừng cho anh , nhưng tôi nghĩ những con người như anh ko xứng đáng với tình yêu đâu và tôi tin dù có chết thì Tùng cũng ko bao giờ yêu anh đâu ……

_ Mày ……….thôi ko cần nói nhiều nếu mày đã muốn chết thì tao ko cản , dc thôi về nhà sắp xếp mọi thứ đi rồi còn vào viện kiểm tra sức khỏe . Mổ tim ko phải là chuyện nhỏ đâu nhá …..- Thành đẩy tôi ra khỏi phòng kèm theo một nụ cười mãn nguyện , tôi biết THành là người mong tôi chết nhất mà ….

Tôi trở về phòng của hắn hình như hôm nay hắn muốn xuất viện cũng đúng thôi nằm ở một nơi như thế này ko chán mới lạ . Có lẽ bây giờ là thời điểm tôi cần phải bên hắn nhiều nhất vì thời gian của tôi sắp hết rồi ……….Tôi và hắn dọn dẹp đồ đạc gần xong thì chẳng biết từ bao giờ ông Thành đang đứng ở trước cửa , uhm tôi cũng dư biết ổng xuống đây để thông báo cho Tùng cái gì rồi ….tôi bước ra khỏi phòng cho hai người nói chuyện . Đứng bên ngoài chưa đầy 5p tôi nghe tiếng của hắn hét lên một cách mừng rỡ . ĐÚng rồi anh hãy cứ vui vẻ lên đi , em sống là vì anh mà nhưng bây giờ em ko thiết sống nữa anh mới là người đáng sống hơn em …….nếu ông trời ko thể cho chúng ta bên nhau thì em sẽ là một phần thân thể của anh ……mãi bên anh .

_ Gì mà anh vui quá vậy , dc xuất viện mà anh vui như thế àh ……..- ông Thành bước ra cửa nhìn tôi cười nham hiểm , bỏ qua nụ cười ấy tôi nhìn hắnhỏi .

_ Hi hi ko có gì chỉ là anh và anh Thành kể nhau nghe câu chuyện vui thôi mà ….

_ Uhm anh nè em sẽ đi du lịch trong vòng 2 tháng , anh cũng biết là em học du lịch mà đúng ko ? học du lịch vậy mà em ko có thời gian đi đâu hết nên lần này em tính đi để còn làm đề án nộp cho thầy …….- nói dối với hắn mà tôi nghe trong lòng mình tan nát , em sẽ đi du lịch đi một chuyến hành trình mà trong đó ko có anh …

_ Sao gấp vậy , anh thì ko đi chung với em dc rồi vì anh cũng phải vào bệnh viện kiểm tra thêm vài lần nữa ….đi đến 3tháng anh sợ chắc kodc rồi …………- hắn nhìn tôi lo lắng nhưng sâu thẳm trong con mắt lo lắng đấy là một niềm vui vì tôi đi rồi thì hắn sẽ có thể phẫu thuật tim …..trong lúc ko có tôi …

_ Hi hi thì em đi một mình , em cũng lớn rồi nha anh đừng lo mà chắc khoảng 2 tuần nữa em sẽ đi đó …….mình về nhà đi nha anh ngồi trong phòng này hoài chán lắm rồi .

Hắn nhìn tôi cười mỉm , chúng tôi nhanh chóng bứoc ra ngoài dù sao cũng phải về nhà chứ . Hôm nay sẽ rủ con Uyên và mọi người sang nhà tôi làm liên hoan, coi như là bữa tiệc chia tay , một bữa tiệc vĩnh biệt ……

_ Êh món này ngon ghê luôn đó Kha nhưng mà hình như chưa chính ….êh mà tao ko hiều sao mày lại muốn đi du lịch chứ dù sao cái đề án tâm lý đó cũng chưa đến hạn nộp bài mà …tao xin đi chung thì mày lại ko cho mày có gì dấu tao àh ……- vừa làm thức ăn phụ tôi con Uyên vừa tía lia .

_ Thôi mày ở nhà đi , tao ko thích ai đi chung hết tao thích tự làm thôi nhưng mà chắc cũng ko tới 2tháng đâu chắng chỉ một tháng là cùng thôi ..

_ Mà sao ko để từ từ hãy đi tao thấy hình như Tùng còn chưa khỏe mặt mày nó xanh lè kìa sao tự nhiên mày bỏ nó đi dạ thằng khỉ …….- con Uyên vẫn chưa tha cho tôi …

_ Tùng còn phải vào bệnh viện kiểm tra mấy lần nữa , sao theo tao dc mà mấy lần Tùng đi kiểm tra tao cũng đi chung mà lúc đó thi tao chưa có đi mày hỏi nhiều quá …- tôi nhăn nhó nhín nó …

Con Uyên nhe răng cười chọc quê tôi nếu là lúc trước thì tôi đã rựot nó chạy lung tung rồi nhưng mà hôm nay tôi muốn lưu giữ hình anh của tất cả mọi người vào trong bộ nhớ àh ko vào trong tim tôi chứ , vì khi tôi chết đi thì tim tôi vẫn sống mà ……trong cơ thể của hắn …..

Cả đám qua nhà tôi có mặt đủ hết nào là Thy , ông Huy , thầy Thanh , con Uyên , Dũng , Phong Chánh hihi vui thật nhà tôi đúng là nơi hội tụ của thiên niên kỷ mà , lúc nào mà có tiệc là cả đám kéo nhau qua ăn uống liền vui lắm . NHưng hôm nay tôi biết đây có thể sẽ là bữa tiệc cuối cùng của tôi ….tôi sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy những gương mặt đáng yêu thân thương này nữa . Tôi biết nếu như ai đó biết rằng tôi nhường tim cho hắn sẽ có một vài người nói rằng tôi ngốc nghếch nhưng tôi ko muốn sống nữa …….nói đúng hơn là tôi ko thể sống nếu thiếu hắn và tôi cũng cảm thấy rằng mình ko xứng đáng với hắn . Tôi vẫn bị ám ảnh bởi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
loveyouforever93



Zodiac : Aries Tổng số bài gửi : 240
Points : 305
Được cảm ơn : 4
Join date : 27/04/2011
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 11:32 am

bởi cái lần trong cái phòng mổ đấy , tôi ko thể nào quên dc thì làm sao tôi còn có can đảm bên hắn nữa . Nghĩ lại những chuyện đã qua tôi chỉ muốn chết thôi nhưng tôi lại muốn cái chết của mình thật ý nghĩa vì thế nên tôi chọn ….hiến tim cho hắn . Mỗi lần tôi nghĩ đến việc hắn sẽ ra đi để lại một mình tôi trên thế giời này là tôi thật sự ko thể nào chịu nổi , bây giờ ngồi đây nhìn hắn nói chuyện vui vẻ với mọi người tôi hiểu rằng những ngày qua hắn cũng lo lắng cho bệnh tật của mình rất nhiều đến hôm nay hắn mới có thể cười nhẹ nhõm như thế ……….uh phải rối cứ cười như thế đi nha anh , em thích anh cười hơn và hãy cười khi ko có em anh nhé …….rồi anh cũng sẽ quen thôi .

Cả nhà ăn uống vui vẻ cười nói rất thân mật nhưng tôi để ý thấy rằng mỗi khi cười quá nhiều thì hắn đều phải đưa tay lên ôm ngực có lẽ tim hắn lại bị đau ……có lẽ hắn sắp ko chịu nổi rồi , tôi mong sao cho ca phẫu thuật thành công , mong rằng ông trời sẽ cho hắn khỏe mạnh như xưa .

Cả tuần nay tôi và hắn đều phải vào bệnh viện để cho hắn làm các cuộc kiểm tra sức khỏe chuẩn bị cho cuộc mỗ tim sắp tới . Hắn ko cho tôi vào chung , hắn cố gắng giấu tôi mọi thứ nhưng tôi vào bệnh viện cũng để kiểm tra sức khỏe cho chính mình mà , tôi cũng sắp có một ca mổ quan trọng mà …….và ca mổ của tôi sẽ cứu sống hắn …Nếu hắn biết sự thật này thì hắn sẽ phản ứng như thế nào đây có lẽ hắn sẽ giết ông Thành mất ………..bây giờ tôi chẳng hận ai hết tôi chỉ mong ông trời cho tôi thêm thời gian gần bên hắn …

_ Em làm gì mà im re dạ cả một ngày theo anh vào bệnh viện chắc em mệt lắm hả có cần về nhà ngủ ko.Lâu lắm rồi mình mới ra Phú Mỹ HƯng hihi anh vui lắm mà em yên tâm đi khi em đi du lịch về thì anh hết bệnh rồi đó nhóc ...- một nụ cười tươi tắn xuất hiện trên gương mặt xanh xao của hắn .


_ Sao vậy anh , mà anh nè nếu như em đi du lịch mà đi mãi ko về thì anh sẽ làm gì …- nuốt nước mắt vào lòng tôi hỏi hắn .

_ Em …em nói gì thế sao lại ko về , nếu em ko về thì chắc anh sẽ điên lên mất và dù cho có mất cả đời tìm em thì anh vẫn sẽ tìm . Em ko biết rằng em và anh là dành cho nhau àh , em ko trốn dc anh đâu nhưng sao em làm anh lo thế …….- cuối xuống nhìn tôi hắn thì thầm.

_ Ko có gì đâu anh chỉ là em hơi lo lắng thôi ….em …- chẳng hiểu sao lúc đó tôi lại bật khóc …có lẽ đến lúc tôi phải ra đi rồi có thề đây là lần cuối cùng tôi dc bên hắn

_ Em thật là , mà mai em đi rồi đúng ko có gì nhớ gọi điện thoại cho anh nhé …- ôm đôi vai đang run lên lên của tôi hắn nói .

Đêm nay là đêm cuối cùng tôi bên hắn ……..đêm cuối cùng dành cho tình yêu của tôi ….những lá thư tôi viết cho gia đình và bạn bè cũng đến lúc phải đem gửi rồi …..có lẽ tất cả đang dần chấm dứt..
****************

Trải lại ra giừơng thay một cái gối mới tôi muốn mọi thứ đêm nay phải thật hoàn hảo dù biết rằng tôi ko còn xứng đáng với tình yêu của hắn nhưng tôi vẫn khao khát bên hắn dù chỉ là một lần cuối . Tôi biết hôm nay hắn ngạc nhiên lắm vì từ đó giờ toàn là hắn chủ động nhưng hôm nay tôi chủ động tất cả từ việc đề nghị tắm chung với hắn đến việc kêu hắn vào ngủ chung ………

Hắn nằm cạnh bên ,tôi nghe hơi thở của hắn thật đều làm cho tôi thấy thoải mái hơn rất nhiều . Hắn ôm lấy tôi nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn lâu lắm rồi tôi mới dc gần gũi hắn như thế này . Tôi chỉ muốn nằm trọn trong lòng hắn như thế này mãi tôi chỉ muốn nụ hôn của tôi và hắn là bất tận , ko có điểm dừng ..hôm nay tôi tham lam hơn thường ngày rất nhiều chính hắn cũng cảm nhận dc như thế nên hắn nhìn tôi và cười nhẹ chọc quê tôi là ham hố . Hắn ôm ngang lưng tôi nhẹ nhàng rút bỏ quần áo trên người tôi , cái cảm giác rờn rợn hôm trứoc lại đến tôi laị phải trấn an mình rằng : đây là hắn chứ ko phải là những thằng khốn đó . Nhẹ nhàng và ấm áp hắn hôn khắp người tôi mùi cơ thể quên thuộc của hắn làm cho cơ thể tôi dần nóng lên , tôi nhanh chóng quên hết mọi cảm giác ghê sợ trước đó . Hai cơ thể rực lửa quấn lấy nhau , đúng rồi Kha ơi hãy sống hết mình một lần cuối nữa cho tình yêu của chính mày …..

_ Hôm nay em khác thường ngày nha , sao hôm nay nhóc của anh lại chủ động nhỉ hihi ghê ta …đúng thật là càng ngày càng yêu em nha ………- cơ thể hắn vẫn còn nóng , ko mảnh vải , hơi thở vẫn dồn dập vậy mà hắn ôm ghì lấy tôi …
_ Anh mặc đồ vào đi rồi nói , em cũng bình thường mà hehe , sao mới có vậy thôi mà anh sợ em rồi àh dù gì mai em cũng đi rồi em phải làm cho anh chết đêm nay chứ haha .

_ Ko dám nha chưa biết ai chết đó hehe công lực của em chưa bằng phân nữa anh nữa đó nha ….mưốn gì muốn chết hem hehe …….

Uhm em đang muốn chết đây anh àh , em phải chết thì sẽ có một người mà em yêu thương còn hơn bản thân mình dc sống . Đêm nay có lẽ là lần cuối cùng em dc nằm gọn trong vòng tay anh , là lần cuối cùng em dc ngắm gương mặt anh nằm ngủ lúc này ….Chọc ghẹo tôi một hồi thì hắn cũng than mệt và ôm gọn tôi vào lòng nằm ngủ , hắn ko thèm mặc đồ vào ngủ mới ghê chứ ……Ngắm gương mặt mà tôi đã yêu suốt một khoảng thời gian dài như thế làm cho tôi ko thể nào ngủ dc , phải chăng tôi đã tham lam quá . Tôi yêu anh lắm và tôi ko muốn xa anh chút nào , tôi luôn muốn dc bên anh muốn dc yêu anh như lúc này …..nhưng ai cũng có một khoảng thời gian riêng cho mình và hình như thời gian mà ông trời dành cho tôi và anh đã hết rồi và đây là lúc tôi phải ra đi …mà tôi đâu phải ra đi thật sự tôi vẫn tồn tại trong tim của hắn mà ……..tôi vẫn la ng mà hắn yêu thương nhất dù cho sau này hắn có yêu ai đi nữa thì trái tim tôi vẫn luôn ủng hộ cho hắn . Nằm trong vòng tay ấm áp của hắn nước mắt tôi ko ngừng tuôn rơi , tôi chợt nhớ lại cái lần đầu gặp hắn nhớ về những kỷ niệm mà hai đứa từng có với nhau . Tất cả chỉ như ngày hôm qua vậy mà hôm nay tôi lại phải xa hắn thêm lần nữa nhưng lần này ko phải là 4 hay 5 năm nữa mà là mãi mãi ….mãi mãi xa hắn , xa tình yêu của tôi .

_ Anh phải vào bệnh viện rồi nên ko tiễn em đi dc có …anh ko muốn nhìn thấy em đi anh yêu em nhiều lắm nhóc àh …….- tôi thức dậy thì hắn đã đi rồi , hắn để bên cạnh tôi một mảnh giấy . Tôi còn ko có can đảm nói chia tay thì làm sao mà hắn nỡ chứ … yêu nhau chẳng lẽ lại có tội đến thế sao .

Tôi cũng ko có can đảm nói với hắn rằng tôi phải đi rồi , tôi đi du lịch ư …ko phải tất cả chỉ là dối trá thật ra tôi mướn một căn nhà gần bệnh viện để có thể kiểm tra sức khỏe nhanh hơn và cũng vì ngày mà tôi mổ sắp bắt đầu rồi ….có lẽ tôi sắp phải ra đi thật rồi . Một mình trong căn nhà vắng tôi hồi tưởng lại tất cả mọi chuyện , tôi nhớ về cha tôi về mẹ tôi và cả những đứa em của mình …có lẽ những con người đó chỉ là ngưởi thân của tôi trên mặt giấy tờ tôi còn thật sự thì chưa bao giờ quan tâm tôi cả ..tôi sinh ra là niềm sỉ nhục của mẹ tôi mà . Có lẽ như thế cũng tốt nếu vậy thì tôi ra đi sẽ ko là một tổn thất cho bất kỳ ai cả , ko có ai trong gia đình phải đau khổ vì tôi . Rút trong balô ra một bức thư cho mẹ , dù gì thì tôi cũng phải thông báo cho mẹ về sự ra đi của tôi chứ ..nhưng chắc rằng mẹ cũng chẳng ra đi vì thằng con bệnh hoạn như tôi đâu …


Mẹ thân yêu !
Con cũng ko biết phải nói gì với mẹ nữa , như mẹ biết con là một thằng đồng tính chẳng có ai chấp nhận con kể cả mẹ . Duy nhất chỉ có một người chấp nhận con chính là Tùng , con biết mẹ sẽ nói rằng những đứa như con thì biết gì về tình yêu . NHưng con cũng là conn người con cũng có những khao khát thầm kín như bao người khác và từ khi gặp Tùng con đã biết thế nào là khát vọng yêu và dc yêu . Mẹ chẳng quan tâm thế nào là tình yêu đúng ko và mẹ cũng chưa bao giờ muồn biết thằng con trai của mẹ nghĩ gì … gia đình đối với con xa lạ lắm và cũng ko hề có ý nghĩa gì , những lúc con mệt mỏi thì gia đình ko thể nào làm chỗ dựa cho con mà gia đình chỉ là nơi tăng thêm áp lực cho con, làm cho con thêm chán nản mà thôi. Nhưng với Tùng thì con tìm thấy một gia đình một tình yêu thật sự tuy rằng gia đình ấy ko hoàn hảo vì gia đình của chúng con ko thể nào có tiếng cười của trẻ thơ như những gia đình khác , nhưng mẹ biết ko hình như ông trời ko muốn con hạnh phúc , có lẽ con đang bị đày đọa mẹ àh . Vào lúc mà con hạnh phúc nhất thì con biết dc là Tùng bị tim và ko còn sống dc bao lau nữa . Con ko muốn hắn chết …con muốn hắn sống , con muốn rằng con luôn tồn tại trong hắn và vì thế con quyết định hiến tim cho hắn . Mẹ sẽ ko phản đối chứ hay là mẹ mừng rỡ vì con đã chính thức ra đi . Dù mẹ có ghét con thế nào đi nữa thì con vẫn luôn yêu mẹ …con yêu mẹ lắm nhưng mong rằng nếu có kiếp sau thì con sẽ ko phải là con của mẹ …Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé , con mong rằng mẹ sẽ là một người mẹ tốt đối với hai em cuả con …


Đặt bức thư trên bàn tôi bước nhanh ra cửa , nước mắt tôi lã chã rơi chẳng biết đến khi nào mẹ mới về nhà , chẳng biết đến khi nào mẹ mới đọc dc thư của tôi nữa . Cuộc đời tôi chẳng biết thế nào là ấm áp của tình mẹ tôi chỉ thấy ấm áp khi bên hắn nhưng rồi bây giờ tôi lại phải rời xa hắn vĩnh viễn …. Yêu hắn tôi chấp nhận tất cả kể cả trao cho hắn cuộc sống của mình nhưng tôi mong sao đây chỉ là ác mộng khi tỉnh giấc tôi vẫn có thể bên hắn , dc hắn yêu thương và quan tâm . Nhét lá thư cho con Uyên vào thùng thư , bên trong lá thư của con Uyên cũng có một lá nữa dành cho hắn ….thôi thì đành nhờ con Uyên đưa thư cho hắn vậy . Uyên ơi có lẽ đây là việc cuối cùng mà tao nhờ mày đó …tao yêu mày nhất mập àh cuộc đời tao có quen dc mày có lẽ là hạnh phúc nhất mong sao mày luôn hạnh phúc bên Dũng ….tao mãi yêu mày và mọi người

Quẹt nước mắt trên mặt tôi bước nhanh đi , mỗi lần tôi quay lưng nhìn lại thì bao nhiêu ký ức ngày xưa lại trở về mà hình ảnh của hắn là rõ ràng nhất . Chấm dứt hết rồi phải ko Kha , mày luôn mơ có một tình yêu đẹp thì bây giờ mày có rồi đó đây là mối tình mà dù cho có chết mày cũngko bao giờ quên . Anh ơi ,đừng quên em anh nhé ….dù cho ở nơi nào thì em cũng mãi yêu anh mà thôi ….em ra đi rồi anh cũng đừng buồn ráng mà sống anh nhé …hãy yêu một người khác xứng đáng hơn em .

TRời lại rỉ rả mưa , bầu trời chẳng có chút gì là bình minh cả …..ông trời đang khóc cho tôi chăng hay là ông đang vui vẻ vì tôi và hắn sẽ mãi mãi xa nhau theo đúng ý ông quá rồi …Chuông điện thoại của tôi bỗng nhiên lại réo liên hồi , thì ra là ông Thành gọi ..

_ Alô Kha mau vào bệnh viện nhanh đi , Tùng bất ngờ bị đột quỵ rồi có lẽ do tim của Tùng yếu quá rồi ko chịu nổi nữa . Vào bệnh viện nhanh đi Tùng đang hôn mê ko còn biết gì nữa chắc phải thay tim gấp ….

Sao hắn lại bị ngất tối qua hắn vẫn còn rất khỏe mà , tôi chạy như điên vào bệnh viện mặc kệ những giọt mưa đang rơi xuống rát cả gương mặt của tôi. Tiếng xe bấm còi điếc cả tai nếu tôi nhớ ko lầm thì hình như tôi xém bị xe tông mấy lần , mặc kệ tất cả tôi vẫn cứ chạy . Ko ngờ sứt khỏe của hắn lại trở nên tệ như thế , anh ơi cố lên đi rồi mọi thứ sẽ ổn thôi .

Nhìn hắn nằm trong phòng kín phải hỗ trợ bằng bình oxy với hơi thở yếu ớt và gương mặt xanh xao tôi bật khóc . Tôi ôm lấy hắn , gục đầu lên vai hắn nhưng sao tôi chẳng thấy hơi ấm đâu cả người hắn ko hề có sức sống . Hắn nằm đó vô tri và bất động, tôi thèm dc nghe tiếng cười của hắn , thèm cái vòng tay ấm nóng và mãnh liệt của hắn . Nhưng có lẽ bây giờ tất cả đã là số 0, hắn nằm đó vô hồn và ko có cảm xúc …nhưng tôi vẫn cần hắn , tôi ôm hắn trong nước mắt và tuyệt vọng . Tôi hôn lên môi hắn nụ hôn vô vọng vì ko có sự hồi đáp và đầy nước mắt , chưa bao giờ tôithấy hắn xa tôi đến thế , chưa bao giờ tôi thấy mình bất lực đến thế . Mặc kệ cho tôi lay gọi hắn vẫn ko mở mắt ra nhìn tôi ko ngờ tôi ko thể nói lời vĩnh biệt với hắn rồi …..

_ Đừng gọi làm gì Tùng đang hôn mê tim của Tùng bây giờ yếu lắm rồi nếu ko phẫu thuật gấp thì sẽ ko thể nào cứu dc ….sao Kha mày chuẩn bị làm phẫu thuật chưa …- ông Thành bước vào hỏi tôi ko hề lịch sự chút nào .

_ Ok tùy anh thôi tôi thì lúc nào cũng dc hết ….- nắm lấy tay hắn tôi trả lời Thành .

_ Yên tâm đi tao rất mong mày chết để Tùng còn dc tự do đến với tao chứ , cứ tưởng tượng lúc mày chết đi còn tao thì tay trong tay với Tùng thì tao thấy sướng như thế nào rồi, ngày mai sẽ bắt đầu phẫu thuật dù gì thì mọi thứ cũng kiểm tra xong hết rồi …

_ Anh mà cũng muốn yêu Tùng àh , hừ mai sẽ phẫu thuật bây giờ tôi muốn ở một mình với Tùng . Tối nay tôi sẽ ngủ ở đây anh làm ơn ra ngoài đi …..

_ Haha dc thôi cho mày mựơn Tùng một chút đấy nhá ………- cười thật khả ố Thành bứơc nhanh ra ngoài ko ngờ con người như thế mà cũng có thề làm bác sĩ cơ đấy .

Bây giờ chỉ còn có mình tôi và hắn ,tôi vuốt nhẹ gương mặt xanh xao của hắn . Ko ngờ phải làm phẫu thuật sớm hơn dự định rất nhiều có lẽ ông trời muốn tôi ra đi sớm cũng nên, vậy là tôi sắp chấm dứt cuộc sống của chính mình rồi con anh thì phải sống tốt nhá… . Em sắp phải ra đi rồi , anh sẽ sớm bình phục thôi ….anh phải sống tốt khi ko có em bên cạnh nha ….dù gì thì em vẫn mãi yêu anh và bên anh vì Anh Là Lẽ Sống Của Em mà . Ôm thật chặt hắn vào lòng tôi khóc …tôi khóc ướt cả vai áo của hắn , tiếng khóc của tôi hòa vào tiếng mưa và cũng chỉ có ông trời mới nghe thấy thôi …….
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
loveyouforever93



Zodiac : Aries Tổng số bài gửi : 240
Points : 305
Được cảm ơn : 4
Join date : 27/04/2011
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 11:35 am

Mấy đứa thik kệt thức như thế nào! hay hay bbuồn. Nếu thik hay thì a viết lại cho Sad dễ lắm ý tưởng trong đầu rồi hihi. cho a ý kiến nha tại tập cuối thấy 1 mình thằng kia ngồi khóc trên mộ buồn wá hjhj
Cho a ý kiến nha mấy nhok Very Happy hj hj


Được sửa bởi loveyouforever93 ngày 17/9/2012, 6:12 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 11:47 am

kooooooooooooooooooooooo.. post tip y dai ka binnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn đừng hành hạ e kiu này..hhuhu
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 11:51 am


anh viet nguyen văn y....rùi làm thêm 1 phần do anh tự nghĩ ra ok nha a
Về Đầu Trang Go down
loveyouforever93



Zodiac : Aries Tổng số bài gửi : 240
Points : 305
Được cảm ơn : 4
Join date : 27/04/2011
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 11:56 am

em làm siu nhân hả a mới post e đọc xong rồi. đọc kiểu gì vậy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 9:32 pm

her....

Anh..Bin...buồn cười thật...ai cũng gọi là kưng...

Bộ thích em QA này thịt hả....
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 10:26 pm


acccccccccc sao hết rồi huhuuuuuuuuuuuuuuuuuuu
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 10:28 pm


tai e thay dòng cuối của anhh..h e mới đọc xong..rớt tới 4 giọt nc mắt..hjx
Về Đầu Trang Go down
understand_me_please_94

avatar

Tổng số bài gửi : 13
Points : 12
Được cảm ơn : 0
Join date : 18/04/2011
Đến từ : Winter

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   6/5/2011, 11:39 pm

rồi rốt cuộc chuyện này hết chưa Mad
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   7/5/2011, 11:00 am

ặc..

anh Bin thu hút ng đọc giỏi zữ zậy..tak

truyện anh post ở đâu mà....hay zậy trời..

cho em cái link y anh Bin..

Y mờ...Cho em em cho quà...nè....
Về Đầu Trang Go down
loveyouforever93



Zodiac : Aries Tổng số bài gửi : 240
Points : 305
Được cảm ơn : 4
Join date : 27/04/2011
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   7/5/2011, 11:40 am

chua hết đâu mấy kưng ơi =))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   7/5/2011, 11:44 am



sao ak o post típ..chọc e giận em vào tao1xanh.net đọc h..
Về Đầu Trang Go down
loveyouforever93



Zodiac : Aries Tổng số bài gửi : 240
Points : 305
Được cảm ơn : 4
Join date : 27/04/2011
Age : 24
Đến từ : Việt Nam

Bài gửiTiêu đề: Anh là lẽ sống của đời em   7/5/2011, 11:46 am

Hơn 1 tháng sau ……





_ Tùng mau nằm yên đi mới bình phục mà lại chạy lung tung àh , nè tui ko phải là thằng Kha nha ..nằm ko yên là tui chém chết liền , mà cũng chán Tùng ghê bị bệnh nặng như thế màko hề nói cho ai nghe hết . ĐẾn khi Tùng phẫu thuật xong thì cả đám mới biết …..- con Uyên vừa gọt táo cho Tùng vừa nói .

_ Uhm vì ko muốn mọi người lo lắng thôi , lúc đầu cứ nghĩ rằng Tùng ko thể nào bên Kha dc nữa chứ ….nhưng ko ngờ Tùng lại qua khỏi nhưng trái tim mới này làm cho Tùng có cảm giác rất bình yên và ấm áp chẳng biết sao lại như thế …- vừa nói Tùng vừa nhìn con Uyên cười nhẹ .

_ Ấm áp hả có khi nào đó là người yêu kiếp trước của Tùng ko hehe . Ờ mà tự nhiên thằng Kha biến mất luôn nha , hôm trước khi biết Tùng vừa phẫu thuật xong Uyên có gọi điện thoại cho nó nhưng mà nó khóa máy rồi . Chẳng biết nó đi đâu nữa ….

_ Mà công nhận cũng may hén , Kha đi du lịch vừa đúng lúc mà Tùng mổ tim nếu ko thì chắc Kha sẽ lo lắng lắm hihi giờ mà Kha về biết dc mọi chuyện thế nào Kha cũng la dữ lắm ……….- nụ cười hồn nhiên vẫn còn trên gương mặt Tùng nhưng Kha bây giờ đã ra xa lắm rồi ..

_ Còn dám nói hả , àh mà quên mất hình như lúc đi thằng Kha có gửi thư cho Tùng và Uyên nè nhưng mà lúc thì Uyên quên đem còn lúc Uyên nhớ thì Tùng chưa bình phục nên ko dám tự động xem một mình hehe ……
_ Chài chán ghê vậy thì lấy ra nhanh đi hai đứa mình coi….

Lôi trong túi xách ra một bức thư vẫn còn dán khá kỹ , con Uyên nhẹ nhàng xé ra đưa cho Tùng một lá và nó một lá …..

Anh yêu của em !
Nếu bây giờ xem dc lá thư này thì em nghĩ chắc anh đã bình phục rồi đúng ko ? Em xin lỗi anh nhiều lắm thật ra thì em ko đi du lịch gì cả , em cũng ko thể về bên cạnh anh như ngày xưa nữa rồi . Đừng khóc vì em cũng đừng tìm em làm gì bởi vì em ko còn tồn tại trên đời này nữa mà em đang tồn tại trong cơ thể anh đấy …….anh để tay lên ngực đi , anh có nghe em đang nói gì ko …em yêu anh lắm ông xã àh . THật ra thì em biết anh bị tim lâu rồi , em …em biết hết mọi thứ nhưng em vẫn im lặng vì ko muốn anh lo lắng có lẽ anh giận em lắm đúng ko ? Nhưng anh ơi tha thứ cho em , em ko thể naò đứng nhìn anh chết , em ko thể anh àh . Em giận anh lắm sao anh ko bao giờ nói mọi chuyện của anh cho em nghe , anh có bếit là em đau khổ lắm khi mà nghĩ đến việc anh sẽ ra đi ko …Em ko muôn ở lại chứng kiến sự ra đi của anh , nên em đành ích kỷ ra đi trước anh thôi. Anh phải sống nhé vì cuộc sống vẫn còn nhiều thứ mà mình cần phải biết lắm anh hãy sống luôn phần của em nhé …..Em …em ko biết phải nói gì với anh nữa vì bây giờ em đang khóc , em ko muôn phải xa anh , em ko muôn chút nào . NHưng mà có lẽ ra đi là cách tốt nhất đúng ko anh ? Anh sẽ sống thật tốt chứ , sống cho em và vì em phải ko anh . Bên ngoài trời đang mưa đó anh , em lạnh lắm ….em muốn có anh che chở cho em nhưng em biết la ko thể điều đó là vô vọng . Anh vẫn còn nhớ lần đầu mình gặp nhau ko , em ước sao mọi thứ có thể quay trở lại …em …em nhớ anh lắm , em nhớ vòng tay ấm áp , bờ môi , nhớ mọi thứ liên quan về anh dù đến lúc chết có lẽ em ko thể nào quên dc . Đừng trách ai vì sự ra đi của em cả vì em hoàn toàn tự nguyện mà , em ra đi cho người mà em yêu thương hết lòng anh đã vì em rất nhiều rồi hãy cho em một lần dc sống vì anh , chỉ một lần thôi và có lẽ sẽ là lần cuối . Anh ơi , anh hãy yêu và thật hạnh phúc nhé em sẽ dõi theo hạnh phúc của anh ….anh đừng nhớ em nữa tìm hạnh phúc cho chính mình đi ……em yêu anh rất nhiều …em xin lỗi vì ko thể bên anh , nhưng dù thế nào thì em vẫn mãi yêu anh …em yêu anh nhiều lắm …em ko hề muốn xa anh .

Tùng bật khóc , Uyên cũng ko thể cầm dc nước mắt . Ngồi bệch xuống giường nước mắt của Tùng rơi như mưa ….ướt đẫm cả cái gối trên tay anh . Đến giờ thì anh đã hiểu tại sao trái tim mới lại cho anh cảm giác ấm áp và thân quen như thế …thì ra là nó của ng mà anh yêu nhất . Đưa tay ôm ngực thở một cách thật khó khăn , Tùng khóc thét lên cho nỗi đau khổ tan vào không khí nhưng hình như sâu thẳm tronglòng anh Kha đang khóc thì phải vì trái tim của anh cũng đau lên từng cơn . Thì ra bấy lâu nay người đau khổ nhất là Kha còn anh thì quá vô tâm ko nhìn thấy dc nỗi đau trong lòng của Kha . Anh thật đáng chết , anh ko xứng đáng với tình yêu của Kha …..Khóc giờ phút này thì chằng có ý nghĩa gì nữa , khóc cũng ko thể mang Kha về cho anh …anh hoàn toàn bất lực ..


_ Tùng làm gì thế , buông ra đi làm trò thì vậy …..- Tùng đang đập đầu lliên hồi vào tường ..

_ Tôi muốn chết Uyên buông tôi ra đi …….

_ Điên àh , ko lẽ Tùng muốn Kha chết một cách uổng phí àh …nếu thế thì Tùng chết đi ….- ánh mắt Tùng như ngây dại nhưng Tùng cũng đã kịp thời dừng lại hành động ngu ngốc của mình , đầu của Tùng rứơm máu làm cho Uyên cuống cả lên ,.

_ Gì vậy sao trong này ồn ào thế , trời ơi em làm sao thế TÙng em vừa mới bình phục nên cẩn thận đấy ……….- nhào đến ôm Tùng ông Thành làm ra vẻ quan tâm rối rít.

Mặc kệ cho ông Thành lao những vết máu trên đầu , Tùng ngồi đó nhìn ra đường ánh mắt anh ngây dại ko còn sức sống , THành thì vẫn quan tâm lo lắng hết lòng nhưng có lẽ Thành cũng cảm nhận dc cái vô hồn trong thái độ của Tùng, Thành dừng lại nhìn chằm chằm vào gương mặt của Tùng …

_ Sao anh lại ko nói cho tôi biết , trái tim tôi dc hiến tặng là của Kha …- đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Thành .

_ Anh….anh ko thể nói vì Kha ko cho , và nhất là nếu em biết thì em sẽ ko đồng ý ….nhưng anh thì yêu em và anh cũng ko muốn em chết nên anh làm thế ..

_ Bốp …bốp , anh đúng là tên đê tiện , tôi dư biết la anh ko ưa gì Kha cả đúng ko ? Hừ anh mà nghe lời Kha như thế àh , phải chăng anh mong Kha chết đi thì tôi sẽ yêu anh …

_ Em…em đánh anh àh , vì một cái thằng ko ra gì đã chết đi mà em đánh anh àh ..

_ Nè anh câm ngay đi nhé đừng mở miệng ra mà nói Kha là ko ra gì , Kha còn hơn anh nhiều lắm đấy …nếu anh xúc phạm Kha thì đừng trách tôi .

_ Hừ Kha là cái thá gì chứ nó cũng chỉ là thứ đồ chơi dc cả đám bạn của tao nếm qua rồi thôi đừng có mà nâng giá nó lên cao thế chứ ….

Thành nói xong câu đó thì đôi mắt Tùng đang ngây dại bỗng nhiên rực lửa nó nhìn chằm chằm vào THành . Con Uyên đang ngồi thút thít khóc cũng đứng lên nhìn chăm chú vào Thành ….Tùng nhỉn THành chăm chú đến nỗi làm cho anh ta ngại ngùng quay qua chỗ khác để tránh đôi mắt dò xét kia . Có lẽ vì một phút tức giận mà Thành đã tố cáo chính mình với người mà anh ta yêu …
]
_ Thứ đồ chơi dc cả đám bạn anh nếm qua àh , rốt cuộc thì anh đã làm gì với Kha ..nói mau anh đã làm gì hả ….anh và đám bạn của anh đã làm gì Kha ….- lao đến nắm lấy cổ áo của Thành, Tùng hét lên trong điên dại …

_ Buông ra đi , anh chẳng làm gì nó cả chỉ là mấy thằng bạn anh thấy nó dễ thương nên ….

_ Nên bọn bạn anh giở trò thú tính với nó chứ gì , anh ko cần chối tôi còn có thể nói chính xác cái ngày mà anh giở trò với bạn tôi đấy ….- nhào đến nhìn thẳng vào Thành Uyên nói ..

_ Uyên …Uyên cũng biết chuyện này hã sao TÙng lại ko biết gì hết , Uyên nói cho TÙng nghe dc ko ….- lay vai con Uyên khá mạnh Tùng hét lên nghe thật vô vọng .

_ Tùng còn nhớ cái hôm mà Tùng nhờ Uyên sang mua đồ ăn cho Kha ko …hôm đó Uyên ngủ lại nghe nó mớ nói lung tung quá trời nào là : Buông tao ra ,ko đừng cởi …nó còn đấm đá liên tục trong không khí …Uyên hỏi mà nó có nói đâu …thì ra ..- Uyên bật khóc nghẹn ngào bây giờ thì nó mới hiểu những vết thương trong lòng Kha là sâu như thế nào .

TÙng ngồi bệch xuống đất , hơi thở anh trở nên dồn dập mặt anh trắng bệch có lẽ anh hoàn toàn bất ngờ trước những gì mà ng yêu anh đã phải trải qua . THành lo lắng chạy đến bên anh dặn dò đủ thứ vì Tùng vừa mới vừa lành bệnh . Nhưng ngược với những lo lắng của Thành , TÙng nhìn Thành với đôi mắt căm giận đôi mắt bình thản thường ngày bây giờ đang giận dữ thật sự .
Cơ thể anh run lên đầy tức giận , hình như Tùng ko còn khả năng khống chế chính bản thân của mình nữa rồi . Anh lao như điên đến cây dao gọt trái cây mà con Uyên còn để trên bàn , con dao đâm mạnh vào ngực của Thành nhưng anh ta né kịp . THế là cây dao sượt qua vai của Thành , máu từ vai anh ta chảy xuống thấm đỏ cả cái áo blouse . Con Uyên đang thút thít nhìn thấy cảnh kinh hoàng đó thì ko còn khóc nổi nữa ….Uyên lao đến ôm chầm lấy Tùng ..
_ Tùng , Tùng bình tĩnh lại đi ông làm sao thế ….

_ Buông Tùng ra đi Uyên dù gì thì Tùng cũng phải giết cái thằng khốn nạn , chó chết này . CHính nó đã làm cho Kha đau khổ , làm sao mà Tùng có thể tha thứ cho nó chứ …buông ra đi …….- Tùng hét lên vung con dao lên cao và kết quả là tay của Thành lại có chỗ bị thương ..máu lại chảy nhiều hơn .

Con Uyên lao vào Tùng một cách bất lực cũng đúng thôi một đứa con gái thì làm sao có thể chống lại một thằng con trai . Con Uyên đẩy ông Thành ra xa nhưng ông Thành vẫn cứ ngồi đó nhìn Tùng với đôi mắt buồn và hối hận . Còn Tùng thì cứ như con thú hoang lao vào con mồi một cách điên dại và mất hết lý trí ………

_ Bốp ….bốp …….- cản ko dc Tùng , con Uyên tức giận tát hai cái thật mạnh vào mặt Tùng , đôi mắt Tùng có phần bình tĩnh hơn nhưng vẫn còn nét dữ tợn lắm .


_ Uyên làm cái trò gì thế sao lại đánh tôi , Uyên ko muốn tôi giết chết thằng chó này để trả thù cho Kha àh …..

_ Ha ha giết Thành ? trả thù cho Kha àh ? Ko lẽ TÙng nghĩ rằng Kha chịu biết bao nhiêu nhục nhã , hi sinh cho Tùng sống chỉ để cho giết ng àh . Nếu thế thì Kha làm cũng dc mà càn gì đến Tùng , thử nghĩ đi Tùng giết Thành xong thì Tùng cũng phải vào tù ko lẽ dó là điều mà Kha muốn ……….

_ Tùng …Tùng …….- bỏ con dao xuống Tùng gục đầu xuống đất có lẽ những lời nói và nền gạch lạnh đã làm cho Tùng tỉnh táo phần nào .

_ Bỏ đi , Kha đã cắn răng chịu tất cả rồi thì nó cũng ko muiốn mình trả thù đâu …huống chi bây giờ Tùng còn phải sống cho Kha mà , sống luôn phần của nó nên Tùng phải biết trân trọng bản thân của mình …..- giọng nói nghẹn ngào con Uyên nói với Tùng , có lẽ Kha ra đi làm cho con Uyên cảm thấy mất mát nhiều thứ ….nó đã mất đi một ng còn hơn là bạn thân , một ng luôn nghe nó tâm sự luôn im lặng mỗi khi nó tức giận và luôn chịu mọi sự hiếp đáp của nó ..thế mà bây giờ Kha đã ra đi mãi mãi …

_ CÒn ngồi đó àh màu biến ra ngoài đi , hai nhát dao vừa rối là nhẹ với anh lắm đấy …hừ đi đi ….Tùng để Uyen xin cho Tùng xuất viện nhé ….- đá mạnh vào vết thương của Thành một cách thô bạo con Uyên quay sang nói chuyện với Tùng ..vết thương ở tay của THành lại chảy máu …

Xô Thành ra ngoài , con Uyên ngồi bệch xuống sàn nước mắt hai người lại rơi . Tùng để tay lên ngực anh đang nhớ về những kỷ niệm với Kha . Anh chợt thấy hối hận vì mình đã để cho Kha ra đi quá nhanh như thế , để cho Kha chịu nhiều đau khổ như vậy mà anh ko hề biết gì ….anh quá bất lực …..
Hôm nay trời ko mưa nhưng cũngko có nắng bầu trời thật âm u và u ám …trong một căn phòng của bệnh viện có hai con người đang đau khổ tột cùng , họ đang nhớ về những kỷ niệm ngày xưa ….nhớ về một ng mà họ hết lòng thương mến . Tiếng khóc , tiếng gọi tên , tiếng than khóc ……hòa vào không trung cô đơn và lạnh lẽo .

1năm sau …………….

Từng chiếc lá còn đọng những giọt nước sau một cơn mưa khá lớn , đất dưới chân người con trai nhão nhoẹt . Anh bước đi từng bước thật chậm chạp , nặng nề phải chăng vì lớp đất dưới chân anh hay chính vì tâm trạng của anh , Từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má hóp và đôi mắt trũng sâu , gương mặt anh thật phờ phạc nhưng vẫn còn rất điển trai và phong độ ……..Trên tay cầm một bó hoa hồng trắng , anh bước chầm chậm đến bên cạnh ngôi mộ . Một ngôi mộ khá sạch sẽ , chứng tỏ người nằm trong mộ có rất nhiều ng yêu thương ……ko có một ngọn cỏ nào có thể mọc trên ngôi mộ , một dàn hoa 10h nở hoa rực rỡ ….chàng trai lấy trong áo ra một chiếc khăn tay . Anh lau sạch nước bám trên ngôi mộ, xua đi vài chiếc lá vàng vừa mới rụng ….anh lấy ra một cây kem và ngồi dựa vào ngôi mộ , giống như hai người tình nhân đang ngồi dựa vào nhau thật tình tứ ……

_ Anh xin lỗi Kha , hôm nay anh mới có can đảm đến thăm em . Ko ngờ con Uyên chăm sóc em cẩn thận đến vậy, anh xin lỗi rất nhiều nhóc àh …..anh ko thể có can đảm nhìn em đã nằm im trong lòng đất ….anh nhớ em nhiều lắm nhóc ……- im lặng một chút , Tùng đưa tay lên ngực như anh đang nghe câu trả lời của Kha …

_ Uhm em yên tâm đi anh vẫn khòe mà , dù gì thì một năm nay anh cũng chỉ sống để mỗi ngày có thể đặt tay lên ngực và nhìn thấy em thôi ….chắc em cũng biết là Uyên và Dũng kết hôn rồi đúng ko ? con nhỏ đó ham hố nên cưới sớm quá em há ! Phong và Chánh thì sang nước ngòai rồi và họ cũng rất hạnh phúc, Vân thì chân đã đi đứng bình thường rồi tuy là ko nhanh lắm …..

_ Haha em hỏi anh là tai sao anh lại biết nhiều thế àh …ờ thì con Uyên kể anh nghe thôi hi hi giờ anh kể cho em nghe đó nhưng chắc em còn biết nhiều hơn anh nữa đúng ko . Àh còn ông THành , em muốin nghe ko ? Anh nói nha , ông Thành thì bị ra khỏi ngành rồi hình như ổng bị ba ổng từ rồi . Hình mà ổng quan hệ với một thằng nào đó bị đưa cho ba ổng thế là bị đuổi ra khỏi nhà , bây giờ thì ổng ghê lắm em àh nghe nói hình như bị HIV nữa …- xoa nhẹ trái tim của mình Tùng tiếp tục nói .

_ Ko có , anh nói thật mà chuyện của ông Thành anh với con Uyên có làm gì hết . Anh nghe lời em nên đâu dám trả thù đâu ……ổng ở ác quá nên bị tống tiền đó mà …anh , anh nhớ em lắm nhóc àh ……

_ Anh vẫn chưa yêu ai , có thể suốt đời này anh ko yêu ai dc nữa đâu vì ko có ai có thể thay thế em hết ……anh yêu em lắm , anh chỉ mong sao đến lúc chết thôi lúc đó anh sẽ có thể bên em . AI cũng hạnh phúc nhưng sao em và anh lại bị chia cắt sao anh lại phải mất em ……anh cô đơn lắm ….huhu Kha ơi em về với anh đi hay là cho anh đi theo em đi , anh hết chịu nổi rồi …

Trời lại mưa rồi , tiếng khóc của chàng trai hòa vào tiếng mưa ……anh đang gào khóc bên mộ của ng yêu , trái tim của anh cũng đang nhói lên từng cơn . Gục đầu bên mộ của Kha , toàn thân ướt sũng Tùng khóc ngày càng lớn ….bao nhiêu lâu nay trong lòng anh chỉ có Kha , chỉ có Kha mà thoi chính Kha nên anh mới sống cho đến ngày hôm nay …Đôi khi chết lại là cách giải thoát tốt nhất ….

Từng cơn gió hất tung nước mưa vào gương mặt chàng trai nhưng anh vẫn ngồi đó đôi mắt vô cảm anh nhìn ng yêu của mình đang yên nghỉ nơi lòng đất ……Gió lạnh thật , anh đang ôm ghì ngôi mộ của ng yêu vào lòng….tiếng khóc xé tan cả màn mưa …..Anh yêu em nhiều lắm Kha àh ……

Gió đang thổi rất mạnh trên ngôi mộ của Phạm Minh Kha có một người thanh niên đang gục khóc ……..mưa vẫn mưa phải chăng ông trời đang khóc hay là vì mưa gió vô tình …..

( Hết)

Kết thúc buồn nhỉ. Mấy e suy nghĩ sao Sad
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   7/5/2011, 5:41 pm



Sad ....... em buồn thật...cảm ơn anh thời gian qua đã post truyện..e cm hết nỗi rồi..xuc động quá
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   11/5/2011, 8:25 pm

ặc....híc híc...ai ảnh cũng gọi là kưng...

híc híc...Hãy đợi đấy.....tại anh lớn hơn tụi em thui.....
Về Đầu Trang Go down
giahuy2234

avatar

Zodiac : Sagittarius Tổng số bài gửi : 136
Points : 178
Được cảm ơn : 1
Join date : 28/06/2010
Age : 22
Đến từ : Thuận An- Thuận Giao

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   11/5/2011, 10:25 pm

chóng mặt quá
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
jeesoojung

avatar

Tổng số bài gửi : 5
Points : 5
Được cảm ơn : 0
Join date : 22/08/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   12/5/2011, 11:27 am

ko dc !! anh oi viết lại kết thuc khác di !!!
Sad
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   13/5/2011, 1:14 pm

oái..sao lém ng thích đọc truyện dài zữ zậy nhỉ...

hj...hum nào em phá cách post lấy 1 truyện dài..

kaka...
Về Đầu Trang Go down
supergon

avatar

Tổng số bài gửi : 39
Points : 44
Được cảm ơn : 3
Join date : 13/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   13/5/2011, 2:48 pm

hehe dong y' zoi QA
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
daytoday



Zodiac : Taurus Tổng số bài gửi : 182
Points : 202
Được cảm ơn : 0
Join date : 23/08/2010
Age : 24
Đến từ : nghĩa địa

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   14/5/2011, 5:30 pm

ban oi post ket thuc khac di minh ko thich ket thuc nhu the bun lem hix Sad Sad Sad
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
daytoday



Zodiac : Taurus Tổng số bài gửi : 182
Points : 202
Được cảm ơn : 0
Join date : 23/08/2010
Age : 24
Đến từ : nghĩa địa

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   14/5/2011, 5:30 pm

truyen hay cuc lun nhung ket thuc khac di
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm
avatar


Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   14/5/2011, 8:00 pm

hẻm có truyện nào có kết thúc hạnh phúc cả bạn à...vì bản thân chúng ta là gay sinh ra đã là nỗi bất hạnh thôy...chỉ biết ao ước như vậy thôi....buồn quá..à...
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Anh là lẽ sống của đời em   

Về Đầu Trang Go down
 
Anh là lẽ sống của đời em
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 5 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Love Is The Way! :: .::SHOP NGƯỜI LỚN::. :: .::TRUYỆN GAY::.-
Chuyển đến